Sải bước trên con đường lầy lội, Từ Mặc khẽ nhăn mũi. Mùi hôi thối nồng nặc trong không khí khiến hắn cảm thấy cực kỳ khó chịu. Chỉ trong đoạn đường ngắn ngủi năm sáu trăm mét, hắn đã chứng kiến tới ba vụ ẩu đả, vụ nào cũng ra tay tàn độc, toàn nhắm vào chỗ hiểm để phế bỏ đối phương.
Rất nhanh, Từ Mặc đã thấy tiệm cắt tóc nhà họ Phạm. Đó là một gian phòng nhỏ hẹp chưa đầy hai mét vuông, trước cửa dựng một tấm biển hiệu cũ kỹ, chữ viết bên trên đã mờ mịt không còn nhìn rõ. Bên trong tiệm, một lão hán tóc bạc trắng, mình trần, đang cầm tông đơ cắt tóc cho một gã gầy gò xăm trổ đầy mình. Từ Mặc thu hồi tầm mắt, rẽ vào con hẻm nhỏ bên trái.
Đi được vài bước, khóe miệng Từ Mặc khẽ giật giật. Đôi giày vải dưới chân đã thấm đẫm nước bẩn, cảm giác dính dớp vô cùng khó chịu. Đột nhiên, hắn dừng bước, nhìn chằm chằm vào gã đàn ông đang đứng trước một cánh cửa nhỏ phía trước. Gã mặc bộ đồ lao động bẩn thỉu, mái tóc dài bết dầu xõa xuống vai, ánh mắt sắc lạnh như sói nhìn chằm chằm Từ Mặc.
Thấy Từ Mặc dừng lại, gã đàn ông toét miệng cười, lộ ra hàm răng đen vàng khấp khểnh: — Tiểu huynh đệ, mới tới Cửu Long Thành hả?
Từ Mặc im lặng không đáp.
— Cho xin ít tiền tiêu vặt đi? Tao không lấy nhiều đâu, chỉ cần một trăm đồng thôi!
Vừa nói, gã vừa móc từ trong túi ra một con dao gấp, cười gằn tiến về phía Từ Mặc. Gã chưa tới gần mà mùi chua loét đã xộc thẳng vào mũi, khiến Từ Mặc nhịn không được phải nheo mắt lại.
Bỗng nhiên, Từ Mặc lao vọt tới như một mũi tên. Trong mắt hắn lóe lên tia sát ý lạnh lẽo, tay phải thành trảo chộp thẳng vào cổ gã đàn ông. Có lẽ không ngờ kẻ mới tới này lại dám chủ động ra tay, gã đàn ông cười lớn một tiếng, chân phải đột nhiên đá mạnh, hất tung vũng nước bẩn dưới đất về phía Từ Mặc.
Khoảng cách ba mét bị san bằng trong chớp mắt. Từ Mặc nghiêng người né tránh, tay phải nện mạnh vào đùi gã đàn ông. Nhân lúc đối phương đau đớn, hắn tung một cú đấm móc sấm sét trúng ngay cằm gã. Răng lẫn máu tươi văng tung tóe. Gã đàn ông đổ rầm xuống đất, ôm miệng rên rỉ đau đớn. Từ Mặc bồi thêm một cú đá vào con dao gấp rơi trên mặt đất. Con dao bay đi như tên bắn, "phập" một tiếng cắm ngập vào mông gã, khiến gã gào lên thảm thiết, không ngừng van xin tha mạng.
Từ Mặc bước tới, dẫm mạnh chân lên mặt gã. Nước bẩn tràn vào miệng gã hòa lẫn với máu tươi, rồi lại bị gã nôn ra.
— Có biết Vương Bảo không? — Bàn chân Từ Mặc càng lúc càng dùng sức, khiến gã đàn ông đau đớn đập tay xuống đất liên hồi: — Tha mạng, đại ca tha mạng!
— Có biết Vương Bảo không? — Từ Mặc gằn giọng hỏi lại lần nữa.
— Biết, tôi biết Bảo ca!
Từ Mặc nhấc chân ra, lạnh lùng nói: — Dẫn tao đi gặp hắn!
Gã đàn ông run rẩy bò dậy, răng rụng mất mấy cái, mông vẫn còn cắm con dao, bước đi khập khiễng, máu chảy ròng ròng. Từ Mặc đi theo sau gã, ánh mắt cảnh giác quan sát những cư dân thành trại đang lục tục bước ra từ hai bên hẻm nhỏ. Những người này ai nấy đều toát ra vẻ hung hãn, ánh mắt đầy sát khí.
Đột nhiên, một gã béo mặc áo cộc tay đen xuất hiện ở đầu hẻm.
— Bảo ca, Bảo ca cứu em với! — Vừa thấy gã béo, tên dẫn đường mừng rỡ, khập khiễng chạy tới.
Vương Bảo nhướng mày, lướt qua gã đàn ông, nhìn chằm chằm vào thanh niên đang đứng giữa vũng nước bẩn. Đối phương cao tầm một mét tám, dáng người không quá vạm vỡ nhưng cơ bắp săn chắc cuồn cuộn dưới lớp áo mỏng, chứng tỏ một sức mạnh bộc phát kinh người.
— Vương Bảo, ông còn nhớ Dương lão bản không? — Từ Mặc nhàn nhạt lên tiếng.
Ánh mắt Vương Bảo lóe lên, rồi gã toét miệng cười, sải bước tiến về phía Từ Mặc. Khi đi ngang qua tên dẫn đường, gã tiện chân đá văng hắn vào tường.
— Chú em là người của Dương lão bản? Ha ha ha, xem ra Dương lão bản gặp rắc rối rồi. Tôi nghe nói hai con chó săn của lão vừa bị người ta thịt mất. Nói đi, Dương lão bản muốn tôi làm gì? — Vương Bảo đứng hiên ngang trước mặt Từ Mặc, đôi mắt tròn xoe lóe lên vẻ bá đạo, cường thế.
— Giúp tôi tìm một người!
Từ Mặc lấy tấm ảnh của Lâm tiên sinh ra đưa cho Vương Bảo, nói tiếp: — Xong việc, sẽ có một triệu đô la Hồng Kông dâng tận tay!
— Ồ? — Mắt Vương Bảo sáng lên, gã nhận lấy tấm ảnh đen trắng nhìn lướt qua, rồi đưa cho một tên đàn em phía sau: — Đi sao chép ra mấy bản, phát cho anh em.
— Rõ, Bảo ca!
Vương Bảo cười hì hì đánh giá Từ Mặc: — Chú em, lần đầu tới Cửu Long Thành hả?
— Ừ!
— Đi đi đi, để anh đưa chú đi mở mang tầm mắt về cái Cửu Long Thành này!
Vừa nói, Vương Bảo vừa sải bước tới, tự nhiên khoác vai Từ Mặc. Từ Mặc không phản kháng, để mặc gã dẫn đi sâu vào trong hẻm. Hai người dẫm lên nước bẩn, sải bước đi tới, phía sau là hơn mười tên đàn em hung hãn.
— Chú em xưng hô thế nào nhỉ? — Vương Bảo cười hỏi.
— Từ Mặc!
— Từ huynh đệ, tôi thấy khí chất chú không tầm thường, chắc không phải là đàn em của Dương lão bản đâu nhỉ?
Từ Mặc chỉ cười không đáp. Thấy Từ Mặc giữ kẽ, Vương Bảo cười thầm, tiếp tục nói: — Từ huynh đệ yên tâm, Cửu Long Thành tuy lớn nhưng tìm một người cũng không khó lắm. Suy cho cùng, con người ta ai chẳng phải ăn ngủ nghỉ.
Vừa nói, hai người vừa đi vào một con ngõ nhỏ được che chắn bởi những tấm bạt rách nát. Khói thuốc mù mịt, những sòng bạc lộ thiên bày la liệt giữa đường. Tiếng chửi bới, tiếng kêu la vang lên không ngớt.
— Từ huynh đệ, muốn làm vài ván không? — Vương Bảo hỏi.
— Không cần.
— Từ huynh đệ không thích cờ bạc à? Thế thì chắc chắn là thích phụ nữ rồi.
Nói đoạn, Vương Bảo kéo Từ Mặc đi qua con ngõ dài chừng ba bốn mươi mét. Gã vươn tay vỗ mạnh hai cái. Tức thì, những cánh cửa hai bên ngõ đồng loạt mở ra, từng tốp phụ nữ ăn mặc hở hang bước ra ngoài. Vương Bảo nhìn hàng chục cô gái đứng dọc con ngõ, toét miệng cười: — Từ huynh đệ, chú đừng nhìn Cửu Long Thành bẩn thỉu hỗn loạn thế này, chứ mấy em này sạch sẽ lắm. Mỗi lần xong việc tôi đều bắt các em ấy tắm rửa kỹ càng. Đương nhiên, nếu chú không yên tâm thì chỗ tôi cũng có "áo mưa"...
Từ Mặc có chút bất đắc dĩ lắc đầu: — Bảo ca, tôi tới đây là để tìm người.
— Tôi biết chú tới tìm người. Nhưng tìm người cần có thời gian chứ. Chú rảnh rỗi thì cứ chơi bời chút đi, sao nào? Chê mấy em này à? Tôi nói cho chú biết, mấy em này còn sạch chán so với mấy con điếm bên ngoài đấy.
Vương Bảo cười hì hì vỗ vai Từ Mặc: — Từ huynh đệ không đánh bạc, cũng chẳng chơi gái. Chẳng lẽ chú có khẩu vị đặc biệt? Cái đó Bảo ca cũng thu xếp được hết.
Triệt! Cái loại ngôn ngữ hổ báo gì thế này!
Sắc mặt Từ Mặc tối sầm lại: — Tôi thích phụ nữ!
— Nếu thích phụ nữ thì chơi đi chứ!
Vương Bảo nháy mắt ra hiệu cho đám con gái hai bên ngõ. Tức thì, một đám oanh oanh yến yến ùa tới vây quanh Từ Mặc.
— Bảo ca, rốt cuộc ông muốn làm gì? — Từ Mặc đầy mặt bất đắc dĩ nhìn Vương Bảo.
— Từ huynh đệ, tôi có làm gì đâu, chỉ muốn chú thoải mái chút thôi mà. — Vương Bảo cười đến híp cả mắt.