Vẻ mặt ông cụ Triệu vẫn còn kinh ngạc, cho dù từ đó suy ra nhất định cũng phải có tài năng thiên phú.
Ông ấy đã từng nghĩ Mạc Nguyên có tài nấu nướng thiên phú nhất nhưng bây giờ ông ấy lại biết có thêm Trình Nguyên Hoa.
Ngay lập tức đôi mắt của ông cụ Triệu trở nên phức tạp và cả người có chút buồn bã.
Nếu những học trò của ông ấy cũng thông minh như vậy, ông ấy có nằm mơ cũng bật cười tỉnh dậy.
Đứng trước mặt ông ấy là một học trò có tư tưởng và thiên phú cực cao nhưng cô lại không muốn làm học trò của ông ấy.
Ông ấy thở dài não nề.
Sau đó lại nghĩ dù sao trong giới ẩm thực có một đầu bếp như Trình Nguyên Hoa cũng là chuyện tốt, chỉ cần cô gái này có thể đi trên con đường nấu ăn lâu dài cũng đã mãn nguyện rồi.
Vì vậy, giọng nói của ông cụ Triệu lại trở nên vui vẻ: “Không sao trước đây chú không biết cháu có thiên phú cao như vậy, bây giờ chúng ta phải thay đổi phương pháp dạy học, thời gian eo hẹp chú sẽ nói với cháu một chút…”
Ông cụ Triệu bắt đầu nói với Trình Nguyên Hoa những chi tiết nhỏ, đồng thời dạy cô cách sử dụng các kỹ năng để bù đắp kinh nghiệm còn thiếu của cô.
Trình Nguyên Hoa học rất nghiêm túc.
Ngày hôm sau, Trình Nguyên Hoa dậy sớm xách đồ đạc ra ngoài.
Sau khi ông cụ Triệu ngủ dậy, ông ấy lảm nhảm cả một buổi trưa: “Cuộc thi bây giờ rất quan trọng, tại sao cô vẫn có tâm trí mỗi ngày đều chạy đến bệnh viện xa như vậy!”
Sáng sớm mỗi lần Trình Nguyên Hoa đi ra ngoài trở về cũng gần đến giờ cơm trưa, đối với ông cụ Triệu mà nói việc này thật lãng phí thời gian.
Mạc Nguyên vừa ăn vừa nói: “Bà chủ Trình là người trọng tình trọng nghĩa.
“Con nhìn cô nhóc đó cái gì cũng tốt!” Ông cụ Triệu trừng mắt nhìn cậu ta rồi sau đó lại nhìn cây kem trong tay Mạc Nguyên: “Không phải con ăn cơm rồi sao? Giờ còn ăn nữa?”
“Kem của bà chủ Trình ăn rất ngon, sư phụ muốn nếm thử không?” Mạc Nguyên đưa tới đút trước mặt ông cụ Triệu.
Ban đầu ông cụ Triệu không muốn ăn kem nhưng nghĩ do Trình Nguyên Hoa làm nên cắn một miếng...
Sau đó ông ấy cầm ly kem ăn một mình lại còn lẩm bẩm: “Ăn rất là ngon…”
Sau khi Trình Nguyên Hoa đút hết canh Dưỡng sinh cho Diệp Dư Chiêu, cô dọn dẹp cho gọn rồi ngồi nói chuyện với Diệp Dư Chiêu một lúc rồi lại rời đi.
… Cô đang gấp rút chuẩn bị cho cuộc thi.
Khi cô rời đi, ba thành viên nhà họ Diệp bước vào.
Ông cụ Diệp nói: “Cô bé Trình vẫn còn nhớ chúng ta…”
Cha Diệp và mẹ Diệp gật đầu, mở hộp thức ăn trong tay ra: “Ngồi xuống ăn chút gì đi, ăn xong cha đi làm nữa. Con và Diệp Sâm đến nói chuyện với giáo sư Tưởng một chút.”
Ông cụ Diệp gật đầu và bắt đầu ăn.
Không thể không nói Trình Nguyên Hoa nấu đồ ăn thật sự rất ngon, hơn nữa gần đây bởi vì chuẩn bị thi đấu có rất nhiều món mỗi lần mang tới bọn họ đều ăn no nê.
Nhưng không có cách nào khác những món này ngon như vậy, dù không có tâm trạng cũng không thể không ăn nhiều.
Không có những đồ ăn của Trình Nguyên Hoa, bọn họ nhất định không có tâm trạng ăn được cái gì.
Cũng may có Trình Nguyên Hoa.
Bọn họ mới có thể tiếp tục cố gắng.
Khoảng thời gian này người nhà họ Diệp được Trình Nguyên Hoa chăm sóc rất tốt, đến nỗi sau đó khi Diệp Dư Chiêu tỉnh lại…
…
Anh nghĩ mọi người vì lo lắng cho anh mà không ăn không uống người gầy đi nhưng tất cả đều mập hơn và da dẻ hồng hào...
Cũng vì điều này khi Diệp Dư Chiêu vừa tỉnh lại, đã rơi vào một cuộc sống đầy nghi ngờ.
Hai ngày nữa.
“Chú nhìn xem được không?” Trình Nguyên Hoa nhẹ giọng hỏi.
Ông cụ Triệu rũ vai xuống, giọng nói ỉu xìu: “Đúng, rất đúng.”
Thật là không thể quá đúng!
Trình Nguyên Hoa chớp mắt, giọng nói ngập ngừng: “Chú… Chú không thoải mái à?”
Ông cụ Triệu: “…”
Ông ấy nhìn vào đôi mắt trong veo của Trình Nguyên Hoa, thở dài nặng nề và lắc đầu: “Không có gì khó chịu.”
Mọi người đều nói dạy học trò tuyệt đối không được dạy học trò ngu ngốc, nếu không sư phụ sẽ tức chết.