Tại cửa ngõ huyện Lan trên quốc lộ, Chung A Tứ trong bộ cảnh phục chỉnh tề, dẫn theo hơn mười viên cảnh sát đứng chực sẵn. Cả nhóm vây quanh lối vào, hễ có chiếc xe nào đi qua là lập tức bị chặn lại kiểm tra. Chung A Tứ biết Từ Mặc đi Thượng Hải nhưng không rõ khi nào hắn quay về, cái cách "ôm cây đợi thỏ" này thực sự rất ngớ ngẩn. Nhưng ngoài cách này ra, gã chẳng nghĩ ra được gì khá khẩm hơn, chẳng lẽ lại mò tận sang Thượng Hải mà bắt người.
— Chung sở, chúng ta cứ đứng chôn chân ở đây mãi cũng không ổn đâu ạ! — Một viên cảnh sát than vãn.
Trời khuya, gió lạnh thấu xương mà chẳng có chỗ nào để nấp. Chung A Tứ nhíu mày, lạnh lùng quát: — Mới thế này đã không chịu nổi rồi à? Năm xưa các bậc tiền bối cách mạng của chúng ta còn phải đi bộ trên tuyết...
Nghe Chung A Tứ giáo huấn, đám cảnh sát chỉ biết tặc lưỡi, thầm rủa trong lòng: "Ông nói thì hay lắm, ông có đi bộ trên tuyết bao giờ đâu mà biết." Xe cộ trên quốc lộ thưa thớt, có khi vài tiếng đồng hồ mới thấy một chiếc. Cả đám cứ thế đứng ngây ra như phỗng giữa làn gió lạnh. Suốt cả đêm ròng rã, ai nấy đều mệt lử. Chung A Tứ cũng là kẻ bướng bỉnh, gã cho những người khác về nghỉ trước, còn mình thì vẫn kiên trì bám trụ tại hiện trường.
Tại đồn công an phố Giải Phóng, Hồ Binh Dương ngồi trong văn phòng nghe phó sở trưởng báo cáo tình hình, không khỏi bật cười khẩy.
— Hồ sở, cái thằng Chung A Tứ đó đầu bị lừa đá rồi hay sao? Kéo hết anh em ra quốc lộ nằm vùng cả đêm, giờ ban ngày ban mặt mà trong đồn chỉ còn lại ba bốn người, lỡ có chuyện gì xảy ra thì lấy đâu ra quân mà ứng phó.
Hồ Binh Dương rút điếu thuốc ném cho Hoàng phó sở, nói: — Tôi thì làm gì được nó? Nó có bối cảnh thế nào, tôi có bối cảnh thế nào? Cứ để mặc nó quậy phá đi!
Hoàng phó sở châm thuốc, vẻ mặt bực bội: — Gia Hưng bên đó chỉ yêu cầu Từ Mặc qua phối hợp điều tra thôi mà. Thằng Chung A Tứ này đúng là có vấn đề thần kinh thật, cái việc tốn công vô ích này mà nó cứ đâm đầu vào làm gì không biết. Hừ, để xem lúc nó bắt được người thật thì định xử lý thế nào.
— Muốn làm gì thì làm! — Hồ Binh Dương nhún vai vẻ bất cần.
— Lão Hoàng cũng ở đây à.
Đúng lúc đó, Triệu Chính Nghĩa đẩy cửa bước vào văn phòng.
— Triệu sở, hôm nay sao lại rảnh rỗi ghé qua đây thế? — Hoàng phó sở cười đứng dậy rót nước cho Triệu Chính Nghĩa.
Hồ Binh Dương cười nói: — Không có việc gì thì chắc chắn không ghé qua rồi, chắc lại vì chuyện Từ Mặc chứ gì?
Triệu Chính Nghĩa ngồi xuống đối diện Hồ Binh Dương, gật đầu: — Cái thằng Chung A Tứ đó là sao vậy? Tôi nghe nói nó dẫn người ra quốc lộ nằm vùng cả đêm à?
— Nhàn cư vi bất thiện thôi mà! — Hồ Binh Dương bĩu môi khinh miệt.
— Ông không quản à?
— Tôi lấy quyền gì mà quản? — Hồ Binh Dương nhún vai — Hay là tôi điều nó sang chỗ ông cho ông quản nhé?
— Thôi xin ông, đừng có hại tôi. — Triệu Chính Nghĩa vội vàng xua tay. — Tôi hỏi thật, vạn nhất nó bắt được Từ Mặc thật thì ông định tính sao?
— Ông muốn nghe lời thật hay lời giả?
— Đương nhiên là lời thật rồi!
— Lời thật là tôi chỉ mong nó bắt được Từ Mặc, rồi để phía Gia Hưng mang đi. Như vậy Chung A Tứ coi như đã làm mất lòng lãnh đạo thành phố rồi. Dù nó có là con rể tương lai của Hứa thư ký thì con đường sau này cũng khó mà hanh thông được. Ha ha, lãnh đạo thành phố đang định làm một vố lớn, lúc này Chung A Tứ nhảy ra gây chuyện chẳng khác nào tát vào mặt họ.
Lãnh đạo thành phố sẽ không cố ý bao che cho Từ Mặc, họ chỉ muốn phía Gia Hưng nếu có bản lĩnh thì tự đến mà mời người đi điều tra. Nhưng nếu người bị Chung A Tứ bắt rồi bị Gia Hưng mang đi, ý nghĩa sẽ hoàn toàn khác. Ít nhất, Chung A Tứ sẽ bị đánh giá là kẻ không có lập trường chính trị rõ ràng. Chuyện này chắc chắn Hứa thư ký hiểu rõ, nhưng ông ấy lại không nhắc nhở Chung A Tứ... Vậy thì thâm ý đằng sau chuyện này thật đáng để suy ngẫm.
Triệu Chính Nghĩa nheo mắt suy nghĩ một lát rồi nói: — Người thì Chung A Tứ có thể bắt. Nhưng bắt xong, tôi sẽ qua áp giải người đi.
— Đừng nói với tôi, ông đi mà nói với Chung A Tứ ấy.
— Có câu này của ông là đủ rồi. Giờ tôi qua bên Công an thành phố một chuyến.
Nói xong, Triệu Chính Nghĩa đứng dậy rời đi. Hoàng phó sở nhìn theo bóng lưng anh, lầm bầm: — Cái thằng Từ Mặc đó rốt cuộc đã cho Triệu Chính Nghĩa ăn bùa mê thuốc lú gì mà khiến anh ta bao che đến mức này nhỉ?
— Từ Mặc không đơn giản đâu. — Hồ Binh Dương dụi tắt điếu thuốc — Tôi đã cất công điều tra về cậu ta rồi. Một thằng nhóc miền núi ra đời, làm việc cực kỳ gan dạ và cẩn thận. Năm ngoái cậu ta vác một bao tải Hoàng Tinh tìm đến Triệu Quốc Dương ở Cung Tiêu Xã... Vụ hộp quà dược liệu đó đã giúp cậu ta kiếm được bộn tiền. Sau đó tình cờ bắt được tội phạm trong vụ án lớn ngày 10 tháng 12 nên mới bắt được mối với Triệu Chính Nghĩa. Cậu ta thuê năm cái mặt bằng ở phố Nam mở cửa hàng quần áo, làm ăn cực kỳ phát đạt. Cách đây không lâu lại mở sáu cái tiệm trò chơi điện tử, lúc đó mới kết thù với Chung A Tứ. Lần này đi Gia Hưng, tôi nghe nói cậu ta gom được hơn mười triệu tín phiếu. Chính vì thế mới bị đám sát thủ chặn đường cướp gϊế͙t trên quốc lộ. Nhưng kết quả thế nào? Cậu ta phản sát bốn mạng người, chỉ mất một người đồng hương thôi. Cái thằng này đã bắt đầu phất lên rồi, cỡ Chung A Tứ không đè nổi đâu. Trừ phi Hứa thư ký đích thân ra mặt!
— Lợi hại đến thế cơ à? — Hoàng phó sở kinh ngạc.
— Không chỉ có thế đâu. Ở thành phố đang đồn Triệu Quốc Dương sắp lên làm Giám đốc tòa bách hóa. Với mối quan hệ giữa Từ Mặc và Triệu Quốc Dương, một khi họ bắt tay nhau thì tiền vào như nước. Huyện Lan vừa lên thành phố cấp địa khu, mấy ông phó thị trưởng đang cuống cuồng thu hút đầu tư. Nếu lúc này Từ Mặc vung tiền ra đầu tư thì đúng là một vị tổ tông sống đấy. — Hồ Binh Dương cười nói.
— Nghe ông nói thì Từ Mặc có vẻ ghê gớm thật, nhưng với nền tảng của cậu ta, chắc cũng chẳng vung được bao nhiêu tiền đâu nhỉ?
— Chẳng bao nhiêu sao? Hơn mười triệu tín phiếu là đồ bỏ đi chắc? Vì cậu ta mà hiện tại giá tín phiếu ở Chiết Giang đang tăng điên cuồng đấy. Ông đừng có coi thường những thằng nhóc miền núi chân đất mắt toét mà dám xông pha lập nghiệp như thế.
...
Mệt. Thực sự là quá mệt! Lái xe liên tục gần bốn ngày trời, Từ Mặc chỉ muốn lăn ra ngủ ngay lập tức. Nhưng đêm nay là đêm cúng viếng Thắng Tử, hắn nhất định phải về làng cho kịp.
— Anh ơi, phía trước là huyện Lan rồi! — Diệp Phú Quốc hét lên hưng phấn.
— Ừ! — Từ Mặc gật đầu — Lát nữa các ông ghé qua Cung Tiêu Xã mua ít đồ nhé.
— Rõ!
Gần lối vào quốc lộ, Chung A Tứ mặt mày phờ phạc nhìn thấy chiếc Santana từ xa đang tiến lại, gã theo thói quen giơ tay vẫy vẫy ra hiệu dừng xe.
Từ Mặc! Bỗng nhiên mắt Chung A Tứ sáng rực lên, tinh thần phấn chấn hẳn, cuối cùng cũng tóm được mày rồi.
Trong xe, Từ Mặc nhíu mày nhìn Chung A Tứ đang vẫy tay điên cuồng phía trước, hắn xoay vô lăng tấp vào lề, rà phanh.
— Xuống xe, xuống xe ngay cho tao!
Xe vừa dừng lại, Chung A Tứ đã lao tới, rút súng lục đập mạnh vào cửa kính xe.
"Xoảng!"
Từ Mặc nghiêng người né những mảnh kính vỡ bắn tung tóe.
— Xuống xe!! — Chung A Tứ nắm chặt súng, nhắm thẳng vào Từ Mặc đang ngồi ở ghế lái.
— Chung sở trưởng, anh chuyển sang làm cảnh sát giao thông từ bao giờ thế? — Từ Mặc chậm rãi giơ hai tay lên — Cho phép tôi mở cửa xe chứ?
— Từ Mặc, mày bớt mồm mép đi, cút xuống xe ngay!
Từ Cương nheo mắt, tay phải lén thò ra sau lưng nắm chặt khẩu súng. Từ Mặc vẫn bình tĩnh, chậm rãi mở cửa xe để tránh kích động Chung A Tứ, khoảng cách gần thế này mà gã nổ súng thì hắn không cách nào né được. Vừa bước xuống xe, Từ Mặc đã bị Chung A Tứ bẻ ngoặt tay, ấn mạnh lên nắp ca-pô. Ngay khi Chung A Tứ định lấy còng tay bên hông ra, Diệp Phú Quốc đã tung cửa sau nhảy xuống, tung một cú đá cực mạnh vào hông Chung A Tứ.
Chung A Tứ thực sự không ngờ đám người này lại gan to bằng trời, dám hành hung cảnh sát. Gã lăn lộn trên mặt đất, chửi thề một tiếng rồi bật dậy lao về phía khẩu súng bị rơi cách đó vài mét. Từ Cương vừa xuống xe đã nhanh tay lẹ mắt, không thèm tranh súng mà lao thẳng vào lưng Chung A Tứ.
"Bộp!" Khuỷu tay gã nện mạnh vào lưng Chung A Tứ, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè nghiến gã xuống đất.
— Anh, anh đi mau đi! — Từ Cương lo lắng hét lên, quay đầu nhìn Từ Mặc.
— Từ Mặc, tụi mày giỏi lắm, không chỉ chống người thi hành công vụ mà còn dám hành hung cảnh sát! Tao nói cho mày biết, lần này mày tiêu đời rồi!!! — Chung A Tứ bị đè dưới đất gầm lên điên cuồng.
Cùng lúc đó, hai viên cảnh sát đang nghỉ ngơi gần đó cũng thấy động tĩnh, lập tức rút súng chạy nhanh về phía này. Từ Mãn Quầy lao tới nhặt khẩu súng dưới đất lên, nhanh chóng xoay người dí súng vào gáy Chung A Tứ.
— Đứng yên, tất cả đứng yên!
— Bỏ súng xuống ngay!!! — Hai viên cảnh sát kia hét lên đầy kích động.
Từ Mặc nheo mắt nhìn Chung A Tứ đang bị Từ Cương đè nghiến, đầu bị Từ Mãn Quầy dí súng, hắn nói: — Chung sở trưởng, tôi có thể hỏi một câu, tại sao anh lại bắt tôi không? Tôi tự thấy mình chưa làm gì phạm pháp ở huyện Lan này cả.
— Từ Mặc, chuyện mày làm ở Gia Hưng đã bại lộ rồi! — Chung A Tứ nghiến răng nói.
Chuyện ở Gia Hưng bại lộ sao? Từ Mặc nhướng mày, chẳng lẽ Đao Ca bị bắt rồi khai ra mình? Từ Mặc tự tin những dấu vết để lại hiện trường không thể bị phát hiện bằng kỹ thuật hình sự thời này. Không đúng! Nếu thực sự bại lộ thì không thể chỉ có mình Chung A Tứ đến, chắc chắn phải có Công an Gia Hưng và huyện Lan đi cùng, sao có thể chỉ có ba thằng cảnh sát quèn này tới bắt mình. Nghĩ đến đây, Từ Mặc bỗng bật cười, hắn ngồi xổm xuống trước mặt Chung A Tứ, đối diện với đôi mắt đầy tia máu và căm hận của gã: — Chung sở trưởng, là anh ngu hay anh nghĩ tôi ngu hơn anh? Tôi hỏi thật nhé, anh có lệnh bắt giữ không?
Chung A Tứ nở nụ cười dữ tợn: — Tụi mày chống người thi hành công vụ, hành hung cảnh sát, cướp súng, bấy nhiêu đó đủ để đem đi bắn bỏ rồi.
— Cướp súng là tôi làm, liên quan gì đến anh Hắc? — Từ Mãn Quầy dùng họng súng ấn mạnh vào gáy Chung A Tứ.
— Anh, hay là giết quách bọn nó đi? Cùng lắm thì em đền mạng cho bọn này! — Từ Cương mắt lộ hung quang nhìn Từ Mặc.
Từ Mặc đá một phát vào lưng Từ Cương, sa sầm mặt quát: — Nói nhảm cái gì đấy, đứng dậy ngay, ông định hành hung cảnh sát thật à?
— Anh!
— Đứng dậy! Mãn Quầy, trả súng lại cho Chung sở trưởng đi.