Virtus's Reader
Trở Thành Quốc Bảo Nhờ Mỹ Thực

Chương 553: CHƯƠNG 553: VÔ ĐỀ

Nếu bọn họ nếm thử rồi vẫn không đình chỉ thì giải thưởng như vậy tham gia cũng chỉ lãng phí thời gian."

Hơn nữa, cho dù nhóm phê bình ẩm thực không muốn nếm thử, thì những đầu bếp bị khiêu khích kia phỏng chừng cũng sẽ muốn chính miệng nếm thử.

Sau khi chú Nam được cô an ủi thì đã cảm thấy tốt hơn rất nhiều, tắt điện thoại, nhắm mắt lại, để đầu óc trống rỗng.

… Ông ấy đang đợi một kết quả.

… Một kết quả mà ông ấy hy vọng.

Trình Nguyên Hoa cũng có chút thất thần.

Cô đang nghĩ, cuối cùng thì đến khi nào mỹ thực Trung Hoa giàu có của cô mới có thể trở thành đồ ăn mà toàn nhân loại theo đuổi đây?

Đến khi nào thì những người kỳ thị mỹ thực Trung Hoa mới biết được sức hút của mỹ thực Trung Hoa ở nơi nào đây?

Đến khi nào thì những người đó sẽ vì tranh giành vị trí ăn cơm Ở Mỹ Thực Trình Ký với người Hoa Quốc mà dùng hết mọi cách đây?

Trình Nguyên Hoa rất muốn nhìn đến một ngày như vậy, cũng là lần đầu tiên có dã tâm muốn nỗ lực vì một ngày kia.

Cô có hệ thống, tương đương với có hack, cô cũng là người có khả năng thực hiện nguyện vọng này nhất!

Trong ánh mắt của Trình Nguyên Hoa lóe lên tia sáng không giống bình thường.

Sau khi Chú Nam đi, toàn bộ ghế giám khảo yên lặng trong nháy mắt, ngay sau đó có người nói với vẻ mặt tức giận:

“Rốt cuộc thì đây là ai vậy?!”

“Người Trung Hoa đúng là quá vô lễ mà!”

“Vậy mà còn nói không ai sánh bằng? Ngông cuồng!”

“Ha, bọn họ cũng không có tư bản để ngông cuồng!”

Người ngồi ở chính giữa ghế giám khảo có chút lớn tuổi, trên mặt có rất nhiều đồi mồi, tay ông ta cầm quải trượng, nghe vậy thì hỏi một câu: “Các người không mời bọn họ à?”

Ông ta là người có cấp bậc cao nhất trong đây, đồng thời cũng là tổng biên tập của trụ sở chính Michelin.

Nhưng bởi vì tuổi đã cao nên bình thường đều giao công việc cho bọn họ, bản thân rất ít khi nhúng tay vào.

Nghe vậy, người da trắng bên cạnh ông ta nói: “Đúng vậy, chúng ta không mời bọn họ, đồ ăn Trung Hoa không khỏe mạnh, hơn nữa cách ăn cơm cũng cực kỳ mất vệ sinh. Sau khi chúng ta thảo luận thì đều cảm thấy không cần mời bọn họ, đồ ăn của bọn họ không đáng để truyền bá.”

Trên thực tế, hiện tại rất nhiều người nước ngoài đã dần tiếp thu và yêu mỹ thực Trung Hoa, lực ảnh hưởng của đồ ăn Trung Hoa cũng càng ngày càng lớn.

Bọn họ không muốn mời là bởi vì không muốn nền ẩm thực của bọn họ tiếp tục khuếch trương và nhận được sự yêu thích của càng nhiều người.

Ông cụ kia không biểu đạt cái nhìn của mình mà chỉ hỏi lại một câu: “Vậy các người đã nếm đồ ăn mà bọn họ làm chưa?”

“Đã nếm rồi, ăn không ngon.”

“Tôi cũng nếm rồi, thật sự không hề ngon, hơn nữa hương vị của gia vị rất hỗn tạp.”

Ông cụ tiếp tục gật đầu, không nhìn ra được gì trên biểu tình của ông ta.

Ông ta cầm lên đôi đũa ở trước mặt, ngắm nhìn, đây là một đôi đũa gỗ tinh xảo, mới tinh, trông rất vệ sinh và sạch sẽ.

Ông ta lại cầm lên đôi đũa dài đặt ở giữa, gắp đồ ăn để vào trong bát, rồi dùng đôi đũa gỗ gắp bỏ vào trong miệng.

Ông ta biết dùng đũa, một người đam mê ăn uống có kinh nghiệm phong phú như vậy thì sao có thể không biết dùng đũa được?

Cả quá trình biểu tình của ông ta rất bình tĩnh, không nhìn ra được là có thái độ gì.

Chờ đến lúc ăn, ông ta híp mắt, chậm rãi nhai nuốt, sau khi nuốt thức ăn xuống thì ông ta mới mở to mắt.

Rồi ông ta nói: “Mấy người có thể nếm thử.”

Ông ta đã lên tiếng, những người khác suy nghĩ một lát rồi cũng bắt đầu nếm thử.

Đồ ăn vẫn còn nóng, chất liệu của hộp đồ ăn cực kì tốt, là vật liệu giữ ấm tốt nhất, cũng là cách bảo quản tốt nhất.

Bởi vì biết những món ăn này phải đi một đoạn đường rất dài nên cũng không trang trí món ăn phức tạp, nhưng vẫn lấy ra bản lĩnh giữ nhà của mình, mỗi món ăn đều cực kì tinh xảo tựa như tác phẩm nghệ thuật.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!