Virtus's Reader
Trở Thành Quốc Bảo Nhờ Mỹ Thực

Chương 668: CHƯƠNG 668: VÔ ĐỀ

Kết quả mãi cho đến bây giờ hai người cũng không có tiến triển gì.” Khi ông cụ Diệp nói, giọng nói khá ghét bỏ.

Diệp Dư Chiêu không nói gì.

Ông cụ Diệp lại nói: “Ông biết rằng cháu và cô bé Trình đã xác định đối phương, cháu có thể vì cô ấy mà bỏ mạng sống của mình. Lúc cháu nằm xuống, những gì cô ấy làm chúng tôi đều nhìn thấy tận mắt. Bây giờ nếu hai đứa đã chắc chắn với nhau không phải người đó thì không lấy ai khác, vì vậy hãy sớm giải quyết mối quan hệ đi. Nếu không muốn kết hôn, đính hôn cũng được và cháu phải có trách nhiệm với mối quan hệ này, cháu là đàn ông vì vậy phải chủ động chút!”

Ông nội đang tư vấn cho cháu trai của mình.

Dẫu sao cháu trai của ông cụ từ nhỏ đến lớn dường như chưa bao giờ thể hiện bất kỳ thiên phú nào trong tình cảm, tài năng của anh đều nằm ở chỉ số IQ.

Và suy nghĩ của thế hệ trước… Nếu đã quyết định bên nhau trọn đời thì phải có trách nhiệm, làm sao có thể kéo dài thanh xuân của con gái người ta.

Bên cạnh đó Trình Nguyên Hoa cũng là một cô gái có rất nhiều người thích cô, ông cụ Diệp sợ rằng cuối cùng Diệp Dư Chiêu ngay cả nấu chín con vịt cũng sẽ bay!

Diệp Dư Chiêu nhìn ông cụ Diệp nhưng trên mặt anh không có biểu cảm gì, anh bình tĩnh nói: “Cháu không thể chủ động, cơ thể của cháu không tốt.”

“Gì?” Ông cụ Diệp khinh hãi: “Là do nằm trên giường lâu, cho nên…”

Diệp Dư Chiêu không trả lời lại, ánh mắt nhìn những người đào rượu náo nhiệt cách đó không xa, không biết anh đang suy nghĩ gì.

Ông cụ Diệp chìa tay dùng gậy gõ anh một cái: “Ngay cả chuyện này cháu cũng đùa giỡn được, thật là...”

Vừa mới nghe được trong nháy mắt ông nội suýt chút nữa hoảng sợ muốn chết.

Sau đó nhìn thấy vẻ mặt hờ hững của Diệp Dư Chiêu, ông cụ lập tức biết rằng anh đang nói đùa.

… Tất nhiên có thể nhìn ra anh đang đùa giỡn nhưng thực ra là đổi được chủ đề.

Anh trả lời với quan điểm “Có chủ động hay không” để trả lời, tránh những từ mà ông cụ Diệp cho rằng anh phải chịu trách nhiệm và xác nhận mối quan hệ trước khi “Chủ động.” Ông cụ Diệp là người thông minh như vậy, tuy rằng còn muốn nói thêm mấy câu nhưng cũng biết Diệp Dư Chiêu không muốn nói nhiều lời.

Hơn nữa đây là vấn đề cá nhân của đôi vợ chồng trẻ.

Vì vậy ông nội lắc đầu và không nói gì nữa. Hai người cũng đã trải qua sóng to gió lớn, cũng có mâu thuẫn nhỏ thì họ đều có thể giải quyết qua loa.

Bên trong bức tường, đôi má của cô gái đang đứng đỏ bừng.

Trình Nguyên Hoa: “...” Lưng của em sắp gãy rồi, anh còn nói thân thể không tốt?

Đây là... Không được?

Người khá đông bưng ra hai vò rượu, bình cũng không lớn nếu không phải rượu trái cây có dư vị nồng đậm thì bọn họ đã uống hết năm vò.

Ông cụ Triệu không ngừng lẩm bẩm: “Tại sao chỉ có hai bình, căn bản không đủ uống. Nấu nhiều như vậy, Nguyên Hoa không nên tiếc mà mang thêm hai bình nữa!”

Trình Nguyên Hoa còn không nói gì, ông cụ Diệp đã nói: “Uống nhiều rượu như vậy làm gì? Uống nhiều ăn không nổi đồ ăn, lại phụ lòng Nguyên Hoa làm một bàn đồ ăn ngon!”

Ông cụ Triệu: “...” Ánh mắt ông ấy nhìn ông cụ Diệp giống như nhìn một thằng ngốc.

… Nếu có bản lĩnh chờ ông nội uống xong còn có thể nói lại những câu này!

Dù sao ông cụ Diệp cũng chưa từng uống qua, cho nên đối với loại rượu này cũng có thái độ thờ ơ cho rằng hai vò rượu là quá đủ uống.

Ông cụ Triệu và chú Nam không muốn nói lý với ông nội, Dương Lâm coi ông nội như sui gia trong tương lai, cười nói: “Rượu của Nguyên Hoa nấu uống rất ngon, lần trước hai vò rượu bọn họ không uống đủ cho nên mới muốn lấy hơn hai vò.”

Dương Lâm còn muốn uống thêm hai vò rượu trái cây.

Ông cụ Diệp: “...” Uống ngon như vậy?

Rất nhanh ông nội đã biết tại sao Diệp Dư Chiêu lại mời bọn họ đến uống rượu và tại sao những người khác lại hào hứng như vậy...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!