Tóm lại là bốn món đều không ngon.
Sau khi cả hai khó khăn nuốt xuống, lông mày rũ xuống, vai cũng gục xuống, hiển nhiên là không ngờ đồ ăn mình làm lại khó ăn như vậy.
Cô kiên nhẫn an ủi.
Hai người lại càng bị đả kích thêm.
Tang Ngu: “Vậy bữa trưa hôm nay làm sao đây?”
Nhiễm Lệ: “Hay là tôi lập tức đi làm thêm hai món?”
Trình Nguyên Hoa đứng dậy: “Để tôi đi vậy.”
Trong lúc nói chuyện, Diệp Dư Chiêu đã bưng món ăn ra, tay trái một món, tay phải một món.
Tay trái là món Khoai tây bào sợi xào chua cay, bên phải là món Thịt kho tàu.
Xem từ màu sắc mà nói vẫn là vô cùng thành công, ít ra thì thành công nhiều hơn so với hai người Sư Huyền và Tang Ngu.
Tang Ngu kinh ngạc: “Ồ? Anh làm lại làm món Khoai tây bào sợi xào chua cay như thế nào vậy?”
Món này không có trong thực đơn của Trình Ký!
Diệp Dư Chiêu lạnh nhạt nói: “Tôi cũng sẽ không không biết tự lượng sức mình mà đi khiêu chiến độ khó cao như vậy.”
“Vậy sao anh biết làm vậy?”
Sở dĩ bọn họ đều nấu các món ăn trong thực đơn của Tiệm Mỹ Thực Trình Ký là bởi vì cả năm nay bọn họ thường xuyên xem Trình Nguyên Hoa làm, bọn họ cũng chỉ biết mấy món này, bọn họ chọn ở giữa mấy món ăn tương đối đơn giản mà làm, làm gì biết nấu mấy món khác.
Lời này của anh ta chính là Diệp Dư Chiêu học món Khoai tây bào sợi xào chua cay ở đâu?
Diệp Dư Chiêu ghét bỏ nhìn bọn họ rồi nhàn nhạt nói: “Baidu.”
Nói xong ánh mắt của anh lại nhìn về phía Trình Nguyên Hoa, mặt mũi ngay lập tức trở nên dịu dàng: “Nếm thử không? Mặc dù chắc chắn không so được với em nhưng anh cảm thấy cũng được.”
Anh lại không phải hai tên ngốc đó, sao có thể không lén thử trước chứ?
Nếu không ngon sao anh có thể bưng lên cho mất mặt?
Sư Huyền và Tang Ngu trầm mặc.
Trình Nguyên Hoa lần nữa ngồi xuống nếm thử hai món Diệp Dư Chiêu làm.
“Ồ? Vậy mà cũng khá ngon đó!” Đương nhiên không phải mùi vị ngon nhất nhưng cũng xác thực là không tệ, vẻ mặt Trình Nguyên Hoa vô cùng kinh ngạc.
Những người khác cũng vội vàng vươn đũa, ngay cả Tang Ngu và Sư Huyền cũng bắt đầu ăn.
Vậy mà,.. thực sự không tệ.
Từ Tú Uyển cười híp mắt: “Ái chà, thì ra Dư Chiêu vậy mà lại cũng có thiên phú nấu ăn như vậy! Món này thực sự làm vô cùng tốt, cháu cũng là lần đầu tiên xuống bếp đúng không?”
Diệp Dư Chiêu gật gật đầu.
“Cháu và Nguyên Hoa thật không phải là người nhà thì không vào chung một cửa, vậy mà đều có thiên phú ở mặt nấu ăn như vậy.”
Trình Nguyên Hoa: “....”
Hiếm lắm Diệp Dư Chiêu mới đỏ mặt nhìn Trình Nguyên Hoa, trên mặt mang theo mấy phần xấu hổ.
Trình Nguyên Hoa nhìn lại anh, tai cũng hơi đỏ lên.
Hai vợ chồng Dương Lâm thấy vậy thì đều cười híp mắt.
Chỉ có Tang Ngu vẫn không quá thoải mái, lẩm bẩm nói: “Anh còn thực sự là một đầu bếp bị để lỡ sự nghiệp à!”
Nếu đã có hai món để ăn rồi vậy Trình Nguyên Hoa cũng sẽ không đặc biệt xuống bếp nấu ăn nữa, mặc dù cháo ăn với hai món xác thực là không no lắm nhưng cũng xem như là đã lót bụng.
Dương Lâm vừa buông đũa xuống thì nói: “Buổi cơm tất niên tối nay không thể qua loa được!”
Trình Nguyên Hoa cười như không cười nhìn ba người Diệp Dư Chiêu một cái: “Không phải nói để tôi ăn đồ làm sẵn sao? Cơm tất niên tối nay mọi người phải cố gắng rồi.”
Lời này vừa nói ra, không chỉ ba người Diệp Dư Chiêu mà ngay cả Nhiễm Lệ bọn họ cũng đều thay đổi sắc mặt.
Mấy người lập tức đi tới...
“Cơm tất niên một năm chỉ có một bữa, không thể qua loa đâu!”
“Hay là tối nay ăn sủi cảo đi, cơm tất niên ăn sủi cảo cũng được xem là truyền thống rồi.”
“Đúng đúng đúng, Nguyên Hoa à, hay là đừng làm khó bọn họ nữa!”
“...Cũng đừng làm khó dạ dày của mình.”
“Đúng vậy, hơn nữa tối nay ông cụ Diệp bọn họ cũng đến đây, chúng ta.... không làm chút gì đó để chiêu đãi bọn họ sao?”
Vừa nghĩ đến tối nay không được ăn đồ ăn mà Trình Nguyên Hoa làm thì mặt bọn họ đều thất vọng.