STT 205: CHƯƠNG 205: PHỤC HI CỐT
Lần trước lên lớp, Hạng Ngưng đã không gặp được Hứa Đình Sinh.
Vì chuyện xảy ra cuối tuần trước, Hạng Ngưng thực ra rất nóng lòng muốn gặp anh, nôn nao muốn hỏi thăm xem sức khỏe của anh thế nào rồi, Đông Đông ra sao rồi? Và cả, đáp án cho câu hỏi kia, anh còn muốn nghe không?
Chiều nay lại có tiết của anh, nên Hạng Ngưng đã cố tình đến sớm một chút.
Còn hơn một tiếng nữa mới vào lớp, Hạng Ngưng đứng ở hành lang tầng hai, vịn tay vào lan can nhìn xuống, cô trông thấy Hứa Đình Sinh dắt theo một người đàn ông và một người phụ nữ trung niên đi dạo quanh trường, miệng nói không ngớt, dáng vẻ vô cùng phấn khởi.
"Xem ra anh ấy không sao rồi." Hạng Ngưng thầm nghĩ.
Lúc Hứa Đình Sinh dẫn người đi xem xong tầng ba rồi đi xuống cầu thang, Hạng Ngưng đã chắp tay sau lưng, đứng ở đầu cầu thang với dáng vẻ thanh tú động lòng người. Trông thấy Hứa Đình Sinh, cô bé nhe răng làm mặt quỷ, rồi vui vẻ cười với anh, còn nháy mắt một cái.
Nhưng Hứa Đình Sinh chỉ liếc nhìn cô một cái rồi vội vã đi thẳng.
"Giận mình sao? Hay là giận mẹ? Hôm đó mẹ đúng là hơi hung dữ thật."
Nhìn Hứa Đình Sinh dẫn người vào văn phòng, Hạng Ngưng suy nghĩ một lát, rồi nhanh chóng chạy về lớp học vớ đại một quyển sách, sau đó kéo Tô Nam Nam đi, nói thẳng: "Đi thôi."
"Đi đâu?" Tô Nam Nam hỏi.
"Đi cùng tớ đến hỏi bài thầy Hứa đi."
"Được thôi, được thôi."
"Cậu vui thế làm gì?"
"Ai nhìn thấy thầy Hứa mà chẳng vui chứ."
"..." Hạng Ngưng im lặng, thầm nghĩ trong lòng: "Mọi người vui vẻ cái gì chứ, thầy ấy có phải của mọi người đâu. Đợi lớp học thêm này kết thúc, thầy ấy lại là của một mình mình thôi."
Hạng Ngưng vào văn phòng nhưng không thấy Hứa Đình Sinh.
Sau đó, bên trong có một bác trai hiền hòa và một cô rất kỳ lạ. Cô ấy kỳ lạ là vì cứ nhìn chằm chằm vào Hạng Ngưng, ánh mắt dán vào vầng trán trơn bóng được băng đô vén lên của cô bé, rồi vẫy tay với cô: "Cô bé, cháu lại đây."
"Cháu đến tìm thầy... Hứa Đình Sinh ạ. Cháu muốn hỏi bài." Hạng Ngưng nói với vẻ hơi bất an.
"Ta là mẹ của Hứa Đình Sinh đây." Người cô kỳ lạ nói.
Hạng Ngưng cảm thấy vì cô kỳ lạ này là mẹ của "đại thúc", mình nên lễ phép một chút, thế là cô ngoan ngoãn bước tới, ngọt ngào cất tiếng chào: "Cháu chào cô ạ."
"Được, được."
Mẹ Hứa vui vẻ đáp lời, rồi chỉ vào trán Hạng Ngưng, nói với ba Hứa đang ngồi bên cạnh: "Ông xem, ông xem này, ba của Đình Sinh mau nhìn đi, Phục Hi cốt, hóa ra là có thật, đây là lần đầu tiên tôi được thấy người thật đấy."
Cậu của Hứa Đình Sinh làm nghề này, xem tướng, đặt tên, bói toán, chuyện gì cũng biết một chút. Tuy không thể nói là tinh thông hay huyền diệu gì, nhưng cũng đủ để lừa người, và cũng nhờ nó mà nuôi sống được cả một gia đình sáu đứa con.
Ông có mấy cuốn sách đóng chỉ, được chôn dưới đất để bảo tồn từ thời phá tứ cũ.
Mẹ Hứa với trình độ cấp hai cũng đã đọc qua mấy cuốn sách này, bà rất tin, cực kỳ để tâm. Tết năm ngoái khi dẫn Hứa Đình Sinh đi xem mắt, bà đã khen Diệp Oánh Tĩnh có tướng mạo tốt, vượng phu vượng nhà.
"Phục Hi cốt gì ạ?"
Hạng Ngưng ngẩn cả người.
Về chuyện Phục Hi cốt này, chính Hạng Ngưng cũng phải đến khi lên đại học mới nghe nói từ một người bạn cùng phòng lắm lời, cô không để tâm lắm, chỉ là sau này toàn dùng nó như một trò đùa để khoe khoang với Hứa Đình Sinh.
Kiếp trước, Hứa Đình Sinh không tin vào điều này, mà sự thật cũng khó mà tin nổi... Một người có tướng mạo "Thiên hạ đệ nhất phẩm", sao lại có thể xui xẻo đến mức gặp phải mình? Cuối cùng, còn phải chờ đợi một tên khốn nạn như mình suốt ba năm.
Bây giờ, mẹ Hứa đã đưa ra phát hiện vĩ đại này sớm hơn.
"Thiên hạ đệ nhất phẩm, tướng đại phú đại quý. Cô bé à, số cháu tốt thật đấy. Phải rồi, cháu bao nhiêu tuổi? Tên là gì thế?"
Mẹ Hứa hỏi.
"Dạ thưa cô, cháu mười lăm tuổi, cháu tên là..."
Nếu cô bé này nói ra hai chữ "Hạng Ngưng" thì sẽ thế nào? Văn phòng có nổ tung không? Trái Đất có nổ tung không? Mấu chốt là, sau này Hứa Đình Sinh có phát điên không?
Hứa Đình Sinh dẫn cha mẹ đi dạo một vòng trường luyện thi xong thì đưa họ đến văn phòng nghỉ ngơi, sau đó anh đi tìm Đường Quang Doãn một chuyến. Lúc quay về, anh đứng ở cửa văn phòng nghe thấy mẹ mình hỏi câu đó, và nhìn thấy bóng lưng của Hạng Ngưng cùng cánh tay mẹ đang đặt trên vai cô bé.
Tình thế cấp bách, Hứa Đình Sinh liền hét lên: "Tô Nam Nam, sắp vào lớp rồi, các em qua đây làm gì? Mau về đi."
Vì giọng quá lớn, ngữ khí nghe không giống hỏi han mà như đang quở trách.
Hạng Ngưng nghe thấy tiếng Hứa Đình Sinh, ngạc nhiên quay đầu lại.
Hứa Đình Sinh chẳng hề tươi cười, anh bước tới kéo cô và Tô Nam Nam ra ngoài cửa: "Các em ở đây làm gì? Tiết đầu tiên sắp bắt đầu rồi, mau về lớp đi."
Khi cả ba đã ra ngoài, Hứa Đình Sinh vẫn chưa hết sợ hãi, vội vàng đóng cửa văn phòng lại.
"Em hỏi bài." Hạng Ngưng nói.
"Để tan học rồi hỏi." Hứa Đình Sinh vẫn còn bối rối, giọng điệu cũng có phần gấp gáp.
"Anh, anh hung dữ cái gì chứ? Còn hơn mười phút nữa cơ mà."
"Em về trước đi rồi nói."
"Anh làm sao thế? Hứa Đình Sinh."
"Không được gọi thẳng tên thầy."
"Đại thúc."
"Gọi là lão sư."
"Đồ lừa đảo."
"Mau về đi."
"Em muốn nói với anh là..."
"Để sau hãy nói."
"Không phải, em muốn hỏi anh..."
"Lát nữa hỏi."
"..., hung dữ cái gì chứ, trước đây anh có bao giờ hung dữ như vậy đâu. Đi thì đi."
Hạng Ngưng tức giận bỏ đi, Hứa Đình Sinh quay lại văn phòng, đóng cửa lại.
Mẹ Hứa cười híp mắt hỏi: "Cô bé kia tên là Tô Nam Nam à?"
"Cô bé nào ạ?"
"Cô bé có Phục Hi cốt ấy."
"Con không biết Phục Hi cốt gì cả."
"Cô bé xinh đẹp ấy."
"Trẻ con như vậy thì có gì mà đẹp với không đẹp."
"Này con, con cố tình cãi với mẹ đấy à? Chính là cô bé có dáng vẻ đặc biệt ngọt ngào, đặc biệt xinh đẹp, đặc biệt đáng yêu ấy... Con không nhìn ra à?"
"..."
"Này, nói gì đi chứ? Sao lại không nói gì?"
"Chỉ là muốn nghe mẹ khen cô bé ấy thêm vài câu thôi." Hứa Đình Sinh lí nhí trong miệng.
"Con nói gì?"
"Con có nói gì đâu ạ."
Ba Hứa cắt ngang cuộc đối thoại chẳng có chút dinh dưỡng nào của hai mẹ con:
"Thôi được rồi, bà hỏi thăm chuyện này làm gì, một đứa bé nhỏ như vậy, cho dù tướng mạo có tốt đến đâu, chẳng lẽ bà còn định xách về làm con dâu à? Bà không nhớ cô bé Diệp nhà chị em tốt của bà có tướng vượng phu sao?"
"Chuyện này mà là kiếp trước, nếu mình đưa người về, mẹ chắc sẽ kích động lắm đây..." Hứa Đình Sinh nghĩ.
Ba Hứa nhận một cuộc điện thoại.
Vốn dĩ ông còn đùa là muốn xem Hứa Đình Sinh dạy học, nhưng cuối cùng lại có việc phải đi ngay. Hứa Đình Sinh nhìn vẻ mặt không cam lòng của mẹ, anh thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ tiễn cha mẹ ra tận cổng trường.
Hạng Ngưng học xong tiết đầu tiên mà đầu óc cứ để đâu đâu.
"Ghét anh ấy."
"Tha thứ cho anh ấy?"
"Thôi thì nể tình chuyện tuần trước, anh ấy đã thổ huyết như vậy, mẹ còn hung dữ với anh ấy, vậy thì tha thứ cho anh ấy vậy."
Chuông tan học vang lên, Hạng Ngưng một mình đến văn phòng của Hứa Đình Sinh.
"Thầy Hứa, em hỏi bài ạ."
"Hỏi đi."
"Phục Hi cốt là gì ạ?"
"Không biết."
"Mẹ của thầy nói đó."
"Vậy em đi mà hỏi mẹ thầy."
"Cô không có ở đây, mà này, anh thật sự không phân biệt được em và Tô Nam Nam ai xinh hơn à? Không biết cô nói cô bé có dáng vẻ đặc biệt ngọt ngào, đặc biệt xinh đẹp, đặc biệt đáng yêu kia là ai sao? Cô khen người hay như thế, sao anh không học lấy một chút?"
"..., em còn biết nghe lén nữa à?"
"Em... Em chỉ là muốn quay lại giải thích với anh, dỗ dành anh, hỏi anh còn đau không? Em đã chịu ấm ức rồi mà còn phải quay lại dỗ anh, vậy mà anh còn mắng em... Oa..."
"Không được khóc."
"Em có khóc đâu... Hu hu..."
"Thế này mà không phải khóc à?"
"Em nói là, em lại khóc nữa rồi."
"..."
"Anh có sợ không? Hu hu..."
Hứa Đình Sinh bật cười.
"Ba của anh nói mẹ anh muốn xách em về làm con dâu... Oa. Còn nữa, Diệp cô nương là ai? Oa."
"..."