“Lưu Ly, hôm nay chúng ta đi bái kiến mẫu thân nàng luôn, hay là đợi đến ngày mai?” Tần Dương ân cần dò hỏi.
Lưu Ly Yên trầm ngâm một chút rồi đáp: “Phu quân, chúng ta vẫn là để ngày mai đi. Hôm nay nếu như bái kiến mẫu thân, vậy khẳng định phải thông báo cho phụ thân. Với thân phận địa vị của chàng hiện tại, phụ thân cũng không thể tiếp đón qua loa. Ngày mai lại chính là Lưu Ly Đế Yến, hôm nay phụ thân đoán chừng sự vụ cũng không ít.”
Tần Dương khẽ gật đầu. Đã Lưu Ly Yên nói như vậy, hắn cũng không gấp gáp gì trong một ngày này.
“Khụ, mẫu thân nàng bên đó, hẳn là sẽ không phản đối chuyện chúng ta ở bên nhau chứ?” Tần Dương ho nhẹ một tiếng, hỏi.
Về phương diện này, Tần Dương quả thực chưa từng hỏi qua.
Lưu Ly Yên cười duyên nói: “Phu quân, chàng đều đã gặp phụ thân ta rồi, chẳng lẽ còn sợ gặp mẫu thân ta sao?”
“Đương nhiên là sợ chứ. Ta hy vọng khi chúng ta ở bên nhau, nàng có thể nhận được sự chúc phúc từ cả phụ mẫu.” Tần Dương nhìn Lưu Ly Yên, ánh mắt thâm tình nói.
Lưu Ly Yên khẽ run, trong lòng cảm động không thôi.
Lấy thân phận địa vị như Tần Dương, lại có thể quan tâm đến cảm nhận của nữ nhân mình như thế, thật sự hiếm thấy. Đặc biệt là Lưu Ly Yên đã quá quen nhìn cảnh phụ thân mình đối xử lạnh lùng, tuyệt tình với mẫu thân và các phi tử khác.
“Phu quân, cảm ơn chàng.”
Lưu Ly Yên hôn nhẹ lên má Tần Dương, nói tiếp: “Phu quân yên tâm đi, mẫu thân rất vui mừng khi ta tìm được hạnh phúc của đời mình, chỉ là...”
“Chỉ là cái gì?”
Lưu Ly Yên thở dài: “Mẫu thân đối với việc ta có mười mấy vị tỷ muội cũng không phải đặc biệt vui lòng. Nàng đã chịu đủ cảnh lục đục với nhau trong hậu cung của phụ thân, cũng không thích nam nhân có mới nới cũ.”
Tần Dương khẽ gật đầu, điều này rất bình thường. Với hoàn cảnh của mẫu thân Lưu Ly Yên, việc bà kiên quyết phản đối con gái gả cho một nam nhân đa thê là điều dễ hiểu. Dù sao thân phận địa vị của Lưu Ly Yên cũng rất cao quý.
“Yên tâm, đến lúc đó ta sẽ biểu hiện thật tốt.” Tần Dương cười ha hả nói.
“Ân.”
Lưu Ly Yên gật đầu, nàng đối với Tần Dương rất yên tâm. Tần Dương đối xử với nàng hay với các tỷ muội khác đều cực kỳ tốt!
Mặc dù nói trước mắt chỉ có bốn người nhận được thần thông cấp Chí Tôn, nhưng Lưu Ly Yên hiểu rõ, đó là do Bối Dao và các nàng ấy phù hợp. Nếu sau này có được thần thông cấp Chí Tôn khác, Tần Dương nhất định sẽ cân nhắc đến những người còn lại, một ai cũng sẽ không bỏ sót.
“Phu quân, chúng ta về phủ công chúa của ta trước đi.” Lưu Ly Yên đề nghị.
Lưu Ly Yên là con gái của Lưu Ly Chúa Tể, tự nhiên là công chúa của Lưu Ly Đế Quốc. Tại Lưu Ly Vô Thượng Đế Thành này, nàng có một phủ công chúa thuộc về riêng mình. Chỉ là phủ công chúa này quy mô tương đối nhỏ.
Hiện tại địa vị của Lưu Ly Yên trong lòng Lưu Ly Quốc Chủ đã tăng lên rất nhiều, nhưng quy cách phủ công chúa thì vẫn chưa thay đổi. Lần này tại Lưu Ly Đế Yến, đoán chừng sẽ có sự điều chỉnh.
“Được, ta cũng muốn qua xem phủ công chúa của nàng thế nào.” Tần Dương cười nói.
Lưu Ly Vô Thượng Đế Thành có hạn chế tốc độ di chuyển, hơn nữa thành trì lại vô cùng rộng lớn. Phải mất nửa canh giờ sau, Tần Dương bọn họ mới tiến vào hoàng thành, đến trước phủ công chúa của Lưu Ly Yên.
Phủ công chúa chiếm diện tích khoảng vài vạn mét vuông. Đối với người bình thường mà nói, đây đã là một dinh thự khổng lồ. Nhưng đối với công chúa của một để quốc siêu cấp, cái này thật sự không lớn. Thậm chí rất nhiều công chúa ở Hạ Giới còn có nơi ở lớn hơn thế này nhiều!
Trong Lưu Ly Vô Thượng Đế Thành, phủ đệ của những hoàng tử, công chúa được sủng ái có diện tích lên đến mấy trăm, thậm chí cả ngàn vạn mét vuông, gấp hai ba trăm lần phủ công chúa của Lưu Ly Yên!
“Công chúa!”
“Công chúa hồi phủ!”
“Hoan nghênh công chúa hồi phủ!”
Tần Dương và Lưu Ly Yên ngồi xe dị thú trở về. Vừa bước xuống xe, một đội thị nữ và lính gác cổng tại phủ công chúa lập tức hưng phấn nghênh đón. Không ít người bên trong phủ nhận được tin tức cũng vội vã chạy ra đón chào.
“Các ngươi đám nô tài này, hô to gọi nhỏ, còn có quy củ hay không!”
Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lẽo, kiêu ngạo truyền tới. Từ một phủ đệ cách đó không xa, một chiếc xe vua lộng lẫy trong nháy mắt lao đến chỗ Tần Dương bọn họ.
“Lưu Ly muội muội, đám nô tài này của muội quá không có quy củ, tỷ tỷ thay mặt muội giáo huấn bọn họ một chút!”
“Người đâu, dùng Thần Tiên Tiên quất bọn hắn năm mươi roi!”
Trên phượng liễn, một nữ tử cao ngạo lạnh lùng ra lệnh.
“Vâng, Thất công chúa.” Một tên thị vệ bên cạnh lập tức đáp lời.
Người trong phủ công chúa của Lưu Ly Yên lập tức sắc mặt đại biến. Thần Tiên Tiên mà quất năm mươi cái, bọn họ không chết cũng tàn phế!
“Chậm đã.”
“Thất tỷ, bọn họ là thủ hạ của ta, chỉ sợ không tới phiên tỷ giáo huấn bọn họ!” Lưu Ly Yên lạnh lùng lên tiếng.
“A? Muội muội đây là cảm thấy tỷ tỷ xen vào việc của người khác? Tỷ tỷ hôm nay nếu nhất định phải giáo huấn bọn họ thì sao?”
“Các ngươi đám nô tài này còn lo lắng cái gì, cho bản công chúa đánh! Đánh chết tự nhiên có bản công chúa chịu trách nhiệm.” Nữ tử trên phượng liễn cười lạnh nói.
“Ta xem ai dám!” Lưu Ly Yên cả giận quát: “Ai dám động thủ, ta giết kẻ đó!”
“Muội muội, ngươi thật đúng là quen thói lỗ mãng rồi. Mang một gã dã nam nhân trở về liền cảm thấy mình có thể vô pháp vô thiên sao?”
Nữ tử trên phượng liễn khinh thường nói, ánh mắt lúc này mới rơi xuống người Tần Dương.
“Vị này chính là Tần Dương, gã dã nam nhân ngươi tìm được ở bên ngoài a? Nghe nói tại Thập Phương Huyết Thành, Tần Dương ngươi biểu hiện ra thực lực không tệ, hơn nữa còn trở thành Thất Giai Thánh Quân! Bất quá đến nơi này, còn hy vọng ngươi nhận rõ thân phận của bản thân.” Nữ tử trên phượng liễn cao ngạo nói.
Lưu Ly Yên truyền âm cho Tần Dương: “Phu quân, nàng là Thất công chúa của Lưu Ly Đế Quốc, tên là Lưu Ly Thấu. Mẫu thân nàng là Dịch Quý Phi. Phụ thân của Dịch Quý Phi là Cao Giai Chúa Tể - Hải Lan Chúa Tể, phu quân chàng hẳn là chưa gặp qua. Mặt khác, Hải Lan Chúa Tể họ Dương, Dương gia tổ tiên còn có một vị Đỉnh Phong Chúa Tể, hiện tại hẳn là đang ở trạng thái giả chết!”
Tần Dương thầm nghĩ trong lòng, trách không được lại lớn lối như vậy. Nguyên lai mẫu thân là một trong những quý phi được sủng ái nhất - Dịch Quý Phi. Tại hậu cung của Lưu Ly Chúa Tể, Dịch Quý Phi là Nhất Phẩm Quý Phi, có thể cùng Hoàng Hậu tranh cao thấp!
Thực lực nhà mẹ đẻ của Dịch Quý Phi cũng xác thực mạnh mẽ. Dương gia chẳng những có Cao Giai Chúa Tể, mà còn có Đỉnh Phong Chúa Tể giả chết tọa trấn.
“Trước mặt bản tọa, có phần cho ngươi cao cao tại thượng ngồi đó sao?”
“Cút xuống đây cho bản tọa!”
Tần Dương lãnh đạm quát lên. Hắn vừa dứt lời, đỉnh đầu liền xuất hiện Công Đức Thánh Quan, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt nhưng uy nghiêm vô thượng.
Khi Công Đức Thánh Quan chưa hiển hiện, Tần Dương chưa mở miệng, Lưu Ly Thấu không cảm thấy áp lực gì. Nhưng khi Tần Dương vừa cất lời, cộng thêm Công Đức Thánh Quan xuất hiện, Lưu Ly Thấu lập tức cảm thấy một áp lực kinh khủng đè xuống.
Trong cõi u minh phảng phất có thanh âm cảnh cáo nàng, nếu như nàng không lập tức làm theo, nàng sẽ phải chịu thiên địa quy tắc trừng phạt!
“Bịch!”
Mấy cường giả khiêng phượng liễn quỳ rạp xuống đất trước tiên. Những thủ hạ còn lại của Lưu Ly Thấu cũng nhao nhao quỳ xuống, chỉ còn lại hai tên thủ hạ lợi hại nhất vẫn đang cắn răng chống đỡ.
“Ngươi... Ngươi cuồng vọng!”
Lưu Ly Thấu kinh hãi thốt lên. Nàng phách lối đã quen, ở trong Lưu Ly Vô Thượng Đế Thành này nàng từng giáo huấn không ít nhân vật lợi hại, thực sự không nghĩ tới Tần Dương lại dám đối xử với nàng như thế.
Tần Dương lạnh lùng nhìn Lưu Ly Thấu, áp lực nàng phải gánh chịu càng lúc càng lớn.
“Tần Dương, bản công chúa nhớ kỹ ngươi! Ngươi cứ chờ đó cho bản công chúa!”
Lưu Ly Thấu sắc mặt tái nhợt, chật vật bước xuống khỏi phượng liễn. Nàng ném lại một câu đe dọa rồi vội vàng rời đi. Hai tên thủ hạ chưa quỳ cũng vội vã dìu nàng cùng những người khác rút lui.
“Lưu Ly, trước kia nàng sống ở đây, có phải hay không rất khổ?” Tần Dương khẽ hỏi.
Hắn mới đến đây mà Lưu Ly Thấu đã có thái độ như vậy, huống chi Lưu Ly Yên bây giờ vị thế đã mạnh hơn trước rất nhiều. Có thể tưởng tượng trước kia Lưu Ly Thấu ngang ngược càn rỡ đến mức nào.
Lưu Ly Yên cười khổ nói: “Ta ngược lại không có gì, trước kia ta phần lớn thời gian đều ở Hạ Giới, chỉ có mẫu thân là chịu khổ rất nhiều.”
“Phu quân, Lưu Ly Thấu là kẻ không chịu thiệt thòi bao giờ. Ca ca ruột của nàng là Nhị Hoàng Tử, chỉ sợ bọn họ sẽ lại tới tìm phiền toái.”
Tần Dương cười lạnh: “Vậy thì để bọn hắn tới, ta chờ!”