Một khi Từ Mặc nổ súng, đối phương chắc chắn sẽ bắn trả. Trên bãi tuyết trống trải này, chỉ có mỗi xác con hoẵng làm vật chắn, Từ Mặc biết mình sẽ bị bắn thành cái sàng ngay lập tức. Sự bất lợi về quân số đã lộ rõ. Từ Mặc nheo mắt nhìn Diêu Kiện và đám người đang chạy tới, rồi từ từ đứng dậy.
— Giỏi thật đấy!
Diêu Kiện chạy đến trước mặt Từ Mặc, cúi xuống nhìn xác con hoẵng, cười khẩy:
— Một phát nát gáo luôn à? Chắc là mèo mù vớ phải cá rán, gặp may thôi. — Nói rồi, Diêu Kiện ngước nhìn Từ Mặc đang che nửa mặt bằng khăn da sói, cười nhạt: — Mày là Hắc Tử, em thằng Từ An đúng không?
Từ Mặc không đáp. Diêu Kiện tự đắc nói tiếp:
— Hôm nay coi như mày xui xẻo, con hoẵng này thuộc về tụi tao.
— Diêu Kiện, mày chắc chắn muốn phá quy củ chứ?
Vào rừng săn bắn tự nhiên phải có quy củ. Thợ săn không được cướp con mồi của nhau. Thấy người khác gặp nạn phải ra tay giúp đỡ trong khả năng cho phép. Hai cái quy củ này là do cha ông đời đời truyền lại.
— Quy củ cái chó gì! — Diêu Kiện mắng to. — Giờ nhà nước bảo phải phá bỏ tư tưởng phong kiến lạc hậu, mày còn dám lấy quy củ của mấy lão già ra dọa tao à?
— Đúng thế, anh Kiện nói chí lý. Hắc Tử, cái tư tưởng phong kiến đó của mày không ổn đâu.
— Nói nhảm với nó làm gì? Nó không phục thì bảo thằng Diệp Cẩu Nhi sang đây mà nói chuyện.
Ánh mắt Từ Mặc lạnh lẽo, nhìn Diêu Kiện đang cúi xuống vác con hoẵng lên vai, lại lên tiếng:
— Quy củ cha ông truyền lại bao đời nay, kiểu gì cũng có cái lý của nó.
— Cái lý à? Giờ tao mới là cái lý đây. Hắc Tử, tao khuyên mày bớt sủa đi, kẻo lại bị ăn đòn! — Diêu Kiện vác hoẵng trên vai, cười hì hì.
Hầy! Từ Mặc thở dài trong lòng. Lúc nãy khoảng cách mấy chục mét, hắn chỉ có một mình một súng nên không làm gì được. Nhưng bây giờ, hai bên đang đứng sát nhau, mà đám Diêu Kiện thì súng ống đều đang khoác trên vai. Ở khoảng cách gần thế này, Quân thể quyền chú trọng cái gì? Nhanh, hiểm, chuẩn. Nhất chiêu sát địch! Đương nhiên, đều là dân làng lân cận nên hắn không thể dùng đòn chí mạng được.
— Vút!
Chẳng ai ngờ Từ Mặc lại đột ngột ra tay. Hắn khom người lao tới như một con báo săn, một tay ôm chặt eo Diêu Kiện, hai chân quắp lấy chân gã rồi đột ngột dùng sức ngả người ra sau. Diêu Kiện đang vác hoẵng nên trọng tâm không vững, bị Từ Mặc ôm eo là đổ nhào ra phía trước. Nhưng hai chân Từ Mặc lại quắp chặt chân gã rồi giật mạnh ra sau. Thế là Diêu Kiện cảm thấy cơ thể mình như bị hai luồng lực kéo xé.
— Bốp!
Ngay khoảnh khắc sau, Diêu Kiện thấy thái dương đau nhói, nổ đom đóm mắt rồi tối sầm lại, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Mọi việc diễn ra chỉ trong vòng một giây, Diêu Kiện đã bị Từ Mặc vật ngã và đấm gục. Những kẻ khác còn chưa kịp phản ứng, Từ Mặc đã rút dao chẻ củi ra, im lặng nhưng ánh mắt sắc lẹm như dao, lao vào kẻ gần nhất.
— Hắc Tử, tao giết mày!!!
— Dừng tay!
— Mẹ kiếp, tao bắn chết mày!
Từ Mặc thân thủ nhanh nhẹn, lách người né cú đâm giáo, lưỡi dao chẻ củi trượt theo thân giáo chém thẳng vào tay phải đối phương.
— Chát!
Gã kia kinh hãi, vội buông tay khỏi cây giáo. Từ Mặc nhân cơ hội tóm lấy cây giáo, trở tay nện một cú cực mạnh vào mặt gã. Da tróc thịt bong, máu chảy ròng ròng.
— Á!!! — Tiếng thét vừa vang lên đã im bặt. Từ Mặc dùng chuôi dao nện mạnh vào gáy gã.
Cùng lúc đó, có kẻ giơ súng săn định bắn Từ Mặc. Nhưng khoảng cách quá gần, Từ Mặc sải bước lao tới, nấp ngay sau lưng một tên khác làm bia đỡ đạn, khiến tên cầm súng hoảng hốt kêu lên:
— Diêu Vì Dân, mày đừng có chĩa súng vào tao!
Từ Mặc tóm chặt tay Diêu Ái Quốc, dùng đòn cầm nã bẻ gãy khớp xương tay gã, làm gã đau đến nhe răng trợn mắt, kêu la thảm thiết. Hắn tì lưỡi dao vào cổ Diêu Ái Quốc, nhìn chằm chằm Diêu Vì Dân đang cầm súng, chân phải móc cây giáo dưới đất lên rồi đá mạnh vào đuôi giáo. Cây giáo lao đi như một mũi tên, nhắm thẳng vào chân Diêu Vì Dân.
Lúc này Từ Mặc bình tĩnh đến đáng sợ. Vì không muốn giết người nên hắn bị hạn chế rất nhiều chiêu thức. Nhưng với tư cách là một lính đặc chủng dã chiến, ở khoảng cách gần và có nhiều công cụ hỗ trợ thế này, hắn vẫn thừa sức đối phó với đám thanh niên này. Hắn trở tay dùng sống dao nện mạnh vào gáy Diêu Ái Quốc. Máu bắn ra, Diêu Ái Quốc kêu thảm một tiếng rồi ngất lịm. Từ Mặc bồi thêm một cú đá vào mông, hất gã ngã nhào. Cùng lúc đó, cây giáo hắn đá đi đã cắm phập vào đùi Diêu Vì Dân, làm gã đau đớn buông rơi khẩu súng, hai tay ôm lấy cái đùi đang chảy máu ròng ròng.
Từ Mặc khom người lao tới một tên khác, vai rung lên làm khẩu súng săn đang khoác tuột xuống tay trái.
— Bốp!!!
Báng súng nện cực mạnh vào ngực đối phương. Diêu Phi Hổ cảm thấy ngực mình như vỡ tung, dù có lớp áo bông dày che chắn nhưng lực đánh quá mạnh vẫn hất văng gã ra xa. Những kẻ còn lại đều ngây người ra. Đứa nào đứa nấy trợn tròn mắt nhìn Từ Mặc vừa nhào lộn một vòng đã nhặt được khẩu súng của Diêu Vì Dân. Đây có còn là thằng Hắc Tử nhu nhược trong trí nhớ của tụi nó không?
— Tao phải giết mày!!! — Diêu Vì Dân mặt mày dữ tợn, hai tay bịt đùi, máu thấm đẫm quần bông rỉ qua kẽ tay. Từ Mặc lạnh lùng trở tay nện một báng súng vào mặt gã.
— Bốp!! — Tiếng va chạm khô khốc kèm theo mấy chiếc răng văng ra. Diêu Vì Dân bị đánh gục xuống tuyết. Cùng lúc đó, Từ Mặc đặt tay lên cò súng, nhắm thẳng vào Diêu Vì Dân đang lăn lộn.
— Đoàng!
Tiếng súng vang lên. Diêu Vì Dân thấy da đầu tê dại, rồi một cơn đau rát ập đến.
— Đoàng!!!
Phát súng thứ hai vang lên. Diêu Lương Đống ngây người nhìn cây cung trong tay bị đạn bắn nát vụn, cảm thấy như rơi xuống hầm băng, toàn thân lạnh toát.
— Rắc!
Trong lúc mọi người còn đang thất thần, Từ Mặc đã nhanh tay nạp đạn mới.
— Hắc Tử, Hắc Tử, đừng, đừng mà! — Diêu Ái Quốc nuốt nước miếng cái ực, mắt đầy vẻ kinh hoàng. Hắn không ngờ Từ Mặc lại lợi hại đến thế. Chỉ trong vòng mười mấy giây mà ba người đã nằm đo ván... Tuy vẫn còn mười người chưa bị thương nhưng tất cả đã bị thủ đoạn sấm sét của Từ Mặc dọa cho khiếp vía, đứng chôn chân tại chỗ.
— Đoàng!
Tiếng súng lại vang lên. Diêu Hoành hét lên một tiếng kinh hãi, vội vàng vứt khẩu súng săn trong tay đi. Gã vừa định giơ súng nhắm vào Từ Mặc thì không ngờ đối phương lại nổ súng trước, viên đạn bắn trúng nòng súng làm nó nổ tung... Đây là loại súng pháp gì thế này? Diêu Ái Quốc và đám người trợn tròn mắt, kinh ngạc tột độ. Phát súng trước bắn nát cung của Diêu Phi Hổ, phát này lại bắn trúng nòng súng của Diêu Hoành mà không chớp mắt lấy một cái. Đúng là tay súng thiện xạ!