— Còn bao nhiêu?
Đao Ca ưỡn thẳng lưng, nhìn chằm chằm cô nhân viên ngân hàng ngồi sau lớp kính chống đạn.
— Tiên sinh, số dư của ngài... — Nụ cười trên mặt cô nhân viên bỗng trở nên cực kỳ quyến rũ, thậm chí còn nháy mắt đưa tình với Đao Ca đang ngơ ngác, nói tiếp: — Tiên sinh, số dư của ngài đủ để nâng cấp thành khách hàng VIP thẻ vàng của ngân hàng HSBC chúng tôi. Sau này ngài rút tiền sẽ không cần phải xếp hàng nữa. Ngoài ra, ngân hàng chúng tôi còn có rất nhiều hạng mục đầu tư quản lý tài chính...
Đao Ca căn bản chẳng nghe thấy cô ta đang nói gì, trong đầu lão chỉ quẩn quanh dãy số dài dằng dặc kia. A Cẩu và Triệu Tiểu Long đứng bên cạnh cũng đờ người ra.
— Anh! — A Cẩu nuốt nước bọt cái ực, kéo kéo ống tay áo lông chồn của Đao Ca, thều thào: — Anh à, chị Hồng đối xử với anh tốt thế này, anh đừng có đi "làm rạng danh quốc gia" nữa nhé!
— Còn cần mày phải nói à! — Đao Ca quay sang lườm A Cẩu một cái cháy mặt, rồi bỗng bật cười hì hì. Trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, lão cởi phăng chiếc áo lông chồn ra, để lộ chiếc áo ba lỗ trắng bên trong.
— Anh, anh định làm gì thế? — A Cẩu ngơ ngác nhìn Đao Ca quàng chiếc áo lông chồn lên vai mình.
— Thưởng cho mày đấy! — Đao Ca mặt đầy phấn khích, quay sang bảo cô nhân viên: — Cho tôi rút 20 ngàn!
— Tiên sinh, giám đốc của chúng tôi sẽ ra ngay để hỗ trợ ngài xử lý...
— Triệt! Tao chỉ rút có 20 ngàn thôi mà, sao mày lải nhải nhiều thế hả! — Sắc mặt Đao Ca trầm xuống.
Chiếc thẻ này là chị Hồng dùng chứng minh thư của lão nhờ người làm giúp. Nhưng hiện tại Đao Ca không có chứng minh thư Cảng Đảo, nên lão không muốn gây thêm chuyện.
— Vâng, thưa tiên sinh, em xử lý ngay cho ngài ạ! — Thấy Đao Ca quát mắng, cô nhân viên vội vàng làm thủ tục rút tiền cho lão.
A Cẩu khoác chiếc áo lông chồn, cảm thấy nóng hầm hập, không khỏi thầm khâm phục Đao Ca, không hiểu sao lúc nãy lão chịu đựng nổi. Nóng thật sự!
Rất nhanh, Đao Ca cầm 20 ngàn đô la Hồng Kông, mãn nguyện bước ra khỏi ngân hàng. Giám đốc bộ phận của HSBC cũng vừa lúc chạy ra sảnh.
— Giám đốc, vị đó chính là Trần tiên sinh! — Cô nhân viên chỉ tay về phía Đao Ca đang sắp ra tới cửa.
Vị giám đốc bộ phận hiểu ý, bước nhanh đuổi theo Đao Ca.
— Trần tiên sinh!
Từ nhỏ đến lớn chưa có ai gọi Đao Ca là "Trần tiên sinh" bao giờ, nên lão chẳng có phản ứng gì, vẫn sải bước đi tiếp. Vị giám đốc phải chạy lên trước chắn đường Đao Ca, đưa danh thiếp bằng cả hai tay: — Trần tiên sinh, tôi là Chu Phi Dương, giám đốc bộ phận tài chính của ngân hàng HSBC, đây là danh thiếp của tôi. Nếu Trần tiên sinh cần tư vấn về các hạng mục đầu tư, có thể gọi vào số này. Tất nhiên, nếu Trần tiên sinh cần bất cứ dịch vụ nào khác, tôi cũng sẽ dốc toàn lực đáp ứng!
Đao Ca nhìn Chu Phi Dương hai tay dâng danh thiếp, lòng hư vinh được thỏa mãn cực độ. Lão liếc mắt sang thấy thằng A Cẩu đang rung đùi xoắn quẩy, cứ như có chấy cắn trong người vậy. Còn Triệu Tiểu Long thì đang cười gian nhìn cái điệu bộ lóng ngóng của A Cẩu.
Triệt! Đúng là không biết nhìn xa trông rộng! Đao Ca thầm mắng một tiếng, đưa tay nhận lấy danh thiếp của Chu Phi Dương, ho khan một tiếng nói: — Tiểu Chu phải không? Cậu khá lắm, tôi ghi nhận!
Nói xong, Đao Ca sải bước rời khỏi ngân hàng. Chu Phi Dương nhìn theo bóng lưng Đao Ca, khẽ mỉm cười. HSBC có rất nhiều khách hàng chất lượng cao từ bên kia biên giới, mỗi người đều là "bảo bối" của ngân hàng. Tất nhiên, có không ít người trong số đó là hạng người không thể lộ diện.
Bước ra khỏi ngân hàng, Đao Ca đột ngột quay người, giơ tay tát mạnh vào đầu A Cẩu, rồi lại bồi thêm một cái vào gáy Triệu Tiểu Long. Trước ánh mắt ngơ ngác của hai thằng, Đao Ca mắng: — Mẹ kiếp, hai đứa mày không xem phim bao giờ à? Người ta đưa danh thiếp cho tao thì bọn mày phải làm thế nào?
— Làm thế nào ạ? — Triệu Tiểu Long ngơ ngác hỏi lại.
— Triệt! — Mặt Đao Ca đen lại, hận không thể đá cho một phát: — Ngu thế! Lần sau có ai đưa đồ cho tao, bọn mày phải nhận lấy trước. Nhớ kỹ chưa?
— Đao Ca, em nhớ rồi! — Triệu Tiểu Long gật đầu lia lịa.
— Đi, đi tiêu tiền thôi!
Đao Ca cũng lười giáo huấn hai thằng thêm, vẫy tay một cái, hào hứng sải bước về phía trung tâm thương mại đằng xa.
Hơn năm tiếng sau, màn đêm buông xuống. Triệu Tiểu Long và A Cẩu tay xách nách mang đủ thứ túi lớn túi nhỏ, lủi thủi đi sau Đao Ca. Lúc này, Đao Ca mặc một bộ áo dài màu tím đen, chất liệu rất mỏng và thoáng mát, tay phải còn cầm một cây gậy chống làm bằng gỗ Hoàng Tinh. Cái tạo hình này đúng chuẩn một gã nhà giàu mới nổi! Điều khiến A Cẩu và Triệu Tiểu Long cạn lời hơn là Đao Ca còn mua thêm một chiếc kính không gọng... đúng kiểu giả danh trí thức.
Đi bên cạnh Đao Ca là Chu Phi Dương, giám đốc bộ phận tài chính của HSBC. Lúc nãy Đao Ca đi mua sắm, kết quả là 20 ngàn mang theo chẳng thấm vào đâu. Thế là lão gọi điện cho Chu Phi Dương nhờ mang thêm ít tiền tới. Với một khách hàng chất lượng như Đao Ca, Chu Phi Dương dĩ nhiên dốc sức phục vụ, thậm chí còn làm cho lão một chiếc thẻ phụ. Còn chuyện chứng minh thư... đó không phải là vấn đề mấu chốt. Chu Phi Dương cũng là kẻ biết làm việc, nếu không đã chẳng leo lên được chức giám đốc bộ phận. Gã chủ động làm hướng dẫn viên cho Đao Ca luôn.
— Trần tiên sinh, tiếp theo anh định đi đâu chơi ạ? — Chu Phi Dương cười híp mắt hỏi.
— Khụ khụ, Cảng Đảo buổi tối có gì đặc sắc không? — Trên mặt Đao Ca lộ ra nụ cười mà đàn ông ai cũng hiểu.
— Hiểu rồi, hiểu rồi!
Đi phía sau, A Cẩu đang khoác áo lông chồn, tay xách nách mang, lầm bầm một câu: — Đao Ca, chị Hồng...
Triệt! Khóe miệng Đao Ca giật giật, quay lại nhìn A Cẩu: — Mày nói xem, có phải chị Hồng bảo mày theo dõi tao không?
— Đao Ca, em sống là người của anh, chết là ma của anh, sao có thể phản bội anh được! — Vẻ mặt A Cẩu cực kỳ nghiêm túc.
— Thế thì mày câm mồm vào cho tao!
— Trần tiên sinh, vậy để tôi đi lấy xe?
— Đừng gọi tôi là Trần tiên sinh nữa, nghe không quen... Cứ mỗi lần cậu gọi là tôi lại ngẩn ra, tưởng cậu gọi ai khác.
— Vậy tôi nên xưng hô với Trần tiên sinh thế nào ạ?
— Cứ gọi tôi là Đao tiên sinh đi! — Đao Ca hơi hếch cằm, lão cảm thấy cái danh "Đao tiên sinh" này nghe oai cực kỳ!
— Đao tiên sinh, vậy tôi đi lấy xe ngay, tôi đưa anh sang Vịnh Đồng La chơi!
— Được!
Hơn nửa tiếng sau, một chiếc Mercedes-Benz hạng sang dừng lại trước cửa quán bar Đại Mỹ Lệ.
— Đao tiên sinh, quán bar này là nơi an ninh tốt nhất Vịnh Đồng La đấy ạ. — Chu Phi Dương cười giới thiệu tiếp: — Vì an ninh tốt nên nhiều em gái chất lượng cao thường lui tới đây... Hơn nữa, cứ 10 giờ tối mỗi ngày, quán bar lại có tiết mục đặc biệt, giống như thi tuyển Hoa khôi thời xưa vậy!
— Tuyển Hoa khôi? — Mắt Đao Ca sáng rực, cái này hay, lão thích cái này. — Thế thì nhanh lên chứ!
Đao Ca tay cầm cây gậy chống bịt vàng, hăm hở bước vào quán bar Đại Mỹ Lệ. A Cẩu và Triệu Tiểu Long cất đồ vào xe rồi cũng tò mò bước nhanh theo sau Đao Ca.