Virtus's Reader
Trọng Sinh 86: Từ Vào Núi Đi Săn Bắt Đầu Làm Giàu

Chương 635: CHƯƠNG 634: TÔI TỚI BỒI CHU PHÓ TỔNG TÀI LÀ ĐƯỢC!

A Hào đầy vẻ gượng gạo nhìn Từ Mặc đang vỗ nhẹ vai mình, hạ thấp giọng nói: — Từ Mặc, tôi nghe nói anh đã làm một vố lớn trên thị trường chứng khoán Hồng Kông, cuỗm đi mấy tỷ đô la Hồng Kông. Hiện tại, rất nhiều người ở Hồng Kông đang tìm anh... Tôi nói trước nhé, tôi không phải đang đe dọa anh đâu.

— Anh trốn ở Hàn Quốc thì cứ an phận mà trốn đi, đừng có phá chuyện của tôi. Tôi cũng có thể coi như chưa từng gặp anh, chúng ta nước sông không phạm nước giếng. Tôi đàm phán xong hợp đồng là sẽ lập tức rời khỏi Hàn Quốc, quay về Nhật Bản ngay. Anh yên tâm, A Hào tôi không phải hạng người thích đưa chuyện, tôi bảo đảm sẽ không tiết lộ hành tung của anh!

— Anh thấy thế nào? — A Hào nhìn Từ Mặc với ánh mắt mong đợi.

Chạm phải ánh mắt có chút khẩn trương của A Hào, Từ Mặc nhếch miệng cười: — Chẳng ra làm sao cả!

Triệt! A Hào suýt chút nữa thì văng tục, gã đã nhượng bộ đến thế rồi mà cái thằng này vẫn cứ dầu muối không ăn là sao? Bản thân hắn đang ở trong tình cảnh thế nào chẳng lẽ không tự hiểu? Thật sự nếu để đám người Anh ở Hồng Kông biết hắn đang ở Hàn Quốc, thì sát thủ, lính đánh thuê chắc chắn sẽ tìm tới tận cửa. Dù sao, hắn cũng đã cuỗm đi quá nhiều tiền.

Thực tế thì Từ Mặc chỉ kiếm được hơn 1,7 tỷ một chút. Nhưng Lưu Loan Hùng, Triệu Chung Quanh, Lý Triệu Cơ cộng lại cũng có mười mấy tỷ... Bốn người bọn họ đã cuỗm đi khoảng 3,4 - 3,5 tỷ trên thị trường chứng khoán Hồng Kông, trong đó có bảy tám trăm triệu là tiền của đám người Anh đổ vào. Hiện giờ, đám người Anh ở Hồng Kông thực sự hận không thể băm vầy Từ Mặc ra, nghiền xương thành tro...

— Vậy anh muốn thế nào? — A Hào nghiến răng hỏi.

— Tôi chẳng muốn thế nào cả. Có câu là "đồng hương gặp đồng hương, hai hàng lệ rưng rưng". Tôi ở Hàn Quốc mà còn gặp được anh thì đúng là duyên phận rồi. Cho nên, tôi quyết định sẽ đồng hành cùng anh trong suốt chuyến đi ở Hàn Quốc này. — Từ Mặc cười nói.

— Anh muốn theo dõi tôi? — A Hào đau đầu day day huyệt thái dương, cảm thấy vận may của mình... dường như đang tụt dốc không phanh.

Vốn dĩ đã đàm phán gần xong với Samsung, An Lạc, LG, Daewoo, giờ lại nhảy ra cái thằng "Từ chó đen" huyện Lan này. Mẹ kiếp! Cùng lắm thì lần này không ký với Samsung nữa, trước tiên cứ chốt xong hợp đồng với An Lạc, LG và Daewoo đã. Còn bên Samsung, sau này để bọn họ phái người sang Nhật Bản đàm phán sau. Ta không tin anh còn dám sang Nhật Bản mà quậy phá. A Hào thầm chửi rủa trong lòng.

Nhưng khi nghĩ kỹ về hành trình tiếp theo, A Hào cũng không còn rối rắm nữa. Anh là Tổ trưởng Bộ Quản lý Tổng hợp Thị trường của Samsung thì đúng là có thể gây khó dễ. Nhưng tôi không tin ba tập đoàn kia anh cũng có thể nhúng tay vào được.

— Uống! — A Hào cầm chén rượu lên, hướng về phía Từ Mặc nói: — Từ tiên sinh, tôi là khách quý của tập đoàn Samsung, anh chắc hẳn phải bồi tôi uống cho thật vui chứ nhỉ?

— Được thôi! — Từ Mặc cũng cười cầm chén rượu lên.

Bộ trưởng Kim và mọi người nhìn Từ Mặc và A Hào chén chú chén anh, không khỏi cười ha hả, cảm thấy lợi ích từ lần hợp tác này có lẽ còn có thể thương lượng thêm được nữa.

Rượu quá ba tuần, các loại tiết mục "đặc sắc" cũng bắt đầu được sắp xếp. Từ Mặc uống đến mức mặt đỏ bừng, có chút kinh ngạc nhìn các "nữ đồng chí" của Bộ Quản lý Tổng hợp Thị trường. Thật không ngờ ai nấy đều thâm tàng bất lộ, bắt đầu nhảy múa tưng bừng. Nhảy một lúc, lại có thêm các mỹ nữ bước vào, ai nấy đều ăn mặc cực kỳ quái dị. Dù là người thường xuyên tiếp xúc với những thứ biến thái như A Hào cũng cảm thấy... biến thái.

— Bọn họ đang làm cái gì vậy? — A Hào nhịn không được ghé sát tai Từ Mặc hỏi nhỏ.

— Tôi làm sao mà biết được!

— Anh ở Hàn Quốc lâu như vậy mà cũng không biết sao?

Từ Mặc khóe miệng hơi run rẩy, nhìn những người mẫu đang "trình diễn". Mặc đồ hình thù kỳ quái đã đành, đằng này có người thì học dáng đi của Zombie, có người thì giơ hai tay nhảy kiểu cương thi, có người thì đi chữ bát, hai tay vung vẩy biên độ cực lớn... Cái quái gì vậy trời? Thế mà Bộ trưởng Kim và mọi người vẫn vỗ tay tán thưởng liên hồi.

— Đây là nghệ thuật Hàn Quốc sao? Cao cấp quá! — A Hào rùng mình một cái, cái này còn biến thái hơn cả đám biến thái bên Nhật Bản nữa.

— Chu phó tổng tài, anh thấy thế nào? Họ đều là những đại sư nghệ thuật hành vi hàng đầu ở Seoul đấy. — Bộ trưởng Kim nhìn A Hào đang rụt cổ lại.

A Hào cười gượng gạo: — Cũng... cũng được ạ!

Mẹ kiếp, thà ông sắp xếp cho tôi một gói "từ A đến Z" còn sướng hơn là xem mấy cái thứ này!

Lăn lộn thêm hơn nửa giờ, A Hào mới thở phào nhẹ nhõm khi những "nghệ sĩ" hình thù kỳ quái kia rời đi. Từ Mặc cười ha hả nhìn vẻ mặt thả lỏng của A Hào, thầm nghĩ có nên bỏ chút tiền thuê mấy vị đại sư nghệ thuật hành vi này bồi A Hào cả đêm, cho gã một đêm khó quên suốt đời không nhỉ.

Tiệc tùng kéo dài đến chiều, Bộ trưởng Kim vốn định tiếp tục tăng hai tăng ba, nhưng A Hào chịu không thấu. Không phải vì không ăn uống được nữa, mà là vì các tiết mục giải trí quá đỗi khác người. Dù sao với chút tế bào nghệ thuật ít ỏi của mình, gã không thể nào xem liên tiếp hai trận "biểu diễn" như vậy được. Hơn nữa, có Từ Mặc ở bên cạnh, gã cũng chẳng thể bàn bạc chính sự với Bộ trưởng Kim.

Mỗi lần A Hào định mở lời hỏi về chuyện hợp tác, đều bị Từ Mặc mượn đủ mọi lý do để cắt ngang. Bộ trưởng Kim là cáo già, tự nhiên nhìn ra được điều đó. Có điều, ông ta lại hiểu sai ý. Ông ta cho rằng Từ Mặc muốn riêng tư bàn bạc xong xuôi với A Hào, sau đó mượn đó để thắng vụ cá cược với Lý Phú Thật. Vì vậy, Bộ trưởng Kim không những không ngăn cản Từ Mặc, mà còn cười ha hả nói với A Hào rằng chuyện hợp tác cứ bàn với Từ tổ trưởng cũng vậy thôi.

A Hào nghe xong mà chết lặng. Một Tổ trưởng mà có thể quyết định loại hợp đồng tầm cỡ này sao? Tập đoàn Samsung hết người rồi à? Hơn nữa, Từ Mặc đâu phải người Hàn Quốc, các người lại tin tưởng hắn đến thế sao? Samsung không phá sản thì đúng là thiên lý nan dung!

A Hào coi như hoàn toàn từ bỏ việc đàm phán xong hợp đồng với Samsung trong lần này. Vì vậy, gã lấy cớ uống quá chén để về nghỉ, định bụng sẽ gọi điện báo cáo cho Lâm Hỏa Vượng. Từ Mặc thì tỏ ra rất nhiệt tình, dìu lấy A Hào.

— Bộ trưởng Kim, cứ giao Chu phó tổng tài cho tôi, tôi bảo đảm sẽ chăm sóc anh ấy thật chu đáo! — Từ Mặc dìu A Hào đang có sắc mặt khó coi, nói với Bộ trưởng Kim.

Bộ trưởng Kim cười ha hả, tuyên bố tuyệt đối tin tưởng vào năng lực của Từ Mặc. Từ Mặc chào tạm biệt mọi người rồi dìu A Hào rời khỏi phòng bao.

— Từ tiên sinh, không cần thiết phải theo sát tôi như vậy chứ? Anh không muốn tôi hợp tác với Samsung thì tôi không hợp tác nữa là được chứ gì! — A Hào khổ sở nhìn Từ Mặc.

— Thật chứ?

— Thật 100%!

— Vậy anh tự đi tìm chỗ mà ngủ đi!

A Hào ngẩn người nhìn Từ Mặc dứt khoát quay lưng bỏ đi, gã há hốc mồm nhưng chẳng biết nói gì. Tuy nhiên, khi Từ Mặc đi rồi, A Hào mới thở phào nhẹ nhõm. Áp lực mà Từ Mặc mang lại cho gã thực sự không hề nhỏ.

A Hào đảo mắt suy nghĩ, liệu có nên thừa dịp Từ Mặc đi rồi, quay lại tìm Bộ trưởng Kim để chốt hợp đồng không? Trầm tư một lát, A Hào cảm thấy tốt nhất là đừng có rước họa vào thân. Cái thằng "Từ chó đen" kia nếu đã dám bỏ đi thì chắc chắn là có đủ tự tin. Biết đâu mình vừa quay lưng đi là đã bị người ta ám hại sau lưng rồi. Nghĩ đến đây, A Hào nổi hết da gà, cảm thấy cực kỳ thiếu an toàn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!