Bên trong quán bar Đại Mỹ Lệ, ánh đèn chớp nháy liên hồi, âm nhạc xập xình đinh tai nhức óc. Trên sân khấu bao quanh đại sảnh, nam thanh nữ tú đang điên cuồng lắc lư theo điệu nhạc. Đao Ca cười rạng rỡ, cái đầu cứ gật gù theo nhịp, thân hình cũng bắt đầu đung đưa.
— Đao tiên sinh, để tôi đi sắp xếp một phòng bao nhé! — Chu Phi Dương ghé tai Đao Ca nói lớn.
— Phòng bao làm gì? Không cần, không cần, tôi thích chung vui với mọi người thế này hơn. — Đao Ca vung vẩy cây gậy chống bịt vàng, bắt đầu ngoáy mông.
— Đao tiên sinh, vậy để tôi sắp xếp một bàn VIP nhé!
Đao Ca vốn là kẻ ham vui, lão vừa uốn éo theo nhạc vừa chậm rãi bước lên sân khấu. Nhìn cái bộ dạng của lão... phàm là phụ nữ ai thấy cũng né xa. Tuy lão cầm cây gậy chống trị giá mười mấy vạn thật, nhưng người ta đâu có biết, cứ tưởng lão cầm đồ mạ vàng rẻ tiền thôi. A Cẩu và Triệu Tiểu Long cũng chẳng phải hạng vừa, hai thằng cứ xoay quanh Đao Ca mà ngoáy mông, cái cảnh tượng đó đúng là đau mắt không chịu nổi.
Nhảy được vài phút, Đao Ca đã mồ hôi đầm đìa. Khoảng thời gian trước ngày nào cũng "cày cấy" trên người chị Hồng khiến lão hao tổn nguyên khí không ít.
— Đao tiên sinh, bên này, bên này! — Nhạc vừa dứt, Chu Phi Dương đã vẫy tay gọi Đao Ca ầm ĩ.
— Sướng thật đấy! — Đao Ca mồ hôi nhễ nhại ngồi xuống sofa trong khu VIP, cầm ly nước trên bàn tu một hơi sạch bách.
Đúng lúc này, Liễu Thiên và Quy Đảo cùng hơn mười vệ sĩ cũng bước vào quán bar Đại Mỹ Lệ.
— Náo nhiệt quá nhỉ! — Quy Đảo cười híp mắt nói một câu.
Liễu Thiên tiếp lời: — Bây giờ ai cũng bảo Đại Mỹ Lệ là quán bar an toàn nhất Vịnh Đồng La. Mỗi đêm riêng tiền rượu đã thu về bốn năm chục ngàn, chưa tính các khoản hoa hồng khác.
— An toàn nhất sao? — Quy Đảo bĩu môi.
Trần Lạc Quân nheo mắt nhìn đám người Liễu Thiên đang rầm rộ kéo vào, lập tức chạy lên văn phòng tầng hai báo cáo.
— Thưa các quý bà, các quý ông! Tiếp theo đây chính là tiết mục mà mọi người mong chờ nhất: Show diễn Nam Thanh Nữ Tú!!! Hãy để tiếng hét vang lên nào!!!!
Ngay lập tức, những tiếng hò hét như sóng xô bờ tràn ngập khắp quán bar. Đao Ca đứng hẳn lên sofa, kiễng chân nhìn lên sân khấu. Chu Phi Dương cạn lời nhìn lão. Đúng chuẩn rồi! Vị Đao tiên sinh này đích thị là một gã nhà giàu mới nổi chính hiệu.
— Sau đây, xin mời mỹ nhân đầu tiên của chúng ta: Hồng Phấn Hoa Hồng!!!!
Từng luồng đèn chiếu thẳng về phía sân khấu bên trái. Một mỹ nhân mặc váy ren đen dài thướt tha, bước đi uyển chuyển như mèo, lượn một vòng quanh sân khấu. Cô nàng cầm một chiếc mặt nạ che kín khuôn mặt, nhưng chỉ riêng thân hình hoàn mỹ đó thôi cũng đủ khiến đám đàn ông trong quán bar sục sôi máu nóng.
— Vẫn quy tắc cũ, đêm nay ai trả giá cao nhất sẽ có quyền được Hồng Phấn Hoa Hồng bồi rượu. Còn chuyện sau đó thế nào thì tùy vào bản lĩnh của các vị!
— Tôi tặng một lẵng hoa!
— Tôi tặng mười lẵng hoa!!!
Đám đàn ông rốt cuộc không kìm nén nổi bản năng, đứa nào đứa nấy gào rú như thú hoang.
— Chu lão đệ, lẵng hoa là tính bằng tiền à? — Đao Ca quay sang hỏi Chu Phi Dương.
— Đúng thế, Đao tiên sinh. Một lẵng hoa là một ngàn đồng!
— Rẻ bèo! — Đao Ca nhếch miệng cười, nhưng chưa vội ra giá. Lão tự coi mình là đại nhân vật, mà đại nhân vật thì phải xuất hiện vào phút chót mới oai!
— 88 lẵng hoa! — Liễu Thiên ngồi trong khu VIP, giơ tay kẹp điếu xì gà lên cười nói. 88 lẵng hoa là 88 ngàn, cái giá này khá cao rồi!
Người dẫn chương trình mắt sáng rực, nhìn về phía Liễu Thiên đang mỉm cười, hét lớn: — Vị lão bản này đã tặng 88 lẵng hoa! Còn ai trả cao hơn không? Nếu không, đêm nay Hồng Phấn Hoa Hồng sẽ thuộc về vị tiên sinh này!
Liễu Thiên chậm rãi hạ tay xuống, ngậm điếu xì gà vào miệng rít một hơi sâu.
— Vậy thì, Hồng Phấn Hoa Hồng...
— 188 lẵng hoa!!! — Ngay khi người dẫn chương trình định tuyên bố kết quả, Đao Ca đang đứng trên sofa bỗng giơ cao cây gậy chống bịt vàng, cười lớn: — Đêm nay tôi nhất định phải là người đầu tiên được chiêm ngưỡng dung nhan thật của Hồng Phấn Hoa Hồng!
Liễu Thiên nhướng mày, nhìn gã Đao Ca đang đứng trên sofa ngoáy mông với vẻ mặt đắc thắng. Qua cái khí chất "đặc biệt" và giọng Quảng Đông lơ lớ của Đao Ca, Liễu Thiên đại khái đoán được gã này từ đâu tới. Mấy năm nay, không ít kẻ giàu xổi từ bên kia biên giới thích sang Cảng Đảo vung tiền tiêu xài.
— 288 lẵng hoa! — Liễu Thiên thản nhiên lên tiếng. 288 ngàn để tìm một em gái, cái giá này thực sự rất chát.
— Đồ nghèo kiết xác! — Nghe Liễu Thiên báo giá, Đao Ca cười khinh bỉ, hét lớn: — Lão tử tặng 888 lẵng hoa!
Toàn trường ồ lên kinh ngạc. 888 ngàn chỉ để tìm một em gái chưa biết mặt mũi ra sao, quá xa xỉ! Số tiền đó đủ để tìm một nữ minh tinh hạng hai rồi. Tất nhiên, minh tinh hạng nhất ở Cảng Đảo lúc này vẫn rất giá trị, Lưu Loan mỗi lần chơi bời với minh tinh cũng phải tốn vài triệu bạc.
— Triệt! — Liễu Thiên sa sầm mặt mày, buột miệng chửi thề: — Cái lũ nhà quê này thật sự không coi tiền là tiền sao? 888 ngàn, bộ chỗ đó dát vàng chắc?
Thấy Liễu Thiên không lên tiếng nữa, người dẫn chương trình phấn khích tuyên bố đêm nay Hồng Phấn Hoa Hồng thuộc về Đao Ca. Đao Ca đứng trên sofa như vừa đánh thắng trận, vẫy tay chào mọi người rồi nhảy xuống sân khấu, sải bước về phía mỹ nhân.
— Tiên sinh, xin mời thanh toán trước ạ! — Một nhân viên phục vụ lên sân khấu giữ Đao Ca lại.
Đao Ca thầm mắng một tiếng "mất hứng", rồi rút thẻ phụ ra... Thấy Đao Ca thực sự quẹt thẻ trả 888 ngàn, bầu không khí trong quán bar lập tức bùng nổ, ai nấy đều hò hét điên cuồng. Đao Ca một tay ôm lấy bờ vai trần của Hồng Phấn Hoa Hồng, tay kia nắm chặt cây gậy chống bịt vàng, vẫy tay chào khách khứa dưới sân khấu.
— Tới đây, cho Đao gia xem mặt mũi em thế nào nào! — Đao Ca dùng cây gậy chống gạt chiếc mặt nạ trên tay mỹ nhân ra.
Đẹp! Ngũ quan tinh tế, làn da trắng nõn.
— Không tệ, không tệ! — Nụ cười của Đao Ca càng thêm rạng rỡ, lão nắm lấy bàn tay búp măng của mỹ nhân, ưỡn ngực hiên ngang dẫn cô nàng xuống sân khấu.
Đúng lúc này, Từ Mặc nhận được điện thoại của Trần Lạc Quân cũng vừa kịp chạy tới quán bar Đại Mỹ Lệ. Vừa bước vào, Từ Mặc đã thấy Đao Ca đang đi cái dáng con cua dẫn mỹ nhân xuống sân khấu.
— Trần Tiểu Đao? — Từ Mặc sững sờ, không ngờ lại gặp Đao Ca ở đây.
— Tiếp theo, xin mời Uy Vũ Tướng Quân lên sân khấu!!!! — Người dẫn chương trình hét lớn. Một thanh niên mình trần, cơ bụng tám múi cuồn cuộn bước ra. Đám phú bà dưới sân khấu thét lên kinh hãi. Cuối cùng, Uy Vũ Tướng Quân bị một bà thím trông cũng được mắt hốt mất với giá 23 lẵng hoa.
— Và bây giờ, xin mời cặp chị em song sinh: Hắc Bạch Song Sát!!!! — Người dẫn chương trình gào khản cả cổ. Hai luồng đèn chiếu thẳng vào hai bóng người bên trái sân khấu, một đen một trắng.