Virtus's Reader
Trở Thành Quốc Bảo Nhờ Mỹ Thực

Chương 600: CHƯƠNG 600: VÔ ĐỀ

Nhưng tại sao không ai nói nếu học trò quá thông minh, sư phụ dạy dỗ cũng sẽ có cảm giác không có thành tựu gì!

Rốt cuộc chỉ cần ông ấy nói ra một điểm đơn giản không cần giải thích cặn kẽ đối phương đã hiểu và áp dụng vào thực hành!

Đó còn chưa tính, đối phương thông minh lại còn siêng năng.

Bởi vì buổi sáng cô đi bệnh viện lãng phí thời gian, buổi tối ông ấy nghỉ ngơi thì cô còn đang ở trong bếp luyện tập. Cô tổng hợp những gì học được ban ngày, nắm vững triệt để hoàn toàn biến thành kỹ năng của mình, thỉnh thoảng cô sẽ sửa đổi đôi chút để phù hợp với cô hơn.

Đến nỗi mỗi ngày khi thức dậy để kiểm tra kết quả, ông ấy đều bị sốc.

Ông cụ Triệu nghĩ, ông ấy may mắn dạy Trình Nguyên Hoa mấy ngày, cũng là nhờ ông ấy không trở thành sư phụ của cô nếu không trong thời gian ngắn ông ấy sẽ không còn gì để dạy cô.

Đến lúc đó...

Ông ấy còn có mặt mũi xứng với tên ẩm thực Lữ gia sao?

Trình Nguyên Hoa không biết tâm trạng phức tạp của ông cụ Triệu, cô ấy nhìn trước mặt và hỏi: “Ông cụ Triệu cháu có nên cho bọn họ ăn món này không? Chúng ta làm gì tiếp theo?”

Ông cụ Triệu vẫn không trả lời cứ nhìn mọi người đang đứng chen chúc ở Tiệm Mỹ Thực Trình Ký. Dẫn đầu là chú Nam ông ấy bưng chén chè tôm khô cười ha hả: “Vậy chúng tôi lấy ăn hết!”

Ông ấy nói xong, mọi người đi theo với vẻ mặt mong đợi.

Trình Nguyên Hoa: “...”

Hai ngày nay cô đều đi theo ông cụ Triệu nấu ăn, một số kỹ thuật có thể sử dụng trong rất nhiều món ăn đều phải vừa học vừa nấu.

Hai người hầu như đều ở trong phòng bếp nấu ăn, mỗi một món hai người họ nếm xong thì phần còn lại đưa cho bọn họ ăn hết.

Những món ăn này không phải sản phẩm hệ thống, mà là do ông cụ Triệu dạy dỗ ăn vô cùng ngon.

Về phần những người trong Tiệm Mỹ Thực Trình Ký, bọn họ chịu trách nhiệm chuẩn bị tất cả các món ăn này.

Họ đều ăn hết cho nên mới nhìn thấy cảnh này.

… Gần đây bọn họ đều ăn uống da vẻ đầu hồng hào.

Phải nói rằng các món ăn vẫn ngon như lúc đầu nhưng lại càng tinh xảo hơn, các động tác của Trình Nguyên Hoa cũng đầy thành thạo và những thiếu sót đang dần được bù đắp.

Bọn họ ở bên ngoài ăn cơm rất vui vẻ, Trình Nguyên Hoa ở trong bếp đi theo ông cụ Triệu tiếp tục học.

Một ngày trước vòng thứ hai của Giải thưởng mỹ thực thế giới.

Trình Nguyên Hoa đặt hai hộp thức ăn lên bàn nhỏ uống trà, một hộp là canh Dưỡng sinh hộp tương đối lớn đủ để Diệp Dư Chiêu và bọn họ uống mấy ngày. Hộp còn lại giả làm món ngon mà Trình Nguyên Hoa và ông cụ Triệu đã làm vào buổi sáng dành cho người nhà họ Diệp.

“Dư Chiêu, lát nữa em đi nước F mấy ngày không thể tới thăm anh được, anh nhất định phải khỏe lại nhé.” Giọng Trình Nguyên Hoa rất dịu dàng.

Cô đưa tay vuốt má Diệp Dư Chiêu: “Em hy vọng mình có thể giành được hạng nhất, cũng hy vọng rằng em có cơ hội để cứu anh. Anh cứ nằm suốt như thế này nhất định rất khó chịu đúng không?”

Ánh mắt Trình Nguyên Hoa rất đau lòng, mỗi ngày cô đều đợi ở Tiệm Mỹ Thực Trình Ký trong lúc cô ngẩn ngơ sẽ thấy Diệp Dư Chiêu ung dung bình tĩnh bước vào...

Giống như khi cô nhìn anh bây giờ, cô cảm thấy rằng anh có thể sẽ mở mắt ra và quay lại nhìn cô với một nụ cười.

Thật đáng tiếc... Tất cả chỉ là tưởng tượng.

Bây giờ Trình Nguyên Hoa đặt tất cả hy vọng của mình vào canh Tăng cường sức khỏe, cô không thể tưởng tượng nếu canh Tăng cường sức khỏe không dùng được cô sẽ lại tuyệt vọng như thế nào?

Cho nên... Ngàn vạn lần đừng để cô thất vọng.

Cô run rẩy giơ bàn tay của Diệp Dư Chiêu lên và đặt nó trên mặt mình, những giọt nước nhẹ nhàng rơi xuống và trượt xuống trên mu bàn tay anh.

Những ngón tay anh khẽ run.

Trình Nguyên Hoa sửng sốt một chút, theo bản năng nhìn sang nhưng tay của Diệp Dư Chiêu vẫn như cũ không có bất kỳ động tác nào.

Là ảo giác sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!