Tiểu Thúy nắm lấy bàn tay đầy vết nứt nẻ của Phong Bà Nương, dắt nàng vào trong gian nhà đất đỏ. Thấy căn phòng được dọn dẹp ngăn nắp, ra dáng hẳn lên, Tiểu Thúy thoáng ngạc nhiên, rồi kéo nàng ngồi xuống giường, nhìn quanh một lượt:
— Cô cứ ngồi đây nhé, để tôi đi lấy khăn.
Lục lọi một hồi, Tiểu Thúy mới tìm thấy một cái khăn đen thui, nàng cầm lên hỏi Phong Bà Nương:
— Em dâu này, ở đây chỉ có mỗi cái giẻ lau này thôi à?
Phong Bà Nương đỏ mặt, đó đâu phải giẻ lau, là cái khăn nàng mới dùng rửa mặt một lần đấy chứ. Tại Từ Mặc giặt mãi không sạch nên mới để thế. Thấy nàng không đáp, Tiểu Thúy lạch bạch đi lại chỗ chảo gang, lửa vẫn đang cháy, nước bên trong đang sôi sùng sục. Nàng múc ít nước ấm ra cái hũ nhỏ, rồi ra cửa bốc ít tuyết cho vào để giảm nhiệt độ, sau đó nhanh nhẹn giặt cái khăn đen thui kia. Đừng nhìn Tiểu Thúy bụng to mà lầm, tay chân nàng vẫn còn lanh lẹ lắm, loáng cái cái khăn đã sạch sẽ.
Bưng hũ nước lại chỗ Phong Bà Nương, Tiểu Thúy vắt khô khăn rồi bắt đầu lau mái tóc dài cho nàng. Tóc nàng bết dầu, xơ xác. Tiểu Thúy vừa lau vừa lải nhải đủ chuyện. Từ lúc mang bầu nàng toàn phải ở lì trong nhà, buồn chán không chịu nổi. Giờ tuy Phong Bà Nương không đáp lời nhưng được nói ra cho nhẹ lòng cũng làm nàng thấy vui vẻ hẳn.
Cùng lúc đó, Từ Mặc đang ở nhà lão Mù - thầy lang trong thôn. Tuy gọi là lão Mù nhưng ông không mù hẳn, chỉ là bị cận thị nặng cộng thêm viễn thị thôi. Nhà lão Mù có khá nhiều thảo dược, dân làng hễ cảm mạo nhức đầu đều sang đây bốc thuốc. Lão Mù chẳng lấy tiền, chỉ xin ít lương thực là được. Từ Mặc xin lão ít hoa nhài khô, sáp ong và vài thứ khác. Đổi lại, Từ Mặc hứa sẽ vào rừng đào ít Hoàng Tinh cho lão. Nhưng tuyết phủ thế này, muốn đào Hoàng Tinh chắc phải đợi đến đầu xuân năm sau.
Rời nhà lão Mù, Từ Mặc không về nhà ngay mà ghé qua nhà Nhị Thiết. Thấy Từ Mặc đến, cả nhà Nhị Thiết đón tiếp rất nồng hậu, đặc biệt là chú Chiêu Tài, cứ nhất quyết đòi tặng hắn một hũ rượu gạo quý. Trong buồng, Nhị Thiết nhìn thấy Từ Mặc vào thì đầy vẻ cảm kích:
— Hắc Tử, lần này nếu không có chú chắc tụi anh tiêu đời rồi. Anh chẳng biết nói gì hơn, đợi sang năm tuyết tan, anh sẽ dắt chú lên xưởng đồ hộp trên huyện làm việc. Tuy chỉ là lính đánh thuê (lâm thời) thôi nhưng lương cũng khá lắm, một tháng được mười đồng đấy.
Sống lại một đời, Từ Mặc chẳng có ý định vào xưởng làm trâu làm ngựa cho ai nên khéo léo từ chối.
— Anh Nhị Thiết, em sang đây ngoài việc thăm anh, còn muốn mượn anh ít đạn. — Từ Mặc vào thẳng vấn đề.
Lão Quần chỉ cho hắn tám viên, giờ chỉ còn năm viên nên hắn muốn bổ sung thêm "kho đạn" của mình.
— Hắc Tử, chú nói thế là khách sáo quá. Thế này đi, đằng nào anh cũng đang dưỡng thương, không xuống đất được. Súng với đạn anh cho chú mượn hết. — Nhị Thiết nhìn vợ đang đứng ở cửa, quát: — Còn đứng đực ra đấy làm gì? Không nghe tôi nói à? Mau lấy súng với đạn cho chú Hắc Tử đi.
— Vâng, vâng! — Vợ Nhị Thiết tất tả đi lấy đồ.
— Cảm ơn anh!
— Hắc Tử này, anh thấy chú cưới vợ xong, ra ở riêng cái là thay đổi hẳn ra đấy! — Nhị Thiết nhìn Từ Mặc từ đầu đến chân.
— Con người ta ai rồi cũng phải lớn mà anh! — Từ Mặc cười xòa.
— Cũng đúng! — Nhị Thiết gật đầu đồng cảm. — Hắc Tử, anh nghe nói anh Đại Đầu mời chú vào đội mà chú không chịu à? Anh nói thật chú đừng giận nhé. Tuy lúc trước chú giết được Lang vương cứu mạng tụi anh, nhưng bản lĩnh chú đến đâu chú tự hiểu rõ mà... Nghe anh khuyên một câu, lát nữa sang chỗ anh Đại Đầu mà xin nhập hội. Anh Đại Đầu sống trượng nghĩa lắm.
Từ Mặc biết Nhị Thiết có ý tốt nên chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Nhị Thiết vốn tinh ranh nên nhận ra ngay ý định của Từ Mặc, anh ta hạ thấp giọng:
— Hắc Tử, năm nay tuyết lớn quá. Tụi mình thiếu ăn, thú rừng cũng thiếu. Anh nói nhỏ cho chú biết, dạo trước tụi anh thấy cả phân gấu ngựa trong rừng đấy.
Mùa đông mà gấu ngựa không ngủ đông sao? Từ Mặc nhướng mày, nếu trong rừng có gấu ngựa thật thì nguy hiểm sẽ tăng lên gấp bội.
— Với lại, từ trước đến giờ đàn sói rất ít khi rời khỏi rừng sâu... Anh cứ thấy năm nay có gì đó lạ lắm.
Từ Mặc trầm ngâm. Kiếp trước hắn nhu nhược, suốt ngày ru rú trong nhà nên chẳng biết chuyện gì xảy ra bên ngoài lúc này. Đúng lúc đó, vợ Nhị Thiết bưng khẩu súng săn vào phòng:
— Chú Hắc Tử, súng với đạn đây ạ.
Từ Mặc đứng dậy nhận súng và một túi đạn nhỏ.
— Hắc Tử, nhớ lời anh dặn nhé, cứ đi theo anh Đại Đầu một thời gian, sang năm anh dắt lên huyện kiếm tiền lớn!
— Vâng. Anh Nhị Thiết nghỉ ngơi đi, em về đây!
— Được. — Nhị Thiết gật đầu, bảo vợ: — Cô tiễn chú Hắc Tử một đoạn đi.
Cùng lúc đó, trong gian nhà đất đỏ, Tiểu Thúy trợn tròn mắt nhìn Phong Bà Nương, không kìm được thốt lên:
— Em dâu, cô đẹp thật đấy!
Phong Bà Nương chớp chớp đôi mắt to tròn, trông vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, làm Tiểu Thúy chỉ muốn đưa tay lên véo má nàng một cái.
— Em dâu này, hai cái lúm đồng tiền này của cô duyên quá! — Tiểu Thúy ghé sát mặt nhìn chằm chằm vào đôi má lúm của nàng, không khỏi ghen tị.
Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên sau lưng Tiểu Thúy. Từ Mặc khoác súng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào lưng nàng. Nghe thấy động tĩnh, Tiểu Thúy vội quay lại, thấy Từ Mặc vác súng, đôi mắt sắc lẹm nhìn mình thì hoảng hốt, vội kêu lên:
— Hắc Tử, tôi là chị dâu chú đấy, chú... chú không được đánh tôi đâu. — Nói rồi, Tiểu Thúy ưỡn cái bụng bầu ra. — Trong bụng tôi là cốt nhục nhà họ Từ các chú đấy...
Từ Mặc không ngờ phản ứng của Tiểu Thúy lại mạnh thế, hắn khẽ cười. Lúc nãy nghe tiếng Tiểu Thúy trong phòng, hắn cứ tưởng vợ chồng Từ An lại sang gây sự, không ngờ chỉ có mình nàng. Nhìn diện mạo của Phong Bà Nương lúc này, Từ Mặc không khỏi sáng mắt, vợ hắn đúng là cực phẩm.
"Đợi khi nào kiếm được tiền, nhất định phải đưa Vi Vi lên thành phố lớn chơi một chuyến." Từ Mặc thầm hạ quyết tâm.
Tiểu Thúy thấy Từ Mặc mỉm cười thì bớt căng thẳng hơn, lắp bắp nói:
— Thế... thế nếu chú không có việc gì thì tôi về đây.
Nói xong, Tiểu Thúy thận trọng nép vào tường, lách qua người Từ Mặc rồi chạy biến ra ngoài.
— Chị đi chậm thôi kẻo ngã! — Từ Mặc thật sự sợ nàng vô ý mà ngã thì khổ. Nghe hắn nói thế, Tiểu Thúy lại càng chạy nhanh hơn.