Virtus's Reader
Trở Thành Quốc Bảo Nhờ Mỹ Thực

Chương 554: CHƯƠNG 554: VÔ ĐỀ

Mùi vị của món ăn thì lại càng không cần phải nói, bọn họ có thể bộc lộ tài năng trong số rất nhiều đầu bếp ở Trung Hoa, nhà hàng trong nhà cũng là truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, cho nên trình độ của bọn họ vốn không cần bàn thêm nữa.

Đồ ăn vẫn còn rất nóng, mùi vị rất tốt, là sự hưởng thụ của vị giác.

Sắc mặt của người mà khi nãy còn cảm thấy đồ ăn của Trung Hoa cực kỳ khó ăn hơi thay đổi.

“Thưa ngài, xin hỏi chúng tôi có thể nếm thử một chút được không?” Một người đầu bếp đứng ra hỏi.

Hắn vừa mới bị câu nói kia của chú Nam kích thích.

Những người khác đều hùa theo lời của hắn.

Ông cụ kia gật đầu.

Gã đầu bếp kia dẫn theo vài đầu bếp khác bước nhanh tới thưởng thức mỹ thực.

Có một vài người trong số họ không biết dùng đũa nên lập tức lấy ra thìa và nĩa để có thể nếm được mấy món ăn này.

Lúc nếm thử thì ánh mắt của bọn họ trở nên phức tạp.

Chú Nam nói đúng, mỹ thực không có biên giới, ăn ngon thì chính là ăn ngon, mặc kệ là trước đây đã từng ăn hay chưa, chẳng sợ còn chưa thích ứng được khi ăn miếng đầu tiên, nhưng chỉ cần ăn miếng thứ hai là có thể cảm nhận được mỹ vị trong đó rồi.

Nhóm đầu bếp không nói chuyện.

Nhóm phê bình ẩm thực nhíu mày, nếm thử từng món ăn một, tuy mỗi người mỗi khẩu vị, nhưng không thể phủ nhận rằng, tất cả đều rất ngon.

Một người trong đó nói: “Món này có hương vị rất tốt, cũng đủ tư cách tham gia thi đấu rồi...”

Nhưng cũng có nhà phê bình không đồng ý, mà còn không chỉ là một người...

“Đúng là vẫn có thể, nhưng cũng không phải là tốt nhất, có nhiều món ngon như vậy, những món ăn này đặt ở trong đấy thì căn bản là không thể lọt vào xếp hạng đầu được.”

“Đúng vậy, cuộc thi đã được quyết định rồi, không cần thiết vì trình độ như vậy mà bỏ dở trận thi đấu này.”

“Tôi kiên quyết không đồng ý.”

“Tôi cũng vậy, đồ ăn của Trung Hoa cũng không suất sắc đến trình độ phải yêu cầu dừng cuộc thi lại, mang đồ ăn xuống đi, chuẩn bị bắt đầu thi đấu.”

Người không đồng ý tạm dừng cuộc thi chiếm đại đa số, nhưng cũng có một vài người đồng ý tạm dừng, cảm thấy cần phải gửi thư mời cho mỹ thực Trung Hoa, nếu không thì đây chính là một cuộc thi không công bằng.

Nhóm đầu bếp mở miệng, nhưng cũng là mỗi người lại phát biểu ý kiến của riêng mình...

“Tôi cảm thấy tay nghề không tồi, nhưng cũng không đáng để ngông cuồng như vậy, để cho bọn họ lên, tôi muốn so tài với bọn họ!”

“Tôi không đồng ý, cuộc thi đã bắt đầu rồi, tuyệt đối không thể bỏ dở được!”

“Nhưng mà bọn họ có tư cách đấy, mỹ thực Trung Hoa cực kỳ mỹ vị.”

“Đấy là anh thích thôi, nhưng chúng tôi không thích!”

Nhóm phê bình ẩm thực bắt đầu ầm ĩ, nhóm đầu bếp cũng bắt đầu cãi nhau, nhưng cụ ông ở giữa kia thì lại không nói gì.

Ông ta duỗi tay, cầm lên món ăn đặt ở ngay chính giữa mà bọn họ không động đến.

“Đây là… Bánh trung thu?” Ông ta tò mò hỏi người bên cạnh.

Người nọ gật đầu, giải thích nói: “Đúng vậy, là bánh trung thu, một phần của mỹ thực Trung Hoa, ngày mai là Tết Trung Thu của bọn họ, đây là món ăn mà họ muốn ăn vào ngày mai.”

Ông cụ gật đầu, ông ấy biết bánh trung thu Hoa Quốc, trước đây đã từng ăn, chỉ là không có ấn tượng sâu sắc, mà nếu đã không có ấn tượng sâu thì mùi vị cũng không có gì đặc sắc.

Ông ấy suy nghĩ, cẩn thận nhìn thể chữ trên đó.

Sau khi nhấc nó lên, phát hiện hai bên khác nhau, nhưng ông ấy không nhận ra một chữ nào.

Ông cụ không ép buộc, ông ấy bình tĩnh bẻ bánh trung thu ra.

Trong khoảnh khắc, mùi hoa quế thơm ngào ngạt lan tỏa.

Loại hoa quế thơm ngọt này hoàn toàn không giống với mùi hương thông thường, mùi thơm của hoa quế thông thường thiên về ngọt ngậy, nhưng mùi hương của hoa quế này tuy cũng nồng nhưng lại nhẹ nhàng hơn, cũng không có vị béo ngậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!