Cô được đỡ ngồi bên cạnh ông cụ Diệp, ông cụ Diệp luôn luôn nhiệt tình như bạn bè đối với cô nhưng ánh mắt đờ đẫn nhìn cửa phòng phẫu thuật, ngay cả Trình Nguyên Hoa ngồi xuống chỗ bên cạnh ông cũng không có chút phản ứng.
Phía bên kia của ông là mẹ Diệp đang dựa vào ba Diệp lặng lẽ khóc.
Trình Nguyên Hoa cũng không chào hỏi ai, bây giờ bọn họ cũng không muốn nói chuyện với nhau, chỉ nôn nóng chờ tình hình của Diệp Dư Chiêu.
Trái tim cô căng thẳng, chờ đợi tin tốt.
Nếu như kết quả xấu, không ai trong số họ có thể chịu đựng được.
Đám Dương Lâm cũng theo sát bên cạnh, lúc này cũng đang đứng ngồi không yên, họ cũng biết bây giờ Trình Nguyên Hoa chắc chắn cũng không ăn được gì, cũng không có tâm tư nói chuyện nên yên tĩnh chờ đợi.
Trên tay Từ Tú Uyển còn đang cầm đồ của Trình Nguyên Hoa, bên trong có canh để tẩm bổ, vốn là chuẩn bị đưa cho Trịnh Uyển. Những lúc nãy, bọn họ cảm thấy có lẽ Trình Nguyên Hoa cần hơn nên để lại đợi khi nào cô tỉnh lại rồi uống.
Bây giờ nhìn lại chắc cô ấy sẽ không uống.
Lưu Toàn Phúc lấy áo của mình khoác lên cho Trình Nguyên Hoa, mặc dù là cô được Diệp Dư Chiêu bảo vệ bị thương không quá nghiêm trọng nhưng lúc này, cơ thể vẫn còn rất yếu.
Diệp Dư Chiêu quen biết bọn họ lâu như vậy ít nhiều gì cũng có chút tình cảm, lúc này cả bọn họ đều lo lắng và cầu nguyện, hy vọng Diệp Dư Chiêu có thể vượt qua.
Trình Nguyên Hoa ngồi trên băng ghế dài, ánh mắt nhìn về phía phòng giải phẫu.
Cửa phòng giải phẫu trước mắt vẫn đang đóng chặt nhìn giống một cái hố đen khổng lồ mang đến sự hoang mang và sợ hãi vô tận.
Mà đối mặt với sự sợ hãi như vậy ngoài trừ lo lắng cũng không thể làm được gì.
Cô chẳng thể làm được gì cả.
Trong đầu cô vụt thoáng qua, trong lòng Trình Nguyên Hoa đột nhiên vang lên suy nghĩ.
Hệ thống! Hệ thống!
Cô còn có hệ thống!
Những thứ siêu nhiên như này nó có lẽ sẽ có cách nào đó cứu vãn đúng không?
Ngoại trừ những lúc giao nhiệm vụ, hệ thống cũng rất ít nói, trước đây lúc Trình Nguyên Hoa kêu gào nó cũng không có hiện ra.
Nhưng lần này, giọng nói máy móc của hệ thống vang lên.
"Có mặt."
Trình Nguyên Hoa vội vàng nói: "Ta cầu xin ngươi hãy giúp Diệp Dư Chiêu bình an vô sự, ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện bất trắc gì!"
Hệ thống yên lặng một hồi lâu rồi nói.
"Xin lỗi, điều này không nằm trong phạm vi năng lực của hệ thống."
Trình Nguyên Hoa sốt ruột.
Thật sự là không còn cách nào sao? Ngươi có biết bây giờ anh ấy có ổn không? Có đồ gì tốt cho anh ấy không? Canh tẩm bổ!? Canh kéo dài tuổi thọ?!
Trong lòng cô ôm chút hy vọng.
Hệ thống trả lời: "Xin lỗi, sau khi kiểm tra, hai loại canh trên đều không có tác dụng. Hệ thống không nhận được dấu hiệu sự sống, có lẽ không còn sự sống để tìm nên không có tác dụng."
Hai mắt Trình Nguyên Hoa tối sầm, thanh âm dồn dập.
Có ý gì?! Không có dấu hiệu của sự sống cũng không tìm thấy sao? Diệp Dư Chiêu cuối cùng là thế nào?!
Hệ thống không nói nữa.
Hệ thống——Hệ thống——
Trình Nguyên Hoa bật khóc, giọng nói trong lòng dần bật ra thành tiếng.
Hệ thống lại đi ra, nói——
Thật xin lỗi, tình hình trước mắt là như thế.
Trước mắt Trình Nguyên Hoa tối sầm thiếu chút nữa ngã quỵ xuống, cả người đụng vào bên người ông cụ Diệp bên cạnh.
Đối phương đờ người nghiêng đầu qua, thấy Trình Nguyên Hoa đang khóc, nhưng ông ấy là bĩnh tĩnh hơn bao giờ hết.
Ông ấy nói: "Đừng khóc, chúng ta tiếp tục chờ, vẫn còn hy vọng."
Chừng nào chưa có án tử hình thì vẫn còn hy vọng!
Đúng vậy, còn hy vọng, còn hy vọng!
Mẹ Diệp ngẩng đầu, giọng nói đầy nghẹn ngào: "Ba...Giáo sư Tương có đến không?"
Ông cụ Diệp cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay, tay nắm quải trượng siết chặt, giọng nói không chút lo lắng: "Mấy phút nữa sẽ đến."
Nhìn ông hiện tại giống như tỉnh táo đó là bởi vì đây là bản năng nhiều năm của ông, lâm nguy không sợ, ở điểm này, Diệp Dư Chiêu cực kỳ giống ông ấy.