Chiều ngày 4 tháng 10, chuyến xe buýt đường dài chở Từ Mặc cuối cùng cũng tới trạm Đài Bắc. Sau đó, họ tiếp tục bắt xe đi về khu Công Chính. Khu Công Chính ở Đài Bắc có thể coi là một khu vực khá ổn. Hà Kiến Quốc làm nghề trang trí nội thất, thu nhập cũng khá, có một căn hộ riêng ở đây.
— Về rồi đấy à!
Hà Kiến Quốc vừa mở cửa nhà, bên trong đã vang lên tiếng chào. Vợ ông, bà Tô Phương Phương, nhanh chóng chạy ra đón, đỡ lấy túi đồ lớn trên tay chồng, rồi nhìn sang Từ Mặc và đám đàn em phía sau, ngạc nhiên:
— Lão Hà, có khách tới mà ông chẳng báo trước tiếng nào. Để tôi đi mua thêm ít thức ăn ngay đây!
Hà Kiến Quốc cười ha hả, giới thiệu với Từ Mặc:
— Từ lão đệ, đây là nhà tôi, bà xã Tô Phương Phương!
— Chào chị dâu ạ!
— Chào chú, chào các chú! — Tô Phương Phương tươi cười rạng rỡ, vừa mời khách vào nhà vừa cởi tạp dề — Lão Hà, nước trong phích còn nóng đấy, ông pha trà mời các chú đi, tôi ra chợ ngay không lại hết đồ ngon.
— Đi đi, đi đi!
Hà Kiến Quốc cười hì hì pha trà mời Từ Mặc, rồi rút thuốc lá ra mời.
— Từ lão đệ, thực ra Đài Loan chẳng có gì hay ho để chơi đâu. Chẳng bằng một góc quê mình bên kia! — Hà Kiến Quốc rít một hơi thuốc rồi tiếp tục — Vả lại ở đây lưu manh nhiều lắm, các chú buổi tối đi ra ngoài phải hết sức cẩn thận. Đúng rồi, mấy cái tiệm bán trầu cau ấy, tuyệt đối đừng có vào, vừa bẩn thỉu lại vừa dễ bị chặt chém...
Mấy lời này Hà Kiến Quốc đã dặn đi dặn lại suốt dọc đường đi xe buýt rồi. Giờ lại không quản phiền hà mà dặn tiếp, đủ thấy ông thực sự không muốn Từ Mặc và anh em phải chịu thiệt thòi ở đây.
— Lão ca, tôi nghe nói ở Đài Bắc này, Tứ Hải Bang là thổ hoàng đế phải không? — Từ Mặc hỏi.
— Thổ hoàng đế ư? Làm gì có chuyện đó! — Hà Kiến Quốc lắc đầu — Tứ Hải Bang ở Đài Bắc thế lực đúng là rất lớn, nhưng bảo là thổ hoàng đế thì hơi quá lời rồi. Đám lão binh từ quê hương chạy sang đây như chúng tôi vẫn còn sống sờ sờ ra đấy chứ đã chết hết đâu. Từ lão đệ, tôi không lừa chú, bốn năm trước tôi có giúp một lão binh trang trí lại tiệm mì. Kết quả tiệm còn chưa sửa xong đã có lũ lưu manh tới đòi tiền bảo kê.
— Đám lão binh chúng tôi vốn dĩ chẳng muốn gây chuyện nên cũng đưa tiền cho xong. Nhưng không ngờ lũ lưu manh đó được đằng chân lân đằng đầu, thấy chúng tôi hiền lành nên ngày nào cũng tới vòi vĩnh! Chú đoán xem chuyện gì xảy ra? Vị lão binh đó đã liên hệ với các chiến hữu cũ trong đại đội, ngay đêm đó đã san phẳng cái bang phái nhỏ kia, không để lại một mống nào sống sót. Chuyện này còn kinh động đến cả Tưởng công tử nữa đấy. Hắc hắc, chúng tôi tuy mang danh đào binh, nhưng thực chất là vì không muốn đánh nội chiến thôi. Sau vụ đó, mấy cái bang phái ở đây chẳng mấy ai dám đụng vào đám lão binh chúng tôi nữa.
Từ Mặc không ngờ Hà lão ca lại "gấu" đến thế.
— Lão ca, lợi hại thật! — Từ Mặc cười, giơ ngón tay cái tán thưởng.
— Lợi hại gì đâu chú, cũng là bị dồn vào đường cùng thôi, chứ ai muốn xa xứ mà còn phải tạo thêm sát nghiệp cơ chứ. Ái chà!
Đúng lúc này, cửa phòng mở ra. Từ Mặc cứ ngỡ là Tô Phương Phương đã về, nhưng quay đầu lại thì thấy một gã thanh niên mặc quần ống loe, trời nóng thế này mà vẫn diện áo khoác bò, miệng nghêu ngao hát: "Đó chỉ là một trò chơi, một giấc mộng, dù bóng hình em vẫn hiện hữu trong mắt anh..." Bài hát "Một trò chơi, một giấc mộng" của Vương Kiệt đang làm mưa làm gió không chỉ ở Đài Loan mà cả Cảng Đảo và Hàn Quốc.
Nhìn gã thanh niên vừa đi vừa lắc lư cái đầu, nụ cười trên mặt Hà Kiến Quốc chợt tắt, ông sa sầm mặt quát:
— Còn biết đường mà về à?
Gã thanh niên chớp mắt nhìn ông bố đang hằm hằm:
— Vậy con đi nhé?
— Triệt! Lão tử đánh chết cái thằng nghịch tử này!!!
Hà Kiến Quốc bị thái độ cợt nhả của con trai làm cho nổi trận lôi đình, hét lớn rồi đứng bật dậy. Gã thanh niên chẳng nói chẳng rằng, quay đầu chạy biến.
— Thằng nghịch tử, mày có giỏi thì đừng bao giờ vác mặt về cái nhà này nữa!
— Nếu không phải Đường chủ bảo con về, thì ba có rước bằng kiệu tám người khiêng con cũng chẳng thèm về đâu!
— Lão tử đánh chết mày!!!
Nhìn Hà Kiến Quốc đuổi theo ra tận cửa, khóe miệng Từ Mặc khẽ giật giật. Vài phút sau, Hà Kiến Quốc thở hồng hộc đi vào, nhìn Từ Mặc cười khổ:
— Thằng con trai tôi, Hà Quân. Cái thằng nghịch tử này từ nhỏ đã bướng bỉnh, tôi không ngờ nó lại phản nghịch đến thế. Đi học đã lén lút gia nhập xã đoàn, giờ còn làm một tên đầu mục nhỏ của Minh Bang nữa chứ.
Hà Kiến Quốc ngồi xuống sofa, lắc đầu ngán ngẩm:
— Nhưng mà cái thằng ranh con này dạo gần đây thay đổi nhiều lắm. Trước đây lễ tết nó chẳng thèm về nhà, giờ thì tuần nào cũng vác mặt về một lần. Nói đi cũng phải nói lại, cái xã đoàn lớn nhất khu Công Chính hiện nay đúng là có chút khác biệt. Ví dụ như thằng nghịch tử nhà tôi, nghe nói Đường chủ của nó yêu cầu mỗi tuần phải về thăm nhà một lần, ngày lễ ngày tết càng không được vắng mặt.
Từ Mặc mỉm cười:
— Vậy cái xã đoàn này cũng thú vị đấy chứ!
— Thực sự là rất có nhân tình vị. — Hà Kiến Quốc cũng mỉm cười theo — Hôm tôi về nhà, bà xã có gọi điện kể là thằng nghịch tử mang về bao nhiêu là trái cây, gạo, bột mì. Bảo là bang hội phát để chúc mừng quốc khánh 38 năm. Chú thấy có lạ không?
— Lão ca, cái xã đoàn đó tên là gì vậy?
— Minh Bang. Chữ Minh trong minh bạch ấy. Đúng rồi, trước đây gọi là Minh Bang, nhưng sau này hành động của họ... nói thế nào nhỉ, rất đường hoàng, minh bạch, dần dần được cư dân khu Công Chính thừa nhận. Mọi người thấy cái tên Minh Bang nghe không hay lắm nên ngầm gọi là Minh Bang (Bang hội sáng sủa).
— Cái Minh Bang này đối với dân thường thì tốt không lời nào tả xiết, còn nhiệt tình hơn cả cảnh sát. Gặp rắc rối gì tìm cảnh sát chẳng bằng tìm người của Minh Bang. Nhưng bọn họ đánh nhau thì cũng tàn nhẫn lắm. Chỉ trong vòng nửa năm, Minh Bang đã đánh ra khỏi khu Công Chính, lan sang cả khu Đại Đồng, Trung Sơn, Tùng Sơn. Hai tháng trước còn liều mạng một trận với Tứ Hải Bang nữa đấy! Lạ một nỗi là Tứ Hải Bang dường như luôn ở thế phòng thủ bị động, chẳng thấy có dấu hiệu phản công gì cả!
Từ Mặc nhếch miệng cười. Nếu hắn nhớ không nhầm thì hai tháng trước, kẻ cầm quyền Tứ Hải Bang là Trần Hưng Nghĩa đã bị Tạ Cua lừa sang Cảng Đảo rồi bị hắn tóm gọn. Nói vậy thì cái Minh Bang này phải cảm ơn hắn mới đúng.
— Lão Hà! — Đúng lúc này, tiếng của Hà Quân lại vang lên từ cửa.
Hà Kiến Quốc lại sa sầm mặt, nhìn chằm chằm thằng con đang thò đầu vào:
— Thằng nghịch tử, mày còn quay lại đây làm gì?
— Ba tưởng con muốn về chắc? Con quay lại để báo cho ba một tiếng, tối mai ra phố ăn vặt ăn cơm tối. Nhớ mang theo quà đấy nhé.
Hà Kiến Quốc bị con trai làm cho vừa giận vừa buồn cười:
— Mày mời lão tử ăn cơm mà còn bắt lão tử mang quà à?
— Ai bảo con mời ba ăn cơm? Đại ca của con sinh nhật, mời toàn bộ người nhà của anh em trong bang tới dự tiệc.
— Cút ngay, tối mai tao sẽ tới!
Hà Quân rụt cổ lại, quay đầu chạy mất hút. Hà Kiến Quốc lắc đầu đầy bất đắc dĩ, nhìn sang Từ Mặc cười khổ:
— Đại ca xã đoàn mời cơm người nhà đàn em, chú thấy có lạ đời không? Cái kẻ cầm đầu Minh Bang này đúng là khiến người ta không sao hiểu nổi mà!