Bà cụ đối với chàng cháu rể Diệp Dư Chiêu này vô cùng vô cùng hài lòng, ngay từ đầu, khi Diệp Dư Chiêu và Trình Nguyên Hoa vẫn chưa có dấu hiệu của mối quan hệ, bà cụ đã cảm thấy Diệp Dư Chiêu là người hoàn hảo để làm cháu rể của bọn họ.
Không ngờ rằng cuối cùng Nguyên Hoa vậy mà lại thực sự ở bên nhau với Diệp Dư Chiêu!
Bây giờ bà cụ vô cùng tin tưởng Diệp Dư Chiêu.
Dương Lâm không đồng ý, càu nhàu, Từ Tú Uyển bắt đầu tranh cãi với ông cụ.
Trình Nguyên Hoa nhún nhún vai, vẻ mặt bất lực với Nhiễm Lệ nhìn nhau.
“Xong chưa vậy? Đã mười hai giờ rưỡi rồi!” Trình Nguyên Hoa hét vào phòng bếp.
Giọng Tang Ngu rõ ràng vang lên trong phòng bếp: “Xong ngay! Tôi vừa làm khét đồ ăn rồi! Tôi làm lại một phần khác!”
Trình Nguyên Hoa: “....”
Đợi mãi đến một giờ, cuối cùng món ba người làm mới được bưng lên.
Chỉ có Nhiễm Lệ và Tang Ngu bưng món lên, Diệp Dư Chiêu vẫn còn ở trong bếp mày mò truyền đến mùi khói dầu từ món ăn.
Anh đi ra bảo mọi người ăn trước, anh còn phải đợi một lát.
Đã một giờ rồi, Trình Nguyên Hoa bọn họ cũng không tiếp tục đợi anh nữa.
Nhiễm Lệ đi múc cơm, vừa nhấc nắp nồi lên thì thần sắc hơi thay đổi.
Sư Huyền vừa sắp đũa ra vừa tò mò hỏi: “Cậu sao vậy? Mau mau múc cơm đi!”
Nhiễm Lệ: “Bữa trưa hôm nay ăn cháo?”
“Nói bậy, cơm khô mà!” Nói rồi anh ta đi đến nồi cơm điện bên cạnh nhìn một cái, vẻ mặt lập tức cứng ngắc lại.
Mặc dù trong nồi không được tính hoàn toàn là cháo nhưng cũng không kém bao nhiêu.
Sư Huyền: “...”
Một lúc sau, anh ta hít sâu một hơi: “Tang Ngư!! Cậu nhìn cơm cậu nấu đi!”
“Không phải cậu nói thêm một gáo nước sao?” Tang Ngu cũng không phục.
Trình Nguyên Hoa thở dài một hơi, bất lực xua xua tay: “Bỏ đi, ăn cơm thôi, cháo thì cháo vậy, vẫn tốt hơn so với gạo sống.”
Bọn họ không nấu ra cơm sống là cô nên vui mừng rồi.
Sau đó ánh mắt của mọi người nhìn món ăn ở trên bàn, món ăn không phải rất nhiều nhưng cũng không ít, một Gà hầm nấm, Gà xào cay, Mề gà xào cay, còn có một món cá viên súp.
Làm ra bốn món đối với bọn họ mà nói đã được xem là không tệ rồi.
Mặc dù...
Trình Nguyên Hoa chỉ món Gà hầm nấm nuốt nước bọt: “Bên trong đen đen này.... là gà ác sao?”
Tang Ngu ngay lập tức trầm mặc, tức không chịu được còn trừng mắt với Trình Nguyên Hoa: “Đây là gà bình thường!! Chỉ là... lúc hầm bị cạn nước một lần, lúc đó tôi đang bận xào đồ ăn nên không để ý đến, sau đó lại cho thêm nước vào.”
Trình Nguyên Hoa: “....” Nghe xong thấy không được ngon lắm.
Cô run rẩy vươn đũa ra, gắp một miếng thịt gà bỏ vào miệng.
Mùi vị...
Thực ra cũng không được tính là rất khó ăn, chỉ là khó ăn một cách bình thường thôi.
Mùi khét quá nặng, hơn nữa nêm gia vị lộn xộn hoàn toàn không có mùi vị canh gà, thịt gà càng không tơi xốp, thịt không có vị đậm đà của canh gà, rất khô và nhạt vị.
Có thể ăn nhưng không ngon.
Thậm chí không có khả năng... so sánh với món cô làm.
“Như thế nào?” hai mắt Tang Ngu sáng lấp lánh.
Trình Nguyên Hoa: “...Vẫn là nên tiếp tục nếm thử món tiếp theo thôi, Nhiễm Lệ đến thử đi.”
“Được, tôi thử món Gà xào cay.” Nhiễm Lệ nói rồi vươn đũa ra gắp Gà xào cay.
Trông màu sắc của món Gà xào cay cũng được, có lẽ là không khó ăn.
Vẻ mặt Nhiễm Lệ sau khi ăn xong rất bình thản, không đợi Sư Huyền hỏi đã nói với Trình Nguyên Hoa: “Sư phụ Nguyên Hoa, chị cũng thử đi, mùi vị này.... vô cùng đặc biệt.”
Mặt Trình Nguyên Hoa viết đầy chữ kháng cự.
Mà sau đó Dương Lâm và Từ Tú Uyển cũng lần lượt tiến hành nếm thử hai món còn lại, nhưng đều không có ai nói gì nhiều.
Sư Huyền và Nhiễm Lệ có ngốc cũng nhìn ra được vấn đề, Sư Huyền cau mày nói: “Thực sự khó ăn như vậy sao?”
Trình Nguyên Hoa không nói lời nào mà vươn tay: “Mời nếm thử.”
Hai người vươn đũa ra.
Gà hầm nấm thì quá củi, Gà xào cay thì quá mặn, vị của Mề gà xào cay thì kỳ lạ, cá viên súp thì không cần phải nói luôn, xấu thì bỏ đi mà ngay cả mùi vị cũng kỳ lạ.