Bọn họ bảo Trình Nguyên Hoa nghỉ ngơi, mà rõ ràng cũng không có ý để Nhiễm Lệ ra tay, càng sẽ không để cho vợ chồng Dương Lâm làm cơm cho mọi người ăn.
Cũng vì vậy, đây là bọn họ.... muốn ba người bọn họ tự mình làm cơm sao?
Giọng Sư Huyền tràn đầy tự tin: “Nguyên Hoa cô yên tâm đi, mặc dù chúng tôi chưa từng làm cơm nhưng quanh năm đều ở phòng bếp bị một người đầu bếp như cô hun đúc thì chắc chắn sẽ không khiến cô thất vọng đâu!”
Giọng Tang Ngu cũng chắc chắn giống như vậy: “Đúng vậy, chắc chắn sẽ không có vấn đề đâu! Cô đợi ăn mỹ thực tôi làm đi!”
Diệp Dư Chiêu trước giờ không quấy rối chung với bọn họ cũng gật gật đầu.
Trình Nguyên Hoa kinh ngạc nhìn qua.
Diệp Dư Chiêu nhìn lại cô với ánh mắt dịu dàng: “Nguyên Hoa.... mấy ngày tiếp theo, em, em và Nhiễm Lệ đều đi nghỉ ngơi đi.”
Trình Nguyên Hoa: “....” mấy người này.... lại thực sự nghiêm túc sao?
Nhiễm Lệ còn có hơi chần chừ, Trình Nguyên Hoa nghĩ nghĩ rồi vẻ mặt nghiêm túc nói: “Vậy được thôi, vậy thì giao cho bọn anh vậy.”
Ba người gật gật đầu, trên mặt đều mang theo sự tự tin.
Các loại nguyên liệu trong phòng bếp đều có đủ, bọn họ trực tiếp đi vào làm.
Trình Nguyên Hoa thì lên núi tế tổ với Dương Lâm và Từ Tú Uyển, Hoàng Thượng cũng cùng đi lên theo.
Trên đường đi, Dương Lâm tò mò hỏi: “Nguyên Hoa, cháu thực sự yên tâm với bọn nó sao?”
Khóe miệng Trình Nguyên Hoa cong lên, cười đến ý vị sâu xa: “Không để bọn họ tự mình thử thì làm sao có thể hiểu được nấu ăn không phải dễ dàng như vậy chứ?”
Dương Lâm: “....”
Trình Nguyên Hoa biết bọn họ chắc chắn không thể làm ra được thành quả gì nhưng bất luận thế nào cũng không nghĩ đến... vậy mà lại loạn thành như vậy.
Lúc này cô vừa mạnh mẽ bước vào cửa chính thì thấy trên mặt Nhiễm Lệ mang theo sự bất lực và sốt ruột ngồi ở sảnh ăn.
Trong phòng bếp thì thỉnh thoảng truyền ra tiếng “đing đing đong đong” vô cùng lớn. Còn có tiếng trách móc lẫn nhau của Tang Ngu và Sư Huyền...
“Tang Ngu cậu đang làm gì vậy!! Tôi bảo cậu bỏ cá vào mà!”
“Tôi đã bỏ vào rồi mà!”
“Cậu làm dầu bắn tung tóe lên rồi!!”
“Tôi đâu phải cố ý đâu, tôi cũng bị dầu làm phỏng mà, thêm nữa, dầu bắn lên thì cậu không biết lùi về sau sao, lật chảo lại làm gì!!”
“...Cậu còn trách tôi?!”
Còn trộn lẫn giọng nói lạnh nhạt của Diệp Dư Chiêu...
“Còn không mau chóng thu dọn cái đống hỗn loạn này đi còn ở đó cãi gì mà cãi, Nguyên Hoa sắp trở về rồi, hai người muốn cô ấy nhìn thấy dáng vẻ này của hai người sao?!”
Tang Ngu và Sư Huyền lập tức yên tĩnh lại, trong phòng bếp truyền đến tiếng thu dọn đồ đạc.
Bọn họ đã cam đoan là bản thân mình làm được nên đương nhiên không bằng lòng mất mặt trước Trình Nguyên Hoa.
Trình Nguyên Hoa: “....” Nhưng tôi đã biết rồi....
Cô không có đi vào mà thần sắc vô cùng phức tạp ngồi xuống ở bên cạnh Nhiễm Lệ.
Biểu cảm của Nhiễm Lệ cũng không kém.
Sau khi hai vợ chồng Dương Lâm trở về lập tức tò mò hỏi: “Hai người bọn cháu làm sao vậy?”
Trình Nguyên Hoa chỉ chỉ phòng bếp, ngửi thấy mùi khét ở bên trong thì bất lực nói: “Ông đang lo lắng bữa trưa của chúng ta.”
Nhiễm Lệ gật gật đầu, biểu thị đồng ý.
Từ Tú Uyển trừng mắt hai người rồi cười nói: “Đừng nói bậy, bọn họ cũng là có lòng tốt, hơn nữa bọn họ đều nghiêm túc làm, cho dù làm không được tốt thì ăn cũng không có vấn đề gì.”
“Vậy thì không giống nhau.... cái mùi khét này chưa chắc hoàn toàn có thể ăn được.” Thái độ của Dương Lâm thì không lạc quan như vậy.
“Sao ông lại không thể nghĩ tốt một chút vậy? Cho dù hai đứa nhóc Sư Huyền và Tang Ngu làm không tốt thì không phải còn có Dư Chiêu sao, Dư Chiêu trầm ổn, thông minh, học cái gì cũng nhanh, chắc chắn là cậu ấy không có vấn đề gì đâu.” Từ Tú Uyển chống cằm.