Dương Bảo Lâm nhìn thấy vẻ nghi hoặc của Từ thị trưởng và Hoàng chủ nhiệm, nhưng cũng không biết phải giải thích thế nào cho phải. Bảo là vì tình nghĩa cũng được, mà bảo là hắn không biết biến báo cũng chẳng sao. Hắn chỉ cảm thấy mình không thể kéo Từ Mặc xuống nước vào lúc này được.
Vì vậy, hắn đứng dậy nói với hai vị khách: — Hai vị chờ tôi một lát, tôi phải gọi điện cho Từ Mặc đã.
— Nên thế, nên thế! — Từ Khiêm mỉm cười gật đầu.
Dương Bảo Lâm sải bước đến bàn làm việc, nhấc máy gọi vào số của Từ Mặc. Cũng may là Từ Mặc đã quay lại Cảng Đảo, nếu không thì dù là Hứa Chồi Non hay Dương Bảo Lâm cũng chẳng thể nào liên lạc được với hắn.
Điện thoại rất nhanh đã có người nhấc máy.
— Dương tổng, cuối cùng ông cũng chịu gọi điện cho tôi rồi đấy à! — Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười của Từ Mặc.
Ánh mắt Dương Bảo Lâm đầy vẻ phức tạp, hắn nói: — Từ Mặc, ông ra tay giúp tôi vào lúc này, tôi thực sự cảm kích từ tận đáy lòng. Nhưng mà, tôi không thể nhận sự giúp đỡ này của ông được!
— Sao thế? Thấy nhận sự giúp đỡ của tôi là mất mặt à?
— Không phải chuyện đó. — Dương Bảo Lâm cười cười, cái thằng khốn này vẫn ăn nói trực tiếp như vậy, chẳng thèm quan tâm mình có tiền hay không, y hệt như lúc trước hắn từ chối lời mời của mình vậy.
— Khủng hoảng tài chính đang quét qua toàn cầu, Cảng Đảo lại là trung tâm tài chính của châu Á. Tôi tin là ngày tháng của ông bây giờ chắc còn khổ sở hơn cả tôi. Cho nên, tôi không thể vì bản thân mình mà làm liên lụy đến ông được. Từ Mặc, lời thừa thãi tôi không nói nữa, ân tình này Dương Bảo Lâm tôi ghi tạc trong lòng, nếu tôi vượt qua được kiếp nạn này, tuyệt đối sẽ không quên ông.
— Dương tổng, hình như ông nhầm lẫn vấn đề gì rồi thì phải?
— Gì cơ?
— Ai bảo với ông là ngày tháng của tôi bây giờ đang khổ sở hả?
— Hử? Ông đừng có bảo với tôi là cơn lốc tài chính lần này không ảnh hưởng gì đến công ty của ông nhé! — Dương Bảo Lâm căn bản không tin tập đoàn Vi Mặc có thể thoát khỏi cơn bão tài chính này.
— Có ảnh hưởng chứ, ảnh hưởng lớn là đằng khác. Nếu không phải vì cơn lốc này, có lẽ tôi còn phải đợi thêm một thời gian nữa mới có thể càn quét Cảng Đảo được. Hơn nữa, cũng nhờ cơn lốc này mà tài khoản của tập đoàn hiện đang nằm chễm chệ 300 tỷ đô la Hồng Kông... Cho nên, tôi rất tò mò, sao ông lại nghĩ là tôi đang sống khổ sở nhỉ?
— Cái gì cơ? Tài khoản công ty có 300 tỷ đô la Hồng Kông? — Dương Bảo Lâm kinh hãi đến mức giọng nói cao vút lên — Từ Mặc, ông không cần vì muốn giúp tôi mà nổ to như vậy đâu. Tôi đâu phải không biết gì về Cảng Đảo. Hiện tại Lý siêu nhân, người giàu nhất Cảng Đảo, giá trị con người cũng chỉ hơn 10 tỷ, sao ông có thể có nhiều tiền như vậy được?
— Ha ha! — Từ Mặc cười khẽ — Dương tổng, ông thấy Từ Mặc tôi là hạng người thích nổ sảng sao? Đúng rồi, ngoài việc xây dựng xưởng thép, tôi còn định xây dựng một nhà máy sản xuất đồ điện tử ở Hàng Châu nữa. Đến lúc đó tôi sẽ sắp xếp cố vấn kỹ thuật của tập đoàn Samsung bên Hàn Quốc qua, ông phải giúp tôi một tay đấy.
Từ thị trưởng và Hoàng chủ nhiệm ngồi trên sofa dỏng tai lên nghe ngóng. Nghe thấy Từ Mặc còn muốn xây dựng cả nhà máy điện tử gia dụng ở Hàng Châu, nụ cười trên mặt họ không tài nào giấu nổi.
— Từ Mặc, ông... ông làm cái quái gì vậy? Sao lại giàu đến mức đó?
— Thì làm ăn chứ làm gì? Làm ăn thì phải kiếm tiền chứ!
— Á đù, ông bớt hù tôi đi. Làm cái nghề gì mà chỉ trong vài tháng có thể kiếm được nhiều tiền như vậy hả?
— Tôi "bắt cóc" các tập đoàn lớn của Hàn Quốc đấy, ông tin không?
— Bớt nói nhảm đi!
— Được rồi, không đùa với ông nữa. Ông chỉ cần nhớ kỹ cho tôi, tôi bây giờ rất giàu, cực kỳ giàu. Hắc hắc, lần tới ông qua Cảng Đảo, có khi một phần ba doanh nghiệp ở đây đã biến thành công ty con của tập đoàn Vi Mặc rồi đấy. Cho nên, Dương tổng à, ông cố gắng lên, đừng để tôi bỏ xa quá nhé!
Nghe Từ Mặc nói vậy, tâm trạng Dương Bảo Lâm cũng nhẹ nhõm đi nhiều, hắn nói: — Từ Mặc, tuy bảo đại ân không lời nào cảm tạ hết được, nhưng tôi vẫn phải cảm ơn ông. Dương Bảo Lâm tôi hôm nay...
— Dương tổng, sao ông dạo này lề mề thế nhỉ, cứ như đàn bà ấy?
— Dựa! — Dương Bảo Lâm cười mắng một câu — Được rồi, lời thừa thãi tôi không nói nữa. Dù sao thì bất kể là xưởng thép hay nhà máy điện tử sau này, tôi nhất định sẽ giúp ông làm thật tốt. Dương Bảo Lâm tôi lấy mạng ra đảm bảo! — Dương Bảo Lâm vỗ ngực cam đoan.
— Thế thì tốt rồi, chờ ông bàn bạc xong chi tiết với Từ thị trưởng thì gọi lại cho tôi để tôi chuyển tiền. Cúp máy đây!
Nghe tiếng tút tút trong điện thoại, Dương Bảo Lâm hít sâu một hơi, khuôn mặt rạng rỡ nụ cười tự tin. Có một người anh em như vậy chống lưng phía sau, Dương Bảo Lâm hắn còn gì phải e ngại nữa?
Dập máy xong, Dương Bảo Lâm nhìn Từ thị trưởng và Hoàng chủ nhiệm, cười bước tới: — Từ thị trưởng, Hoàng chủ nhiệm, chúng ta bàn về vị trí đặt xưởng thép nhé!
— Tốt quá, tốt quá! — Từ thị trưởng cười đáp ứng.
Đúng lúc ba người đang thảo luận sôi nổi thì cửa văn phòng bị gõ dồn dập. Dương Bảo Lâm nhướng mày: — Vào đi!
Cửa mở toang, một đám người hùng hổ xông vào với vẻ mặt kích động.
— Dương tổng, lương tháng này sao ngài vẫn chưa phát?
— Dương tổng, rốt cuộc ngài có nhập được nguyên liệu về không? Chúng tôi đã phải ngừng việc hai ngày nay rồi!
Dương Bảo Lâm đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn đám người này, không khỏi cười nhạt một tiếng: — Hoàng xưởng trưởng, các người cũng giỏi thật đấy. Tôi mới chậm lương có ba ngày mà các người đã lặn lội từ Hàn Trung lên tận Thượng Hải này rồi? Được, tốt lắm. Tôi nói cho các người biết, xưởng thép phá sản rồi. Còn tiền lương tháng này, lát nữa tôi bảo kế toán phát hết cho các người.
Hoàng xưởng trưởng và đám công nhân ngây người ra. Kịch bản này không đúng nha? Theo lời Quân Gia nói, Dương Bảo Lâm chắc chắn sẽ phải khúm núm cầu xin bọn họ mới phải chứ. Sao bây giờ xưởng thép lại phá sản luôn rồi? Thế thì sau này bọn họ biết đi đâu làm việc đây?
— Dương tổng, ngài... ngài đừng nóng nảy thế chứ. Chúng tôi chỉ qua đây hỏi thăm chút thôi, chứ đâu có bảo ngài phải phát lương ngay lập tức đâu. Khó khăn của xưởng thép chúng tôi đương nhiên hiểu mà...
— Được rồi, đừng nói nhiều nữa, các người xuống phòng kế toán mà lĩnh lương đi. Hơn tám mươi ngàn đồng tiền lương tôi vẫn còn lo được. Còn nữa, tôi cảnh cáo các người, xưởng thép tuy phá sản nhưng tôi không nợ nần gì các người cả. Nếu ai dám động vào máy móc của xưởng thì cứ chuẩn bị tinh thần mà ngồi tù đi!
— Dương tổng, không phải, chúng tôi không có ý đó mà!
— Người đâu? Chết hết ở đâu rồi? — Dương Bảo Lâm lạnh mặt quát to ra ngoài cửa.
Thư ký vội vàng chen vào. Dương Bảo Lâm nhìn thư ký với ánh mắt lạnh lẽo: — Lần sau còn để người lạ xông vào thế này nữa thì cô cũng nghỉ việc luôn đi!
— Vâng vâng! — Thư ký vội vàng xoay người, đẩy đám công nhân xưởng thép ra ngoài.
Cùng lúc đó, bảo vệ của tòa nhà bách hóa cũng chạy tới hỗ trợ thư ký tống cổ đám người kia đi. Đúng lúc này, điện thoại trên bàn lại vang lên. Dương Bảo Lâm quay lại nhấc máy.
— Dương tổng, tôi đây, Chu Lập đây.
— Chu hành trưởng? Ông gọi cho tôi có việc gì thế?
— Dương tổng, tài khoản của ông vừa nhận được một khoản tiền chuyển từ Cảng Đảo qua. Tôi sợ ông đang cần gấp nên gọi điện báo cho ông một tiếng đây.
Dương Bảo Lâm hơi khựng lại, hỏi: — Bao nhiêu tiền?
— 70 triệu! Là đô la Hồng Kông!
— Triệt!