“Rượu này... Mùi rất thơm!” Ông cụ Diệp cầm ly rượu lên và ngửi.
“Giờ thì biết rồi.”Ông cụ Triệu liếc mắt, sau khi nhấp một ngụm rượu mặt rất phấn khích: “Uống ngon quá! Mùi vị vẫn như cũ, tôi rất thích!”
Ông cụ Diệp cũng vội vàng nhấp một miếng, ánh mắt sáng lên.
Ngay cả mẹ Diệp là người phụ nữ không thích uống rượu cũng nhấp một ngụm và ngay lập tức uống ngụm thứ hai với vẻ mặt kinh ngạc.
… “Món ngon thần tiên!”
Mọi người thật không biết khen làm sao, cuối cùng chỉ có thể nói ra bốn chữ này.
Trong tất cả mọi người, chỉ có Trịnh Uyển người vẫn đang cho con bú không có uống rượu.
Dù ai cũng nói ngon dù bà ta cũng rất muốn uống, thậm chia uống một chút cũng không sao nhưng vì Bối Nhi, bà ta vẫn không uống một giọt nào.
Ông Vinh cũng chỉ uống một ly.
Không phải ông ta không thích, ngược lại ông ta rất thích loại rượu này, chỉ là Trịnh Uyển không thể được, làm sao ông ta có thể vui vẻ uống một mình?
“Nói xong rồi, ngày mai tôi sẽ mang theo bốn vò đi!” Ông cụ Triệu nói lảm nhảm. Trên thực tế nếu không phải Trình Nguyên Hoa không đưa cho ông ấy, ông ấy còn muốn mang đi mười vò mười hai vò.
Ngày mai là ngày tết ông Táo, cho dù đồ ăn ngon ở Tiệm Mỹ Thực Trình Ký có nhiều đi nữa, ông ấy sẽ không ở lại, ông ấy đã ra ngoài lâu như vậy lẽ ra ông ấy nên quay về từ lâu.
Tuy nhiên ông cụ Triệu cũng là một người bình thường, vài ngày trước ông ấy đã đưa ra một quyết định dứt khoát, mua một trang trại trong làng dự định xây biệt thự nghỉ dưỡng, sau này đưa vợ và cháu trai đến nghỉ dưỡng.
Những người khác đi nghỉ mát đều đi biển và kỳ nghỉ của ông ấy ở thôn Thang Hoè cũng rất thú vị.
“Có thể.” Trình Nguyên Hoa cười cười.
Ông cụ Diệp cũng vội vàng nói: “Vậy ông cũng muốn mang theo, ông có thể mang theo hai vò không?”
Làm sao có thể nói không?
Cho dù không vì thể diện của Diệp Dư Chiêu, cô cũng sẽ chủ động để ông cụ Diệp mang đi, vốn dĩ cô đã dự định mỗi người mang hai vò đi.
Lúc này ông Vinh nhướng mày như nghĩ đến điều gì, hỏi: “Rượu này rất mạnh, uống rất dễ say?”
“Đúng.”
Ông Vinh lại hỏi: “Uống xong xảy ra chuyện thì sao, sẽ nhớ tất cả mọi thứ? Hay không nhớ rõ?”
Trình Nguyên Hoa đỏ mặt không hiểu và Diệp Dư Chiêu cũng rất mất tự nhiên.
Làm sao có thể không nhớ được chứ?
Cô nhớ rõ ràng, cô nhớ đến từng chi tiết! Câu hỏi này vẫn chưa có ai trả lời, Tang Ngu nhìn tới nhìn lui giữa Diệp Dư Chiêu và Trình Nguyên Hoa, sau đó sờ cằm…
“Hai người này khi nghe câu hỏi này sắc mặt đều có biểu cảm kỳ lạ, chẳng lẽ là…”
Thắc mắc của Tang Ngu đã thu hút sự chú ý của mọi người, bọn họ nhìn Tang Ngu cũng nhìn Diệp Dư Chiêu và Trình Nguyên Hoa.
Lúc này cả hai đang ngồi chung một chỗ.
Tang Ngu ngồi đối diện với họ, nheo mắt quan sát họ.
Tim Trình Nguyên Hoa đập thình thịch, ngay cả tay Diệp Dư Chiêu cũng hơi khựng lại.
Anh ta… Đã phát hiện?
Trình Nguyên Hoa lo lắng không thể giải thích được.
Tang Ngu nói tiếp lời mình vừa nói, kinh ngạc thốt lên: “Chẳng lẽ là... Hai người thật sự cãi nhau?”
Trình Nguyên Hoa: “...”
Cô thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên không cần có quá nhiều kỳ vọng vào chỉ số thông minh của Tang Ngu.
Bên cạnh cô, Diệp Dư Chiêu thấy cô thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt anh sâu thẳm, môi mím càng chặt hơn.
Cô chỉ...
Muốn giấu nó đến vậy sao?
Giả vờ như không có chuyện gì xảy ra?
“Thật sự khó hiểu, tôi không nghĩ tới tính tình hai người hợp nhau vậy mà còn biết cãi nhau!” Sư Huyền vuốt cằm nhìn hai người bọn họ.
Những lời này khiến những người khác cũng gật đầu đồng ý.
Đúng vậy Diệp Dư Chiêu rất yêu Trình Nguyên Hoa, anh luôn luôn kiềm chế và nhẫn nại, đối với Trình Nguyên Hoa cực kỳ nuông chìu chắc chắn anh không muốn cãi nhau với Trình Nguyên Hoa.
Trình Nguyên Hoa cũng vậy, cô vốn thông minh và hàng ngày lại bận bịu, làm sao cô có thể lãng phí thời gian của mình vào việc cãi vã, đó là hành vi của một cặp người yêu bình thường?
Cặp đôi bình thường.