Hơn hai tiếng sau, chiếc thuyền đánh cá cập bến tại một bến tàu nhỏ ở Nguyên Lãng. Đao Ca mặc chiếc áo khoác lông chồn, đeo kính râm, sải bước xuống thuyền, theo sau là A Cẩu và Triệu Tiểu Long.
— A Cẩu, hướng dẫn viên đâu? — Đao Ca giơ tay che nắng, nhìn quanh quất.
— Đao Ca, ở đằng kia kìa! — A Cẩu đi tới bên cạnh Đao Ca, chỉ tay về phía chiếc xe Minibus đang đỗ đằng xa, thấy một thanh niên mặc áo ngắn tay đang vẫy tay điên cuồng về phía họ.
Đao Ca nhíu mày, mắng: — Mày làm việc kiểu gì thế hả? Tìm cái thằng hướng dẫn viên bèo bọt thế? Đánh cái xe Minibus tới đón tao, thế này mà xứng với thân phận địa vị của tao à?
— Anh ơi, mình là vượt biên sang đây chơi mà, điệu thấp một chút đi anh. — A Cẩu khổ sở giải thích.
— Tao thế này mà còn chưa đủ điệu thấp à? — Đao Ca cảm thấy với thân phận địa vị của mình bây giờ, ra ngoài ít nhất cũng phải có mười mấy chiếc ô tô hộ tống, mà mỗi chiếc không được dưới 500 ngàn mới đúng.
Mắng thì mắng thế thôi, Đao Ca vẫn sải bước đi về phía đó.
— Anh là Đao Ca, Đao tiên sinh phải không ạ? Em tên A Kiệt, Đao Ca cứ gọi em là Tiểu Kiệt cho thân mật! — Hướng dẫn viên A Kiệt vội vàng chạy tới đón, tay bưng ba chai nước ngọt: — Tới tới tới, các anh uống miếng nước cho mát đã.
Đao Ca bĩu môi, nhận lấy chai nước, mở nắp tu một hơi hết nửa chai.
— A Kiệt này, mau đưa bọn tao về khách sạn đi, cái thời tiết quái quỷ này nóng chết đi được, tao phải đi tắm cái đã. Đúng rồi, nghe nói tắm rửa ở Cảng Đảo có mấy em Tây xoa lưng cho à? Hắc hắc, đêm nay tao phải vì quốc gia mà làm rạng danh mới được!
— Có chứ, có chứ! — A Kiệt cười hì hì mở cửa xe cho Đao Ca.
Rất nhanh, chiếc Minibus phóng về hướng Tiêm Sa Chủy. Trong xe, A Cẩu ghé tai Đao Ca hỏi nhỏ: — Anh, anh định cắm sừng chị Hồng à?
— Triệt! Cái gì mà cắm sừng? Đó gọi là vì quốc gia làm rạng danh, mày hiểu cái rắm gì! — Đao Ca giơ tay tát một cái vào gáy A Cẩu: — Tao hỏi mày, mày có muốn làm rạng danh quốc gia không?
— Muốn! Muốn chứ anh! — A Cẩu cười gian, gật đầu lia lịa.
— Muốn thì câm mồm vào!
Hơn nửa tiếng sau, chiếc Minibus dừng lại trước khách sạn Lệ Tinh. Bước xuống xe, sắc mặt Đao Ca có chút khó coi, quay sang nhìn A Cẩu đang đầy vẻ xấu hổ hỏi: — Đây là cái khách sạn Lệ Tinh lớn nhất Cảng Đảo mà mày nói đấy à?
— Anh, hình như đây đúng là khách sạn Lệ Tinh lớn...
Thấy Đao Ca lại định giơ tay, A Cẩu vội vàng chạy tới chỗ A Kiệt mắng: — Mày làm cái quái gì thế hả? Sao lại sắp xếp cho bọn tao cái khách sạn bèo nhèo thế này? Tao nói cho mày biết, bọn tao không thiếu tiền đâu nhé...
— Cẩu Ca, em biết các anh không thiếu tiền, nhưng các anh không có chứng minh thư! — A Kiệt đầy vẻ bất lực: — Cẩu Ca, các anh cứ ở tạm đây hai ngày, đợi em lo xong chứng minh thư cho các anh rồi sẽ đổi chỗ khác xịn hơn.
— Thôi được rồi! — A Cẩu quay sang nhìn Đao Ca.
Đao Ca dĩ nhiên cũng nghe thấy lời giải thích của A Kiệt, lão mắng: — Cái thằng hướng dẫn viên này đúng là ngu thật. Bọn tao không có chứng minh thư nhưng bọn mày có mà. Sao không dùng chứng minh thư của bọn mày thuê phòng trước, rồi bọn tao vào ở sau? Đầu óc để đâu không biết! Chẳng phải bảo người Cảng Đảo thông minh lắm sao? Tao thấy bọn mày toàn não lợn cả thôi!
— Đúng nhỉ! — A Kiệt ngẩn người, bị Đao Ca mắng mới sực tỉnh: — Đao Ca, vậy các anh cứ vào đây nghỉ ngơi một lát, em sang khách sạn Lệ Tinh bên kia thuê phòng cho các anh ngay!
— Ừ! — Đao Ca gật đầu.
Nhóm Đao Ca theo A Kiệt vào khách sạn Lệ Tinh lớn. Môi trường ở đây... thôi khỏi bàn.
— Đao Ca, anh đừng nhìn chỗ này xập xệ, nhưng chất lượng phục vụ thì tuyệt vời luôn! — A Kiệt đầy tự tin giơ ngón tay cái.
— Thật không? — Mắt Đao Ca sáng lên.
— Chắc chắn rồi! Đao Ca, để em sắp xếp cho anh trước, rồi em đi thuê phòng bên Lệ Tinh kia ngay!
— Được! — Đao Ca cười gật đầu.
— Đao Ca, vậy bọn em sang phòng bên tắm trước nhé! — Triệu Tiểu Long cười gian lên tiếng.
— Cút đi! — Đao Ca vung tay.
Chờ A Cẩu, Triệu Tiểu Long và A Kiệt ra khỏi phòng, Đao Ca vội vàng cởi phăng chiếc áo lông chồn dày cộp, vừa ngân nga điệu nhạc vừa hớn hở đi vào nhà vệ sinh. Ngâm bồn thì đừng có mơ, chỉ có tắm vòi sen thôi. Đao Ca tâm trạng vui vẻ vừa hát vừa xoa xà phòng khắp người.
— Cộc cộc cộc!
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên. Mắt Đao Ca sáng rực, chẳng kịp dội sạch bọt xà phòng trên người, lão vơ lấy chiếc khăn tắm quấn vội quanh hông rồi chạy vù ra cửa.
— Mỹ nữ Tây ơi, Đao ca ca tới đây! — Đao Ca xoa xoa tay, cười gian mở cửa phòng.
— Triệt!
Giây tiếp theo, sắc mặt Đao Ca đại biến, đôi mắt tràn đầy kinh hãi. Trước cửa là một bà thím tầm 40 tuổi, mặc tất lưới màu đen... Đao ca dường như ngửi thấy cả mùi hôi chân nồng nặc, mái tóc xoăn tít, khuôn mặt góc cạnh đang nở một nụ cười khiến Đao Ca rùng mình.
— Đi chết đi! — Đao Ca theo bản năng tung một cú đá.
— Á!! — Một cú đá trúng bụng bà thím, Đao Ca lập tức đóng sầm cửa lại, mắng: — Triệt! Đây mà là mỹ nữ Tây à?
Nghe tiếng thét, A Cẩu và Triệu Tiểu Long cũng thò đầu ra từ phòng bên. Thấy bà thím đang ôm bụng ngồi bệt dưới đất, hai thằng mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng đóng sầm cửa lại. Cái loại "cực phẩm" này, đúng là không dây vào được!
Hơn mười phút sau, Đao Ca mặc áo lông chồn, thận trọng hé cửa nhìn ra, thấy bà thím đã biến mất mới thở phào nhẹ nhõm, bước nhanh ra ngoài.
— Rầm rầm rầm!!! — Cẩu tử, Tiểu Long, mau mở cửa! — Đao Ca hét lớn.
— Anh, có chuyện gì thế? — A Cẩu mở cửa, nhìn thấy vẻ mặt khó coi của Đao Ca mà cố nhịn cười.
— Mày tìm đâu ra cái thằng hướng dẫn viên đó thế? Mẹ kiếp, làm việc chẳng đáng tin chút nào. — Đao Ca mắng.
— Anh, hướng dẫn viên là do ông cậu của thằng Đại Sơn tìm giúp mà...
— Được rồi, đừng có giải thích nữa. Đi ra ngoài dạo thôi. Tao không tin có tiền mà không tìm được em nào xinh!
— Rõ!
Ba người nghênh ngang bước ra khỏi khách sạn Lệ Tinh lớn. Vì Đao Ca ăn mặc quá "dị" nên người qua đường ai cũng ngoái nhìn. Đao Ca chẳng những không thấy ngại mà còn ưỡn ngực tự đắc, tận hưởng những ánh mắt kỳ quái của mọi người. Da mặt A Cẩu và Triệu Tiểu Long cũng đã được luyện thành thép, thản nhiên đi sau Đao Ca như không quen biết.
— Anh, trong túi anh có đô la Hồng Kông không? — A Cẩu hỏi.
— Không có!
— Thế mình đi rút ít tiền đi? Chị Hồng chẳng phải đưa cho anh một cái thẻ ngân hàng sao?
— Đúng là nên đi rút tiền thật, đi thôi!
Sau khi hỏi thăm hơn mười người qua đường, ba người cuối cùng cũng tìm thấy ngân hàng HSBC. Đao Ca cầm chiếc thẻ ngân hàng chị Hồng đưa cho, bước tới quầy, gõ gõ lên mặt bàn nói: — Cho tôi rút 3000 đồng!
— Vâng, thưa tiên sinh!
— Đúng rồi, xem hộ tôi trong thẻ còn bao nhiêu tiền luôn.
— Vâng, thưa tiên sinh!
Cô nhân viên ngân hàng kiểm tra số dư xong thì biến sắc, trợn tròn mắt nhìn Đao Ca đang mặc áo lông chồn ngân nga điệu nhạc: — Tiên sinh, số dư của ngài còn... còn...