Trình Nguyên Hoa nói theo bản năng: “Sẽ nhớ, sao quên cho được chứ?”
“Vậy em phải nhớ kỹ, anh đi đây.” Nói xong, giọng nói của Diệp Dư Chiêu càng lúc càng nhỏ, người càng lúc càng nhạt đi.
Trình Nguyên Hoa không hiểu ý của anh, nhưng chẳng hiểu sao cô lại có cảm giác…Không được thả anh ra.
Vì thế cô thò tay ra nắm lấy, nhưng không ngờ rằng lại chẳng chạm được.
Trình Nguyên Hoa nôn nóng
Cô ngồi bật dậy, giọng nói đầy kích động: “Diệp Dư Chiêu…”
Những người đang trông chừng bên cạnh lập tức vây quanh cô.
"Nguyên Hoa, cô sao vậy?"
"Sư phụ, cô còn đau đầu không?"
"Có muốn ăn chút gì không? Ở đây có canh để tẩm bổ, cô uống một ngụm đi!"
"Bà chủ Trình, có cảm thấy khó chịu ở đâu không?"
...
Ánh mắt mơ hồ của Trình Nguyên dần lấy lại tiêu cự, nhìn mọi người xung quanh mình.
Dương Lâm, Từ Tú Uyển, Lưu Toàn Phúc, Tang Ngu.
Bọn họ vây xung quanh cô, ánh mắt cuống cuồng lo lắng nhìn cô.
Nhưng trong nhóm người này vẫn không có Diệp Dư Chiêu.
Trình Nguyên Hoa mặc kệ xung quanh, mở miệng, giọng nói khàn khàn: "Diệp Dư Chiêu đâu?"
Trước khi cô nhắm mắt, tình hình của Diệp Dư Chiêu cũng không ổn.
Trong lòng Trình Nguyên Hoa vừa lo vừa sợ.
Chính vì thế lúc vừa hỏi câu này giọng nói của cô khẽ run.
Đám người Dương Lâm hai mắt nhìn nhau, ngơ ngác nhìn nhau.
Trình Nguyên Hoa nóng nảy: "Cuối cùng là anh ấy sao rồi?"
Trong phút chốc, lòng cô loạn cào cào, hô hấp như muốn đình trệ rơi vào tuyệt vọng.
Diệp Dư Chiêu...
"Nguyên Hoa, đừng lo lắng...anh ấy đang cấp cứu ở lầu trên, Nhiễm Lệ và Sư Huyền, còn có người nhà anh ấy chăm sóc..." Dương Lâm suy nghĩ một chút rồi nói khẽ tình hình.
Trước mắt Trình Nguyên Hoa lại tối sầm, cô lật đật vén chăn lên để xuống giường.
Hai chân mềm nhũn, cả người gần như ngã xuống đất.
Cũng mau Tang Ngu nhanh tay đỡ cô kịp.
"Cô cứ từ từ! Chúng tôi đỡ cô dậy, não cô bị chấn động chứ không phải đùa, nếu như không cẩn thận sẽ để lại di chứng sau này!" Giọng nói Tang Ngu có chút khiển trách nhưng cũng đầy bất lực: "Biết là cô lo lắng cho Diệp Dư Chiêu, nhưng nếu cô hôn mê thì làm sao có thể chăm sóc cho Diệp Dư Chiêu đây?"
Trình Nguyên Hoa và Diệp Dư Chiêu cùng xảy ra tai nạn khiến mọi người rất lo.
Bọn Tang Ngu cũng hiểu Trình Nguyên Hoa lo cho Diệp Dư Chiêu, mặc dù là biết cô cũng cần nghỉ ngơi hay là đỡ cô lên lầu.
Trên đường đi, khi thì tim Trình Nguyên Hoa đập như loạn, khi thì muốn ngừng đập, cảm thấy buồn nôn.
Nhưng những thứ này cô đều không quan tâm chỉ muốn đi nhanh, nhanh chóng lên lầu.
Tầng này không có người ngoài, đi tới phòng giải phẫu cuối cùng, ngoài cửa có rất nhiều người dù đang đứng hoặc ngồi nhưng tất cả đều không khác nhau vẫn luôn trầm mặt.
Thấy Trình Nguyên Hoa lên đây, Sư Huyền và Nhiễm Lệ vội vàng chạy tới, giọng nói để lộ lo lắng.
"Sao cô lại lên đây?"
"Có đỡ hơn chút nào chưa?"
Trình Nguyên Hoa không trả lời, cô nắm tay Sư Huyền truy hỏi: "Diệp Dư Chiêu sao rồi?! Anh ấy bị sao vậy? Có sao không..."
Ba chữ cuối vừa run rẩy vừa lo sợ.
Sư Huyền mím môi, cúi đầu.
Nhiễm Lệ cũng không nói một câu.
"Nói cho tôi biết cuối cùng là anh ấy sao rồi?" Trình Nguyên Hoa nóng nảy.
Trước mắt cô tối sầm lại, cũng may là có người đỡ nếu không thì không thể đứng vững.
"Anh ấy vẫn đang cấp cứu..." Sư Huyền nói đến đó.
Nhưng tình hình thực tế so với những điều anh ta nói còn tệ hơn rất nhiều.
Lúc Diệp Dư Chiêu vừa vào, đầu tiên một bác sĩ đã nói thẳng bị chảy máu rất nghiêm trọng khó có thể cứu chữa, thông báo thẳng bệnh tình nguy kịch nhưng vẫn được đưa vào phòng tiến hành cấp cứu.
Lúc Sư Huyền và Nhiễm Lệ chạy tới cũng là lúc ông Vinh và ông cụ Diệp đang mặc áo bác sĩ chưa kịp thay ra chạy tới.
Mà đến giờ từ lúc bọn họ đi vào đã là bốn tiếng.
Tình hình...
Thật sự không ổn.
Những Trình Nguyên Hoa vẫn luôn ôn hy vọng, cô cũng không biết tâm trạng mình bây giờ là tức giận hay nên thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Dư Chiêu còn sống.
Nhưng vẫn đang tiến hành cấp cứu.