Dù sao Diệp Dư Chiêu là ông chủ, chuyện gì cũng đã sớm nằm trong dự liệu của anh, anh kiểm soát mọi thứ, chỉ trừ khi có chuyện còn không thời gian còn lại không nhất thiết cứ phải ở công ty.
Giám sát từ xa, điều hành từ xa, những hợp đồng cần chữ ký của anh thì sẽ để đó chờ anh trở về sẽ ký.
Còn những chuyện gấp thì Diệp Dư Chiêu sẽ đến công ty làm.
Cũng vì vậy, mặc dù trông anh thường xuyên ra ngoài nhưng vẫn nắm rõ chuyện trong công ty.
Những món ăn đó chỉ ngon khi được chính tay cô làm…
Rõ ràng chỉ là một câu nói đơn giản nhưng không hiểu sao Trình Nguyên Hoa lại cảm thấy hơi mập mờ.
Cô vô thức nhìn qua Diệp Dư Chiêu, người bên cạnh đang lái xe, góc nghiêng hoàn hảo, sống mũi cao, cái cằm thanh tú, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng...
Bình thường anh rất ít cười nhưng bây giờ đang nói chuyện, khóe miệng hơi cong tỏa ra một cảm giác hết sức dịu dàng
Bỗng Trình Nguyên Hoa cảm thấy...
Mặt hơi nóng lên.
Cô không biết tại sao tim mình đột nhiên lại đập nhanh, cảm xúc này có hơi lạ lẫm vì vậy cô đã vội vàng lảng sang chuyện khác.
"Cũng không biết chị Trịnh sao rồi, đứa bé chào đời chưa..."
Quen biết Diệp Dư Chiêu lâu vậy rồi, đây cũng không phải lần đầu tiên mặt cô nóng rực một cách khó hiểu như vậy, mỗi lần như vậy Trình Nguyên Hoa vẫn luôn chọn nói sang chuyện khác, né tránh.
Những lúc như này cũng gần như quen với việc nói sang chuyện khác.
Diệp Dư Chiêu nhìn cô một cái, nhẹ giọng an ủi: "Không sao, không phải bác sĩ Ngô và ông Ngô đã nói rõ ràng hết rồi sao? Kỳ thai sản này của chị Trịnh rất khỏe, chắc chắn có thể thuận lợi sinh đứa trẻ."
"Chắc chắn là vậy." Trình Nguyên Hoa nghiêm túc cầu nguyện: "Chị Trịnh và ông Vinh sẽ không gặp trắc trở nào cả."
"Đúng vậy, họ sẽ hạnh phúc." Diệp Dư Chiêu nhìn Trình Nguyên Hoa một cái, ánh mắt đặc biệt dịu dàng
Thế nhưng Trình Nguyên Hoa lại không nhìn thấy ánh mắt của anh.
Xe đi được một đoạn, chuông điện thoại vang lên.
Trình Nguyên Hoa nhìn thấy tên người gọi đã kích động bắt máy, giọng nói vừa phấn khích vừa thấp thỏm: "Sao rồi? Chị Trịnh sao rồi?"
Đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói pha ý cười và vui mừng của ông Vinh: "Uyển Uyển không sao, bà ấy sinh Bối nhi rồi, là một bé gái nặng sáu cân!"
Nói hết một hơi, ông ta lau mồ hôi, nhìn Trịnh Uyển nằm trên giường bằng ánh mắt dịu dàng.
Ông ta hơi hụt hơi, cơ thể phải dựa vào tường mới có thể đứng vững được, khi Trịnh Uyển sinh con, ông ta luôn căng thẳng không dám thả lỏng, lúc này hai chân đã mềm nhũn ra.
Nhiều năm chịu khổ vậy rồi, giờ đây vừa nếm được chút vị ngọt, cho dù chỉ chút chuyện ngoài ý muốn cũng đủ khiến ông ta phát điên.
Trình Nguyên Hoa nghe được tin này cũng thấy vui mừng, sảng khoái nói: "Vậy thì tốt quá! Chúng tôi đi được một phần ba đại lộ rồi, lát nữa sẽ tới bệnh viện."
"Được." Ông Vinh đáp lại.
Sau khi Trình Nguyên Hoa cúp điện thoại, hai mắt long lanh nhìn Diệp Dư Chiêu, giọng nói mang theo ý cười: "Anh đoán thử xem, Bối nhi là con trai hay con gái."
"Con gái." Diệp Dư Chiêu dừng một chút nói tiếp: "Vừa nãy anh có nghe thấy."
Trình Nguyên Hoa: "..."
Điện thoại bị hỏng này nên mở âm lượng xuống thấp nhất!
Diệp Dư Chiêu thấy cô yên lặng, mới nhận ra mình quá thẳng thắn, vội vàng nói: "Hay là để anh đoán những chuyện khác thì sao?"
Trình Nguyên Hoa: "... Không đoán nữa."
Nghe hết cả rồi.
Còn có gì để đoán nữa?
Diệp Dư Chiêu thấy vậy nhanh nói sang chuyện khác: "Ông Vinh và chị Trịnh đúng là không dễ dàng."
Trong lòng anh muốn tát mình một cái, vừa nãy sao lại nói thẳng lời trong lòng mình vậy chứ?
Phải nên phối hợp với suy đoán của Nguyên Hoa!
Trong lòng Diệp Dư Chiêu cực kỳ ảo não.
Trình Nguyên Hoa gật đầu một cái: "Đúng vậy, mong rằng sau này hai người họ và Bối nhi sẽ là một gia đình hạnh phúc.”
Ông Vinh phải có trách nhiệm với những chuyện từng xảy ra với Bảo nhi.
Những chuyện Trịnh Uyển đã trải qua mấy năm nay, và những lúc Trịnh Uyển đến tiệm mỹ thực Trình Ký dùng món, Trình Nguyên Hoa quan sát qua cũng có thể thấy, ông Vinh rất trân trọng Trịnh Uyển.