Cùng lúc đó. Tại văn phòng chủ tịch tập đoàn Hoa Nhân Trí Nghiệp, Lưu Loan mặc chiếc áo ngắn tay bằng lụa tơ tằm may thủ công, ngồi trên chiếc ghế giám đốc êm ái, miệng ngậm điếu xì gà đen sì, cười híp mắt nhìn người đàn ông trung niên ngồi đối diện.
— Lưu sinh, theo điều tra thị trường hiện tại, việc đưa mì Hồng Tinh lên sàn niêm yết không phải là chuyện khó. — Người đàn ông đeo kính gọng vàng, nụ cười trên mặt mang lại cảm giác như gió xuân ấm áp. Đó chính là Đổng Chấn Hạo, CEO điều hành của Chứng khoán Trung Tín!
— Lão Đổng, chúng ta hợp tác cũng bảy tám năm rồi, tôi rất tin tưởng vào năng lực của ông và Trung Tín. Yêu cầu của tôi không cao, sau khi mì Hồng Tinh lên sàn, hãy đẩy giá cổ phiếu lên mức 30 đồng là được. — Lưu Loan rít một hơi xì gà thật sâu, nhếch miệng cười: — Còn về phần trăm hoa hồng, vẫn như cũ, 20%.
— Không vấn đề gì! — Đổng Chấn Hạo cười đáp ứng. Loại thao tác này đối với ông ta thực sự chỉ là chuyện nhỏ.
— Đúng rồi, tôi nghe nói tập đoàn Tứ Hải và Thiên Vân Tùng vừa liên minh tung ra một loại mì ăn liền mới? — Đổng Chấn Hạo hỏi.
— Hơ hơ! — Lưu Loan cười lạnh, vắt chéo chân: — Tôi vội vàng đưa mì Hồng Tinh lên sàn chính là vì hai cái thằng nằm liệt giữa đường đó. Bọn chúng coi Cảng Đảo là cái đất nào không biết? Biết rõ Lưu Loan tôi nắm một nửa cổ phần mì Hồng Tinh mà còn dám nhảy ra phá đám. Để tôi xem hai thằng đó chịu đòn được bao lâu!
— Reng reng reng!!!
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên. Đổng Chấn Hạo nhướng mày, cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên tay vịn sofa, nói với Lưu Loan: — Xin lỗi, tôi nghe điện thoại chút!
Lưu Loan giơ tay ra hiệu cứ tự nhiên.
— Reng reng reng!
Ngay khi Đổng Chấn Hạo vừa đứng dậy nghe điện thoại, chiếc điện thoại trên bàn làm việc của Lưu Loan cũng reo lên. Lưu Loan đặt điếu xì gà vào gạt tàn, bước tới bàn làm việc.
— Chuyện gì? — Lưu Loan hờ hững hỏi.
— Lưu tổng, hỏng rồi! Chín tờ báo ở Cảng Đảo đồng loạt đưa tin mì Hồng Tinh sổ sách hỗn loạn, khu vực nhà xưởng không đạt tiêu chuẩn vệ sinh. Phía Sở Giao dịch Chứng khoán đã cử giám sát viên đến xưởng mì Hồng Tinh để điều tra sổ sách rồi ạ!
— Triệt! — Sắc mặt Lưu Loan lập tức khó coi: — Mấy tờ báo nào đưa tin? Ông lập tức đi giải quyết ngay cho tôi!
— Vâng, Lưu tổng!
Ngay khi Lưu Loan vừa mặt lạnh cúp máy, Đổng Chấn Hạo cũng nghe xong điện thoại, quay sang nhìn Lưu Loan: — Lưu sinh, chuyện ông cũng nghe rồi chứ?
Lưu Loan đá mạnh vào bàn làm việc, mắng: — Đám người Anh đó đúng là lũ lợn trắng tham lam không biết no, mẹ kiếp, mấy năm nay nhận của tôi bao nhiêu tiền mà lúc mấu chốt lại đâm sau lưng tôi. Triệt, cái lũ khốn kiếp đó, sớm muộn gì tôi cũng thịt sạch bọn chúng.
Mắng xong, Lưu Loan nhìn Đổng Chấn Hạo hỏi: — Sổ sách làm đến đâu rồi?
— Thời gian gấp quá, mới làm xong một phần thôi. Nhưng chuyện đó không quan trọng! — Đổng Chấn Hạo mỉm cười: — Mì Hồng Tinh mới đang chuẩn bị niêm yết chứ chưa chính thức lên sàn. Vậy Sở Giao dịch lấy tư cách gì mà đòi điều tra sổ sách của xưởng mì? Bọn chúng... chẳng lẽ lại tự cao tự đại đến thế sao?
— Đúng thế! — Lưu Loan vỗ đùi một cái: — May mà ông nhắc, không tôi suýt nữa quên mất chuyện này!
Đổng Chấn Hạo ngồi xuống sofa, nhìn Lưu Loan: — Lưu sinh, đám lợn trắng đó không phải chỉ biết nhận tiền mà không làm việc đâu. Bọn chúng đều là cáo già cả, không thể phạm sai lầm sơ đẳng như vậy được. Cho nên, việc tin đồn giám sát viên đến xưởng mì thực chất là bọn chúng đang báo cho ông biết có kẻ đang phá đám, bảo ông phải đề phòng. Quan trọng hơn, bọn chúng đang muốn Lưu sinh ông phải xì tiền ra đấy!
— Triệt, cái lũ lợn trắng này ngày càng ranh ma! — Lưu Loan mắng một câu, rồi bật cười: — Nhưng cái gì giải quyết được bằng tiền thì không phải là vấn đề. Lát nữa tôi sẽ đi mời William uống trà chiều.
...
Tập đoàn Tứ Hải. Trong văn phòng rộng rãi. Liễu Thiên ngồi trên sofa, vắt chéo chân, miệng ngân nga một điệu nhạc. Quy Đảo ngồi đối diện, khoanh tay cười híp mắt nhìn Liễu Thiên, thong thả nói: — Liễu quân, ông đúng là liệu sự như thần. Đám người Anh đó nhận tiền của chúng ta, lại cố ý đi điều tra xưởng mì Hồng Tinh trước, bọn chúng định ăn cả hai đầu đây mà!
— Chuyện bình thường thôi! — Liễu Thiên cười: — Còn mười năm nữa là Cảng Đảo được trao trả rồi. Cho nên đám người Anh đó giờ đã hoàn toàn vứt bỏ liêm sỉ, tiền gì cũng vơ vét bằng sạch.
— Liễu quân, vậy tiếp theo chúng ta nên làm gì?
— Chờ! — Liễu Thiên nheo mắt nhìn Quy Đảo: — Bây giờ Lưu Loan chắc chắn sẽ đẩy nhanh việc làm sổ sách giả để sớm đưa mì Hồng Tinh lên sàn. Nhưng sổ sách giả thì vẫn là giả, làm đẹp đến mấy thì cũng vẫn là giả thôi.
— Liễu quân, với thủ đoạn của Lưu Loan, chỉ cần cho lão thời gian, sổ sách giả cũng sẽ biến thành thật thôi.
— Chưa chắc đâu! — Liễu Thiên chậm rãi đứng dậy, đi tới bên cửa sổ sát đất nhìn xuống dòng người qua lại dưới phố, cười nói: — Từ Mặc là từ bên kia biên giới sang... Nghe nói hàng của nó có thể thông suốt vận sang bên kia. Tôi vừa hay biết được, ba ngày trước có bốn container mì ăn liền đã được vận sang bên kia biên giới! Ông nói xem, cái này có thể đưa vào sổ sách không? Nếu đưa vào, bọn chúng chính là đang buôn lậu đấy!
— Liễu quân, chỉ bấy nhiêu thôi e là không ngăn được mì Hồng Tinh lên sàn đâu?
— Từ đầu đến giờ, mục tiêu của chúng ta đâu phải là ngăn cản mì Hồng Tinh lên sàn! — Liễu Thiên quay người, nhìn chằm chằm Quy Đảo: — Mục tiêu của chúng ta chỉ có một, đó là kiếm tiền!
— Ha ha ha ha! Đúng, đúng lắm! Liễu quân nói rất đúng! — Quy Đảo cười lớn đứng dậy, cầm chai rượu trên bàn rót ra hai ly, đưa cho Liễu Thiên một ly: — Liễu quân, chúc cho sự hợp tác của chúng ta lần này kiếm được đầy bồn đầy bát!
Liễu Thiên nhận lấy ly rượu, cười nâng ly: — Cạn ly!
— Cạn ly!
...
Cùng lúc đó. Một chiếc thuyền đánh cá rời Thâm Quyến hướng về Cảng Đảo. Trên thuyền, Đao Ca mặc chiếc áo khoác lông chồn, nóng đến mức thè cả lưỡi, miệng không ngừng chửi bới: — Cái thời tiết quái quỷ gì thế này, sao lại nóng thế không biết?
— Đao Ca, hay là anh cởi áo ra đi, ở đây cũng chẳng có ai ngoài anh em mình. — Nhìn Đao Ca mặc thế, A Cẩu cũng thấy nóng lây.
— Cởi cái rắm! — Đao Ca lườm A Cẩu một cái cháy mặt: — Cái áo này hơn 20 ngàn đấy, cởi ra thì để đâu?
— Anh, để em cầm cho!
— Cái bàn tay bẩn thỉu của mày không xứng chạm vào cái áo này của tao đâu.
— Anh, anh nói thế làm em đau lòng quá!
— Mày còn đau cả tử cung nữa ấy chứ! — Đao Ca giơ tay tát một cái vào gáy A Cẩu: — Đừng có lải nhải nữa, tao hỏi mày, hướng dẫn viên bên Cảng Đảo liên hệ xong chưa?
— Xong xuôi hết rồi ạ. Còn sắp xếp cho anh em mình ở khách sạn Lệ Tinh lớn nhất Cảng Đảo, tuyệt đối xứng tầm với thân phận địa vị của anh bây giờ!