Virtus's Reader
Trở Thành Quốc Bảo Nhờ Mỹ Thực

Chương 567: CHƯƠNG 567: VÔ ĐỀ

Trịnh Uyển cũng rất yêu ông Vinh, chẳng qua giữa hai người chỉ còn thiếu mỗi Bảo nhi.

Chia ly không được, bên nhau lại là hành hạ lẫn nhau.

Cũng may cuối cùng Trịnh Uyển mở lòng, ông Vinh không nhất thiết là được tha thứ, nhưng Trịnh Uyển không thể rời bỏ ông ta cho nên mới cho ông ta một cơ hội.

Bây giờ Bối nhi đã ra đời, chính là một khởi đầu mới.

Là một khởi đầu mới của Trịnh Uyển và ông Vinh.

Diệp Dư Chiêu nhẹ giọng nói: "Ông Vinh từ chức cho người khác, nhường ra một phần quyền lực trong tay, không phát triển nữa. Sau này, sẽ có nhiều thời gian hơn dành cho gia đình."

"Đúng vậy." Trình Nguyên Hoa gật đầu một cái: "Hai người họ đã trả qua nhiều gian khổ, giày vò như vậy, người hết lòng vì sự nghiệp cuối cùng sẽ hối hận vì đã không quan tâm đến người mình yêu."

Một người có thể vì sự nghiệp, vì công việc dốc sức cố gắng.

Thế nhưng không có nghĩa là có thể xem thường gia định và những thứ khác.

Đến khi mất đi mới thấy hối hận, đó mới chính là điều đau đớn khó nói nhất thế gian.

Không thể vô tâm với người mình quan tâm, trên đời này không có thuốc hối hận, cả hệ thống cũng không có.

Giây phút này, Trình Nguyên Hoa cho rằng mình đã hiểu.

Diệp Dư Chiêu nghiêng đầu nhìn cô, tằng hắng một cái: "Anh không phải là người như vậy, Anh cũng sẽ không vô tâm với người mình để ý, em yên tâm..."

Trình Nguyên Hoa: "..."!!!

Tim cô trong lồng ngực đột nhiên đập chậm một nhịp rồi đột nhiên điên cuồng đập thình thịch.

Diệp Dư Chiêu thấy mặt cô kinh ngạc, không nhịn được mà nở nụ cười cưng chìu.

Ánh mắt hai người giao nhau.

Ánh mắt anh dịu dàng cưng chìu, Trình Nguyên Hoa chớp chớp mắt nhìn sau đó lật đật dời ánh mắt mình đi.

Ánh mắt dời sang nhìn qua ra ngoài cửa sổ, nhưng trong lòng lại đang thấy hoảng.

Dưới góc nhìn của Diệp Dư Chiêu thì Trình Nguyên Hoa đang tránh ánh mắt của anh.

Anh cười khổ.

Được rồi, thật ra thì không phải ngay từ đầu đã biết rõ muốn theo đuổi Nguyên Hoa phải cần rất nhiều sự kiên nhẫn sao?

Không quan trọng, anh vẫn còn chờ được.

Diệp Dư Chiêu đã nhận định là Trình Nguyên Hoa thì vẫn sẽ ở bên cạnh Trình Nguyên Hoa, bây giờ cô vẫn còn né tránh thì anh vẫn còn có thể chờ, cuối cùng cũng sẽ đến một ngày, cô sẽ quay đầu lại nhìn anh.

Sau đó sẽ biết...

Diệp Dư Chiêu vẫn luôn ở bên cạnh.

Chờ đợi là một quá trình mệt mỏi, thất vọng nhưng chỉ cần còn có thể gặp được cô, chỉ cần vị trí bên người cô không có người khác thì anh vẫn còn có cơ hội.

Khóe môi Diệp Dư Chiêu cong lên một nụ cười, anh nói: “Nguyên Hoa… Anh sẽ luôn ở bên em.”

Đây là lần đầu tiên anh nói như vậy, vì thế lỗ tai ửng hồng.

Lần trước dù bị Tang Ngu kích động, nhưng anh vẫn không nói với Trình Nguyên Hoa mấy lời như là “thích” “yêu em”.

Bởi vì coi trọng, cho nên những chữ như vậy, anh không dám dễ dàng thổ lộ.

Hôm nay trong xe chỉ có hai người bọn họ, không ngờ Diệp Dư Chiêu lại to gan hơn.

Trình Nguyên Hoa càng giật mình sợ hãi hơn, cô quay đầu nhìn anh.

Cô nhìn phía Diệp Dư Chiêu, lắp bắp: “Anh, anh, anh, anh đang…”

Đang tỏ tình sao?

Tai Diệp Dư Chiêu đã đỏ như máu, từ từ gật đầu.

Sau khi gật đầu xong Diệp Dư Chiêu vội bổ sung thêm một câu: “Không sao, anh sẽ chờ câu trả lời của em…”

Nếu đó là đáp án khẳng định, đó chính là trời cao cho anh bất ngờ.

Nếu là đáp án phủ định, thì anh sẽ tiếp tục chờ đợi.

Đây là lần đầu Diệp Dư Chiêu tỏ tình, nếu diễn tả tâm trạng thì chính là thấp thỏm và căng thẳng, thậm chí còn có… Sợ hãi.

Đương nhiên, quyết tâm được yêu đương với Trình Nguyên Hoa chưa bao giờ thay đổi cả.

Còn nếu nói người được tỏ tình là Trình Nguyên Hoa cảm thấy thế nào, nếu là trước kia cô sẽ nói là

Không có cảm giác gì

Nhưng lúc này, cô lại

Trống rỗng.

Ngẩn người, chớp mắt đầu óc cô trống rỗng, không nhớ ra được bất cứ điều gì cả.

Cô chỉ nhìn chằm chằm sườn mặt Diệp Dư Chiêu, anh không dám nhìn cô, khuôn mặt và lỗ tai đỏ như máu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!