Virtus's Reader
Trời Tối Xin Hãy Đổi Người Phá Án

Chương 81: NGOẠI TRUYỆN DAO PHẪU THUẬT 04

Vài ngày trước khi La Vô Tân tỉnh lại, Đào Sâm gần như đã không thể phân biệt được giữa mộng cảnh và hiện thực nữa.

Thời gian anh chiếu não quá dài, gần như lần nào cũng quá giờ. Có hai lần thậm chí vừa xuống bàn mổ đã bị đưa đi cấp cứu, nhưng Đào Sâm hoàn toàn không bận tâm đến điều này.

Tiểu Hân sắp lụi tàn rồi. Một khi não hỗn hợp hoàn toàn hình thành, vậy thì anh sẽ không bao giờ có thể nhìn thấy em gái mình trong ý thức của La Vô Tân nữa.

Vì điều này, Đào Sâm hận không thể ở đó 24/24, cho dù, số lần Tiểu Hân xuất hiện ngày càng ít đi, ngay cả ý thức của La Vô Tân cũng đã nhận ra điều này.

Mà anh đã chừa lại thời gian để bọn họ nói lời từ biệt.

Đêm cuối cùng, anh đã hoàn thành cuộc “giao tiếp” trước khi kết thúc với em gái trong “mộng cảnh” của La Vô Tân. Mà đó rõ ràng là những giây phút cuối cùng khi ý thức của cô hồi quang phản chiếu do sự bài tiết hormone, nhưng Đào Hân lại chỉ nhìn anh, cười nói “Bất luận anh trai làm gì, cuối cùng em đều sẽ tha thứ cho anh”.

Mộng tỉnh rồi, Đào Sâm thậm chí không biết mình đã xuống bàn mổ như thế nào.

Rất nhiều y tá chưa từng nhìn thấy dáng vẻ rơi lệ của anh, sợ tới mức không dám tiến lên đỡ anh. Đào Sâm cứ như vậy ngồi yên lặng trên sàn phòng phẫu thuật suốt ba tiếng đồng hồ, sau đó tê liệt đứng dậy, đi họp với đồng nghiệp.

Ý thức dị thể biến mất đồng nghĩa với việc thời cơ độc lập của ý thức bản thể đã chín muồi. Đào Sâm hiểu rõ hơn bất kỳ ai, La Vô Tân sắp tỉnh rồi.

Trọn vẹn ba ngày, Đào Sâm không thể ăn nổi một miếng cơm bình thường nào, toàn bộ tinh thần đều dựa vào đường glucose để duy trì. Không ai dám khuyên anh lùi bước vào lúc này. Cùng với việc liệu trình chiếu não thứ tư tiến đến hồi kết, não hỗn hợp đã cơ bản hình thành, bọn họ bắt buộc phải nắm bắt thời cơ này, dốc toàn lực làm cho anh tỉnh lại.

Ba giờ sáng, Đào Sâm nằm chợp mắt vài tiếng trên sô pha trong văn phòng. Mặc dù nhắm mắt, nhưng lại không hề có cảm giác buồn ngủ. Đại não của anh dưới sự kích thích quá độ đã không thể ngủ nghỉ bình thường được nữa, nếu muốn ngủ, thì bắt buộc phải dùng thuốc an thần.

Phó viện trưởng vì muốn chăm sóc sức khỏe của anh, cố ý bảo y tá trực ban cứ cách hai tiếng lại đến xem tình trạng của anh một lần. Đào Sâm có chút dở khóc dở cười, nhất thời không biết anh và La Vô Tân ai mới là bệnh nhân.

Mà khác với Đào Sâm ngày một tiều tụy, La Vô Tân mặc dù vẫn suy nhược, nhưng các chỉ số cơ thể so với nửa năm trước đã chuyển biến tốt đẹp trên diện rộng. Cùng với vết sẹo mở hộp sọ lành lại, bố mẹ La Vô Tân mỗi ngày đều đến bệnh viện thăm nom nhìn con trai sắp hồi phục, trên khuôn mặt tiều tụy cuối cùng thỉnh thoảng cũng lộ ra nụ cười nhạt.

Tuy nhiên, cũng chỉ có Đào Sâm biết, ngay lập tức bọn họ sẽ phải trải qua thời khắc hung hiểm nhất kể từ ca phẫu thuật chính.

La Vô Tân là một cảnh sát, điều này cũng dẫn đến việc muốn “lừa gạt” ý thức của anh về cơ bản là một việc rất khó khăn. Càng đừng nói đến việc bản thân chiếu não chính là một ca phẫu thuật tác động qua lại. Giống như Đào Sâm không thể khống chế ý thức của mình “chảy máu mũi” và “trở nên suy nhược”, anh cũng không thể đảm bảo trong không gian do ý thức của anh cấu trúc ra không tồn tại bất kỳ thứ gì có thể khiến La Vô Tân nhận ra sự tồn tại của phẫu thuật cấy ghép.

La Vô Tân đang dần nhận ra “sự vô lý”, đồng thời, ký ức cốt lõi giao thoa cũng bắt đầu gia tăng sự rối loạn. Mặc dù, Đào Sâm sắp hoàn thành ca phẫu thuật chiếu não cuối cùng, nhưng, những ca phẫu thuật cấy ghép não được coi là thành công trên thế giới cho đến nay cũng chỉ có vỏn vẹn ba ca. Cho dù là chuyên gia trong lĩnh vực này, Đào Sâm cũng không thể đảm bảo tính thành công của ca phẫu thuật.

Điều anh có thể làm, chỉ là giúp não hỗn hợp kéo dài thời gian đến giây phút cuối cùng.

May mắn thay, La Vô Tân cuối cùng đã không làm anh thất vọng.

Cậu ta quả thực là một cảnh sát kiên cường. Có lẽ Tiểu Hân cũng vì vậy mới chọn cậu ta làm “vệ sĩ” của mình ngay khoảnh khắc đầu tiên nhận ra La Vô Tân.

Mười tám năm trước, bọn họ là những nạn nhân cùng chia sẻ “ác mộng” đó, mà mười tám năm sau, vì một ca phẫu thuật, bọn họ triệt để biến thành một người.

Đào Sâm không thể diễn tả tâm trạng của mình khi nhìn thấy La Vô Tân tỉnh táo. Anh là bác sĩ thứ tư trên thế giới thực hiện thành công phẫu thuật cấy ghép não. Anh rất rõ, cùng với sự hình thành của não hỗn hợp, thể cấy ghép sẽ biến mất, nhưng… với tư cách là một người anh trai, anh vẫn không nhịn được tìm kiếm những bằng chứng chứng minh Tiểu Hân từng tồn tại trên người La Vô Tân.

Ý thức sau khi tiêu vong, rốt cuộc đã đi về đâu?

Một tuần sau phẫu thuật, Đào Sâm thường xuyên cách lớp kính đánh giá La Vô Tân đang làm kiểm tra. Cậu ta sẽ cuộn tròn chân lại khi đau, cũng sẽ giống như Tiểu Hân thỉnh thoảng đi khập khiễng… Giống như tiếng gọi “anh trai” lúc La Vô Tân vừa mới tỉnh lại, Đào Sâm vô cùng chắc chắn, Tiểu Hân nhất định đang ở đó.

Cũng chính vì vậy, anh thề, bất luận lần này Tiểu Hân có thể nhìn thấy hay không, anh cũng tuyệt đối không để Tiểu Hân thất vọng.

Cho dù mất đi công việc này, anh cũng phải bắt được hung thủ đó, để giải khai nút thắt mà em gái đã dành mười tám năm vẫn không thể giúp anh giải khai.

Lúc yêu cầu La Vô Tân để mình đi làm mồi nhử, Đào Sâm cảm thấy mình điên rồi, nhưng, lại rất sảng khoái.

Tiểu Hân là Lục Khỏa Thạch Lựu Tử, con bé từng nói, con bé có một nửa ở nhân gian, còn một nửa ở Minh phủ.

Vậy thì vừa hay, nếu anh chết rồi, anh ở bên kia cũng nhất định có thể gặp được Tiểu Hân.

Dường như nhìn ra sự điên cuồng của anh, La Vô Tân nghe xong kế hoạch của anh, chỉ bình tĩnh ngồi trên xe lăn chăm chú nhìn anh, đột nhiên nói: “Em gái anh hy vọng anh sống cho tốt.”

Đào Sâm cười cười: “Cảnh sát La, thời gian dùng chung cơ thể đã kết thúc rồi, cậu bây giờ không có cách nào thay em gái tôi nói chuyện với tôi đâu.”

Bọn họ vẫn bắt được Điền Lị. Lúc bị sợi dây siết đến mức sắp nghẹt thở, Đào Sâm lại nhớ tới lần chiếu não cuối cùng đó. Dưới ảnh hưởng của hormone, ý thức của thể cấy ghép vô cùng hoạt bát. Tiểu Hân ở trước mặt hai mắt sáng ngời, giống như… lúc vẫn còn sống vậy.

Cô nói: “Anh, sau này em chuyển qua sống cùng anh nhé. Anh bây giờ bận rộn như vậy chắc chắn không ăn uống đàng hoàng, em tự mình ở nhà, bây giờ tài nấu nướng giỏi lắm rồi.”

Cô nói: “Anh, sau này lúc em không có việc gì, thì đến bệnh viện của anh ngồi được không? Chỗ anh bệnh nhân nặng nhiều, có lúc bị anh dọa cho khóc thét, em có thể đi an ủi họ.”

Cô còn nói: “Anh, anh yên tâm đi, em là em gái anh, bất luận thế nào, em cũng sẽ luôn nhớ đến anh.”

Tiểu Hân, La Vô Tân nói nếu anh chết rồi, em sẽ thất vọng về anh, đây là thật sao?

Em nhất định vẫn đang tồn tại ở một nơi nào đó trong đại não của cậu ấy, cho nên câu nói này, cũng là em nói cho cậu ấy biết, có đúng không?

Bóng tối do nghẹt thở mang lại rút đi, Đào Sâm sờ thấy ống tiêm trong túi. Trong cơn hoảng hốt, anh cảm thấy đó chính là một con dao - chính là con dao này, cách khe cửa, đâm trúng Tiểu Hân, cướp đi người thân cuối cùng của anh.

Mà hiện tại, người cầm “dao” là anh.

Đào Sâm dùng đôi bàn tay cầm dao phẫu thuật đó hung hăng nắm chặt lấy vòng dây trên cổ. Anh gần như không thể cảm nhận được, sức lực anh dùng đã khiến sợi dây siết sâu vào da thịt anh. Trong cơn hoảng hốt, trước mắt anh là Tiểu Hân đang nằm bò trên tấm kính rất xa, từ đằng xa nở nụ cười rạng rỡ với anh.

”Cuối cùng… cũng bắt được mày rồi.”

Ngoại truyện “Dao Phẫu Thuật” Hết

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!