Bầu không khí trong xe đặc biệt yên tĩnh.
Không khí như đóng băng, chiếc xe chạy băng băng trên đường cao tốc.
Lúc này, sắc mặt Diệp Dư Chiêu bỗng thay đổi
Trình Nguyên Hoa ngẩng đầu nhìn về con đường phía trước, một chiếc xe vốn cùng hướng với bọn bọ bây giờ đột nhiên chạy ngược hướng lao về phía xe họ.
Vị trí này vô cùng đặc biệt, có một khúc cua, tầm nhìn hơi khuất, một bên là bờ kè chạy dọc theo bờ sông, bên kia là hướng chiếc xe lao tới!
Tốc độ của chiếc xe cực nhanh!
Chớp mắt đã tới trước mặt họ!
Con ngươi Trình Nguyên Hoa co rụt lại, khoảnh khắc đó trong đầu cô chỉ có hai chữ…
Tiêu rồi.
Một suy nghĩ lóe lên như dòng điện, Diệp Dư Chiêu không lái xe lao xuống sông mà đánh mạnh tay lái sang hướng khác.
“Két…”
Khi tiếng va đập mạnh vang lên, Diệp Dư Chiêu đã nhào tới ôm chặt Trình Nguyên Hoa vào trong lòng, cả người anh nằm sấp lên người cô.
Dùng cơ thể anh làm tấm chắn bằng thịt.
Ghế điều khiển đã va chạm với chiếc xe có tốc độ cực kỳ đáng sợ kia.
“Ầm…”
“Rầm…”
Đầu óc Trình Nguyên Hoa trống rỗng, mảnh vỡ thủy tinh cắt lên da thịt đau rát.
Chấn động khi chiếc xe va chạm sau đó văng lên lật tung làm hai mắt Trình Nguyên Hoa tối sầm lại.
Đầu cô đập lên cửa xe, Diệp Dư Chiêu đè lên người cô.
Nhưng cô lại cố gắng mở to mắt, dù tầm mắt hơi mơ hồ không thấy rõ.
Phía trước chỉ có một màu trắng xóa.
“Diệp… Dư Chiêu?” Giọng nói cô run rẩy.
Thậm chí lúc này cô còn chẳng biết mình có nói nổi thành lời hay không nữa.
Cô thò bàn tay của mình chạm lên người Diệp Dư Chiêu, tầm mắt dần không còn là màu trắng xóa nữa, loáng thoáng, cô cảm nhận được bàn tay mình chạm phải thứ gì đó nóng hổi, ẩm ướt.
Xung quanh, toàn là màu đỏ.
“Diệp Dư Chiêu?”
Đầu óc Trình Nguyên Hoa dần tỉnh táo lại, cảm giác chấn động đến buồn nôn và cảm giác đau đớn khiến cô cực kỳ khó chịu, nhưng cô chỉ chú ý tới người đàn ông đang nằm trên người mình.
Anh không cử động, chỉ có một dòng máu nóng hổi chảy từ trên xuống, chảy qua khuôn mặt cô, máu chảy thành dòng.
“Diệp Dư Chiêu…”
Vì cất tiếng gọi khiến cho hai mắt Trình Nguyên Hoa càng tối đi, cảm giác sắp rơi vào bóng tối khiến cô rất sợ hãi.
Cô không được ngất xỉu!
Bây giờ Diệp Dư Chiêu còn chưa rõ sống chết, Trình Nguyên Hoa tuyệt đối không cho phép bản thân được ngất xỉu!
Cô khó khăn cử động, cơ thể Diệp Dư Chiêu nằm trên người cô cũng hơi phập phồng hai cái.
Giọng nói của Trình Nguyên Hoa trở nên dồn dập: “Diệp Dư Chiêu!”
Anh không sao chứ?!
Chớp mắt, trong mắt Diệp Dư Chiêu lóe lên một tia sáng.
Đúng là Diệp Dư Chiêu còn một chút ý thức, anh mấp máy cánh môi, cất tiếng rất nhỏ.
Giọng nói mơ hồ, đầu óc Trình Nguyên Hoa cũng không quá tỉnh táo, thế mà cô lại có thể nghe rõ ràng những lời này.
“Nguyên, Nguyên Hoa… Xin, xin lỗi… Phải nhớ, nhớ, nhớ rõ anh…” Những lời phía sau nhỏ tới mức không thể nghe thấy. Diệp Dư Chiêu nói xong cả người anh đè lên người Trình Nguyên Hoa, cơ thể như đã mất đi sức lực, đè mạnh lên người cô, hoàn toàn không cử động nữa.
Anh mới vừa nói, sau này anh sẽ bầu bạn bên cạnh Trình Nguyên Hoa.
Nhưng không ngờ rằng…
Bất trắc lại tới nhanh như vậy.
Thành thật xin lỗi, anh không thể tiếp tục bầu bạn bên cô nữa, cũng thành thật xin lỗi, vì anh đã lỡ hẹn.
Diệp Dư Chiêu còn rất nhiều lời muốn nói, nhưng khi cất lời, lại chỉ là một câu… Phải nhớ về anh.
Yêu một người, nhưng bất đắc dĩ phải rời khỏi người ấy, vì thế anh không muốn cô dễ dàng quên đi mình.
Không thể ở bên cô cả đời, nhưng vẫn muốn ích kỷ hy vọng… Cô có thể nhớ rõ, trong cuộc đời cô từng xuất hiện một người đàn ông tên là Diệp Dư Chiêu
Bên ngoài có rất nhiều chiếc xe dừng lại, những người đó đang cứu họ.
Diệp Dư Chiêu không hề cử động làm Trình Nguyên Hoa tuyệt vọng, tuyệt vọng đến mức hai mắt tối sầm lại, cuối cùng không thể cố gượng được nữa.
Diệp Dư Chiêu nở nụ cười, nụ cười rực rỡ hiếm thấy, anh nói: “Nguyên Hoa, thật lòng xin lỗi, em phải nhớ anh nhé.”