Virtus's Reader
Trọng Sinh 86: Từ Vào Núi Đi Săn Bắt Đầu Làm Giàu

Chương 339: CHƯƠNG 338: HẮN VỪA RỒI ĐỊNH KHAI SAO?

Từ Mặc chớp chớp mắt, nhìn gã A Long mặc tăng bào vàng sậm, một tay cầm đao, khuôn mặt vặn vẹo với đôi mắt rực lên vẻ hưng phấn điên cuồng.

— Hắn vừa rồi hình như định khai đúng không? — Từ Mặc hỏi.

Nụ cười dữ tợn trên mặt A Long bỗng khựng lại, gã chớp mắt nhìn cái xác gã vạm vỡ vừa bị mình đâm thủng cổ, lúng túng nói: — Từ gia, hạng phỉ tặc này sao có thể dễ dàng khai ra như vậy được.

— Hơ hơ! — Từ Mặc cười lạnh, nhìn chằm chằm A Long: — Anh biết đầu óc mình thiếu một sợi dây thần kinh, vậy anh có thể bớt bớt lại, khống chế bản thân một chút được không? Mẹ kiếp, tôi chỉ định dọa nó một tí thôi, anh lại thật sự thọc chết nó? Tôi gọi anh là Long ca, Long gia, anh dù có thiếu một sợi dây thần kinh thật thì cũng không nên ngu ngốc đến mức này chứ? Đừng có bảo với tôi là trong đầu anh vốn dĩ chỉ có đúng một sợi dây thần kinh thôi nhé.

— Khụ khụ!

A Long bị Từ Mặc mắng cho xối xả, chỉ biết ho khan để che giấu sự xấu hổ, nhỏ giọng đáp: — Từ gia, anh đừng nói thế. Tôi là đàn em của Minh ca, anh lại là anh trai của Minh ca. Anh gọi tôi là Long ca, Long gia thì tôi tổn thọ mất. Tôi còn phải giữ cái mạng này để đợi Minh ca trở về nữa.

Cái thằng ngốc này, đâu chỉ là thiếu một sợi dây thần kinh. Từ Mặc cảm thấy cái sự ngu của A Long không phải do rơi xuống nước hay chấn thương tâm lý, mà là ngu bẩm sinh. Nếu không, sao có thể ngu một cách tự nhiên và không tì vết đến thế được!

— Haiz!

Từ Mặc lắc đầu thở dài, nói: — Anh đi lục soát xung quanh xem có món gì giá trị không!

— Rõ!

A Long rút con đao cong ra khỏi cổ cái xác, còn tiện tay lau vết máu vào quần áo gã đó, rồi bước sang thùng container bên cạnh. Từ Mặc không thèm nhìn cái xác, bắt đầu lục lọi trong phòng. Chẳng có gì giá trị, chỉ có ít tiền mặt. Nghe bên phòng bên im ắng, Từ Mặc tò mò bước sang xem.

Kết quả... mẹ kiếp... A Long đang ngồi chễm chệ trên giường, say sưa lật xem mấy cuốn tạp chí khiêu dâm.

Triệt! Cái thằng tâm thần này! Cái thằng ngốc này!

Từ Mặc rất ít khi nổi nóng, nhưng lúc này hắn thực sự bị hành động của A Long làm cho phát điên.

— Lão bản, lão bản, có người tới!

Đúng lúc này, một gã gầy nhom chạy tới cửa container, vẻ mặt hớt hải báo: — Lão bản, có cần tôi đi chặn bọn chúng lại không?

— Bọn chúng? Mấy người? — Từ Mặc hỏi.

— Hai đứa vừa về, tay xách nách mang, chắc là mới đi mua cơm.

Ánh mắt Từ Mặc đanh lại, hắn bước nhanh ra ngoài, định giấu cái xác con chó săn ở cửa đi. Nhưng vừa ra tới nơi, cái xác con chó đã biến mất tăm. Gã gầy nhom thấy Từ Mặc nhìn chằm chằm vào chỗ con chó lúc nãy, liền nhỏ giọng nói: — Lão bản, con chó đó bị bọn thằng Mặt Rỗ lôi đi rồi. Tôi biết chỗ bọn nó đang lột da xẻ thịt con chó, lão bản có muốn tôi dẫn qua đó không?

— Không cần. Dẫn tôi đi chặn hai đứa kia!

— Rõ! Lão bản đi theo tôi!

Nói xong, gã gầy nhom dẫn Từ Mặc đi theo một con đường nhỏ bẩn thỉu hôi hám về hướng đông nam. Chẳng mấy chốc, Từ Mặc đã thấy hai bóng người đang đi tới. Hắn hạ thấp giọng dặn gã gầy nhom: — Anh đi chỗ khác tiếp tục canh chừng cho tôi, tiền này anh cầm lấy.

Từ Mặc rút tờ 1000 đưa cho gã. Gã gầy nhom sáng mắt lên, nhận tiền rồi cảm ơn rối rít, sau đó lủi mất hút. Từ Mặc nấp sau góc một căn nhà cấp bốn. Nghe tiếng bước chân gần kề, vẻ mặt hắn càng thêm bình tĩnh.

Bỗng nhiên!

Từ Mặc lao ra khỏi góc tường, tung một trảo nhắm thẳng vào mắt một tên. Hai tên kia hoàn toàn không ngờ bị đánh lén ở đây.

— Á!!!!

Tên xách túi thét lên thảm thiết, con mắt phải của gã bị hai ngón tay Từ Mặc móc ra một cách tàn nhẫn. Tên còn lại biến sắc, định thò tay vào túi. Từ Mặc bất ngờ lên gối. Tròng mắt tên đó suýt lồi ra, miệng há hốc không thốt nên lời, chỉ biết hít khí lạnh.

Trứng... nát rồi!

Từ Mặc ra tay toàn nhắm vào hạ bộ và những điểm hiểm yếu. Cái kiểu anh một đấm tôi một đá hắn căn bản không thèm dùng. Chỉ trong nháy mắt, hai tên đã mất khả năng chiến đấu. Từ Mặc ngồi xổm xuống, thọc tay vào túi quần tên đang ôm hạ bộ nằm co quắp như con tôm luộc. Hắn móc ra một khẩu súng săn (bình xịt), đã mở sẵn khóa an toàn.

Đứng dậy, Từ Mặc giẫm mạnh một phát vào đầu gối tên đó.

— Răng rắc! — Tiếng xương gãy giòn giã.

— Nói, bọn mày là hạng người nào? — Từ Mặc lạnh giọng hỏi.

Nhưng hai tên nằm dưới đất, một đứa ôm mắt lăn lộn gào thét, một đứa một tay ôm hạ bộ, một tay ôm đầu gối... chẳng nghe thấy Từ Mặc nói gì. Từ Mặc nắm chặt báng súng, ngồi xổm xuống, vung tay phải lên cao.

— Bốp! Bốp! Bốp!

Báng súng nện liên tiếp vào mặt tên đó. Máu bắn tung tóe, mặt mũi nát bét...

— Bây giờ nghe rõ tôi nói gì chưa? — Từ Mặc lại hỏi.

Chưa đợi tên ôm hạ bộ trả lời, tên đang lăn lộn bên cạnh đã đau đớn van xin: — Đừng giết tôi, đừng giết tôi, chúng tôi là người của bang Tứ Hải...

Bang Tứ Hải! Quả nhiên là bọn chúng!

Từ Mặc tung một cú đấm vào thái dương tên ôm hạ bộ. Tên đó lập tức im bặt, không còn lăn lộn nữa. Từ Mặc chậm rãi đứng dậy, nhìn chằm chằm tên đang ôm con mắt phải máu chảy đầm đìa. Tên đó quỳ sụp xuống, toàn thân run rẩy, có lẽ vì đau, cũng có lẽ vì bị thủ đoạn tàn độc của Từ Mặc dọa cho khiếp vía.

— Tại sao bang Tứ Hải lại muốn giết Từ Trung Minh?

— Tôi không biết, thật sự không biết, là Liễu sư gia bảo chúng tôi làm, tất cả đều do Liễu sư gia chỉ thị!!!

— Đứng dậy, đi theo tôi!

— Vâng, vâng!

Tên đó run rẩy đứng dậy, một tay ôm mắt, lảo đảo đi theo sau Từ Mặc. Trở lại chỗ thùng container, Từ Mặc biến sắc khi nghe thấy tiếng quát tháo bên trong.

— A Long, thả tao đi, nếu không bang Tứ Hải sẽ không tha cho mày đâu...

— Nói, bọn mày rốt cuộc là hạng người nào?

Từ Mặc đứng ở cửa container mà thở dốc vì tức. Mẹ kiếp, cái thằng ngốc này, người ta đã nói là người của bang Tứ Hải rồi mà anh còn hỏi?

— Bình tĩnh, bình tĩnh!

Từ Mặc ép mình phải bình tĩnh lại, không chấp nhặt với kẻ mất não, hắn bước nhanh vào trong.

— Mày vẫn không khai à? Lão tử chém chết mày!

— Dừng tay!

Nghe thấy câu đó, Từ Mặc vội vàng lên tiếng ngăn cản! Nhưng... muộn rồi! A Long đã một đao chém đứt cổ tên đó, rồi ngẩng đầu nhìn Từ Mặc đang sa sầm mặt mày, nói: — Từ gia, nó không chịu khai...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!