Virtus's Reader
Trọng Sinh 86: Từ Vào Núi Đi Săn Bắt Đầu Làm Giàu

Chương 691: CHƯƠNG 690: ĐAO CA BƯU HÃN!

Sơn Tây, Tấn Trung.

Cái thời tiết quỷ quái này càng ngày càng nóng nực. Đao Ca cởi trần, ngồi trong phòng bao của một tiệm cơm nhỏ, hưởng luồng gió mát rượi từ chiếc điều hòa đang chạy hết công suất. Cái điều hòa này cũng là do Đao Ca tự bỏ tiền túi ra mua cho tiệm.

— Trần Tiểu Đao, mày tưởng ở Tấn Trung này thực sự không ai trị được mày chắc?

Đối diện Đao Ca là một người đàn ông trung niên, cũng cởi trần, trên cổ đeo sợi dây chuyền vàng to bằng ngón tay cái, nhìn qua là biết ngay hạng đại gia than đá chính gốc Sơn Tây.

— A Hưng à, cái gì mà ở Tấn Trung không ai trị được tao? Mày nói thế là sai rồi, phải là cả cái đất Sơn Tây này cũng chẳng ai trị nổi tao mới đúng! — Đao Ca cười hì hì mở miệng.

— Mẹ kiếp, Trần Tiểu Đao, mày thực sự muốn dồn tao vào đường cùng sao? — Người đàn ông trung niên đập mạnh xuống bàn, bật dậy quát lớn.

— Mày kích động cái rắm gì thế. Tao chẳng qua chỉ muốn thu mua cái mỏ than của mày thôi mà! Làm như tao vừa ngủ với vợ mày không bằng. — Ánh mắt Đao Ca nheo lại, lạnh lùng nói — Tao hỏi mày một câu cuối, có ngồi xuống nói chuyện tử tế được không? Nếu thấy không nói được thì cút đi. Tao cũng nói thẳng luôn, tối nay tao sẽ dẫn người tới nổ tung cái mỏ của mày.

— Mẹ kiếp, đúng là hạng cho mặt mũi mà không biết điều, lão tử đã hạ giọng nói chuyện với mày, mày còn ở đây giả vờ làm sói đuôi to à?

Đao Ca cầm chai bia lạnh tu một hơi dài, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang tái mét vì tức giận của đối phương, nói tiếp: — Tao làm việc đã là rất có quy tắc rồi đấy. Nếu tao mà không giữ quy tắc, hôm nay tao đã đi đón con trai mày tan học rồi. Đến lúc đó, mày định quỳ xuống chân tao cầu xin tao tha cho nó, hay là định về đẻ đứa khác?

— Triệt, Trần Tiểu Đao, mày mà dám động đến một sợi tóc của con trai tao, tao sẽ liều mạng với mày!

— Mày lấy cái gì mà liều mạng với tao? Mấy cân thuốc nổ trong mỏ à? Hay là giờ mày muốn đấu tay đôi với tao? A Hưng à, không phải tao nói mày đâu, mày cũng kiếm được bộn tiền rồi, đến lúc nên rửa tay gác kiếm mà dưỡng lão đi. Nói đi cũng phải nói lại, Trần Tiểu Đao tao làm việc chưa bao giờ tuyệt đường sống của ai. Mỏ của mày tao thu mua, nhưng mày chẳng cần làm gì cả, tao vẫn cho mày 5% cổ phần trắng, mày còn muốn thế nào nữa? Mày nói xem, mày có biết lý lẽ không hả?

— Mẹ kiếp, mày có bao giờ giảng lý lẽ với tao đâu?

Người đàn ông trung niên tức đến nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn vẻ mặt thản nhiên của Đao Ca.

— Đừng có nhìn tao như thế. Sao tao lại không giảng lý lẽ? Bao nhiêu đại gia than đá ở Tấn Trung này đều đã đồng ý nhượng lại mỏ cho tao rồi, chỉ có cái đầu mày là làm bằng sắt, cứ khăng khăng không chịu. Tao biết làm sao bây giờ? Tao cũng hết cách rồi. Nếu không thu phục được mày, người ta lại cười Trần Tiểu Đao tao là hạng vô năng.

— Hơn nữa, tao bây giờ còn có thể ngồi đây tử tế giảng đạo lý với mày là mày phải cảm ơn Từ gia đấy. Nếu không phải Từ gia dạy tao làm ăn phải giảng đạo lý, đưa ra sự thật, nói chuyện lợi ích, thì tao đã nổ chết cả nhà mày từ lâu rồi. Trần Tiểu Đao tao hai bàn tay trắng đến Tấn Trung này, đã xác định là không sợ chết rồi.

— Mẹ kiếp, không biết dùng thành ngữ thì đừng có dùng bừa!

A Hưng hít sâu một hơi, nghiến răng hỏi: — Mày định bỏ ra bao nhiêu tiền để thu mua mỏ của tao? Tao nói cho mày biết, ba cái mỏ của tao ít nhất còn khai thác được mười ba mười bốn năm nữa, mỗi năm kiếm hai triệu thì cũng phải trị giá hai ba mươi triệu đấy!

— Mày bớt nói nhảm đi. — Đao Ca bĩu môi — Ba cái mỏ của mày tình hình thế nào tao còn lạ gì? Với tốc độ hiện tại, khai thác được bảy tám năm là cùng. Hơn nữa, chất lượng than ở đó tao còn chẳng buồn nhắc tới... Trả mày mười triệu, bán không!

— Triệt!

Mười triệu? Không phải là quá nhiều, mà là cái giá cực kỳ hợp lý! A Hưng cứ ngỡ Đao Ca làm đủ trò như vậy là để ép giá thu mua mỏ của mình với giá rẻ mạt.

— Mày vừa nói tao không cần làm gì cũng được hưởng 5% lợi nhuận, có thật không?

— Là 5% lợi nhuận của chính ba cái mỏ đó của mày.

— Được!

A Hưng đột nhiên nhếch miệng cười: — Vậy chúng ta ký hợp đồng luôn chứ? Đúng rồi, mười triệu đó mày không được khất nợ đâu đấy, phải đưa ngay cho tao!

— Triệt, có mười triệu bạc mà Đao Ca tao thèm quỵt của mày chắc?

Chuyện đã bàn xong, A Hưng hoàn toàn thả lỏng, cầm chai bia trên bàn dùng răng cắn bật nắp, chửi bới: — Cái thời tiết quỷ này nóng quá. Mày nói sớm là trả mười triệu thì tao đã bán quách cho mày từ lâu rồi. Tới tới tới, làm một ly.

— Cụng ly!

— A Cẩu đâu! — Uống xong chai bia lạnh, Đao Ca hét to ra ngoài phòng bao.

— Có em! — Giọng A Cẩu vang lên, cửa phòng bị đẩy ra — Ca, bàn xong rồi ạ?

— Đưa hợp đồng cho A Hưng ký đi!

— Rõ!

Đao Ca ngáp một cái, dặn dò: — A Cẩu, lát nữa mày đi gặp bên đài truyền hình và tòa soạn báo, vẫn quy tắc cũ. Cứ bảo công ty Than đá Hồng Đao đã thu mua xong mỏ than cuối cùng ở Tấn Trung, tiếp tục hợp tác với tập đoàn Vi Mặc ở Cảng Đảo... Dù sao thì mày cứ tốn chút tiền, bảo mấy thằng nhà báo viết thật tốt về tập đoàn Vi Mặc cho tao!

— Em hiểu rồi!

Chờ A Cẩu cầm hợp đồng chạy đi, A Hưng vội vàng đứng dậy đóng chặt cửa phòng lại, mắng: — Mẹ kiếp, đi ra không biết đóng cửa, khí lạnh chạy hết ra ngoài rồi. Đúng rồi, cái tập đoàn Vi Mặc ở Cảng Đảo đó rốt cuộc là cái thá gì vậy? Mấy tháng nay cả cái đất Sơn Tây này đều bàn tán xôn xao về nó.

— Công ty của đại ca tao đấy!

Nghe A Hưng nhắc đến tập đoàn Vi Mặc, Đao Ca hào hứng hẳn lên: — Tao nói cho mày biết, đại ca tao lợi hại lắm, qua Cảng Đảo mới nửa năm đã trở thành ông chủ công ty niêm yết rồi. Công ty niêm yết mày biết là gì không?

— Tao tuy ít học nhưng không có ngu nhé. Sao tao lại không biết công ty niêm yết là gì!

— Biết là tốt, đỡ mất công tao giải thích. Tao nói cho mày nghe, lần trước tao qua Cảng Đảo chơi một vòng, đại ca tao dẫn tao đi kiếm một phát được năm trăm triệu đấy!

— Cái gì? Năm trăm triệu? — A Hưng đầy vẻ khó tin nhìn Đao Ca đang đắc ý vênh váo.

Đương nhiên, đây là Đao Ca đang nổ sảng.

— Ngầu không?

— Ngầu!

A Hưng đứng dậy, sáp lại gần Đao Ca, mặt lộ vẻ nịnh nọt: — Đao Ca à, khi nào anh dẫn em qua Cảng Đảo chơi một chuyến đi? Giới thiệu đại ca của anh cho em làm quen với?

— Xì, mày là cái cấp bậc gì mà đòi làm quen với đại ca tao. Tao nói cho mày biết, Tổng đốc Cảng Đảo mày biết không? Ông ta muốn gặp đại ca tao còn phải hẹn trước đấy. Tao nói cho mày nghe, đại ca tao bây giờ ít nhất cũng có vài chục tỷ, mà là đô la Hồng Kông đấy. Mày có biết một đồng đô la Hồng Kông đổi được bao nhiêu tiền mình không? Tao nói cho mày biết là năm đồng đấy!

— Tê... Nghĩa là đại ca anh có tới mấy trăm tỷ nhân dân tệ cơ à?

— Chứ còn gì nữa! — Đao Ca hếch cằm — Cho nên tao ở Tấn Trung này chỉ là làm ăn nhỏ lẻ thôi. Tao mà không muốn làm nữa thì đem hết mỏ than chia cho anh em, rồi qua Cảng Đảo đầu quân cho đại ca tao. Đại ca tao chỉ cần kẽ tay lọt ra một chút thôi cũng đủ cho hạng người như mày kiếm cả đời rồi.

— Đao Ca, đại ca của anh không phải là Lý siêu nhân đấy chứ?

— Thối quá. Lý siêu nhân xách giày cho đại ca tao còn không xứng!

— Thôi thôi, anh nổ thế là hơi quá đà rồi đấy!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!