“Tần huynh, cáo từ, chúc ngươi đến lúc đó ôm mỹ nhân về!”
Dạ Vô Song chắp tay nói.
Tần Dương bọn họ đến một tòa đại thành, nơi này có truyền tống trận đi về phía đông Thánh Ma Đại Lục.
Nếu không thông qua truyền tống trận, chỉ trong vài ngày, Tần Dương căn bản không thể nào kịp tham dự lễ trưởng thành của Tô Tích Vũ.
“Cáo từ!”
Tần Dương tiến vào bên trong truyền tống trận. Trong nhẫn không gian của hắn có người, nhưng tổng số lượng vẫn nằm trong phạm vi chịu tải của truyền tống trận. Chỉ cần đưa đủ tiền, thế lực sở hữu truyền tống trận căn bản sẽ không quản trong nhẫn không gian của ngươi chứa cái gì.
“Đợi chút, Tần Thần y, không ngại chúng ta cùng ngươi ngồi truyền tống trận rời đi chứ? Ngươi đi một mình như vậy rất lãng phí!”
Một giọng nói già nua truyền tới. Rất nhanh, mấy bóng người xuất hiện. Hai cường giả Cửu Phẩm của Thiên Đạo Liên Minh, một cường giả Cửu Phẩm của Huyền Thiên Minh thình lình có mặt trong đó. Ngoài ra còn có hơn mười cường giả Bát Phẩm.
Dạ Vô Song cau mày: “Chư vị, chỉ sợ không tiện lắm. Ta bỗng nhiên thay đổi chủ ý, muốn cùng Tần huynh rời đi!”
Tần Dương hướng về phía Dạ Vô Song khoát tay: “Vô Song huynh, ngươi không phải đi về hướng đó, đừng lãng phí thời gian. Bọn họ đã tiện đường cùng ta, có bọn họ giúp ta chia sẻ chút phí truyền tống cũng không tệ. Các vị đạo hữu tranh thủ thời gian tiến vào, truyền tống sắp bắt đầu rồi!”
Hơn mười cường giả của Thiên Đạo Liên Minh và Huyền Thiên Minh lập tức tiến vào trong truyền tống trận, cộng thêm bọn họ cũng không vượt quá giới hạn một lần truyền tống.
“Chư vị, một nửa phí truyền tống, không có vấn đề chứ?”
“Có thể!”
Cường giả Thiên Đạo Liên Minh và Huyền Thiên Minh rất nhanh đưa ra không ít Cực Phẩm Linh Tệ. Truyền tống khoảng cách xa như vậy, chi phí không hề thấp.
“Tiết kiệm được một khoản.”
Tần Dương cười nói: “Vô Song huynh, hẹn gặp lại ở Đằng Long Đại Lục. Hi vọng đến lúc đó ngươi và Bối Dao đã có tiến triển.”
“Nhất định!”
Dạ Vô Song trong lòng có chút lo lắng, nhưng hắn cũng không biểu hiện ra ngoài.
Truyền tống trận khởi động, thân ảnh bọn Tần Dương cấp tốc biến mất. Quá trình truyền tống cần vài phút, nhưng trong quá trình này, bọn Tần Dương đều không dám vọng động. Bị cuốn vào hư không bên trong rất dễ bị năng lượng hỗn loạn diệt sát, đây không phải chuyện đùa.
Mấy phút trôi qua, phía trước xuất hiện ánh sáng. Thân ảnh bọn Tần Dương chợt xuất hiện tại một truyền tống trận trống trải.
Nơi này cách Tô gia còn khá xa, nhưng với tốc độ của Tần Dương, đuổi kịp tham gia lễ trưởng thành của Tô Tích Vũ đã không thành vấn đề.
“Tần thiếu, lão phu là Tứ trưởng lão Thiên Đạo Liên Minh, Thác Bạt Nghiêm. Chúng ta tìm chỗ tâm sự chút chứ?”
Một trong hai cường giả Cửu Phẩm của Thiên Đạo Liên Minh trầm giọng nói. Các cường giả còn lại của Thiên Đạo Liên Minh và Huyền Thiên Minh đều nhìn chằm chằm Tần Dương.
“Được a!”
Tần Dương cười nói.
Không đến tửu lâu trà quán gì cả, Tần Dương cùng bọn họ đi đến một nơi hoang vắng cách xa thành thị.
“Liền nơi này đi. Thác Bạt trưởng lão, các ngươi có gì muốn nói?”
Tần Dương cười nhạt.
Thác Bạt Nghiêm bọn họ nhìn chằm chằm Tần Dương. Bên người Tần Dương chỉ có Lôi Tinh Hà và chín Tu La Vệ. Bọn họ không hiểu rõ Tần Dương lấy đâu ra tự tin như vậy?
“Trong không gian bảo vật của Tần Dương chắc chắn có cường giả lợi hại.”
“Nếu hắn không ngốc, hắn sẽ không từ chối Dạ Vô Song đi cùng. Hắn đến đây khí thế rất đủ.”
Thác Bạt Nghiêm bọn họ truyền âm nghị luận, không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Dù sao cường giả Thiên Đạo Liên Minh, Huyền Thiên Minh tiến vào Thiên Tuyệt Cấm Địa đều đã chết. Nếu bọn họ chết trong tay Tần Dương, vậy thì bọn họ chưa chắc làm gì được hắn. Tần Dương nhìn qua thế nhưng là bình an vô sự!
“Chư vị, có gì nói thẳng đi, ta còn có việc!”
“Nếu các ngươi muốn trực tiếp ra tay đối phó ta, không ngại thì cứ thử xem. Nhưng hậu quả đáng sợ mang lại, hi vọng các ngươi có thể chịu đựng được!”
Tần Dương thần tình lạnh nhạt.
Cường giả còn lại của Thiên Đạo Liên Minh và Huyền Thiên Minh chưa tụ tập tới, bây giờ bên này chỉ có ba cường giả Cửu Phẩm, hoàn toàn nằm trong giới hạn chịu đựng của Tần Dương. Đánh lên, hắn tin tưởng mình có năng lực diệt sạch đám Thác Bạt Nghiêm!
“Khục, Tần thiếu ngươi đừng nóng giận. Thiên Đạo Liên Minh và Huyền Thiên Minh chúng ta lần này đều tổn thất không nhỏ, cho nên tâm tình mọi người đều không tốt, trước đó có nhiều chỗ đắc tội, hi vọng Tần thiếu bỏ qua cho!” Thác Bạt Nghiêm nói.
Tần Dương khoát tay: “Hành vi bá đạo đó của các ngươi ta không hiểu nổi. Bất quá, chuyện đã qua, ta cũng lười truy cứu!”
“Nếu không có chuyện gì khác, ta đi trước đây!”
Trong mắt Thác Bạt Nghiêm tinh mang lấp lóe, hắn nóng lòng muốn ra tay nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống. Coi như bên người không có cường giả bảo hộ, trên người Tần Dương khẳng định có không ít bảo vật cường đại. Lúc này đối phó Tần Dương, bọn họ cũng phải trả cái giá không nhỏ.
“Tần thiếu, chờ một chút. Là như vầy, người đã từng tiếp xúc với cường giả Thiên Đạo Liên Minh và Huyền Thiên Minh chúng ta, không biết ngươi có cái nhìn gì về cái chết của bọn họ?”
Cường giả Cửu Phẩm của Huyền Thiên Minh lên tiếng.
Tần Dương cười như không cười: “Cái nhìn? Ta nghĩ có thể là cường giả Thiên Đạo Liên Minh và Huyền Thiên Minh đánh nhau. Thiên Đạo Liên Minh tiến vào hai cường giả Cửu Phẩm cùng không ít Bát Phẩm, Huyền Thiên Minh tiến vào ba cường giả Cửu Phẩm. Thực lực như vậy đều thập phần cường đại, không phải thế lực bình thường có thể đối phó!”
“Ta trước đó đụng phải cường giả Huyền Thiên Minh, sau đó cường giả Thiên Đạo Liên Minh lại xuất hiện. Lúc ấy ba cường giả Cửu Phẩm của Huyền Thiên Minh tựa hồ rất không vui. Bọn họ một đám cường giả im lặng khá lâu, đoán chừng là đang truyền âm giao lưu, kết quả Vô Song huynh chạy tới. Bất kể là cường giả Thiên Đạo Liên Minh hay Huyền Thiên Minh, có lẽ trong lòng đều khó chịu.”
Nói đến đây, Tần Dương truyền âm riêng cho Thác Bạt Nghiêm: “Thác Bạt trưởng lão, ngươi biết vì sao cường giả Huyền Thiên Minh lại để mắt tới ta không?”
“Bởi vì Huyền Thiên Minh đã lấy được Biển Sâu U Liên! Chính là lúc ta cùng Vô Song huynh bọn họ qua Huyền Thiên Đảo thì gặp thú triều!”
“Ta phát hiện cường giả Huyền Thiên Minh lấy được Biển Sâu U Liên, liền uy hiếp bọn họ, đoạt được ba đóa!”
“Tổng cộng chín đóa, bị ta lấy mất ba đóa, Huyền Thiên Minh tự nhiên rất khó chịu!”
Trong mắt Thác Bạt Nghiêm tinh mang lấp lóe. Huyền Thiên Minh vậy mà phát hiện Biển Sâu U Liên, hơn nữa còn lấy được chín đóa.
Tần Dương nói bản thân uy hiếp đoạt được ba đóa, chuyện này đại khái không giả!
“Thác Bạt trưởng lão, chuyện này là thật hay giả, ngươi cẩn thận điều tra một chút hẳn là sẽ rõ. Ở trong Thiên Tuyệt Cấm Địa, ta đã đem tin tức này nói cho cường giả Thiên Đạo Liên Minh các ngươi, không nghĩ tới sau đó bọn họ vậy mà không ra được. Có lẽ ta không nên nói cho bọn họ biết!”
Trong Thiên Tuyệt Cấm Địa, đám Cao Tử Khiên của Thiên Đạo Liên Minh biết Tần Dương lấy được Biển Sâu U Liên, nhưng không phải từ miệng Tần Dương mà là từ chỗ nội gián bố trí trong Huyền Thiên Minh.
Nhưng nội gián kia chỉ có thực lực Bát Phẩm, đã chết trong cấm địa, tình huống cụ thể Thác Bạt Nghiêm sẽ không biết.
Thác Bạt Nghiêm thần sắc biến hóa. Nếu cường giả Thiên Đạo Liên Minh ở bên trong biết cường giả Huyền Thiên Minh có mang Biển Sâu U Liên, tìm cơ hội ra tay là chuyện hoàn toàn có khả năng.
Đương nhiên, cũng có khả năng không ra tay, chỉ là uy hiếp muốn chia phần, kết quả mâu thuẫn gia tăng dẫn đến đánh nhau.
Cuối cùng nói không chừng bị kẻ khác ngư ông đắc lợi!
“Thác Bạt trưởng lão, coi như cường giả Huyền Thiên Minh có mang Biển Sâu U Liên vào Thiên Tuyệt Cấm Địa, ta đoán chừng tối đa cũng chỉ một hai đóa. Nội bộ Huyền Thiên Minh ít nhất cũng còn giữ bốn đóa!”
“Nếu không phải cường giả Huyền Thiên Minh truy sát khiến ta khó chịu, tin tức này ta tuyệt đối sẽ không nói cho ngươi. Cụ thể làm thế nào, ngươi tự cân nhắc đi!”
Nói thì dài dòng, nhưng Tần Dương truyền âm kỳ thật cũng chỉ mất mấy giây.
“Tần thiếu, nếu như về sau có cần, chúng ta nói không chừng sẽ còn muốn hỏi thăm ngươi một chút tình huống, đến lúc đó mong đừng trách!”
Thác Bạt Nghiêm chắp tay nói.
“Không có vấn đề.”
“Nếu không còn chuyện gì khác, ta đi trước, thời gian đang gấp!”
Tần Dương nói xong rất nhanh rời đi. Thác Bạt Nghiêm bọn họ cũng không xuất thủ, cũng không đuổi theo. Lúc này đuổi theo không có ý nghĩa.
Tần Dương đã nói ra bản thân trước đó đoạt được ba đóa Biển Sâu U Liên, trong mắt Thác Bạt Nghiêm, trên người Tần Dương lúc này khẳng định đã không còn thứ đó nữa, đoán chừng đã đưa cho cường giả sau lưng hắn rồi.
Hơn nữa Tần Dương nếu đã giao nộp vật như vậy, hắn càng được coi trọng, trên người càng có nhiều bảo vật công kích phòng ngự lợi hại.
“Thác Bạt huynh, Tần Dương là cố ý châm ngòi quan hệ giữa Huyền Thiên Minh và Thiên Đạo Liên Minh chúng ta, không thể tin hắn.”
Cường giả Cửu Phẩm của Huyền Thiên Minh trầm giọng nói.
Thác Bạt Nghiêm nhìn vị cường giả này, một lúc lâu sau, hắn bình tĩnh nói: “Biển Sâu U Liên, Thiên Đạo Liên Minh chúng ta muốn ba đóa, không có vấn đề chứ?”