“Nhị ca, huynh phải làm chủ cho muội a!”
“Cái con Lưu Ly Yên kia, còn chưa thành thân mà đã dẫn dã nam nhân về, lại còn không để muội vào mắt. Tên Tần Dương kia còn muốn ép muội quỳ xuống!”
Lưu Ly Thấu chạy đến chỗ Nhị ca của mình khóc lóc kể lể.
“Tần Dương đã đến? Hơn nữa còn ép muội quỳ xuống? Thật to gan!”
Nhị ca của Lưu Ly Thấu, Nhị Hoàng Tử Lưu Ly Thái tức giận quát lớn. Khí tức kinh khủng từ trên người hắn bùng phát, hắn chính là một cường giả cấp bậc Bán Bộ Chúa Tể.
“Nhị ca, Lưu Ly Yên bọn họ làm như thế, rõ ràng chính là không đem huynh muội chúng ta để vào mắt! Nhị ca, Lưu Ly Yên bọn họ bây giờ liền lớn lối như vậy, đợi đến khi đệ đệ của ả trưởng thành, Lưu Ly Đế Quốc này còn có chỗ dung thân cho huynh muội chúng ta sao?” Lưu Ly Thấu thêm dầu vào lửa.
Trong mắt Lưu Ly Thái hàn quang lấp lóe. Mặc dù đường đường là Bán Bộ Chúa Tể mà đi tranh chấp với một hài nhi chưa ra đời thì có vẻ mất mặt, nhưng có những thứ không tranh không được. Hắn thật sự sợ đến lúc đó vị trí Thái Tử của Lưu Ly Đế Quốc lại rơi xuống đầu đệ đệ chưa sinh ra của Lưu Ly Yên!
“Muội muội, sao muội lại đi chọc vào Tần Dương trước? Sao không đợi Đại ca bọn hắn gây sự với Tần Dương trước?” Lưu Ly Thái trách nhẹ.
Lưu Ly Thấu nói: “Nhị ca, Đại ca mặt ngoài nhân hậu nhưng trong bóng tối âm tàn, hắn sẽ đợi chúng ta hành động trước. Huống hồ, muội ở ngay gần phủ của Lưu Ly Yên, bao nhiêu con mắt đều đang nhìn vào muội, chờ xem muội phản ứng thế nào đây. Nếu chúng ta không có động tĩnh gì, chúng ta mới là kẻ mất mặt nhất!”
“Mặt khác Nhị ca, muội không nghĩ tới Tần Dương, cái tên dã... nhân kia lại dám không nể mặt muội như vậy!”
Lưu Ly Thấu kỳ thật muốn nói "dã tạp chủng", nhưng lời đến khóe miệng lại nuốt xuống. Tần Dương dù sao cũng là Thất Giai Thánh Quân, nàng sợ nói quá lời sẽ không hay.
“Được rồi, gây thì gây!”
“Hiển lộ chút cơ bắp cũng không có gì xấu! Nhị ca sẽ làm chủ cho muội!”
Lưu Ly Thái trầm giọng nói. Tần Dương mặc dù là Thất Giai Thánh Quân, nhưng Lưu Ly Thái không sợ. Dương gia đã có cường giả cấp bậc Chúa Tể đến tọa trấn bên này!
Hơn nữa Tần Dương nói cho cùng cũng chỉ là nam nhân của Lưu Ly Yên. Địa vị của Lưu Ly Yên trong lòng Lưu Ly Chúa Tể tuy có tăng, nhưng tuyệt đối không thể cao bằng hắn!
“Đa tạ Nhị ca!” Lưu Ly Thấu vội vàng nói.
Lưu Ly Thái rất nhanh truyền lệnh ra ngoài, năm trăm Cung Đình Nội Vệ lập tức được điều động. Hắn có tư cách điều động lực lượng này.
Những Cung Đình Nội Vệ này thực lực kỳ thật cũng không quá mạnh, kẻ mạnh thì Thánh Tôn, kẻ yếu chỉ có Thần Hoàng, nhưng thân phận của bọn họ lại rất đặc biệt. Ở trong Hoàng Thành, phản kháng Cung Đình Nội Vệ là tội danh không nhỏ, tru sát Cung Đình Nội Vệ càng là trọng tội.
Lưu Ly Thái dẫn theo một thủ hạ cấp bậc Bán Bộ Chúa Tể dẫn đội, rất nhanh đã đến trước phủ công chúa của Lưu Ly Yên.
Năm trăm Cung Đình Nội Vệ lập tức vây kín cổng chính phủ công chúa.
“Công chúa điện hạ, không xong rồi! Nhị Hoàng Tử điều động Cung Đình Nội Vệ vây kín cổng phủ.” Thủ lĩnh thị vệ bên ngoài hốt hoảng vào báo tin.
Tần Dương cùng Lưu Ly Yên cấp tốc đi ra cửa.
“Gặp qua Nhị ca, Nhị ca làm thế này là có ý gì?”
Lưu Ly Yên thi lễ một cái, hỏi. Bất kể nói thế nào, Lưu Ly Thái vẫn là Nhị Hoàng Tử, về mặt lễ tiết nàng phải chú ý không để bị bắt thóp.
Lưu Ly Thái cười nhạt nói: “Yên Nhi muội muội không cần kinh hoảng. Nhị ca nghe Thất muội nói, hạ nhân bên này của muội không hiểu quy củ, nên tới mang bọn họ đi thẩm vấn một chút. Yên Nhi muội muội bây giờ thế nhưng là rất được phụ thân yêu thích, người dưới không thể quá thất lễ!”
“Nếu như trong bọn hắn có kẻ không hợp cách, Nhị ca sẽ giúp muội xử lý, đến lúc đó đổi cho muội một nhóm hạ nhân tốt hơn! Người đâu, mang đi!”
Đám hạ nhân trong phủ công chúa lập tức sắc mặt tái nhợt. Nếu bị Cung Đình Nội Vệ của Lưu Ly Thái mang đi, bọn họ chắc chắn chỉ có con đường chết. Hơn nữa một cái không tốt còn liên lụy đến cả người nhà.
“Nhị ca, chuyện trong phủ của ta, tự ta quản là được.” Lưu Ly Yên trầm giọng nói.
Lưu Ly Thái thản nhiên đáp: “Yên Nhi muội muội, thế thì không được. Cái Hoàng Thành to lớn này cũng cần có quy củ, nếu như không có quy củ, chuyện nô tài lấn chủ nói không chừng sẽ phát sinh. Trước kia A Tư Hoàng Triều từng có chuyện như vậy, một vị công chúa bị nô tài trong phủ ức hiếp, phản kháng không được, cuối cùng gây ra bê bối tày trời, chưa thành thân mà không biết đã hoài thai nghiệt chủng của gã dã nam nhân nào! Mặt mũi Hoàng thất đều bị mất hết!”
Nói đến đây, Lưu Ly Thái liếc mắt nhìn Tần Dương đầy ẩn ý.
Tần Dương ánh mắt híp lại. Tên Nhị Hoàng Tử Lưu Ly Thái này cũng có chút thủ đoạn, dẫn người tới không trực tiếp nhắm vào bọn họ mà nhắm vào hạ nhân, khiến người ta khó bắt bẻ lý lẽ. Lời nói gần xa còn châm chọc Lưu Ly Yên chưa thành thân đã dẫn hắn, một "dã nam nhân" về nhà.
“Lưu Ly, những người trong phủ này không phải nàng đã tặng cho ta rồi sao? Bọn họ còn phải chịu luật pháp Lưu Ly Quốc Độ quản lý à?” Tần Dương giả bộ nghi hoặc hỏi.
Lưu Ly Yên lập tức tỉnh ngộ, nàng nhìn Lưu Ly Thái, áy náy nói: “Nhị ca, huynh xem ta cũng quên mất chuyện này. Về sau ta ở chỗ này đoán chừng sẽ ít đi, cho nên ta liền đem bọn hắn tất cả tặng cho Tần Dương rồi. Sau này bọn họ sẽ theo ta rời đi, chiếu cố ta cũng thuận tiện.”
“Ngươi nói láo!” Lưu Ly Thấu nghiêm nghị quát.
Lưu Ly Thái giơ tay ra hiệu cho Lưu Ly Thấu im lặng. Lưu Ly Yên đã nói như vậy, bọn họ không có chứng cứ, coi như là nói dối thì đã sao? Chỉ cần có lý do hợp lý, đám Cung Đình Nội Vệ của hắn sẽ không dễ dàng mang người đi được.
Xem ra không thể thông qua biện pháp này để ép Lưu Ly Yên bọn họ cúi đầu.
“Tần Dương đúng không?” Ánh mắt Lưu Ly Thái dừng lại trên người Tần Dương.
“Ân.” Tần Dương đạm nhiên đáp.
Lưu Ly Thái híp mắt nói: “Tần Dương, ngươi cùng Yên Nhi muội muội ở cùng một chỗ, ta là Nhị ca của muội ấy, sao không thấy ngươi hướng ta hành lễ? Chẳng lẽ ngươi xem thường Lưu Ly Đế Quốc chúng ta?”
Tần Dương lắc đầu: “Nhị Hoàng Tử lời ấy sai rồi. Bản tọa cùng Lưu Ly còn chưa thành thân, lúc này gọi ngươi là Nhị ca thì hơi sớm! Ở chỗ khác gọi ngươi một tiếng ngược lại không vấn đề, nhưng nơi này là Hoàng Thành của Lưu Ly Đế Quốc, phải chú trọng lễ pháp!”
“Ngược lại là Nhị Hoàng Tử, bản tọa cũng có chuyện muốn thỉnh giáo!”
“Ngươi nói.” Lưu Ly Thái trầm giọng.
Tần Dương thản nhiên nói: “Bản tọa vốn cho rằng Nhị Hoàng Tử không biết bản tọa, cho nên mới không hướng bản tọa hành lễ. Nhưng nghe Nhị Hoàng Tử nói như vậy, ngươi hẳn là nhận biết bản tọa. Bản tọa chính là Nhân Tộc Thất Giai Thánh Quân. Nhị Hoàng Tử ngươi thân là Nhân Tộc cường giả, gặp bản tọa mà không hành lễ, bản tọa phải chăng có thể cho rằng Nhị Hoàng Tử không đem tất cả Nhân Tộc Thánh Quân để vào mắt?”
“Nhân Tộc Thần Hoàng, Thánh Quân, cùng đại lượng cường giả đã vì Nhân Tộc làm ra cống hiến to lớn. Nhị Hoàng Tử ngươi thái độ như vậy là không đúng!”
“Lưu Ly Đế Quốc chính là lễ nghi chi bang, Lưu Ly Quốc Chủ bản thân cũng là Thánh Quân. Nhị Hoàng Tử ngươi cư xử như vậy, tương lai chỉ sợ không thích hợp trở thành Thái Tử của Lưu Ly Đế Quốc!”
“Về phương diện này, vẫn là Đại Hoàng Tử làm tốt hơn!”
“Bản tọa đến lúc đó sẽ toàn lực ủng hộ Đại Hoàng Tử trở thành Lưu Ly Đế Quốc Thái Tử.”
Nơi xa, Đại Hoàng Tử Lưu Ly Càn của Lưu Ly Đế Quốc cũng đang chú ý đến bên này. Nghe được lời Tần Dương, mắt hắn sáng rực lên.
Nếu như Tần Dương thật sự toàn lực ủng hộ hắn, vậy thì cơ hội trở thành Thái Tử của hắn sẽ tăng lên đáng kể!
Lưu Ly Thái bọn họ chạy tới gây sự với Lưu Ly Yên, cũng không có nghĩa là bọn họ coi trọng nàng, mà là bọn họ coi trọng Tần Dương và thế lực sau lưng. Những hoàng tử công chúa bình thường khác căn bản không đáng để Lưu Ly Thái để mắt tới.
“Các ngươi nói xem lời Tần Dương, có mấy thành là thật?”
“Bản điện hạ bây giờ có nên hay không ra mặt giúp Tần Dương?”
Lưu Ly Càn truyền âm hỏi đám mưu sĩ của mình.