— Khụ khụ khụ!
Đao Ca cũng cảm thấy hơi ngượng, ho khan vài tiếng, thầm mắng mình một khi đã nổ là không kìm được mà muốn nổ tung trời xanh.
— Tao là đang so sánh thôi! — Đao Ca trừng mắt nhìn A Hưng một cái.
So sánh cái kiểu gì thế không biết! A Hưng bĩu môi, đối với lời Đao Ca nói chỉ tin được nửa phần.
— Mày thì hiểu cái rắm gì. Nếu mày mà đoán được tâm tư của đại ca tao thì bây giờ không phải là tao tới thu mua mỏ của mày, mà là mày tới thu mua mỏ của tao rồi. — Đao Ca hừ hừ nói.
— Hắc, Đao Ca anh nói thế, em chính vì không hiểu nên mới hỏi anh mà, anh giải đáp thắc mắc cho em chút đi!
Đối diện với ánh mắt tò mò của A Hưng, Đao Ca rất muốn nói: "Tao biết cái rắm, dù sao Từ gia bảo tao làm thế nào thì tao làm thế nấy thôi".
— Việc này tao có thể nói cho mày biết sao? Bí mật thương mại mày hiểu không? Mày không xem phim Hồng Kông à? Hỏi về bí mật thương mại là bị ăn đòn đấy. — Đao Ca vỗ vỗ vai A Hưng — Chuyện ở khu thương mại Cảng Đảo mày bớt tọc mạch đi. Mày cứ thành thành thật thật cầm mười triệu đó mà đi du lịch khắp cả nước. Yên tâm đi, 5% hoa hồng mỗi năm tao sẽ chuyển vào tài khoản cho mày đúng hạn.
— Thôi được rồi!
Nhìn thấy Đao Ca kín miệng như bưng, A Hưng thầm nghĩ, cái vị đại ca ở Cảng Đảo kia chắc chắn đang mưu tính một âm mưu động trời nào đó.
Cùng lúc đó, nhân viên khảo sát của ngân hàng HSBC cũng đã có những hiểu biết sơ bộ về công ty Than đá Hồng Đao.
— Thật không ngờ thực lực của Hồng Đao lại mạnh đến vậy, 134 khu mỏ ở Tấn Trung mà bọn họ nắm giữ tới 131 cái, nghĩ thôi đã thấy không tưởng nổi rồi.
— Nếu bản hợp đồng của Từ tiên sinh là thật, thì khoản vay 20 tỷ thực sự không phải là quá nhiều.
— Hiện giờ cả cái đất Sơn Tây này ai cũng biết Hồng Đao và tập đoàn Vi Mặc là cùng một hội.
— Vậy chúng ta đến Hồng Đao hỏi thử xem sao?
— Việc này không nên chậm trễ, đi thôi!
Hơn nửa giờ sau, nhóm người của HSBC đã có mặt tại tòa nhà văn phòng của công ty Than đá Hồng Đao. Gọi là tòa nhà văn phòng cho oai chứ thực ra chỉ là một căn nhà ba tầng nhỏ.
— Các người làm gì đấy? Thò thụt cái gì?
Đúng lúc này, Đao Ca bước ra từ chiếc Santana, nhìn thấy sáu người đang đứng trước cửa công ty Than đá Hồng Đao ngó nghiêng.
— Chào anh, chúng tôi là nhân viên của ngân hàng HSBC Cảng Đảo!
Người từ Cảng Đảo tới? Ánh mắt Đao Ca sáng lên: — Là Từ gia bảo các người tới tìm tôi?
— Từ gia? Có phải là Từ Mặc tiên sinh của tập đoàn Vi Mặc không ạ?
— Đúng đúng đúng, Từ Mặc của tập đoàn Vi Mặc chính là đại ca của tôi!
— Thưa anh, không biết nên xưng hô với anh thế nào?
— Cứ gọi tôi là Đao Ca là được! Đi đi đi, vào trong nhà mà nói chuyện, ngoài này nóng quá! — Đao Ca nhiệt tình kéo mọi người vào trong căn nhà nhỏ.
Rất nhanh, Đao Ca đã dẫn mọi người vào văn phòng. Trong phòng khói thuốc mịt mù, điều hòa đang chạy, trên bàn làm việc còn đặt mấy chai bia.
— Tới tới tới, trời nóng thế này, chỗ tôi cũng chẳng có trà nước gì đâu, uống tạm mấy chai bia lạnh đi, phê lắm!
Đao Ca mở tủ lạnh, lấy từng chai bia lạnh đưa cho các nhân viên khảo sát của HSBC. Nhóm người HSBC nhìn nhau ngơ ngác, đây là lần đầu tiên họ gặp phải tình huống tiếp khách kiểu này.
— Các người đợi chút, tôi đi tìm cái mở nút chai!
Mọi người nhìn Đao Ca lục tung cái văn phòng lên. Tìm một hồi không thấy, Đao Ca cười hì hì, cầm một chai bia lên dùng răng cắn bật nắp.
— Tới, các người từ xa tới là khách, chúng ta làm một hớp trước đã!
Nhìn Đao Ca ngửa cổ tu một hơi hết nửa chai, mọi người chỉ biết cười khổ nâng chai bia lên. Mà thực sự phải công nhận, giữa cái nắng nóng này, bia lạnh vào bụng đúng là sướng thật.
— Mấy anh em, các người tìm tôi có việc gì không? — Đao Ca ngồi xuống ghế, thấy họ vẫn đứng liền cười nói — Đừng đứng thế, ngồi xuống hết đi. Các người quen biết Từ gia thì chúng ta là anh em rồi. Cứ coi đây như nhà mình, tự nhiên đi. Đúng rồi, có ăn lạc không?
— Khụ khụ, Đao tiên sinh, lạc thì thôi ạ!
— Gọi tôi là Đao Ca, tiên sinh cái gì mà tiên sinh, nghe ngứa tai lắm! — Đao Ca nhếch miệng cười.
— Vậy... được rồi. Đao Ca, chúng tôi tới đây lần này là muốn xác nhận xem Từ Mặc tiên sinh có ký với anh một bản hợp đồng thu mua than đá thời hạn 50 năm không?
— 50 năm? Chỉ cần tôi còn sống, Từ gia cứ mở miệng là than ở Tấn Trung này hắn muốn chở bao nhiêu thì chở! — Đao Ca đập bàn nói — Không phải tôi nổ với các người đâu. Tôi và Từ gia quen nhau từ hồi ở Chiết Giang, chúng tôi luôn hỗ trợ lẫn nhau... Chuyện của Từ gia cũng là chuyện của Đao Ca tôi. Đúng rồi, các người là ngân hàng à? Á đù, không phải Từ gia nợ tiền các người đấy chứ? Không sao, Từ gia nợ bao nhiêu các người cứ nói, Đao Ca tôi sẽ trả thay!
— Đao Ca, anh hiểu lầm rồi, Từ tiên sinh không có nợ tiền HSBC chúng tôi. Lần này Từ tiên sinh muốn vay 20 tỷ đô la Hồng Kông từ HSBC, ngài ấy dùng bản hợp đồng thu mua than giữa Hồng Đao và Vi Mặc làm vật thế chấp.
— Bao nhiêu cơ?
— 20 tỷ đô la Hồng Kông!
Á đù! Từ gia chơi lớn vậy sao? Hơi thở của Đao Ca trở nên dồn dập. Thế chẳng phải là những lời mình vừa nổ với A Hưng cũng không hẳn là nổ sảng sao?
— Triệt!
Dưới ánh mắt nghi hoặc của mọi người, Đao Ca vội vàng đứng dậy chạy đến bàn làm việc, nhấc máy bấm một dãy số.
— Đao Ca, anh làm gì thế? Không phải anh định đổi ý đấy chứ? — Trong điện thoại vang lên giọng của A Hưng.
— Đổi ý cái rắm. Tao nói cho mày biết, lúc nãy tao không có nổ với mày đâu. Đại ca tao ở Cảng Đảo oai phong lẫm liệt lắm. Đúng rồi, ngân hàng HSBC Cảng Đảo mày biết không?
— Không biết!
Đao Ca cũng chẳng hiểu rõ HSBC là cái gì, nhưng điều đó không ngăn được hắn nổ: — Tao nói cho mày biết, HSBC là ngân hàng lớn nhất Cảng Đảo. Hiện giờ người của HSBC đang ở chỗ tao đây này!
— Đao Ca, anh nói với em mấy cái này làm gì?
— Tao nói thì mày cứ nghe đi. Người của HSBC bảo đại ca tao muốn vay hai mươi tỷ đô la Hồng Kông. Mày biết đổi ra nhân dân tệ là bao nhiêu không?
— Em biết, là 100 tỷ nhân dân tệ đúng không?
— Đúng đúng đúng, chính là 100 tỷ nhân dân tệ đấy!
Nhóm nhân viên khảo sát của HSBC ngơ ngác nhìn Đao Ca đang ngậm điếu thuốc, miệng không ngừng nổ sảng. Anh cứ thế mà buôn chuyện với người ta luôn à? Thế này có hợp lý không vậy?
Đao Ca càng nói càng hưng phấn, quay đầu nhìn một nhân viên khảo sát: — Anh bạn, đưa nốt nửa chai bia kia cho tôi cái!
Chu Hiên, người dẫn đầu nhóm khảo sát, cười khổ cầm nửa chai bia đi tới chỗ Đao Ca đang ngồi trên bàn làm việc, nhỏ giọng nói: — Đao Ca, Từ tiên sinh muốn nhanh chóng hoàn tất khoản vay...
— Vậy các người mau duyệt cho hắn đi chứ!
— Chuyện này... chúng tôi cũng cần phải xác minh tính chân thực của hợp đồng. Hơn nữa, chúng tôi còn phải kiểm toán sổ sách tài chính của Hồng Đao nữa.
— Phiền phức thế à? Các người đợi chút, để tôi nói nốt với thằng A Hưng đã, năm phút thôi.