Virtus's Reader
Trọng Sinh 86: Từ Vào Núi Đi Săn Bắt Đầu Làm Giàu

Chương 135: CHƯƠNG 133: TỪ TRUNG MINH!

Trong lúc Triệu Chính Nghĩa phái người đi khám nghiệm hiện trường, anh cũng đồng thời thông báo cho phía Công an thành phố. Việc đám người Từ Mặc vận chuyển gần 14 triệu tín phiếu bị chặn cướp, lại có tới năm người thiệt mạng, đây là một vụ án đặc biệt nghiêm trọng. Công an huyện Lan lập tức liên lạc với Công an Gia Hưng. Dù sao địa điểm xảy ra sự việc nằm ở vùng giáp ranh giữa hai thành phố, lại liên quan đến một nhân vật tầm cỡ như Trương Thiên ở Gia Hưng.

Trương Kính Đào, với tư cách là Khoa trưởng Khoa Hình sự, là người nhận được tin tức đầu tiên.

— Mẹ kiếp, đúng là xảy ra chuyện thật rồi!

Nhận được tin, sắc mặt Trương Kính Đào vô cùng khó coi. Gần 14 triệu tín phiếu, tính theo tỷ lệ đổi tiền mặt hiện nay cũng phải tương đương 10 triệu nhân dân tệ. Một số tiền khổng lồ như vậy đương nhiên sẽ thu hút những kẻ liều mạng. Nhưng Trương Kính Đào nghĩ Trương Thiên không phải kẻ ngốc, chắc chắn sẽ không tiết lộ thời gian và địa điểm xuất phát cho người ngoài... Không ngờ cuối cùng vẫn xảy ra chuyện. May mà đám cướp đều bị tiêu diệt tại chỗ, nếu không để chúng cướp mất số tín phiếu đó thì đúng là một vụ án chấn động.

Hiện tại sự việc tuy có chút rắc rối nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức đó thôi. Cảnh sát hai thành phố phối hợp điều tra danh tính đám cướp là có thể kết thúc vụ án. Còn việc đám người Từ Mặc phản sát bọn cướp thì chẳng ai bắt bẻ được gì.

Hơn 3 giờ sáng, Trương Kính Đào dẫn người đến hiện trường. Cảnh sát huyện Lan vẫn chưa tới. Trương Kính Đào ra lệnh cho cấp dưới bắt đầu thu thập dữ liệu và khám nghiệm... Đến hơn 7 giờ sáng, phía huyện Lan mới có mặt. Cảnh sát hai bên đều ngầm hiểu là không muốn làm to chuyện, nên đã thành lập tổ chuyên án tạm thời để chia sẻ thông tin.

Đến trưa, có người đến đồn công an báo án: Chu Long, chủ trường lái Thịnh Vượng, bị giết ngay tại văn phòng. Đến hơn 2 giờ chiều, lại có thêm tin báo: Giang Cảnh Canh, một kẻ có máu mặt trong ngành xi măng ở Gia Hưng, cũng bị sát hại dã man tại nhà riêng. Cảnh sát Gia Hưng lập tức bận rộn hẳn lên, nhưng họ chưa vội kết nối hai vụ án này với nhau.

Cùng lúc đó, Lão Tam - một kẻ chuyên bảo kê vũ trường - sau khi nghe tin Giang Cảnh Canh bị giết đã lập tức tìm đến Đao Ca. Trong căn nhà nhỏ gần trạm thu phí, Lão Tam mặc chiếc áo bông dày cộp, cười hì hì ngồi đối diện Đao Ca. Sắc mặt Đao Ca vô cùng khó coi, dù đã đoán trước đối phương sẽ tìm đến gây phiền phức, nhưng khi thực sự đối mặt, gã vẫn chưa biết phải ứng phó thế nào.

— Tụi mày ra ngoài hết đi, Trung Minh ở lại!

Đám đàn em của Đao Ca nhìn nhau ngơ ngác, nhưng không ai dám hỏi nhiều, lầm lũi bước ra ngoài. Từ Trung Minh đầy vẻ thắc mắc đứng sau lưng Đao Ca, không hiểu tại sao gã lại cố ý giữ mình lại. Khi căn phòng chỉ còn ba người, Lão Tam cười khẩy một tiếng, giơ ngón tay cái về phía Đao Ca: — Đao Ca, anh đúng là gan dạ thật đấy.

— Lão Tam, chú nói thế là có ý gì, anh không hiểu.

— Diễn, anh cứ tiếp tục diễn cho tôi xem đi! — Lão Tam bĩu môi cười — Đêm qua anh vừa hỏi tôi chỗ ở của Giang Cảnh Canh, kết quả hôm nay hắn đã chết queo ở nhà. Anh dám bảo chuyện này không liên quan gì đến anh không?

— Lão Tam, anh nói đó chỉ là trùng hợp, chú có tin không? — Đao Ca nhíu mày.

— Ha ha ha, Đao Ca, anh coi tôi là thằng ngốc chắc? — Lão Tam cười lớn, rướn người về phía trước, nhìn chằm chằm Đao Ca — Hay là để tôi đem chuyện này kể cho cảnh sát nghe nhé? Để họ đến hỏi anh cho rõ?

— Cam, chú định uy hϊế͙p͙ anh à? — Mắt Đao Ca lộ hung quang, gã đập mạnh xuống bàn.

— Không không không, tôi đâu dám uy hϊế͙p͙ Đao Ca. Chỉ là dạo này tôi túng thiếu quá, không có tiền ăn cơm. Đao Ca này, tôi ấy mà, chỉ cần được ăn no mặc ấm là cái miệng sẽ kín như bưng ngay. — Lão Tam làm như không thấy vẻ hung hãn của Đao Ca, gã rút khẩu súng lục từ sau lưng ra, thổi thổi vào nòng súng.

Mí mắt Đao Ca giật liên hồi, hèn gì thằng ranh này dám đi một mình tới đây. Nếu dùng tiền mà giải quyết được thì Đao Ca sẵn lòng chi ngay, hai ngày qua giúp Trương Thiên thu mua tín phiếu gã cũng kiếm được khá nhiều. Nhưng gã biết rõ hạng người như Lão Tam là loại không bao giờ biết đủ.

— Ra giá đi! — Cuối cùng Đao Ca cũng phải nghiến răng đồng ý.

— Ha ha ha, Đao Ca đúng là sảng khoái. Đưa tôi năm vạn tệ, chuyện này tôi sẽ sống để bụng chết mang theo.

— Tao cam mẹ mày!

Đao Ca tức giận đứng bật dậy, chỉ thẳng vào mặt Lão Tam mà chửi: — Mày định ăn cướp đấy à? Mở mồm ra là đòi năm vạn? Tao mà có năm vạn thì đã chẳng ở cái xó xỉnh này. Hai ngàn tệ, lấy thì lấy không lấy thì biến!

— Đao Ca, anh định đuổi khéo ăn mày đấy à? Hai ngàn tệ mà muốn tôi giữ kín chuyện này sao? — Lão Tam cười hì hì đứng dậy, đảo mắt một vòng rồi nhếch miệng — Đao Ca, tôi cũng không phải hạng người không biết lý lẽ. Hay là thế này, anh viết cho tôi cái giấy nợ. Mỗi tháng trả tôi năm ngàn, trả trong một năm là xong.

— Triệt, thế chẳng phải là sáu vạn sao?

— Đao Ca, tuy chúng ta là anh em nhưng tôi cho anh nợ tiền thì cũng phải tính chút lãi chứ?

— Không đời nào! — Đao Ca dứt khoát từ chối, một tháng năm ngàn gã lấy đâu ra?

— Thực sự không thương lượng được sao?

— Mày đòi hỏi quá đáng thế thì thương lượng cái gì?

Từ Trung Minh đứng im lặng nãy giờ, nhíu mày suy nghĩ xem rốt cuộc là chuyện gì mà Lão Tam lại nắm thóp được Đao Ca như vậy. "Tại sao Đao Ca lại giữ mình ở đây? Đêm qua Đao Ca bảo đi xem đôi tình nhân làm chuyện mờ ám cơ mà? Tại sao Lão Tam lại bảo Đao Ca đến chỗ hắn hỏi địa chỉ của lão Giang nào đó? Lạ thật!" Từ Trung Minh cảm thấy đầu óc mình bắt đầu quay cuồng.

Đúng lúc đó, cửa phòng bị đẩy ra. Hai viên cảnh sát mặc sắc phục bước vào. Lão Tam thấy cảnh sát liền biến sắc, lén lút nhét khẩu súng vào túi áo. Hai viên cảnh sát cầm sổ ghi chép, không để ý đến hành động của Lão Tam.

— Đồng chí công an, các anh có việc gì thế ạ? — Đao Ca vội vàng đón tiếp.

— Đêm qua các anh đều trực ở đây chứ?

— Vâng vâng, đúng thế ạ!

Từ Trung Minh lặng lẽ lắng nghe. Khi nghe thấy tin có vụ cướp xe tải trên quốc lộ đêm qua, ánh mắt gã bỗng đanh lại. Đêm qua đúng là lúc anh Hắc và mọi người rời Gia Hưng, Cương Tử còn ngồi trên xe vẫy tay chào gã từ xa. Chẳng lẽ việc Đao Ca tìm Lão Tam hỏi địa chỉ của lão Giang kia là vì anh Hắc?

Hai viên cảnh sát hỏi han vài câu rồi rời đi. Nơi này cách hiện trường vụ án tới hơn mười cây số cơ mà. Lão Tam cười hì hì nhìn Đao Ca đang khúm núm tiễn cảnh sát ra cửa.

— Đao Ca, tôi đủ nghĩa khí chứ? Vừa nãy tôi chẳng hé răng nửa lời nhé!

— Một vạn tệ! — Đao Ca nghiến răng, giơ một ngón tay lên.

— Hơi ít nhỉ?

— Cam, tình hình của tao thế nào mày không biết sao? Chỉ có một vạn thôi, lấy thì lấy không lấy thì thôi.

— Thôi được rồi.

Từ Trung Minh chớp mắt, lén lút tiến về phía cửa, hai tay đút vào túi áo. Lão Tam đang ngồi quay lưng về phía cửa. Khi đi ngang qua sau lưng Lão Tam, Từ Trung Minh bất ngờ rút tay ra, vòng qua siết chặt lấy cổ gã. Đao Ca phản ứng cực nhanh, lao tới bịt chặt miệng Lão Tam, tay kia thò vào túi áo gã móc khẩu súng ra.

Rất nhanh sau đó, Lão Tam không còn cử động nữa.

— Hộc... hộc... hộc!

Đao Ca thở hổn hển. Lăn lộn bao năm nhưng đây là lần đầu tiên gã giết người, nỗi sợ hãi và căng thẳng hiện rõ trên mặt. Nhưng Từ Trung Minh thì như không có chuyện gì, gã cúi xuống lôi xác Lão Tam về phía cửa sổ.

— Trung Minh, giờ làm sao đây? Bên ngoài toàn là anh em cả! — Đao Ca lo lắng hỏi.

Từ Trung Minh nghiêng đầu suy nghĩ một lát, rồi ném xác Lão Tam xuống sàn, nói: — Đao Ca, hay là chúng ta làm thế này...

Chẳng mấy chốc, bên trong căn nhà vang lên tiếng gọi của Đao Ca:

— Tụi mày vào đây hết cho tao!

Đám đàn em đang đợi bên ngoài cười nói ồn ào bước vào phòng.

"Rầm!"

Đao Ca đứng cạnh cửa, mắt lộ hung quang, đóng sầm cửa lại rồi rút súng ra. Cả đám đàn em đều sững sờ, mặt mày căng thẳng.

— Đao Ca, anh làm gì thế?

— Anh ơi, đừng chĩa súng vào tụi em, cẩn thận cướp cò đấy!!!

Từ Trung Minh thản nhiên nghịch con dao găm trong tay. Đao Ca hơi thở dồn dập, nói: — Anh em, bao năm qua tao đối xử với tụi mày thế nào?

— Đao Ca, anh luôn trọng tình trọng nghĩa...

— Đao Ca có việc gì cứ nói, tụi em luôn ủng hộ anh...

"Xoảng!"

Từ Trung Minh ném con dao găm lên bàn. Đao Ca nói tiếp: — Nếu tụi mày đã coi tao là đại ca, vậy thì có họa cùng chia chứ?

Từ Trung Minh cúi xuống, mở cái bao tải trên sàn ra, để lộ xác chết trợn trừng mắt của Lão Tam. Ngay lập tức, mặt ai nấy đều cắt không còn giọt máu.

— Cầm dao lên, mỗi đứa đâm Lão Tam một nhát. Từ nay về sau, chúng ta là anh em vào sinh ra tử! — Đao Ca nắm chặt súng, vì quá căng thẳng nên toàn thân gã run rẩy.

Đám đàn em nhìn nhau trân trối. Từ Trung Minh cười khẩy, lẳng lặng cầm dao lên, xoay người ngồi xuống.

"Phập!"

Con dao đâm sâu vào ngực Lão Tam rồi rút ra dứt khoát, máu tươi bắn đầy mặt Từ Trung Minh. Gã quay đầu lại, nhìn đám đàn em đang mặt trắng bệch, nhếch miệng cười: — Đứa nào lên trước?

— Anh em, đừng ép tao! — Đao Ca bồi thêm một câu.

Mười mấy giây sau, một thanh niên nghiến răng bước lên, nhận lấy con dao từ tay Từ Trung Minh, nhắm mắt đâm mạnh vào tim Lão Tam. Đã có người mở đầu, những người sau đó làm theo dễ dàng hơn nhiều. Hơi thở của Đao Ca cũng dần ổn định lại, gã nở nụ cười gượng gạo: — Giờ thì chúng ta thực sự là anh em vào sinh ra tử rồi.

...

Huyện Lan. Trong văn phòng đồn công an đường Nam Dương. Triệu Chính Nghĩa ngồi trên ghế, nhìn Từ Mặc đang đứng trước mặt, khẽ lắc đầu nói: — Vụ án của cậu, phía huyện Lan và Gia Hưng đã quyết định phối hợp điều tra. Nhưng kẻ cướp đều bị các cậu giết sạch rồi, e là khó mà tìm ra đồng bọn của chúng.

Từ Mặc im lặng. Triệu Chính Nghĩa thở dài: — Giờ cậu định về làng lo hậu sự cho cậu đồng hương kia, hay là đi Thượng Hải?

— Đi Thượng Hải trước đã anh. Số tín phiếu lớn thế này để đâu em cũng không yên tâm, tốt nhất là giao dịch sớm cho xong xuôi! — Từ Mặc đáp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!