Nhìn Đinh Lập vẻ mặt thản nhiên, lo gắp thức ăn, Từ Mặc đứng dậy đi về phía nhà bếp. Đinh Lập ngoái đầu nhìn Từ Mặc một cái, rồi nói với đám Từ Cương đang cắm cúi ăn: — Ông chủ các chú đúng là tính nóng thật, cơm chưa ăn xong đã đi hỏi rồi. Chờ chú ấy quay lại chắc đồ ăn bị các chú chén sạch mất.
Từ Cương ngẩng đầu nhìn Đinh Lập, nhếch mép cười, rồi cầm một cái đĩa gắp mỗi món một ít để riêng ra, nói: — Sếp Đinh, may mà anh nhắc, không thì anh Chó Đen quay lại chẳng còn gì ăn với cơm thật.
Đinh Lập khóe miệng giật giật, đồ ăn vốn chẳng còn bao nhiêu, giờ bị các chú làm thế này thì tôi lấy gì mà ăn?
Từ Mặc bước vào bếp, thấy dì Lục đang đeo tạp dề rửa bát đĩa, liền mỉm cười lên tiếng: — Dì Lục, dì có tay nghề nấu nướng đỉnh cao thế này, có bao giờ nghĩ đến chuyện ra nhà hàng làm bếp trưởng chưa?
Nghe Từ Mặc hỏi, dì Lục cười liếc nhìn hắn một cái rồi lại tiếp tục cọ cái nồi lớn, nói: — Cậu chủ à, tôi già rồi, chỉ muốn yên ổn sống nốt quãng đời còn lại, không muốn ra ngoài tranh giành đấu đá nữa.
— Dì Lục, làm đầu bếp thì đâu cần tranh giành đấu đá gì đâu ạ?
Dì Lục suýt chút nữa thì bật cười: — Ở đâu mà chẳng có đấu đá hả cậu. Ngay cái đồn này thôi, mọi người tuy là họ hàng nhưng ai cũng có tâm tư riêng cả. Tôi ấy à, năm nay 54 rồi, chẳng làm lụng được mấy năm nữa đâu.
Từ Mặc nhìn bóng lưng dì Lục, đôi mắt lóe lên tia sáng, rồi cười nói: — Dì Lục, hay là thế này, dì về chỗ tôi làm đầu bếp, chuyện bếp núc tôi giao toàn quyền cho dì, tuyệt đối không can thiệp...
Dì Lục quay lại nhìn Từ Mặc, cười nói: — Thôi cậu ạ.
— 500 đồng một tháng! — Từ Mặc nhìn chằm chằm dì Lục, nói tiếp: — Dì Lục, dì không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho con cháu chứ. Tôi trả dì lương 500 đồng một tháng, cộng thêm tiền thưởng cuối năm, bảo đảm một năm dì kiếm được 8000 đồng. Dì Lục, mức lương này không thấp đâu, một năm là đủ cho dì mua mấy căn nhà rồi!
Dì Lục kinh ngạc nhìn Từ Mặc, không ngờ chàng thanh niên này lại đưa ra mức lương cao ngất ngưởng như vậy. Trước đây cũng có không ít ông chủ tìm đến bà, lương cũng không thấp, cao nhất là 180 đồng một tháng. Thú thực, với mức lương 180 đồng bà cũng đã thấy xiêu lòng rồi. Bà làm ở đồn vất vả cả tháng mới được có 30 đồng.
— Cậu chủ, cậu thật sự sẵn lòng trả tôi 500 đồng một tháng sao? — Dì Lục lau đôi tay ướt vào tạp dề, nhìn thẳng vào Từ Mặc.
— Tôi có thể trả trước cho dì ba tháng lương. — Từ Mặc thấy dì Lục đã dao động, liền rèn sắt khi còn nóng: — Chỉ cần dì đồng ý, coi như từ bây giờ dì đã chính thức đi làm. Hơn nữa, tôi cho dì ba tháng để thu xếp công việc ở Ôn Châu.
Nghe Từ Mặc nói vậy, dì Lục càng thêm phấn khởi. Ba tháng không cần làm việc mà vẫn có lương? Ông chủ thế này tìm đâu ra chứ?
— Được, được, tôi đồng ý với cậu. — Dì Lục kích động nói.
— Dì Lục, vậy sáng mai tôi sẽ đưa dì 1500 đồng tiền lương, ba tháng sau dì lên huyện Lan tìm tôi. Đúng rồi, dì nhớ kỹ số máy nhắn tin của tôi nhé! — Từ Mặc cười nói.
— Vâng, vâng! — Dì Lục nhìn quanh quất không thấy giấy bút đâu, liền cầm bát nước tương bên cạnh, dùng ngón tay chấm nước tương rồi nhìn Từ Mặc: — Cậu nói đi, tôi nhớ!
Dì Lục dùng nước tương viết thẳng số máy nhắn tin của Từ Mặc lên bức tường trắng tinh.
— Dì Lục, vậy tôi xin phép ra ngoài trước!
— Cậu đi thong thả nhé, sàn nhà trơn đấy!
Từ Mặc cười hớn hở bước ra khỏi bếp. Tay nghề dì Lục đúng là không chê vào đâu được, lương 8000 một năm tuy nghe có vẻ điên rồ nhưng Từ Mặc thấy rất đáng. Tiền nào của nấy mà!
Đinh Lập thấy Từ Mặc quay lại ngồi xuống ghế, liền cười khẩy nói: — Dì Lục là người trọng tình nghĩa lắm, dì ấy đang làm ở đây tốt thế này chắc chắn không theo anh đâu. Nhưng nếu anh chịu chi tiền, tôi có thể giúp anh khuyên dì ấy vài câu...
— Dì Lục đồng ý rồi!
Lời Đinh Lập nghẹn lại trong cổ họng, gã nhìn Từ Mặc đầy vẻ khó tin: — Không thể nào, sao dì Lục lại đồng ý với anh được?
— Tôi trả dì ấy 8000 một năm, sao dì ấy lại không đồng ý?
Đám Từ Cương đồng loạt ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn Từ Mặc đang thản nhiên gắp thức ăn. Họ công nhận tay nghề dì Lục giỏi thật, nhưng một bà già nấu cơm mà lương 8000 một năm sao? Bà ấy nấu tiên đơn diệu dược chắc?
— Tôi đã trả trước lương cho dì ấy rồi!
Chỉ một câu đơn giản đã khiến Đinh Lập câm nín. Đinh Lập đảo mắt liên tục, gã không ngờ chàng thanh niên trông kém mình cả giáp này lại có quyết đoán lớn đến thế.
— Tiểu Bát, Tiểu Ngưu... các đứa mau vào bếp tìm dì Lục, bảo dì dạy nấu ăn cho ngay! — Đinh Lập bật dậy, vừa gọi người vừa lầm bầm chửi thề. Một bà già nấu cơm mà lương 8000 một năm, làm lão tử cũng muốn đi nấu cơm quá.
Cùng lúc đó, Bảo Ca lái chiếc ô tô con vỡ kính chắn gió vào nội thành. Trong xe, Năm Long bụng phệ bị trói gô, A Tân vẫn đang ấn đầu gã xuống. Bảo Ca lái xe mà mắt cứ liếc về phía kính chắn gió bị vỡ, cuối cùng không nhịn được càu nhàu: — A Tân, mày bị điên à? Sao lại đập vỡ kính xe thế? Tao nói cho mày biết, tiền này mày tự mà đền đấy.
A Tân méo mặt, một tấm kính chắn gió bây giờ chẳng rẻ rúng gì, ít nhất cũng phải hai ba ngàn đồng. Hơn nữa thời buổi này, chủ xe cho mượn xe là quan hệ cực tốt rồi, không thể chỉ thay kính là xong, kiểu gì cũng phải bồi thường thêm chút đỉnh, nếu không thì mất hết tình nghĩa.
— Từ lão bản bảo bắt được Năm Long sẽ cho tao 6000... Đến lúc đó mày lấy 5000 đền cho lão Quỷ đi! — A Tân nói.
Bảo Ca lườm một cái: — Đền lão Quỷ 5000, mày lấy một ngàn, thế là tao đi chuyến này công cốc à?
— Tôi... tôi có tiền mà! — Năm Long bị trói nghiến, đầu bị ấn xuống vẫn gào lên: — Chỉ cần các anh thả tôi đi, tôi cho mỗi người một vạn!
Mắt Bảo Ca sáng lên. A Tân hì hì cười: — Lão bản, giờ anh mà lấy được hai vạn tiền mặt ra đây, anh em tôi thả anh đi ngay.
— Trên người tôi còn khoảng ngàn đồng, các anh cứ cầm lấy trước! — Thấy A Tân nói vậy, Năm Long mừng rỡ, nói tiếp: — Số còn lại tôi về nhà lấy đưa cho các anh!
— Về nhà? — A Tân bĩu môi, thọc tay vào túi quần Năm Long lục lọi: — Lão bản, anh đừng có đùa. Bọn tôi dám theo anh về nhà chắc?
— Vậy... vậy các anh cho tôi gọi điện thoại, tôi bảo người mang tiền đến?
Bảo Ca quay sang nhìn A Tân: — Mày tính sao?
A Tân nheo mắt suy nghĩ một lát rồi nhếch mép cười: — Lão bản, hy vọng anh đừng có giở trò, nếu không thì chẳng tốt cho ai đâu!
— Hai cậu em này, nói thật lòng, Năm Long tôi tuy giờ gặp khó khăn nhưng hai vạn đồng vẫn lấy ra được. — Cảm thấy bàn tay ấn đầu mình đã buông ra, Năm Long ngẩng đầu nhìn A Tân: — Cậu em, có thể cho tôi biết ai là người tiết lộ hành tung của tôi không?
Năm Long trong lòng đã có phỏng đoán, nhưng gã cần xác nhận lại.
— Quản đốc phân xưởng của anh đấy. — A Tân đáp.
Quả nhiên là nó. Ánh mắt Năm Long lóe lên tia sát khí lạnh lẽo. Nghĩ lại lô nguyên liệu rác nhập về đợt trước... Triệt, lão tử đã bị thằng họ Triệu đó tính kế từ lâu rồi. Hơi thở Năm Long trở nên dồn dập. Nhưng gã không hiểu tại sao họ Triệu lại tính kế mình, vì dù gã có chết thì nó cũng chẳng xơ múi được gì. Hơn nữa, nó với vợ gã còn là họ hàng xa.
— Cậu em, tìm chỗ nào cho tôi gọi điện đi, tôi bảo đảm đưa các cậu hai vạn. — Năm Long nói.
— Được!
Mười mấy phút sau, chiếc ô tô dừng trước một quán ăn, A Tân cởi trói cho Năm Long rồi dùng áo khoác che tay phải đang khoác vai gã lại. Năm Long cũng không có ý định bỏ chạy, chuyện gì giải quyết được bằng tiền thì đều là chuyện nhỏ, không cần thiết phải đem mạng ra đánh cược. A Tân nắm chặt con dao, tay phải dưới lớp áo hơi nâng lên, mũi dao dí sát vào sườn gã.
— Ông chủ, ở đây có điện thoại không?
— Có, hai đồng một phút, có gọi không?
— Gọi!
A Tân huých tay Năm Long, hai người đi về phía quầy. Năm Long cầm điện thoại gọi về nhà. Phải gọi đến lần thứ ba mới có người nhấc máy. Đầu dây bên kia, vợ gã đang thở hổn hển... Năm Long trợn tròn mắt, đôi mắt vằn lên tia máu, không nói lời nào.
— Ai... ai đấy... sao... không nói gì...
Nghe giọng nói đứt quãng kèm tiếng thở dốc đó, Năm Long nghiến răng, dập mạnh máy. A Tân nhướng mày nhìn khuôn mặt dữ tợn của Năm Long: — Lão bản, anh làm cái quái gì thế?
— Đi! — Năm Long dường như quên mất có con dao đang dí vào sườn, quay người đi thẳng ra ngoài.
A Tân ngơ ngác, nhìn xuống tay phải dưới lớp áo rồi lại nhìn bóng lưng Năm Long, suýt nữa thì văng tục. Ném hai đồng lên bàn, A Tân vội vàng đuổi theo. Bảo Ca ngồi trong xe quan sát, thấy Năm Long chui tọt vào ghế phụ thì ngẩn người: "Bàn bạc xong rồi à?". A Tân hớt hải chạy tới, thấy Năm Long ngồi ở ghế lái mặt xanh mét, gã thầm chửi một tiếng rồi chui vào ghế sau.
— Mười vạn đồng!
— Cái gì?
— Lão bản, anh nói thế là ý gì?
Năm Long nghiến răng: — Giúp tôi giết Triệu Đình và Triệu Sơn Hà, tôi cho các anh mười vạn. Đừng sợ tôi không có tiền, tôi sẽ bán xưởng ngay lập tức.
Bảo Ca và A Tân hơi thở dồn dập.
— Lão bản, anh nói thật chứ?
— Tôi sẽ tìm người thâu lại xưởng ngay. Riêng dàn máy móc trong xưởng đã đáng giá hơn mười vạn rồi, chưa nói đến những thứ khác. — Năm Long thở dốc, nắm chặt tay: — Chỉ cần các anh giúp tôi giết đôi gian phu ɖâʍ phụ đó, tôi không chỉ cho các anh mười vạn, mà còn theo các anh đi nhận tiền thưởng truy nã luôn!
— Được!
— Lão bản, chỉ cần thấy tiền, đừng nói giết hai người, hai mươi người cũng không thành vấn đề! — Mắt A Tân đỏ sọc, mười vạn đồng cơ mà.
Đúng lúc đó, một chiếc xe cảnh sát từ xa chạy tới. Bảo Ca và A Tân biến sắc. Đúng là ghét của nào trời trao của nấy. Chiếc xe cảnh sát từ từ dừng lại ngay cạnh họ, hai viên cảnh sát bước xuống, tay lăm lăm súng lục.
Triệt! A Tân sa sầm mặt mày, thầm chửi một tiếng.
Đồn công an phố Phong Hoa, văn phòng trưởng đồn. Đinh Lập uể oải ngồi trên ghế, miệng lẩm bẩm: "Nó bị điên à? 8000 một năm thuê bà già nấu cơm? Rốt cuộc nó nghĩ cái gì thế?". Từ Mặc cạn lời nhìn Đinh Lập, anh lẩm bẩm thì nhỏ tiếng thôi chứ? Ngay trước mặt tôi mà mắng tôi điên... Anh là trưởng đồn, anh có lý, tôi đại nhân không chấp tiểu nhân, coi như không nghe thấy.
— Reng reng reng! — Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn vang lên.
Đinh Lập bật dậy cầm máy: — Tôi là Đinh Lập, ai đấy?
— Bắt được người rồi à? Tốt, tốt quá, lão Triệu à, vẫn là ông lợi hại. Tôi qua nhận người ngay đây. Ông cứ yên tâm, lần sau ông qua đây rượu ngon mồi bén, thêm hai cô em xinh tươi bảo đảm phục vụ ông chu đáo.
Nói xong, Đinh Lập dập máy nhìn Từ Mặc đang đứng dậy, nhếch mép cười: — Từ lão bản, 5000 đồng này tôi xin nhận nhé. Chưa đến năm tiếng đã bắt được người rồi. Đi, tôi đưa anh qua Nhạc Thanh.
— Sếp Đinh, tôi gọi điện thoại một chút được không?
— Cứ tự nhiên.
Từ Mặc hơi khom người cầm điện thoại gọi tổng đài nhắn tin cho Dương Bảo Lâm: "Người đã tìm thấy, đồn công an Nhạc Thanh".
— Giờ mình đi luôn chứ? — Đinh Lập hỏi.
— Vậy phiền sếp Đinh quá.
— Phiền gì chứ, tôi lấy tiền làm việc mà.
Nói xong, Đinh Lập sải bước ra ngoài, Từ Mặc theo sát phía sau.
— Anh!
— Anh, anh đi đâu thế?
Đám Từ Cương đang tán gẫu với cảnh sát liền đứng dậy đón Từ Mặc.
— Qua Nhạc Thanh! — Từ Mặc cười nói. Giúp Dương Bảo Lâm tìm được Năm Long coi như trả được một phần ân tình, tâm trạng Từ Mặc rất tốt.
— Từ lão bản, tôi chỉ có một chiếc xe máy, không chở hết được đâu! — Đinh Lập lên tiếng trước.
— Thằng Cương, các chú cứ ở lại thành phố chờ anh.
Nói xong, Từ Mặc đuổi theo Đinh Lập đã đi ra ngoài.
Nhạc Thanh. Đồn công an phố Bách Huyền. Sếp Triệu bưng tách trà sứ trắng, thong thả nhấp ngụm trà, nhìn ba người ngồi đối diện cười nói: — Lão bản Năm Long, anh đắc tội với ai mà cả hắc đạo lẫn bạch đạo đều tìm anh thế?
Năm Long mặt lạnh tanh: — Tôi bị đôi gian phu ɖâʍ phụ tính kế!
Tức thì sếp Triệu thấy hứng thú, đặt tách trà xuống, ngồi thẳng dậy: — Kể kỹ nghe xem nào?
Chạm phải ánh mắt tò mò của sếp Triệu, Năm Long cạn lời, trầm tư một lát rồi kể: — Giờ cả giới giày Ôn Châu đều biết tôi nhập phải lô nguyên liệu rác, còn dùng nó làm ra 4000 đôi giày da...
Nghe Năm Long kể lể, sếp Triệu không khỏi lộ vẻ đồng cảm.
— Sếp Triệu! — Năm Long nhìn chằm chằm sếp Triệu.
— Câm mồm! — Sếp Triệu quát một tiếng, bật dậy ngắt lời gã: — Tôi còn nửa năm nữa là về hưu rồi, anh đừng có lôi tôi vào chuyện này.
Ách! Năm Long định nói gì đó lại đành nuốt ngược vào trong.
— Nhắc anh thêm câu nữa, Đinh Lập sắp qua đây rồi đấy! — Sếp Triệu thong thả nói.
— Đinh Lập? — Năm Long ngẩn ra, rồi trợn mắt: — Có phải cái ông Đinh Lập được 49 vị lão cách mạng bảo lãnh không?
Sếp Triệu gật đầu: — Nó mà muốn bắt anh thì anh chạy đằng trời. Giờ tôi mà thả anh đi, anh tin không, sáng mai một đoàn lão tiền bối đeo đầy huân chương sẽ nằm lăn ra trước cổng đồn tôi ngay... Thế nên anh đừng có mơ tưởng hão huyền, cứ ngoan ngoãn ở đây mà đợi. Với lại danh tiếng của Đinh Lập anh biết rồi đấy, chỉ cần anh chịu chi tiền thì không phải không có đường sống.
Năm Long trầm ngâm suy nghĩ. Đinh Lập ở Ôn Châu danh tiếng rất lớn, nửa chính nửa tà. Nhưng ai cũng biết một điều là không được đụng vào gã, vì sau lưng gã là cả một dàn lão cách mạng. Năm xưa Đinh Lập bị bắt, sáng hôm sau trước tòa thị chính đã có một đoàn lão tiền bối mặc quân phục cũ, đeo đầy huân chương nằm la liệt... Thậm chí có mấy vị còn được tặng Huân chương Chiến công hạng nhất. Lúc đó Bí thư Thị ủy suýt thì đứng tim. Những lão tiền bối này không muốn làm phiền quốc gia nên sống thanh bần ở quê, nhưng hễ động đến chuyện thật là năng lượng của họ không hề nhỏ. Ai mà chẳng có vài người bạn chiến đấu hay cấp dưới cũ đang làm quan to. Thậm chí mấy ông lớn ở quân khu bây giờ gặp họ vẫn phải gọi một tiếng "lớp trưởng".
Nói xong, sếp Triệu đi ra ngoài phòng trực ban, nói vọng lại: — Những gì cần nói tôi đã nói hết rồi. Ở đây anh còn an toàn, chứ chạy ra ngoài thì chưa biết chừng đâu!
Năm Long nhìn sếp Triệu đi ra còn tiện tay đóng cửa lại, không khỏi cau mày.
— Lão bản, chuyện lúc nãy còn tính không? — Bảo Ca sấn lại gần Năm Long hỏi nhỏ: — Nếu còn tính thì chờ ra khỏi đồn, anh em tôi sẽ giúp anh xử lý.
Lúc này Năm Long lại do dự. Gã nghĩ mười vạn đồng đó có thể nhờ Đinh Lập làm được rất nhiều việc. Danh tiếng Đinh Lập thực sự quá lớn. Giống như Đoàn Chính Thuần trong Thiên Long Bát Bộ vậy, hễ gã bảo ai là con gã thì người đó đều phải nghiêm túc suy nghĩ lại...
Thấy Năm Long không nói gì, A Tân biết mười vạn này mình khó mà xơ múi được. Ngay cả 6000 kia chắc cũng tiêu tùng. Nghĩ đến chuyện phải đền tiền kính xe cho lão Quỷ, A Tân thấy đắng ngắt như vừa ăn phải phân.
Hơn 9 giờ tối. Một chiếc xe máy dừng trước cổng đồn công an phố Bách Huyền. Nghe tiếng xe máy, sếp Triệu đang đợi trong đồn liền bưng tách trà cười hớn hở đi ra: — Lão Đinh, anh đến rồi đấy à, anh mà không đến là tôi về ngủ đấy.
Đinh Lập cười lớn tiến lại, nhìn sếp Triệu từ đầu đến chân: — Ông mà dám không đợi tôi, tôi sẽ mách chị dâu chuyện lần trước ông ở...
— Dừng, dừng ngay! — Sếp Triệu vội vàng can ngăn, rồi nhìn sang Từ Mặc cười cười: — Người ở bên trong đấy.
Đinh Lập móc trong túi ra mười tờ 50 đồng nhét vào túi sếp Triệu, rồi cười bước vào đồn. Sếp Triệu thản nhiên như không, dường như đã quá quen với chuyện này.
— Két! — Cửa phòng trực ban mở ra. Năm Long, A Tân, Bảo Ca đồng loạt ngẩng đầu. Thấy Đinh Lập và Từ Mặc bước vào, A Tân và Bảo Ca ngẩn người.
— Từ lão bản! — A Tân nhăn nhó chào.
— Các cậu đây là...? — Từ Mặc cũng không ngờ gặp lại A Tân và Bảo Ca ở đây, hắn bật cười: — Các cậu giỏi thật đấy, tìm được người thật. Nhưng các cậu không bắt được người giao tận tay tôi thì 6000 kia không đưa được đâu nhé.
A Tân vẻ mặt chua chát gật đầu.
— 6000 không đưa được, nhưng như tôi đã nói, ai tìm thấy lão bản Năm Long tôi sẽ thưởng 5000 đồng!
Bảo Ca và A Tân lập tức hớn hở ra mặt.
— Chờ về thành phố tôi sẽ đưa tiền!
— Cảm ơn Từ lão bản!
— Từ lão bản trượng nghĩa quá!
Đinh Lập cau mày nhìn hai đứa đang rối rít cảm ơn, thầm nghĩ mình lấy có 5000 liệu có ít quá không? Năm Long quan sát Từ Mặc, thầm đoán xem đối phương là thần thánh phương nào.
— Sếp Triệu, sếp Đinh, cho tôi nói chuyện riêng với lão bản Năm Long một chút được không? — Từ Mặc hỏi.
— Đương nhiên là được! — Sếp Triệu cười, nhìn A Tân và Bảo Ca: — Hai đứa ra ngoài đợi đi.
Chờ mọi người ra ngoài, Từ Mặc đóng cửa lại, nhìn Năm Long đang ngồi im lìm từ nãy đến giờ. Hắn móc thuốc lá ra châm một điếu rồi đưa cho Năm Long, bản thân cũng không nói gì. Thời gian trôi qua, Năm Long cuối cùng không nhịn được, lên tiếng: — Chàng trai, tôi chắc là không quen anh chứ?
— Đúng thế! — Từ Mặc gật đầu.
— Vậy anh làm việc cho Dương Bảo Lâm à?
— Coi như vậy đi!
Năm Long bóp tắt điếu thuốc: — Tôi bảo Dương Bảo Lâm không phải do tôi đâm, anh tin không?
— Anh tin hay không không quan trọng. Tôi đến Ôn Châu chỉ để tìm anh, những chuyện khác không liên quan đến tôi! — Từ Mặc nói thẳng.
— Chàng trai, thả tôi đi, tôi cho anh tiền!
— Anh nhìn tôi giống người thiếu tiền lắm sao?
Năm Long lại im lặng. Hai phút sau, gã ngẩng đầu nhìn Từ Mặc: — Chàng trai, cho tôi điếu nữa.
Từ Mặc ném cả bao thuốc và diêm cho gã. Năm Long châm thuốc, rít mạnh hai hơi rồi tự nói: — Năm Long tôi tay trắng lập nghiệp, lăn lộn hơn hai mươi năm mới có được cơ ngơi này. Nhưng tôi không ngờ người đầu ấp tay gối lại hãm hại mình. Chuyện Dương Bảo Lâm bị đâm không phải do tôi sắp xếp. Có lẽ là đôi cẩu nam nữ đó cố tình hại tôi, hoặc là kẻ thù khác của Dương Bảo Lâm làm, tôi chỉ là kẻ đổ vỏ thôi. — Nói đoạn, gã nheo mắt nhìn Từ Mặc: — Tôi chuyển nhượng xưởng giày Thiên Nguyên cho anh, anh giúp tôi giết hai người.
— Tên là gì?
Năm Long không ngờ đối phương đồng ý nhanh thế, gã bật cười: — Chàng trai, anh cũng sòng phẳng đấy. Đôi cẩu nam nữ đó tên là Triệu Đình và Triệu Sơn Hà. Một đứa là vợ tôi, một đứa là em họ xa của nó, còn có phải thật không thì... hừ hừ! — Năm Long cười tự giễu, nói tiếp: — Tôi có thể chuyển nhượng xưởng cho anh trước.
— Anh không sợ tôi lấy xưởng xong rồi quỵt nợ à? — Từ Mặc hỏi.
— Tôi còn lựa chọn nào khác sao? Đành đánh cược thôi! — Năm Long nghiến răng, mắt đầy oán hận: — Tôi thà đem hết gia sản cho một người lạ như anh còn hơn để lại cho đôi cẩu nam nữ đó! Với lại, nếu anh quỵt nợ thì danh tiếng của anh ở Ôn Châu cũng tiêu tùng. Giới kinh doanh Ôn Châu cực kỳ bài ngoại, nếu anh lấy xưởng của tôi mà làm việc cho tôi thì họ còn nể anh một chút, chứ nếu anh quỵt nợ thì cứ chờ bị họ "nuốt chửng" đi.
Từ Mặc mắt lóe sáng, cười nói: — Nói vậy là trước đó anh cũng dùng lý lẽ này để dụ dỗ A Tân và Bảo Ca à?
— Anh phản ứng nhanh đấy. — Năm Long cũng cười theo: — Trừ phi anh giết hai đứa nó, nếu không hễ anh nhận xưởng của tôi là chúng nó biết anh đã đồng ý điều kiện của tôi ngay.
— Sếp Đinh! — Từ Mặc đột nhiên gọi to.
Đinh Lập đang áp tai vào cửa nghe lén, giật mình bắn người ra. Sếp Triệu đang uống trà suýt thì phì cười. Đinh Lập ho khan một tiếng, vặn nắm cửa bước vào phòng.
— Từ lão bản gọi tôi có việc gì thế? — Đinh Lập đóng cửa lại, cười hì hì hỏi.
Từ Mặc nhìn Đinh Lập: — Giết hai đứa ngoài cửa kia, tôi cho anh nửa cái xưởng giày!
Đinh Lập ngẩn người! Năm Long cũng sững sờ!
— Khoan đã, Từ lão bản, anh đang đùa tôi đấy à? — Đinh Lập tắt nụ cười, nghiêm mặt nhìn Từ Mặc.
Từ Mặc nhếch mép, nhìn Năm Long: — Lão bản Năm Long bảo chuyển nhượng xưởng giày cho tôi, yêu cầu duy nhất là thịt vợ gã và nhân tình của mụ ta. Nhưng tôi là công dân lương thiện, sao có thể làm chuyện giết người phạm pháp được. Tôi suy đi tính lại, thấy xưởng thì tôi muốn lấy, nhưng người thì tôi không thể giết!
Năm Long nghe mà tức cười, hảo gia hỏa, anh nói thế ngay trước mặt tôi à? Tôi đã chuyển xưởng cho anh đâu mà anh đòi lấy? Anh định ăn vã tôi chắc? Đinh Lập khóe miệng giật giật, anh muốn lấy xưởng nhưng không muốn giết người, thế là anh gọi tôi vào bảo tôi đi giết người à? Anh coi cái chức trưởng đồn của tôi là bù nhìn chắc?
— Thôi được rồi, tôi không đùa hai vị nữa! — Thấy hai người mặt mày nghiêm trọng, Từ Mặc cười nói: — Sếp Đinh, tôi gọi anh vào là muốn anh nghĩ cách làm sao để trị đôi gian phu ɖâʍ phụ kia mà không phạm pháp. — Nói đoạn, hắn nhìn Năm Long: — Làm cho chúng thân bại danh liệt, táng gia bại sản, lang thang đầu đường xó chợ đi xin ăn, được không?
Năm Long im lặng, đầu óc gã hiện giờ đang rất loạn.
— Lão bản Năm Long, anh nghĩ xem, giết chúng chẳng phải là quá hời cho chúng sao? Anh phải cầu nguyện cho chúng sống lâu trăm tuổi, nhưng cả đời phải ăn cám nuốt đất... Như thế anh có thấy hả dạ hơn không?
Đúng thật! Ánh mắt Năm Long lóe lên, nhìn Từ Mặc với vẻ dò xét: — Vậy anh định làm thế nào?
— Tạm thời chưa nghĩ ra. Nhưng chỉ cần sếp Đinh chịu giúp sức, làm cho chúng phải ăn cám nuốt đất chắc cũng không khó lắm đâu. — Từ Mặc quay sang Đinh Lập: — Sếp Đinh, đôi gian phu ɖâʍ phụ đó hãm hại lão bản Năm Long, tuy tội không đáng chết nhưng làm cho chúng táng gia bại sản chắc cũng hợp tình hợp lý chứ nhỉ?
Đinh Lập giả vờ như không nghe thấy. Với thân phận của gã, chuyện này sao có thể phát biểu ý kiến được? Không thể nói gì cả!
— Lão bản Năm Long, nếu anh đồng ý, chúng ta đi tìm luật sư lập hợp đồng chuyển nhượng ngay bây giờ!
— Được! — Năm Long đồng ý ngay lập tức, chẳng thèm suy nghĩ gì thêm, gã giờ chỉ muốn thấy đôi gian phu ɖâʍ phụ kia phải đi xin ăn thôi...
— Sếp Đinh, phiền anh tìm giúp một luật sư! Xưởng sẽ đứng tên tôi, tôi sẽ viết một bản chuyển nhượng cổ phần, sau này anh cứ thế mà nhận hoa hồng, không cần tham gia quản lý xưởng.
Đinh Lập vội vàng lắc đầu: — Cổ phần thì thôi, tôi lấy tiền mặt, vàng thật bạc trắng cho chắc!
— Vậy sếp Đinh muốn bao nhiêu?
Đinh Lập nhìn Năm Long hỏi: — Xưởng của anh giờ giá trị bao nhiêu?
— Khoảng mười lăm mười sáu vạn!
Thực tế xưởng Thiên Nguyên của Năm Long nếu tính kỹ phải hơn hai mươi vạn, nhưng gã còn phải nhờ Từ Mặc trị đôi gian phu ɖâʍ phụ kia nên để Từ Mặc hưởng chút lợi.
— Cho tôi bảy vạn! — Đinh Lập nhìn chằm chằm Từ Mặc.
— Được! Nhưng sau này xưởng có chuyện gì, sếp Đinh phải dốc sức giúp đỡ trong phạm vi quyền hạn của mình đấy nhé! — Từ Mặc nói.
— Không thành vấn đề! — Đinh Lập nhếch mép cười, nói tiếp: — Vậy tôi đi tìm luật sư ngay đây, tránh đêm dài lắm mộng.
Cái gì mà tránh đêm dài lắm mộng? Năm Long nghe mà thấy nhột hết cả người. Chờ Đinh Lập chạy ra ngoài, Từ Mặc ngồi xuống ghế, nhìn Năm Long đang rít thuốc, hỏi: — Lão bản Năm Long, anh vất vả nửa đời người mới có cơ ngơi này, thật sự cam lòng giao xưởng cho tôi sao? Đừng để đến lúc luật sư tới anh lại đổi ý đấy nhé.
Năm Long cười khổ: — Tôi không cam lòng thì làm được gì nữa? Nếu là trước đây, có chết tôi cũng không nhường xưởng. Nhưng bây giờ...
— Anh có con cái gì không?
— Trước có một đứa... nhưng bị tai nạn mất rồi. Sau đó sức khỏe tôi cũng có vấn đề...
Cùng lúc đó, một chiếc xe Santana dừng trước cổng đồn. Trong xe, gã tên Lão Tứ đeo kính râm đen, nhìn cánh cổng đồn đang mở rộng, tay phải nắm chặt khẩu súng lục.
— Chờ người ra rồi hãy nổ súng. — Lão Tam đang lái xe lạnh lùng nói.
— Tôi biết rồi.
Đúng lúc đó, một chiếc xe máy phóng ra khỏi đồn. Đinh Lập ngồi trên xe liếc nhìn chiếc Santana đang đỗ bên đường. Đêm hôm khuya khoắt mà một chiếc xe Santana lại đỗ trước cổng đồn, tắt đèn pha, đúng là có gì đó mờ ám. Xe máy đi được vài trăm mét thì đột ngột dừng lại. Đinh Lập cau mày xuống xe, chạy nhanh lại chỗ góc ngoặt, quan sát chiếc Santana.
"Năm Long tại sao lại chấp nhận chuyển nhượng xưởng để nhờ Từ Mặc ra tay? Có phải vì nó biết... mình không còn đường sống không?". Đinh Lập nhướng mày, ngồi thụp xuống quan sát chiếc Santana kia. Thời gian trôi qua, Đinh Lập rất kiên nhẫn, chẳng hề vội vàng.
"Bíp bíp bíp!"
Gã không vội nhưng Từ Mặc thì nóng ruột. Máy nhắn tin giắt bên hông Đinh Lập rung lên. Gã cầm lên xem tin nhắn: "Sếp Đinh, anh đi ăn đêm đấy à?". Ăn đêm cái khỉ mốc! Doanh dự một lát, Đinh Lập nhìn quanh rồi nhặt nửa viên gạch bên đường nhét vào túi, sải bước đi về phía chiếc Santana đang tắt đèn kia.
Trong xe, Lão Tứ nhìn qua gương chiếu hậu thấy Đinh Lập đang đi tới, không khỏi cau mày. Gã vừa thấy đối phương phóng xe máy đi được hơn nửa tiếng rồi mà...
— Lão Tam, nổ máy đi, rời khỏi đây trước đã!
Lão Tam cũng thấy Đinh Lập qua gương chiếu hậu, không nói gì, vặn chìa khóa nổ máy...