Trời vừa hửng sáng, Dương Bảo Lâm đã thức dậy. Tối qua hắn không rời khỏi tòa nhà bách hóa Bảo Lâm mà ngủ lại luôn tại văn phòng.
Hắn dùng hai tay xoa mạnh lên mặt, sau đó vỗ nhẹ vài cái cho tỉnh táo, hít sâu một hơi rồi nhấc điện thoại lên bấm một dãy số. Điện thoại nhanh chóng được kết nối, đầu dây bên kia vang lên một giọng nói đầy vẻ bực bội: — Dương Bảo Lâm, anh điên rồi à? Mới mấy giờ sáng mà đã gọi điện? Hai ngày trước tôi đã nói với anh rồi, tôi không có tiền, không có tiền, sao anh cứ lải nhải mãi thế hả?
— Lão Triệu, lúc trước anh gặp khó khăn, tôi đã giúp anh hết mình mà không nề hà gì. Dương Bảo Lâm tôi không phải hạng người kể công, nhưng anh có thể trả trước cho tôi 800 ngàn anh còn nợ được không? — Dương Bảo Lâm trầm mặt nói.
— Dương Bảo Lâm, tôi đương nhiên nhớ rõ anh đã từng giúp tôi. Nhưng bây giờ tôi thực sự không có tiền, sao nào? Anh muốn tôi đi bán máu bán thịt để trả tiền cho anh chắc? Anh yên tâm, hễ tôi có tiền là tôi sẽ trả anh đầu tiên. Anh đừng có gọi điện cho tôi nữa, anh có gọi nát máy thì tôi cũng vẫn không có tiền đâu. Thôi thế nhé, tôi cúp máy đây.
— Đô... đô... đô...
Dương Bảo Lâm còn chưa kịp nói hết câu thì đối phương đã dập máy. Hắn tức đến mức bật cười, nghiến răng gọi lại, nhưng đầu dây bên kia liên tục báo bận. Rõ ràng là đối phương đã nhấc ống nghe ra để sang một bên.
— Triệt!
Dương Bảo Lâm đấm mạnh một phát xuống bàn làm việc. Đến giờ hắn mới thấm thía cái câu "kẻ nợ tiền mới là ông nội". Rõ ràng là hắn có lòng tốt cho đối phương vay tiền để vượt qua hoạn nạn, vậy mà giờ muốn đòi lại tiền sao mà khó hơn lên trời. Đặc biệt là khi hắn biết thừa đối phương thực ra vẫn có tiền.
Hít sâu một hơi, Dương Bảo Lâm lại bấm một dãy số khác. Đợi khoảng hai ba mươi giây, đối phương mới nhấc máy.
— Dương tổng à, cuối cùng anh cũng gọi cho tôi. Tôi nói cho anh biết nhé, khoản nợ cuối cùng đó anh phải thanh toán đi, nếu không tôi buộc phải cắt nguồn cung hàng đấy. Dương tổng, chúng ta hợp tác với nhau bao nhiêu năm rồi, anh đừng để tôi phải làm chuyện khó coi như vậy chứ!
— Chu lão bản, anh có thể thư thả cho tôi thêm vài ngày nữa được không?
— Nếu là người khác nói câu này thì tôi đã chửi mẹ nó rồi, nhưng vì là Dương tổng anh mở lời, tôi sẽ thư thả cho anh thêm ba ngày nữa!
— Cảm ơn Chu lão bản, vậy... vậy anh có thể cung cấp nguyên liệu trước cho tôi được không?
— Cái đó thì không được. Dương tổng, chuyện này không phải tôi không muốn giúp, mà là không giúp được. Anh cũng biết tình hình hiện tại thế nào rồi đấy, bây giờ tôi cứ phải nhận được tiền thì mới giao hàng. Dương tổng, hay là thế này đi, anh chuyển nhượng cái xưởng thép ở Hàn Trung cho tôi. Tôi biết Dương tổng anh hiện giờ đang rất khó khăn... Hai triệu thấy thế nào? Có hai triệu này là anh có thể thanh toán hết nợ tiền hàng cho tôi rồi!
Tay phải Dương Bảo Lâm đột nhiên nắm chặt thành nắm đấm, hắn nghiến răng nói: — Chu lão bản, anh làm thế này là không tử tế rồi đấy? Xưởng thép Hàn Trung tôi phải bỏ ra gần 40 triệu mới mua được, vậy mà giờ anh bảo trả hai triệu để mua lại?
— Dương tổng, thời thế thế thời mà. Làm ăn thì lúc lỗ lúc lãi, giá thị trường hiện giờ nó là như vậy đấy.
— Tiền nợ anh, tôi sẽ không thiếu một xu. Còn cái xưởng thép đó, anh đừng có mơ!
"Rầm" một tiếng, Dương Bảo Lâm giận dữ dập máy.
— Dương tổng!
Đúng lúc này, thư ký đẩy cửa bước vào, vẻ mặt đầy hưng phấn.
— Có chuyện gì?
— Dương tổng, Phó thị trưởng Từ Khiêm của Hàng Châu và Chủ nhiệm Hoàng Phẩm của Ban Xúc tiến Đầu tư Hàng Châu đến tìm ngài ạ.
Hửm?
Dương Bảo Lâm lộ vẻ nghi hoặc, không hiểu hai người này tìm mình có việc gì, liền nói: — Mời bọn họ vào!
— Vâng, thưa Dương tổng!
Dương Bảo Lâm chỉnh đốn lại cảm xúc. Khi thấy thư ký dẫn hai người vào, hắn vội vàng bước tới đón và chìa tay phải ra: — Chào Từ thị trưởng, tôi là Dương Bảo Lâm!
— Dương tổng, thực xin lỗi vì đã đến quấy rầy anh sớm như vậy. — Từ Khiêm nhìn Dương Bảo Lâm râu ria lởm chởm chưa kịp cạo, không khỏi cảm thán trong lòng, đã giàu thế này rồi mà vẫn làm việc liều mạng như vậy.
— Dương tổng, đây là Chủ nhiệm Hoàng của Ban Xúc tiến Đầu tư Hàng Châu! — Từ Khiêm mỉm cười giới thiệu.
— Chào Hoàng chủ nhiệm! — Dương Bảo Lâm bắt tay Hoàng chủ nhiệm.
Hoàng chủ nhiệm nở một nụ cười rạng rỡ, dưới ánh mắt nghi hoặc của Dương Bảo Lâm, ông ta chìa cả hai tay ra bắt...
— Từ thị trưởng, Hoàng chủ nhiệm, mời ngồi xuống nói chuyện!
— Cô đi pha ba ly trà mang vào đây! — Dương Bảo Lâm nói với thư ký.
— Vâng, thưa Dương tổng!
Ba người ngồi xuống. Dương Bảo Lâm nhìn Từ Khiêm với vẻ thắc mắc: — Từ thị trưởng, hai vị lặn lội đường xa từ Hàng Châu đến Thượng Hải tìm tôi, chắc là có việc gì quan trọng?
— Dương tổng, chúng tôi tới lần này là vì chuyện xưởng thép! — Từ Khiêm cười nói.
Ánh mắt Dương Bảo Lâm lóe lên. Ban lãnh đạo Hàng Châu lại để mắt tới xưởng thép của mình sao? Không lẽ nào! Xưởng thép của hắn đâu có nằm ở Hàng Châu!
Dương Bảo Lâm mơ hồ đáp: — Từ thị trưởng, lời này của ông tôi nghe không hiểu lắm.
— Dương tổng, chẳng lẽ Từ lão bản không nói gì với anh sao? — Từ Khiêm có chút kinh ngạc nhìn Dương Bảo Lâm. Chuyện lớn như vậy mà Từ Mặc lại không nói rõ với Dương Bảo Lâm sao? Không thể nào chứ?
— Từ lão bản? Từ lão bản nào? Chẳng lẽ là Từ Mặc? — Dương Bảo Lâm đầy vẻ khó hiểu.
— Đúng đúng đúng, chính là Từ Mặc Từ lão bản! — Hoàng chủ nhiệm cười mở lời — Từ lão bản muốn đầu tư xây dựng một xưởng thép lớn nhất cả nước tại Hàng Châu. Hơn nữa, tối qua ngài ấy đã chuyển 300 triệu đô la Hồng Kông vào tài khoản rồi. Từ lão bản nói toàn bộ việc xây dựng xưởng thép, máy móc, nhân công... đều do Dương tổng anh sắp xếp và cung cấp.
Nghe xong lời giải thích của Hoàng chủ nhiệm, Dương Bảo Lâm ngây người như phỗng. Xây dựng một xưởng thép lớn nhất cả nước? Vậy thì số vốn đầu tư phải là bao nhiêu? Một tỷ? Hai tỷ? Hay thậm chí còn nhiều hơn nữa! Cái danh "lớn nhất" này đồng nghĩa với việc số tiền đầu tư là không có giới hạn.
Dương Bảo Lâm chớp mắt, bỗng nhiên cười khổ một tiếng. Đúng là bạn thân thực sự, dù không liên lạc gì nhưng chỉ cần biết mình gặp khó khăn là sẽ không ngần ngại ra tay giúp đỡ ngay. Hiện tại khủng hoảng tài chính đang càn quét toàn cầu, ngày tháng của cái thằng khốn đó chắc chắn cũng chẳng dễ dàng gì. Vậy mà trong tình cảnh này, hắn vẫn dứt khoát ra tay giúp mình.
— Thằng Từ chó đen huyện Lan này, mày đúng là điên thật rồi! — Dương Bảo Lâm thầm cảm động trong lòng.
— Dương tổng, Từ lão bản nói chỉ cần xưởng thép ở Hàng Châu chọn được vị trí xong, khoản tiền thứ hai sẽ được chuyển tới ngay lập tức. — Hoàng chủ nhiệm đầy vẻ hưng phấn nói tiếp — Dương tổng, Hàng Châu chúng tôi thực sự rất cần những ngành công nghiệp nặng như thế này. Chúng tôi sẵn sàng dành cho xưởng thép những chính sách ưu đãi nhất, bao gồm cả về thuế vụ. Chúng tôi cũng biết hiện tại kinh tế đang đình trệ...
Hoàng chủ nhiệm cứ thao thao bất tuyệt, nhưng Dương Bảo Lâm chẳng nghe lọt tai được bao nhiêu. Việc Từ Mặc ra tay cứu giúp vào lúc này khiến hắn vô cùng cảm động. Chính vì thế, hắn mới do dự không biết có nên nhận sự giúp đỡ này hay không. Bởi vì, thằng Từ chó đen đó một thân một mình ở Cảng Đảo, cuộc sống chắc cũng chẳng dễ dàng gì.
— Từ thị trưởng, Hoàng chủ nhiệm, hai vị có thể để tôi suy nghĩ thêm một chút được không? — Dương Bảo Lâm nói.
Suy nghĩ? Từ Khiêm và Hoàng chủ nhiệm đều ngẩn người. Chuyện này còn gì mà phải suy nghĩ nữa? Tiền thì Từ lão bản đã bỏ ra rồi, anh chỉ việc phụ trách xây dựng... lại còn kiếm được một khoản tiền lớn nữa chứ.