Nghe Từ Mặc không đồng ý, Từ Đại Đầu cũng không ép. Trong mắt hắn, Từ Mặc giết được Lang vương chắc chắn là do may mắn thôi. Chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, Từ Mặc có bản lĩnh gì hắn còn lạ gì nữa. Còn về kỹ năng cứu người của Từ Mặc, hắn thấy cũng chẳng có gì ghê gớm, ai chẳng biết mấy chiêu đó, chẳng qua lúc ấy tình hình quá gấp gáp nên mọi người không kịp phản ứng thôi. Từ Đại Đầu mời Từ Mặc thực chất là muốn giúp đỡ hắn một tay. Dù sao tuyết phủ núi thế này, một mình vào rừng săn bắn đâu có dễ dàng gì, đông người vẫn hơn chứ. Nói cho cùng, trận chiến với đàn sói lúc trước, dù không có Từ Mặc thì tụi hắn tuy có thương vong nhưng cũng không đến mức bị diệt sạch. Đó là cái lợi của việc đông người. Còn nếu Từ Mặc mà bị đàn sói vây một mình thì chắc chắn là tiêu đời rồi.
— Hắc Tử, nếu chú đổi ý thì nhớ tìm anh nhé. Thôi anh về đây!
Nhìn hai vợ chồng Từ Mặc ăn uống ngon lành, Từ Đại Đầu cũng thấy đói bụng, quyết định về nhà nấu ít thịt sói ăn cho bõ.
— Vâng! — Từ Mặc đáp gọn lỏn.
Ăn uống no nê xong, Từ Mặc dùng tuyết lau sạch tay, rồi lấy mấy tấm ván gỗ dỡ từ nhà phụ ra để đóng giường. Phong Bà Nương tuy hơi điên khùng nhưng không ngốc, thấy Từ Mặc bận rộn liền lẳng lặng lại gần giúp một tay.
Bên kia, trong nhà chính, Từ An nhìn cảnh tượng tan hoang mà khóc không ra nước mắt. May mà có đám Từ Đại Đầu ra mặt giật lại được ít lương thực và đồ dùng, nếu không thì đúng là trắng tay. Bà mẹ ngồi bệt dưới đất gào khóc. Lão Từ bực bội ngồi rít thuốc lào. Tiểu Thúy bụng mang dạ chửa, tìm khắp nơi không thấy cái ghế nào, mếu máo nhìn Từ An.
— Nhìn cái gì mà nhìn! — Đang bực bội, Từ An quát vợ một tiếng rồi hầm hầm đi ra cửa ngồi bệt xuống bậc thềm.
Một lúc sau, lão Từ đứng dậy, đá vào mông Từ An đang ngồi ở cửa, bảo:
— Mày đi với tao sang nhà lão Khờ một chuyến, chuyện này không thể bỏ qua như thế được!
Từ An vốn chỉ giỏi bắt nạt người nhà, nghe cha bảo sang nhà lão Khờ thì hơi hãi:
— Cha, hay là thôi đi cha?
— Thôi là thế nào? Giường chiếu, chăn màn bị tụi nó khuân sạch rồi, chẳng lẽ mày định nằm đất chịu rét à?
Lão Từ cũng nổi máu liều, nếu không đòi lại được đồ đạc, lão sẽ nằm lì ở nhà lão Khờ không về. Bị lão Từ ép, Từ An dù không muốn cũng chẳng dám cãi, lủi thủi đứng dậy đi theo cha.
Bà mẹ cũng mệt lử rồi, chạy vào buồng ôm một bó cỏ tranh ra trải ngay giữa phòng khách làm chỗ nằm. Cũng may cái bếp lò vẫn còn đỏ lửa, vì nóng quá nên không ai dám khuân đi. Tiểu Thúy tủi thân vô cùng, lăn lộn cả buổi nàng đói lả cả người. Nhưng tình cảnh này nàng chẳng dám hé răng, chỉ biết mím môi suy nghĩ hay là về nhà mẹ đẻ kiếm miếng ăn. Khổ nỗi, về nhà mẹ đẻ lúc này là làm mất mặt nhà chồng, về kiểu gì Từ An cũng đánh cho một trận.
Trong gian nhà đất đỏ, Từ Mặc đã đóng xong cái giường đơn sơ bằng ván gỗ, trải chiếc chăn cũ xuống dưới, trông cũng ra dáng cái giường. Hắn rửa sạch cái chảo gang, đun một nồi nước, rồi quay sang bảo Phong Bà Nương:
— Vi Vi, lại đây, anh rửa mặt cho em nào!
Phong Bà Nương nghiêng đầu nhìn hắn, mái tóc rũ rượi che khuất khuôn mặt. Thấy dáng vẻ đó, Từ Mặc cười lắc đầu, cầm khăn nhúng nước ấm, vắt khô rồi tiến lại gần nàng.
Khuôn mặt Phong Bà Nương thực sự rất bẩn. Dầu mỡ thì không nói, Từ Mặc chẳng hiểu nàng lấy đâu ra lắm nhọ nồi thế, bôi dày cộp một lớp. Cái khăn trắng tinh vừa lau một cái đã đen kịt, giặt thế nào cũng không sạch nổi. Đây là lần đầu tiên Từ Mặc được nhìn thấy diện mạo thật của nàng. Kiếp trước, vừa sang xuân hắn đã đi lính, sáu năm sau về thăm nhà thì nàng đã mồ yên mả đẹp rồi...
Đẹp thật! Từ Mặc ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt nàng. Da hơi ngăm đen nhưng ngũ quan cực kỳ tinh tế, đặc biệt là đôi mắt to tròn với hàng mi dài, trông cứ như búp bê Tây vậy. Nhìn đôi môi khô khẻ của nàng, Từ Mặc thầm nghĩ lát nữa phải làm cho nàng một thỏi "son môi" mới được. Làm son môi cũng không khó lắm.
— Ngoan ngoãn ở nhà nhé, anh đi ra ngoài một lát!
Phong Bà Nương chớp chớp đôi mắt to. Đợi Từ Mặc đi rồi, nàng quay lại nhìn cái giường vừa mới đóng xong, khóe môi hơi nhếch lên, bước tới vuốt phẳng những chỗ chăn bị nhăn. Dọn dẹp xong giường chiếu, nàng lại lấy chỗ thịt hoẵng trong hũ sành ra...
Cùng lúc đó, Tiểu Thúy vì quá đói nên đánh liều mò sang gian nhà đất đỏ. Nhìn thấy những mẩu xương vụn vứt trên đất, nàng không kìm được mà nuốt nước miếng. Nàng liếc nhìn cửa phòng đóng chặt, rồi lại nhìn về phía sân trước, thận trọng tiến lại nhặt một khúc xương lên. Cái bụng không biết điều cứ kêu sùng sục. Cầm khúc xương, Tiểu Thúy gặm nhấm từng chút một. Thơm quá!
— Kẽo kẹt!
Đúng lúc đó, cửa phòng bỗng mở ra làm Tiểu Thúy giật bắn mình, suýt ngã nhào. Thấy là Phong Bà Nương, nàng mới thở phào, giấu khúc xương ra sau lưng, mặt đỏ bừng, ho khan một tiếng:
— Chị... chị chỉ đi dạo qua đây thôi.
Phong Bà Nương nhìn trân trân vào cái bụng bầu vượt mặt của Tiểu Thúy. Tiểu Thúy bị nhìn mà thấy lạnh sống lưng, thầm trách mình sơ suất, nhỡ con mụ điên này nổi khùng lên thì mình toi đời. Lúc này Tiểu Thúy chỉ muốn khóc. Nhưng ngay sau đó, nàng trợn tròn mắt thấy Phong Bà Nương đưa ra một chiếc đũa, trên đó xiên một miếng thịt hoẵng to tướng.
— Cho... cho chị à? — Tiểu Thúy thở dồn dập, bước nhỏ tiến lại gần.
Thấy Phong Bà Nương vẫn giơ tay đưa thịt, Tiểu Thúy nghiến răng giật lấy chiếc đũa rồi quay đầu chạy biến. Nhưng chạy được vài bước nàng lại dừng lại. Nếu mang miếng thịt này về nhà chính... chắc nàng chẳng được miếng nào vào bụng. Quay lại nhìn Phong Bà Nương đang đứng ở cửa, Tiểu Thúy do dự một lát rồi há miệng gặm lấy gặm để.
Nuốt trôi miếng thịt hoẵng to vào bụng, Tiểu Thúy cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Thấy Phong Bà Nương định vào phòng, nàng vội gọi:
— Này!
Phong Bà Nương nghiêng đầu nhìn nàng. Tiểu Thúy chớp mắt bảo:
— Giờ cô đã là vợ thằng Hắc Tử rồi, phải ra dáng đàn bà con gái một chút. Hay là để tôi trang điểm cho cô nhé.
Chẳng cần biết Phong Bà Nương có đồng ý hay không, Tiểu Thúy bụng mang dạ chửa cứ thế tiến lại dắt tay nàng vào phòng.
— Đi, vào nhà đi, để tôi làm đẹp cho cô.
Đúng là "mang thai ngốc ba năm", Tiểu Thúy lúc này chẳng thèm nghĩ xem nếu Phong Bà Nương lên cơn điên thì mình sẽ ra sao nữa. Nàng dắt tay Phong Bà Nương kéo vào phòng, miệng liến thoắng:
— Em dâu à, năm đó đám thanh niên trí thức tụi cô xuống đây, cả thôn ai cũng bảo cô đẹp như tiên ấy, thằng Hắc Tử cưới được cô đúng là phúc ba đời nhà nó.