Lịch đặt bàn trước cho ngày mai đã hủy bỏ, ngày mai tất cả họ sẽ cùng đi thăm Trịnh Uyển.
Tất cả mọi người đều đang nói chuyện, duy chỉ có chú Nam hai mắt đờ đẫn rơi vào trầm tư.
Trạng thái này không phải chỉ mới một hai ngày.
Thấy vậy, mọi người không khỏi an ủi ông ấy lần nữa.
"Chú Nam, chú cũng đừng quá lo lắng việc phải chọn ai, những đầu bếp đó đều rất ưu tú, chọn ai cũng được!”
"Đúng đúng đúng, đừng đau đầu suy nghĩ nữa."
Tang Ngu ngẩng đầu nhìn một chút đột nhiên nói: "Không phải đầu bếp nào cũng được sao? Vậy chú để cho chính bọn họ quyết định đi, để họ đề cử một người, người do chính họ đề cử thì chắc sẽ đồng ý!"
Chú Nam ngẩn người.
Một lúc sau, ông ấy đột nhiên nhảy cẫng lên, kích động nói: "A, Ngu mỹ nhân! Cái suy nghĩ của cậu, đúng là thông minh nha!"
Không cần ông ấy chọn mà chính để chính bọn họ tự đề cử, tóm lại cũng không thể nào trách ông ấy được đúng không?
Chú Nam chạy nhanh như một làn khói, Tang Ngu nháy mắt rồi nói: "Tôi thông minh sao? Tôi cũng thấy vậy!"
Sư Huyền: "...Cậu thông minh hay không thì tôi không biết nhưng nói về da mặt dày thì ai ở đây cũng đều rõ."
Tang Ngu trợn mắt nhìn anh ta một cái rồi phớt lờ đi.
Sân sau, chú Nam gọi tất cả đầu bếp tụ họp lại kích động hỏi.
"Lần này đầu bếp tham gia cuộc thi cho mấy ông quyết định người nào đi, xong rồi tôi sẽ ghi danh cho người đó, cuộc thi tranh giải ẩm thực kia đến giờ vẫn chưa ghi danh."
Trong nhóm bắt đầu yên tĩnh, một lát sau mới có người lục tục ngoi lên.
"Không phải là Nguyên Hoa sao?"
"Tại sao không phải là Nguyên Hoa?"
"Để Nguyên Hoa đi đi!"
"Đương nhiên là để Nguyên Hoa đi rồi!"
...
Chú Nam: "..."???
Ông cứ tưởng là mấy người này đều rất muốn tham gia.
Thì ra như vậy, hèn gì không thấy bọn họ nghe ngóng, đơn giản là vì muốn để Trình Nguyên Hoa tham gia!
Một lát sau ông ấy mới trả lời.
"Nguyên Hoa không được, lúc trước tôi cũng muốn để cô ấy đi nhưng cô ấy lại... không muốn đi!"
Những đầu bếp khác đều sửng sốt lặng người chốc lát rồi lại nhao nhao nói cố gắng thuyết phục Trình Nguyên Hoa lần nữa, hoặc là nói bắt cô đi!
Chú Nam cười khổ.
Lúc này, Lưu Cẩm Vinh đột nhiên lên tiếng.
"Có muốn hỏi ông cụ Triệu một tiếng không?"
Chú Nam hơi sửng sốt.
Lần thương lượng này, người mà ông ấy đưa vào nhóm là Mạc Nguyên, những năm gần đây tuổi tác ông cụ Triệu của Triệu Thị Lương Thiện ngày càng lớn nên có thể nói là gần như để Mạc Nguyên nắm giữ
Trên thực tế, mọi người cũng ngầm thừa nhận Mạc Nguyên có vị trí ngang với ông cụ Triệu.
Ông cụ Triệu là bậc thầy ẩm thực Sơn Đông, được công nhận là đầu bếp đứng đầu nhưng ấy lớn tuổi, hai năm qua cũng không có xuất đầu lộ diện, cũng không có nhiều tin tức gì.
Mọi người đều xem thường ông ấy!
Chẳng qua...
Ông ấy lớn như vậy, thật sự còn có thể tham gia thi đấu nổi sao?
Chú Nam lại thấy rối rắm.
Ông ấy luôn cảm thấy...ông cụ Triệu sẽ không tham gia.
Còn Trình Nguyên Hoa sau khi ra khỏi tiệm mỹ thực Trình Ký lên xe Diệp Dư Chiêu.
Cô để hộp đựng đồ ăn ở phía sau, nhìn sang Diệp Dư Chiêu, giọng nói bất lực: "Em nhớ chị Trịnh từng nói, hướng đi công ty của anh ngược chiều với bệnh viện, làm sao anh có thể vừa chở em đi mà còn kịp giờ làm?"
"Hôm nay không đi làm." Giọng nói Diệp Dư Chiêu khàn khàn: "Tối về làm sau."
Vừa nói anh vừa khởi động lái xe, xe chạy cực kỳ ổn định.
"Sếp này của anh chắc ba ngày đánh cá thì phơi lưới hết hai ngày." Trình Nguyên Hoa trêu đùa.
Kể từ ngày khai trương tiệm mỹ thực Trình Ký số lần Diệp Dư Chiêu chạy đến càng nhiều, bây giờ là thường xuyên ở tiệm mỹ thực Trình Ký nơi này cách công ty của anh rất xa nên chỉ có thể làm việc trên máy tính.
Diệp Dư Chiêu: "Không sao, không phải cái gì anh cũng làm."
Vừa nói anh vừa nhìn quan Trình Nguyên Hoa, vừa nói vừa cười: "Chuyện này anh và em không giống nhau, em phải ở tiệm bởi vì có rất nhiều chuyện không thể rời tay được, những món ăn đó cũng chỉ có thể chính tay em nấu."