Virtus's Reader
Trùng Sinh Chi Vô Thượng Thiên Đế

Chương 573: CHƯƠNG 571: LỜI THỔ LỘ CỦA GIAI NHÂN, TẤM LÒNG QUÂN TỬ

“Tích Vũ cô nương, không biết ngươi tìm ta có chuyện gì?”

Dạ Vô Song bước vào căn phòng nơi Tô Tích Vũ đang đợi.

Tô Tích Vũ vui mừng nhìn Dạ Vô Song: “Vô Song công tử, từ sau khi từ biệt tại Thiên Tài Tù Lồng, rốt cục lại được gặp người.”

“Vô Song công tử, ta thích chàng, chàng có thể đưa ta rời khỏi Thánh Ma Đại Lục không?”

“Khụ khụ!”

Dạ Vô Song vừa mới ngồi xuống uống một ngụm trà, nghe Tô Tích Vũ nói vậy suýt chút nữa thì sặc, nước tràém chút phun hết ra ngoài.

“Cái kia... Tích Vũ cô nương, ngươi không phải kiểu người ta thích. Hơn nữa, ta cũng không xứng đáng để ngươi thích. Mặt khác, Tích Vũ cô nương, theo ta được biết Cung Thái tử dự định để ngươi trở thành Thái tử phi của hắn. Ngươi cảm thấy ta sẽ dẫn ngươi đi, đắc tội Cung Thái tử, đắc tội Thần Thánh Đế Quốc sao?”

Dạ Vô Song lắc đầu.

Tô Tích Vũ hít sâu một hơi nói: “Vô Song công tử, chàng là Thánh tử của Vạn Đế Cung. Ta bây giờ cùng Thái tử điện hạ cũng chưa có hôn ước, lấy thân phận của chàng nếu muốn đưa ta rời khỏi Thánh Ma Đại Lục khẳng định có thể làm được. Coi như chàng bây giờ không thích ta, ta tin tưởng về sau chàng cũng sẽ thích ta.”

Tô Tích Vũ còn vài ngày nữa mới tròn mười bốn tuổi. Ở độ tuổi này, đối với tình cảm, nàng còn rất ngây thơ và xúc động.

Nếu đổi lại là một thiên kim tiểu thư văn tĩnh, e rằng sẽ không làm ra chuyện như vậy. Nhưng Tô Tích Vũ từ mười tuổi đã bắt đầu quản lý một số việc kinh doanh của Tô gia, nàng không phải loại tiểu thư khuê các bị nhốt sâu trong nhà, tính cách của nàng dám yêu dám hận.

Dạ Vô Song lắc đầu: “Tích Vũ cô nương, xin lỗi. Nếu như ta thích ngươi, yêu cầu này ta sẽ đáp ứng. Nhưng thật đáng tiếc, ta đối với ngươi không có hứng thú. Hơn nữa nếu ngươi hiểu rõ về ta hơn, đoán chừng ngươi cũng sẽ không còn hứng thú với ta nữa!”

“Tựa như lần này tiến vào Thiên Tuyệt Cấm Địa, Bối Dao xảy ra chuyện. Ta và Tần Dương là bằng hữu, nhưng ta vẫn lừa gạt hắn, lừa đi một thị nữ của hắn để đổi lấy Bối Dao từ tay kẻ bắt cóc. Nếu không phải Tần Dương thủ đoạn cao minh cuối cùng cứu được Lạc Linh Na, thì Lạc Linh Na bây giờ coi như không chết cũng chỉ là một phế nhân, cả đời này đều bị hủy hoại!”

Tô Tích Vũ ngẩn người, nàng nghe được tin đồn không phải như vậy.

“Ngươi hẳn đã nghe nói qua chuyện này. Tần huynh nói như vậy bất quá là vì giữ gìn thanh danh cho ta, tình huống thực tế không phải thế. Tích Vũ cô nương, những gì ngươi thấy và nghe trước kia chỉ là mặt hào nhoáng của ta. Trên thực tế, ta thân là Thánh tử Vạn Đế Cung, nếu chỉ có mặt hào nhoáng đó thì tương lai làm sao khống chế được Vạn Đế Cung to lớn?”

“Hơn nữa, ngươi có biết để trở thành Thánh tử, ta phải dùng bao nhiêu thủ đoạn không? Cái vị trí này, với sự thông minh tài trí của ngươi, hẳn phải biết người tranh đoạt rất nhiều. Vì sao kẻ khác thất bại, còn ta lại ngồi vững ở vị trí này?”

Dạ Vô Song thao thao bất tuyệt.

Ánh mắt Tô Tích Vũ dần dần ảm đạm đi một chút.

“Tích Vũ cô nương, ở một mức độ nào đó, ta và Cung Thái tử là cùng một loại người. Ngươi đã không thích hắn, vậy chờ ngươi hiểu ta hơn, ngươi khẳng định cũng sẽ không thích ta. Ngươi thích một người tương đối chung tình, đúng không?”

Tô Tích Vũ khẽ gật đầu.

Dạ Vô Song thản nhiên nói: “Ta trở thành Thánh tử Vạn Đế Cung, ngươi hẳn là rõ ràng, sau lưng ta có rất nhiều cường giả, rất nhiều thế lực ủng hộ. Người ta vì sao ủng hộ? Bởi vì lợi ích trong tương lai! Ngươi cảm thấy làm thế nào để bảo đảm lợi ích đó tốt nhất?”

“Thông gia.”

Tô Tích Vũ lẩm bẩm.

Tô gia bây giờ cùng Cung Thái tử, chẳng phải cũng là như vậy sao?

Cung Ngọc Thương muốn có được sự ủng hộ của Tô gia, nhưng Tô gia phải đảm bảo lợi ích tương lai, cho nên Cung Ngọc Thương phải cùng nàng thông gia.

“Tích Vũ cô nương, ngươi rất thông minh.”

“Ngươi hãy tra lại lịch sử Thần Thánh Đế Quốc, xem thử các đời đế quân có mấy ai là người chuyên tình chỉ có một thê tử?”

Tô Tích Vũ mặc dù tuổi còn nhỏ nhưng nàng đọc rất nhiều sách, sử sách phương diện này nàng cũng đã xem qua. Sắc mặt nàng trở nên có chút trắng bệch. Trong lịch sử Thần Thánh Đế Quốc, đế quân như vậy... một người cũng không có!

Hậu cung giai lệ dưới ba trăm người đã là số rất ít, tình huống bình thường đế quân Thần Thánh Đế Quốc có ít nhất một ngàn người trong hậu cung.

Nhiều thì mấy vạn người cũng có!

Thần Thánh Đế Quốc là thế lực Cửu Phẩm, dưới trướng một thế lực Lục Phẩm thôi nhân khẩu đã có thể lên tới hơn ngàn ức. Là quốc chủ Thần Thánh Đế Quốc, đừng nói hậu cung mấy vạn người, coi như mấy trăm vạn người thì nuôi cũng chẳng tốn chút sức lực nào.

“Vô Song công tử, nhưng Thần Thánh Đế Quốc là đế quốc, Vạn Đế Cung các ngươi thì không phải.”

Dạ Vô Song thản nhiên nói: “Vạn Đế Cung xác thực không phải, nhưng trong lịch sử Vạn Đế Cung, số lần vị trí Cung chủ truyền cho hậu duệ của mình rất nhiều, hoặc là truyền cho người trong cùng phái hệ. Mỗi Cung chủ tại vị, vì đảm bảo lợi ích phái hệ của mình, đều toàn lực lôi kéo cường giả, đây là điều tất yếu.”

“Thông gia là một trong những thủ đoạn quan trọng nhất!”

“Về bản chất, Vạn Đế Cung và Thần Thánh Đế Quốc cũng không có bao nhiêu khác biệt, chỉ là phái hệ của Thần Thánh Đế Quốc là hoàng thất!”

“Ta nếu trở thành Cung chủ, không nói cưới hơn trăm người, nhưng cưới mấy chục người là điều chắc chắn. Bây giờ số người chuẩn bị cùng ta thông gia đã không ít rồi!”

Tô Tích Vũ có chút chân tay luống cuống. Lời nói của Dạ Vô Song phảng phất như từng mũi tên đâm xuyên qua những ảo tưởng tốt đẹp của nàng.

“Tích Vũ cô nương, kỳ thật ta rất hâm mộ Tần huynh. Tần huynh không có những phiền não như vậy. Sau lưng hắn mặc dù có cường giả ủng hộ, nhưng hẳn không phải là thế lực kiểu như Vạn Đế Cung. Hơn nữa năng lực bản thân Tần huynh rất mạnh, tương lai hắn nhất định có thể trở thành Luyện Dược Sư cấp Cửu Phẩm, thậm chí là đỉnh tiêm Cửu Phẩm, hắn tự tại hơn ta rất nhiều!”

Tô Tích Vũ lắc đầu: “Hắn không phải kiểu người ta thích. Bên người có mấy thị nữ xinh đẹp, nhìn qua là biết kẻ háo sắc.”

Dạ Vô Song ho nhẹ: “Tích Vũ cô nương, lời này nói với ngươi không thích hợp lắm, nhưng theo ta được biết, Tần huynh cùng các thị nữ của hắn bây giờ vẫn là thanh thanh bạch bạch. Các nàng đều chưa trở thành nữ nhân của hắn, dù rất xinh đẹp và đã đi theo Tần huynh một hai năm nay.”

Trong mắt Tô Tích Vũ lóe lên dị quang. Điểm này nàng ngược lại không rõ ràng. Tại Thiên Tài Tù Lồng, sự chú ý của nàng đều đặt lên người Dạ Vô Song. Từ khi ra khỏi đó, nàng và Tần Dương chưa từng gặp lại, cũng chưa gặp Lạc Linh Na các nàng.

“Tích Vũ cô nương, nếu ngươi không thích Cung Thái tử, ngươi không ngại cho Tần huynh một cơ hội. Tần huynh là người có tình có nghĩa.”

Tô Tích Vũ đứng lên: “Vô Song công tử, cảm ơn chàng đã nói với ta những điều này. Bất quá chàng cũng không cần tác hợp ta cùng Tần Thần y. Ta đối với hắn không có cảm giác gì. Người ta thích, một là phải chuyên tình, hai là phải có thực lực cực kỳ mạnh mẽ.”

“Tần Thần y phương diện chế thuốc rất lợi hại, nhưng khó thành cường giả đỉnh cao.”

Dạ Vô Song vội vàng nói: “Tích Vũ cô nương, lần này Tần huynh thế nhưng là đã chiến đấu cùng Phong Bá Thành và giết chết hắn.”

“Hắn chỉ là công pháp không tệ mà thôi, đứng bất động ở đó để Phong Bá Thành bị chính công kích của mình giết chết. Kiểu đó ta cũng không thưởng thức.”

“Vô Song công tử, làm phiền chàng nói cho Tần Thần y, ta và hắn không có khả năng, hắn không cần lãng phí thời gian trên người ta.”

Tô Tích Vũ lắc đầu.

Dạ Vô Song nói: “Tích Vũ cô nương, ngươi quên trận chiến giữa ta và Tần huynh tại Thiên Tài Tù Lồng sao? Người bại là ta, ngươi tận mắt nhìn thấy mà.”

“Thủ đoạn các phương diện khác của Tần huynh cũng rất lợi hại.”

“Dù sao ta chính là không thích.”

Tô Tích Vũ mở cửa vội vàng rời đi.

Rất nhanh, Dạ Vô Song đến phòng bên cạnh. Hồng Thịnh có việc đã rời đi, trong phòng chỉ còn Tần Dương đang đợi.

“Tần huynh, ta đã tận lực, nhưng mục tiêu của ngươi cũng giống như ta, khó khăn trùng điệp a.”

Dạ Vô Song lắc đầu nói, hắn truyền âm kể lại tình huống cuộc nói chuyện với Tô Tích Vũ cho Tần Dương. Mắt Tần Dương lập tức sáng lên.

“Ha ha, Vô Song huynh, đa tạ!”

“Lần trước ngươi thua ta, nói bí mật gọi đại ca mà ngươi cứ lờ đi, lần này coi như tha cho ngươi, ha ha!”

Tần Dương cười to.

Dạ Vô Song cổ quái nói: “Tần huynh, chẳng lẽ ta nói chưa rõ ràng? Thái độ của Tích Vũ cô nương vẫn là cái bộ dáng đó.”

Tần Dương cười ha hả: “Vô Song huynh, ngươi sai rồi. Thái độ của nàng đã có chút chuyển biến, ngươi không hiểu nàng mà thôi.”

“Ngươi nói những lời kia, hứng thú của nàng đối với ngươi khẳng định giảm mạnh, sự bài xích đối với ta khẳng định cũng giảm xuống không ít!”

Dạ Vô Song nói: “Nhưng nàng nhờ ta chuyển lời rằng nàng và ngươi hoàn toàn không có khả năng.”

Tần Dương nhìn Dạ Vô Song như nhìn kẻ ngốc: “Vô Song huynh, phương diện này ngươi phải tăng cường a! Nàng là con gái, tốt xấu gì cũng phải rụt rè một chút chứ? Coi như ý nghĩ có thay đổi, chẳng lẽ lại nói toẹt ra? Lại nói, nàng không phải bảo thích người chung tình sao, nàng có sự khảo nghiệm như vậy là rất bình thường. Nếu ta lập tức rút lui, thì đâu có xứng với hai chữ ‘chung tình’?”

“Hơn nữa, Tích Vũ có thể không nhớ chuyện ta thắng ngươi trước đó sao? Nàng về sau căn bản là nói bừa trong lúc cấp bách, chứng tỏ nội tâm nàng không bình tĩnh như vẻ bề ngoài. Ngươi phải biết nàng là kỳ tài thương nghiệp, bình thường nàng rất bình tĩnh, sẽ không mắc lỗi logic như vậy.”

Dạ Vô Song hoài nghi nhìn Tần Dương: “Tần huynh, ngươi hiểu rõ Tô Tích Vũ như vậy sao? Ta thấy đây mới là ngươi đang nói bừa a?”

“Ha ha, có phải hay không, về sau ngươi sẽ biết.” Tần Dương khẽ cười.

Kiếp trước ở bên Tô Tích Vũ nhiều năm như vậy, Tần Dương vẫn có lòng tin vào phán đoán của mình. Trước đó hắn đã cho Tô Tích Vũ công pháp cường đại, cho nàng Thông Thiên Huyết Lan, trong lòng Tô Tích Vũ đối với hắn nhất định là có hảo cảm. Bây giờ Dạ Vô Song nói những lời kia, tình cảm của Tô Tích Vũ dành cho Dạ Vô Song giảm xuống, thì phân lượng của hắn trong lòng nàng tự nhiên sẽ tăng lên.

Đương nhiên, muốn nói tiếp theo dễ dàng đuổi tới tay Tô Tích Vũ, đó là chém gió.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!