STT 206: CHƯƠNG 206: ĐÁ CHẾT NGƯƠI
Tiểu Hạng Ngưng hai mắt đẫm lệ mông lung đi từ cửa phòng làm việc đến bên bàn, Hứa Đình Sinh vô thức cúi đầu, không dám nhìn, không dám nhìn dáng vẻ long lanh nước mắt, vừa đáng thương lại vừa đáng yêu vô cùng của cô bé.
"Ngươi còn đau không?" Hạng Ngưng hỏi.
"Không đau." Hứa Đình Sinh nói.
Hạng Ngưng lau khô nước mắt, hỏi: "Vậy Đông Đông có ngoan không?"
"Nó mập ra rồi," Hứa Đình Sinh nói, "Tên nhóc đó ai cho ăn là theo người nấy, sau này ngày nào cũng ngủ dưới chân ta, ngươi yên tâm đi."
"Vậy thì tốt rồi," Hạng Ngưng thở dài, đi vòng ra sau lưng Hứa Đình Sinh, khe khẽ nói, "Ba mẹ bây giờ cuối tuần đều không cho ta ra ngoài, haizz, ta cũng không thể đến thăm Đông Đông được."
"Yên tâm đi, ngươi cứ học cho giỏi, Đông Đông ta sẽ chăm sóc tốt."
"Ừm, vậy ta về lớp đây."
Cảm xúc của Tiểu Nha Đầu dường như đến nhanh mà đi cũng nhanh, mới vừa rồi còn là bộ dạng thê thảm tột cùng, lúc ra khỏi phòng làm việc bước chân đã trở nên tung tăng, nhẹ nhõm, phảng phất như vừa làm được chuyện gì đắc ý lắm, cố nén niềm vui sướng trong lòng mà vội vã rời đi.
Đi tới cửa, cô bé quay người lại nói: "Đúng rồi, tiểu Diệp cô nương không có họ Hạng đâu."
Hứa Đình Sinh vào lớp học tiết thứ ba mới biết được Tiểu Hạng Ngưng rốt cuộc đã làm chuyện đắc ý gì.
Hắn quay người viết chữ đầu tiên lên bảng đen.
Sau lưng là tiếng xì xào bàn tán, sau đó là vài tiếng cười trộm khe khẽ, cuối cùng, biến thành cả lớp cười ồ lên. Hứa Đình Sinh hoang mang quay lại, ngơ ngác hỏi: "Sao thế?"
"Lão sư, sau lưng thầy có chữ ạ." Một học sinh đứng lên nói cho Hứa Đình Sinh.
Hứa Đình Sinh cố hết sức ngoảnh lại, kéo vạt chiếc áo thun khá rộng của mình sang một bên, cuối cùng cũng nhìn thấy, sau lưng áo mình có dán một tờ giấy, trên giấy là một chữ "Hạng".
Chẳng lẽ câu "tiểu Diệp cô nương không họ Hạng" mà cô bé vừa nói là ý này, thảo nào cô bé thoáng chốc đã từ thút thít chuyển sang đắc ý.
Chuyện này thật ra rất phù hợp với tính cách của Hạng Ngưng, kiếp trước sau khi ở bên nhau, cô yêu cầu vòng bạn bè của Hứa Đình Sinh phải thường xuyên nhắc đến cô, để tất cả mọi người đều biết ông chú này đã có chủ rồi.
Đây là tính khí trẻ con của cô gái nhỏ, Hạng Ngưng nói đây không gọi là tính chiếm hữu, mà gọi là quyền sở hữu độc nhất.
Một Hứa Đình Sinh tệ hại như vậy, bản thân cô thích, liền cho rằng là tốt nhất, cả thiên hạ đều sẽ thích, nên sợ có người giành với mình, cứ như vậy mà xem như bảo bối, mà trân quý, cuối cùng thậm chí còn âm thầm chờ đợi.
Hạng Ngưng trước giờ đều không phải kiểu con gái có tính cách hoàn mỹ, cô có rất nhiều tật xấu, có những lúc tùy hứng gây sự, nhưng chính vì như vậy mới khiến người ta yêu thích, khiến người ta đau lòng.
Hứa Đình Sinh xấu hổ trong giây lát, đưa tay định gỡ tờ giấy xuống, đồng thời thoáng thấy ánh mắt u oán của Tiểu Hạng Ngưng đang nhìn hắn. Nếu như làm theo ý của ba mẹ Hạng, vậy thì đây chính là lần gặp mặt cuối cùng của hai người trong ít nhất một năm tới.
Hứa Đình Sinh buông tay xuống, xoay người, thản nhiên nói: "Chúng ta tiếp tục học."
Trong khoảnh khắc này, chỉ một thoáng, Hứa Đình Sinh đã thấy một đóa hoa nở rộ, nở trên gương mặt Tiểu Hạng Ngưng. Thật ra, cô bé đã gần 16, cao 1m61, không còn là một cô bé con nữa.
Giờ khắc này Hứa Đình Sinh hối hận vô cùng, ước gì... đây mới là lần đầu hai người gặp nhau ở kiếp này.
Vào cuối buổi học này, Hứa Đình Sinh nói với các học sinh, lớp học do anh mở sẽ kết thúc vào tuần này. Bởi vì lớp của anh vốn miễn phí, nên ngoài sự hụt hẫng của các học sinh ra thì cũng không gây ra vấn đề gì.
Có những chuyện xưa tương lai không ai biết, nhưng ít nhất vào lúc này, Hứa Đình Sinh ngồi trong phòng làm việc, biết rằng mình nên gỡ chữ "Hạng" này xuống.
Đợi đến khi học sinh đã về gần hết, Tiểu Hạng Ngưng mặc võ phục Taekwondo xuất hiện ở cửa phòng làm việc.
Bộ võ phục Taekwondo màu trắng để lộ chiếc cổ cao trắng ngần và cả một phần xương quai xanh của cô bé, nổi bật trên nền chiếc cặp sách màu đỏ, đuôi ngựa đung đưa, vừa xinh đẹp vừa đáng yêu.
"Tại sao cuối tuần ngươi không dạy nữa?" Tiểu Hạng Ngưng hỏi Hứa Đình Sinh.
"Bởi vì ta quá bận." Hứa Đình Sinh nói.
"Bận à, vậy ngươi còn đến làm gia sư cho ta không?"
"Lý Lâm Lâm lão sư sẽ thay ta."
"Vậy lúc ngươi không bận thì tự mình đến?"
"Có lẽ sắp tới ta sẽ luôn bận rộn."
Chuyện này là yêu cầu của ba mẹ Hạng, Hứa Đình Sinh dù cho tự nhận có thể kiềm chế, nguyện ý tiếp tục... cũng đã không thể. Hơn nữa hắn đã hứa với ba Hạng, vì để cô bé không nổi loạn, không thể nói toạc ra với Hạng Ngưng.
"Nhưng trước đây ngươi cũng bận lắm mà," Tiểu Hạng Ngưng mang theo vài phần oán trách, thất vọng nói, "Haizz, có phải ngươi giận ba mẹ ta không? Ta giúp ngươi nói với họ được không?"
"Sao có thể, chú dì đối với ta tốt như vậy mà."
"Vậy là ngươi ghét ta, có phải gần đây ta đã làm sai chuyện gì không?"
"Không có."
Hạng Ngưng phát hiện Hứa Đình Sinh không giống mọi khi, lần này hắn không giống như trước đây đang dỗi mình, không giống như đang giả vờ, hắn rất nghiêm túc. Lúc này cô bé mới nhận ra, nếu như ông chú không cưng chiều mình, không sợ mình tủi thân buồn bã, thì hóa ra mình chẳng làm được gì cả, cái gì cũng không làm được.
"Hứa Đình Sinh, ngươi cho rằng mình giỏi lắm à! Cho rằng mình giỏi giang, là có thể bắt nạt người khác như vậy sao? Giỏi giang như vậy, sao trước đây ngươi lại mặt dày mày dạn đối tốt với ta làm gì? Tự dưng chạy đến đối tốt với người ta như vậy, bây giờ lại tự dưng như thế này,..."
Tiểu Hạng Ngưng nghĩ mà chỉ muốn khóc, sự thật chính là như vậy, cô bé vốn chỉ là một cô gái nhỏ bình thường, đột nhiên một ngày... Hứa Đình Sinh xuất hiện, nâng cô bé trong lòng bàn tay, nâng lên tận mây xanh,...
Cô bé đã quen, rồi sau đó lại không còn nữa.
"Ngươi đến đây, luyện Taekwondo với ta."
Hứa Đình Sinh có chút khó hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo.
Trong phòng học Taekwondo rộng rãi, mặt đất được phủ kín bằng những tấm đệm xốp chống trượt màu xanh, chỉ có hai người. Tiểu Hạng Ngưng đưa một chiếc bia đỡ vào tay Hứa Đình Sinh, nói: "Cầm lấy, ta đá chết ngươi."
Hứa Đình Sinh cầm bia đỡ trên tay dịch xuống dưới.
"Ta hỏi ngươi trước, cơ thể ngươi thật sự khỏe rồi, không đau chứ?"
"Thật sự khỏe rồi."
"Tốt," Tiểu Hạng Ngưng nắm chặt nắm tay nhỏ, đuôi ngựa vung lên trong không trung, chạy lấy đà vài bước, "Cho ngươi lừa người này". Cô bé một cước không đá vào bia đỡ, mà đá vào mu bàn chân của Hứa Đình Sinh.
"Cho ngươi bắt nạt người này."
Lại một cước.
Tiểu Hạng Ngưng mảnh mai, lại đi chân trần nên cú đá thực ra rất nhẹ, chẳng có chút sức lực nào, Hứa Đình Sinh vội thả lỏng cơ bắp chân để cô bé đá vào thấy mềm hơn một chút.
"Ngươi có đau không?" Hạng Ngưng dừng lại, hỏi Hứa Đình Sinh.
Hứa Đình Sinh mỉm cười lắc đầu.
"Cho ngươi lừa người. Ta đá chết ngươi." Hạng Ngưng lại đá một cước, thấy Hứa Đình Sinh không có phản ứng gì.
"Cho ngươi bận, không dạy ta nữa. Ta đá chết ngươi."
"Cho ngươi mắng ta. Ta đá chết ngươi."
"Cho ngươi đối tốt với ta. Ta đá chết ngươi."
"Cho ngươi hát cho ta nghe. Ta đá chết ngươi."
"Cho ngươi nấu cơm cho ta. Ta đá chết ngươi."
"Thay Đại Hạng Ngưng đá chết ngươi."
"Thay Tiểu Hạng Ngưng đá chết ngươi."
"..."
Cô bé vừa nói, vừa khóc, vừa một cước một cước yếu ớt đá vào mu bàn chân của Hứa Đình Sinh, cô bé tủi thân, tủi thân vô cùng. Cô bé mệt rồi, ngồi phịch xuống đất, hu hu khóc.
Hứa Đình Sinh đặt bia đỡ sang một bên, ngồi xổm xuống bên cạnh Tiểu Hạng Ngưng, nhìn mu bàn chân đỏ ửng của cô bé.
"Ngươi có đau không?"
"Đau."