Virtus's Reader
Trở Thành Quốc Bảo Nhờ Mỹ Thực

Chương 540: CHƯƠNG 540: VÔ ĐỀ

Tang Ngu ho một tiếng: “Cá nhân tôi cảm thấy bà chủ Trình gả cho tôi mới là không kéo gien nhan sắc của thế hệ sau xuống.”

“Cậu thôi đi, gả cho cậu kéo chỉ số thông minh của thế hệ sau xuống đó.” Sư Huyền không khách sáo trả trở về.

Tang Ngu còn đang muốn nói gì đó thì Nhiễm Lẹ lại nghiêm túc nói: “Bà chủ Trình muốn tiếp tục mở rộng tiệm này nên chồng tương lai của chị ấy phải chiều chị ấy một chút, tốt nhất là có thể ở rể.”

Tay đang gọt vỏ khoai tây của Diệp Dư Chiêu run lên ngay lập tức, vẻ mặt anh trầm tư.

Nếu ở rể thì...

Kỳ thực cũng có thể, dù sao thì ngày nào ông nội cũng nói dắt ông nội đến Tiệm Mỹ Thực Trình Ký.

Dương Lâm đi ngang qua liên tục gật đầu, bổ sung một câu: “Đúng, hơn nữa phải đối xử tốt với Nguyên Hoa, một lòng một dạ.”

Diệp Dư Chiêu vui mừng khôn xiết, trước đây anh chưa từng thích qua người phụ nữ nào khác, Nguyên Hoa là người đầu tiên và cũng là người duy nhất, hai điều này anh đều có thể làm được!

Lưu Toàn Phúc: “Đương nhiên là đây chỉ là điều kiện cơ bản! Sư phụ khá là bận bịu nên chồng tương lai của chị ấy phải khoan dung với chị ấy, tốt nhất là sự nghiệp của chồng chị ấy không bận rộn, có thể buông bỏ sự nghiệp càng tốt, sư phụ nuôi được!”

Nụ cười khi nãy của Diệp Dư Chiêu cứng đờ.

Này....

Tập đoàn Quảng Diệp là cơ nghiệp mà ông nội giao vào tay anh, sợ là không thể buông bỏ được....

Chú Nam bổ sung: “Tính cách của Nguyên Hoa mạnh mẽ chín chắn, tuổi tác chồng tương lai của cô ấy vẫn là đừng quá lớn, có thể sôi động một chút càng tốt.”

Mặt Diệp Dư Chiêu trắng bệch.

Tính cách này của anh cho dù cố gắng thế nào cũng không sánh được với “sôi động”,,,

“Tốt nhất cũng là một người đầu bếp, có cùng sở thích với bà chủ Trình.”

Mặt Diệp Dư Chiêu càng trắng hơn nữa.

Anh... không phải là đầu bếp...

“Còn có, nhất định phải lãng mạng hài hước, tốt nhất....”

Chưa nói xong câu thì củ khoai tây trên tay Diệp Dư Chiêu đã đập trên đất, âm thanh này đã ngắt lời của Lưu Toàn Phúc lại.

Bọn họ đều nhìn về phía anh, thấy mặt anh trắng bệch nên Lưu Toàn Phúc nghi ngờ hỏi: “Diệp Dư Chiêu, anh sao vậy?”

Diệp Dư Chiêu lắc lắc đầu, kéo kéo khóe miệng: “Tôi không sao...”

Chính là tim có hơi đau.

Lưu Toàn Phúc: “Vậy tôi tiếp...”

Lúc này Trình Nguyên Hoa ngắt lời cậu: “Được rồi được rồi, đều nói bậy cái gì đó, còn không mau làm việc đi!”

“Ồ...” Mấy người khác lập tức im lặng làm việc.

Trình Nguyên Hoa không biết nói gì hơn,

Mấy người này thực sự biết nghĩ quá.

Một nửa còn lại tương lai...

Trong đầu Trình Nguyên Hoa xoẹt qua một gương mặt, cô lắc lắc đầu để bản thân đừng nghĩ tiếp nữa.

Như bây giờ khá tốt, có một nửa còn lại hay không, hình như đối với cuộc sống của cô cũng không có ảnh hưởng gì.

Có một tiệm như này, có những nhân viên thú vị như này, còn có thực khách đa dạng, mỗi ngày đều là một ngày náo nhiệt tràn đầy mới lạ và mong đợi.

Sau khi Trình Nguyên Hoa rút lại luồng suy nghĩ thì tiếp tục làm viên của mình.

Trong nồi, mùi lẩu tỏa ra.

Mùi lẩu bình thường rất nồng nặc, rất dễ thu hút người qua đường, mùi lẩu của Tiệm Mỹ Thực Trình Ký càng là hương thơm kì lạ, hấp dẫn người ta liên tục nuốt nước bọt.

Kỷ Khanh nuốt nuốt nước bọt nhìn người bên cạnh, mọi người dường như là đã quen rồi đều vừa nuốt nước bọt vừa lặt rau.

Kỷ Khanh: “...” Mùi hương này thực sự quá thơm rồi.

Không bao lâu thì các đầu bếp đi dạo cùng với các học trò của bọn họ đều ngửi thấy mùi mà chạy trở về.

Bọn họ vây quanh nước lẩu đang được nấu, không ngừng nuốt nước bọt.

“Chà--- Đây cũng thơm quá rồi đó!”

“Quả nhiên trên mạng tung hô tận trời là có lý do.”

“May mắn là đã ở lại đây, cũng thơm quá rồi đó.”

“Bà chủ Trình vẫn là cô có tay nghề, cái này cũng biết làm!”

.....

Trình Nguyên Hoa cười cười không nói chuyện.

Các đầu bếp đều kích động đợi tới buổi tối ăn lẩu, Mạc Nguyên rửa tay xong rồi đi đến đứng bên cạnh Trình Nguyên Hoa, giọng nói nhẹ nhàng: “Tôi giúp cô nhé.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!