“Xin ngài hãy bảo trọng, Waka-sama."
“Bảo trọng, Raidou-se– à không, Raidou-dono”
Biên giới quốc gia của Kaleneon.
Một buổi sáng mùa đông mờ sương.
Trước cây cầu dựng trên một cái vực sâu, một nhóm người đang cúi chào ba cái bóng đang chuẩn bị rời đi.
Hình bóng của ba người ấy đang dần biến mất vào làn sương mù.
Đó không chỉ là một buổi sáng lạnh lẽo thông thường, sương mù còn làm thời tiết trở nên rét hơn nữa.
Nhưng cảnh tượng này có hơi kì lạ.
Trong số những người đó, có cả hình bóng không phải của hân tộc.
"Giờ thì, cho đến khi họ trở về, tôi cần phải chuẩn bị một bản báo cáo mới"
Trong số hai người dẫn đầu nhóm đưa tiễn, một người vừa mở miệng.
Nhưng cô gái đó lại không phải hân tộc.
“H-Họ thật sự chuẩn bị gặp gỡ quỷ tộc nhỉ. Đúng là những người khó đoán mà”
Một người nữa cũng vừa mới nói.
Cô là một phụ nữ hân tộc.
“Eva, chúng ta sẽ quay lại, ổn không đây? Cô tự tin nói với tôi rằng mình sẽ trồng những loại thực vật không thể sống nổi vào mùa đông, chúng ta sẽ tiếp tục việc đó”
“Ema-san, tôi từng nói mình định làm nhiều thứ, nhưng điều quan trọng lúc này là ta không có đủ đất canh tác. Trước tiên, ta sẽ phải mở rộng đất đai và theo dõi tiến trình của- ”(Eva)
“Tôi đã xác nhận từ trước rồi. Chậm, chậm quá. Thẳng thắn mà nói, tiến độ làm việc của mấy cô vẫn còn quá chậm. Tương lai tôi sẽ không chấp nhận việc các cô đổ lỗi cho mùa đông đâu. Ngoài ra, tôi cũng phải kiểm tra thuế nữa” (Ema)
“Uuuh, về chuyện thuế má, bởi ta đang bắt đầu mà không có đủ vốn, tôi nghĩ lúc này ta nên chú tâm vào việc tiết kiệm tiền cho đất nước này thì tốt hơn. Tất nhiên tôi sẽ đặt cuộc sống của người dân làm ưu tiên, sau đó đặt thuế theo mức độ của các nước lớn. Tôi tin rằng đây là cách thông dụng nhất để xử lí thuế suất” (Eva)
Cuộc nói chuyện giữa Eva và Ema.
Mặc dù tên họ khá giống nhau, vị thế của hai người dường như rất khác biệt.
Hơn nữa, một hân tộc và một người không phải hân tộc đang trò chuyện, vậy nên khá là hiếm khi cô gái hân tộc lại là người cư xử rụt rè hơn.
“Một chính phủ theo tỉ lệ 7:3 thông thường. Waka-sama đã thu xếp tất cả các cư dân và ngài còn giao phó mạng sống của họ cho chúng ta. Bất kể chủng tộc có là gì, tôi sẽ không chấp nhận việc họ chết đói chỉ vì thời tiết trở lạnh đâu” (Ema)
“7:3 gì cơ?” (Eva)
“Hệ thống thuế đất từ thời Edo sẽ là thứ thích hợp cho tình hình hiện tại. Nghiêm túc mà nói, sau khi lấy lại được đất nước của mình, những người chuẩn bị trị vì nó chỉ có thể nghĩ đơn giản vậy thôi sao? Tôi nghĩ điều đó thật ngu ngốc. Quốc gia này sẽ dành cho cả hân tộc lẫn bán nhân sinh sống, ta không thể chỉ dựa vào các quan niệm của hân tộc được” (Ema)
“… Xin lỗi” (Eva)
Trước lời trách cứ không hợp lí đó, Eva thành thật xin lỗi.
Bởi trong khoảng thời gian Eva cộng tác với người tên Ema này, cô đã ít nhiều hiểu được tính cách và khả năng của người phụ nữ đó.
Eva không hiểu chính phủ 7:3 hay hệ thống thuế đất thời Edo nghĩa là gì, nhưng Ema chắc đã đánh giá rằng cái hệ thống thuế má cô nghĩ ra không phù hợp với hoàn cảnh hiện tại.
(Mình từng nghĩ tộc Orc chỉ có mỗi cái tên là khác nhau, còn đầu óc họ luôn rất đơn giản. Orc cao nguyên, những cô gái đó, mình không rõ nơi phân bố của chủng tộc này là ở đâu, nhưng chỉ riêng hiểu biết của họ thôi cũng đã thuộc hàng học giả rồi. Mình từng là một thủ thư tại Học viện, nhưng mình lại không thể sánh ngang với những người này. Raidou-sensei, những người hỗ trợ thầy từ đằng sau đúng là rất không bình thường mà) (Eva)
Makoto đã giới thiệu hai người này với nhau khi họ đến thăm Kaleneon.
“Cô ấy là một người tốt bụng và đáng tin cậy”. Cậu ta đã nói vậy về cô Orc này.
Eva, người đã bằng lòng vứt bỏ hết những quan niệm thông thường, dừng việc nghĩ rằng mọi thứ đều bất thường. Sự quyết tâm của cô tan biến trong một nốt nhạc.
Để nghĩ rằng một ngày nào đó người nói chuyện với mình sẽ là Orc, ngay cả trong những giấc mơ hoang đường nhất của Eva cũng không có chuyện này. Không thể khác hơn.
Quê hương của mình bị tàn phá, mất hết phần lãnh thổ của gia tộc, bị người quen lên án…; đứng trong tình thế bất lực ấy, Eva - người đang có phần điên rồ- đã gặp gỡ Raidou (Makoto) tại Rotsgard, sự điên rồ trong cô đã hoàn toàn tan biến.
Liên tiếp xảy ra những tình huống vượt quá ý niệm của mình, có lẽ cô đang dần lấy lại sự tỉnh táo, hoặc sự điên rồ khác trong cô đang trỗi dậy; Eva vẫn chưa thể chắc chắn.
"Còn những tình huống khác thì sao?"
Ema quay lưng lại.
Những người đang đứng đó là một thằn lằn sương vảy xanh, một Orc lớn hơn Ema, một nhân dực tộc cánh trắng, và một người lùn.
"…Đúng thế. Gạt lời nói của Eva sang một bên, hiện nay có còn nơi nào để chiếm lại nữa không vậy? Nếu là đất canh tác, chúng tôi có khá nhiều đấy. Ngoài ra, nếu cứ đánh chiếm thêm đất một cách vô nghĩa, với khả năng hiện tại, chúng ta không thể giết được bọn mamono đâu”
Người đầu tiên trả lời là anh thằn lằn sương.
“Giết ư? Anh đang muốn nói đến bọn quái thú đó à? Trong số những người đang di cư đến Kaleneon, có cả mạo hiểm giả lẫn cựu mạo hiểm giả. Nếu là về mặt chiến đấu, ta sẽ có đủ nhân lực” (Ema)
Khuôn mặt của Ema bỗng nghiêm nghị hẳn khi nghe Thằn lằn sương báo cáo.
“Nhiều thứ vẫn chưa thể thích ứng với môi trường của đất nước này. Chúng ta cũng đang thiếu hụt những người tài. Sau cuộc xâm lăng của quỷ tộc, lượng hân tộc đã quen làm việc trong cái lạnh chỉ còn rất ít. Nếu ngay từ đầu, xung quanh đây có người sống sót, tình hình sẽ có chút khác biệt ”
“Không có ai sao?” (Ema)
"Cũng có vài người. Nhưng họ đều không có kinh nghiệm chiến đấu. Có lẽ cô đã biết rồi, Ema-dono, nhưng bọn họ đều dựa dẫm vào phước lành của Nữ thần. Tôi tự hỏi trong số đó có bao nhiêu người đủ kĩ năng để sống một cách độc lập đây?”
“…Ngoài đất đai ra, an ninh cũng rất cần thiết. Anh đang muốn nói rằng những người có thể chống lại các mamono chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi ư?” (Ema)
“Tình hình là vậy đấy. Mạo hiểm giả chỉ có vài người, nhưng cũng gần như là để làm cảnh thôi. Thực tế, ta nên yêu cầu thêm từ phía bên ngoài, hoặc là chúng tôi sẽ đảm nhiệm công việc đó. Dựa theo kết quả điều tra, bọn quái thú ở đây hoạt động tích cực hơn vào mùa đông. Báo cáo của Eva cũng chỉ ra rằng chúng ta nên tạm rời việc tập luyện sang mùa khác, kết quả điều tra không khác sự thật là mấy đâu”
"Tôi hiểu rồi. Cần phải hợp tác với phía bên ngoài. Về vấn đề mạo hiểm giả, tôi sẽ dùng nó làm tham khảo. Sẽ vô ích nếu chỉ có chúng ta đảm đương mọi thứ” (Ema)
"Được thôi. Nhưng lúc này chúng tôi có được tiếp tục canh gác và tập luyện không thế?”
"Tất nhiên rồi. Tôi trông cậy vào anh đó” (Ema)
Trong lúc này, Ema gần như chưa chỉ ra thêm điều gì.
Khuôn mặt cô không tỏ vẻ khó chịu.
Mà cũng không phải cô đang giấu giếm gì cả.
Trong khi bàn bạc với các mamono và bán nhân mà Raidou đã giới thiệu, Eva đã quyết tâm học hỏi về các thường thức của họ.
Những yêu cầu của họ quá phi lí, nhưng thực ra việc chiếm lấy cả một đất nước cũng điên rồ không kém.
Raidou và Thương đoàn Kuzunoha đã làm được điều đó, họ đã chiếm được một vùng đất thuộc lãnh thổ của quỷ tộc, bất cứ ai cũng sẽ nghĩ rằng việc này quá đỗi bất thường.
Nhưng cô chỉ có cách dựa dẫm vào họ, ngoài ra chẳng còn ai khác ở Kaleneon này nữa.
Nếu đã vậy, cô sẽ đi theo chuẩn mực của họ.
Đó là lí do đã khiến cô tiếp tục học hỏi.
Ema và những người khác chắc chắn sẽ không xem thường Eva.
Nhưng họ cũng sẽ không coi nhẹ cô.
Họ chỉ đang cố gắng đào tạo cô trở thành bộ mặt của đất nước mà thôi.
Nghiêm khắc một cách đáng sợ.
Đến mức nếu Eva muốn thoát ra khỏi đó, họ sẽ lôi cô lại.
Sau khi anh Thằn lằn sương lùi xuống một bước, Ema quay sang anh bạn Orc.
Nhưng anh ta chỉ lắc đầu.
“Phía tôi thì chưa có gì đáng để báo cáo. Chúng tôi đang thu thập thông tin về bọn quái thú, đồng thời bảo quản số lương thực. Còn về chuyện săn bắt, đôi lúc các mạo hiểm giả phải gánh vác nhiệm vụ này, tiến độ của nó cũng chưa vấp phải vấn đề gì. Theo góc nhìn của Ema, số lượng vào khoảng 80%”
“… 20% còn lại vẫn chưa thể theo kịp à? Anh có nghĩ chúng ta có thể gia tăng số người quản lí không?” (Ema)
“…Không vấn đề, nhưng nếu muốn tránh khỏi các trường hợp hy hữu, tôi nghĩ chúng ta chỉ nên giao chức vụ này cho vài người thôi. Số lượng không phải lúc nào cũng tốt đâu. Đối với các cận vệ như chúng tôi và với cả những thợ săn xuất chúng nữa đấy”
"Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ sắp xếp việc này, ta sẽ giao cho ba người” (Ema)
“Đã rõ”
Sau khi hai Orc trò chuyện xong, tiếp theo là phía nhân dực tộc, anh ta tiến thêm một bước.
Trong số những người ở đây, anh ta trông giống hân tộc nhất, duy chỉ có đôi cánh sau lưng là thứ bác bỏ khả năng đó. Ngoài ra cũng có vài đặc điểm khác với hân tộc. Eva đã rất ngạc nhiên khi biết rằng có những tồn tại đặc biệt như vậy trong số các bán nhân.
“Vùng biên giới quốc gia không xảy ra vấn đề gì. Có xuất hiện quỷ tộc, nhưng chúng không có ý định xâm chiếm. Ngoài ra, có vài trường hợp không nghe theo lời cảnh báo của chúng tôi, vậy nên ẩu đã đã xảy ra. Nhưng chúng đều đã bị nghiền nát. Phe ta không tổn hại gì”
"Làm tốt lắm. Vậy số nhân lực dành cho an ninh và những việc khác có đủ không thế? ”(Ema)
"Không cần đâu. Những người phụ trách mảng an ninh đang bắt đầu có thời gian rảnh rồi. Họ đang thích nghi dần với nơi này, vậy nên phạm vi quan sát cũng tăng lên. Nhờ có các buổi tập huấn tìm kiếm kẻ thù của Tomoe-sama, chúng tôi mới làm được như vậy. Cô có thể giao thêm việc cho phía tôi”
"Tôi hiểu rồi. Rất tốt. Vậy thì liệu anh có thể đưa ra thêm những ứng cử viên không? ”(Ema)
"Rõ"
Kaleneon là một quốc gia đặc biệt, biên giới của nơi này toàn là những vách đá.
Nhân dực tộc đã được giao cho nhiệm vụ đảm bảo an ninh, đến giờ họ vẫn chưa để xổng bất cứ ai.
Nếu muốn vào được Kaleneon trong thời điểm hiện tại, bạn sẽ cần thương đoàn Kuzunoha cấp phép.
Bản báo cáo cuối cùng là của người lùn.
Trước khi nói bất cứ điều gì, khuôn mặt ông đã trở nên bối rối.
“Tôi nên bắt đầu bằng việc gì đây?”
"Việc tạo ra các loại dụng cụ cần thiết vẫn đang bị trì hoãn là sao vậy?" (Ema)
“Đó là vì với Kaleneon lúc này, có bao nhiêu thợ thủ công như chúng tôi đi nữa thì cũng vẫn không đủ. Nếu ta có thêm những người chuyên về thổ nguyên tố, tình hình sẽ chuyển biến rõ rệt ngay. Nhưng sự thiếu thốn nhân lực lại đang ở đỉnh điểm rồi. Ngay cả vậy, hoàn cảnh cũng không cho phép chúng tôi mang đến thêm nhân công bên mình nữa. Trước tôi cũng đã từng nói rồi, nhưng ta không thể để những người lùn khác trở thành cư dân ở đây sao? Kaleneon có một số núi lửa, tôi cũng đã kiểm tra chúng; dường như môi trường này khá là ổn định cho người lùn làm việc”
“Về vấn đề đó, chúng ta sẽ phải đợi Waka-sama đưa ra quyết định. Có vẻ ngài ấy đang do dự bởi ta sẽ phải tuyển thêm nhân sự đến từ Liên Minh Lorel” (Ema)
“Tôi thật không muốn gây phiền phức cho Waka-sama. Nhưng tôi không nghĩ tộc người lùn ở Lorel có liên kết với Liên Minh đâu. Bất kể có sống ở đâu, trái tim của chúng tôi luôn là những nghệ nhân. Ngoại trừ các anh em đã đi theo tôn giáo Tinh linh, tộc người lùn chỉ cần chứng minh thôi, đúng không? Cô nói lại cho ngài ấy giúp tôi được chứ?”
“Tôi sẽ thử xem. Có điều Waka-sama còn đang đắn đo vì có thể chúng ta sẽ phải nhờ cậy sức mạnh quốc gia của Liên minh Lorel. Tôi không chắc liệu ngài ấy có thể đưa ra quyết định không nữa” (Ema)
“Đúng là đất nước họ sẽ mất đi tiềm năng phát triển nếu chúng ta lấy đi quá nhiều nhân công. Ngài ấy cũng đã phải cân nhắc về một điều khó khăn đến vậy. Dù sao đi nữa, phe ta đang thiếu thốn người trầm trọng. Hân tộc hay bán nhân đều được hết, miễn là họ có hứng thú với nghề rèn, tôi mong cô sẽ báo lại nếu tìm được những người như thế. Áo giáp, dụng cụ canh tác, xây dựng … có cả núi việc để làm đấy”
“Tôi rất xin lỗi vì đã để ông gánh vác quá nhiều việc. Tôi sẽ cố tìm thêm những ứng cử viên sáng giá” (Ema)
“Xin nhờ cô. Chúng tôi cũng sẽ thu thập thông tin về cộng đồng người lùn ở Lorel, cùng với đó là tất cả những thứ sẽ giúp ích cho Waka-sama. Tôi sẽ sắp xếp chúng dưới dạng văn bản và gửi cho cô”
“Được thế thì tốt quá. Eva, chắc cô đã biết rồi, nhưng chúng ta sẽ đi ngủ đúng giờ như thường lệ. Quay về thôi nào” (Ema)
Eva, người đang chú ý đến cuộc trò chuyện nãy giờ, bỗng đông cứng lại trước lời nói của Ema.
Những người khác cũng đã về hết rồi.
“Như thường lệ? Uhm… hình như tôi chưa được ngủ ngon giấc trong ba ngày nay rồi. Cô nói “đi ngủ đúng giờ như thường lệ” là vì vậy à?” (Eva)
“Cô đã ngủ được một tiếng rồi. Tôi còn đưa thuốc cho cô để nó không ảnh hưởng đến sức khỏe nữa. Cô chưa uống chúng sao?” (Eva)
"Có chứ! Chính vì đã uống thứ đó nên cơ thể tôi mới tràn đầy năng lượng thế này đây, trong khi tim tôi thì đã mệt lử. Điều này sẽ còn tiếp diễn trong bao lâu nữa hả trời!” (Eva)
Eva, người đã cố hết sức trong vòng mấy ngày nay, vẫn chưa thể thấy được hồi kết của cơn ác mộng này. Cô phủ nhận một điều thông thường ở nơi đây.
"Bao lâu ư? Dĩ nhiên là cho đến lúc cô không cần chúng tôi hỗ trợ nữa. Là một người trưởng thành nhưng cô vẫn chưa thể trả lời một cách đầy đủ đâu. Cố hết sức đi” (Ema)
“Trả lời đầy đủ sao?! Người ta đã gợi ý cho tôi cái kế hoạch rất lố bịch này đây! Hơn nữa, Raidou-sensei cũng đâu có nhiều kiến thức về mảng chính trị và quản lí” (Eva)
“Sao cô lại lấy Waka-sama ra để so sánh nhỉ? Điều đó thật vô nghĩa. Thưa quý cô, cô có thể dễ dàng tách mặt đất làm hai không?” (Ema)
“…”
“Thật ngu ngốc mà. Giờ thì hãy ưỡn thẳng lưng lên và bước đi thật kiêu hãnh xem nào” (Ema)
Ema từ chối cái cô Eva đang dỗi kia và tiếp tục bước đi.
Theo sau cô, Eva đang cố đứng thẳng, cái lưng của cô cảm tưởng như có thể gãy bất cứ lúc nào.
“Eva, trở thành bộ mặt của đất nước không phải một điều đơn giản. Kiến thức, sự khôn ngoan, quyền lực. Chỉ riêng lúc này thôi, khi mà chúng ta còn chưa liên quan đến các quốc gia khác, ổn định là điều khả thi. Trong tương lai, khi ta bắt đầu ngoại giao với họ, mọi thứ sẽ không còn như cũ nữa. Nếu cô không học hỏi nhanh hơn cả kế hoạch của Ema, tương lai của Kaleneon sẽ trở nên rất tăm tối”
"Nghiêm túc mà nói, cô vẫn chưa có đủ vị thế để khiến mọi người đồng tâm hiệp lực. Người dân ở đây đều di cư từ nơi khác đến, làm cho họ đoàn kết là một vấn đề thực sự nan giải. Kiến thức và sự khôn ngoan. Cái đầu tiên là dễ có nhất. Nhưng chỉ có thể là bằng sự nỗ lực không ngừng nghỉ mà thôi”
“Quý tộc và hoàng tộc; bởi trong đầu cô vẫn còn tồn tại những khái niệm như vậy, cô có thể sẽ trở nên sa đọa khi có được đất đai. Nếu muốn đứng trên người khác, cô phải chứng tỏ rằng mình xứng đáng”
“Có thể đây là một giấc mơ có phần hão huyền, nhưng vì đã được ban tặng, cô sẽ phải tự mình gánh vác mọi trách nhiệm. Cô không thể thoát khỏi nó đâu”
Từng người một, Thằn lằn sương, Orc, Nhân dực tộc, và người lùn; Eva nhận được những lời khuyên đáng quý từ họ.
Một nụ cười gượng gạo xuất hiện trên mặt cô.
"Có lẽ mọi thứ sẽ thoải mái hơn nếu tôi cứ tiếp tục khùng khùng điên điên như hồi còn ở Rotsgard" (Eva)
“Sự điên rồ sao. Cái đó cũng có điểm tốt đấy. Nó sẽ cho cô thêm sự quyết tâm và sức lực nhiều hơn bao giờ hết”
“Điều quan trọng là cô phải có quyền lực tương đương với một người cai trị và có thể đưa ra những quyết định khác nhau. Không cần sự tỉnh táo cho mọi việc hử? Có phải vậy không?”
“Thành quả của cô có thể sẽ khiến Waka-sama thất vọng đấy. Dù có điên hay không, mọi kết quả cô thu được phải luôn tốt đẹp ”
“Dù mọi việc có diễn biến thế nào, rồi cô sẽ phải rơi vào những tình huống tương tự. Vậy nên sự tỉnh táo là điều rất quan trọng, đúng chứ?”
Những lời đó không có chút khoan dung nào cả.
“Mọi người, xin đừng làm Eva-san trở nên bấn loạn hơn nữa. Cô gái này sẽ gánh vác Kaleneon và thúc đẩy nó vươn lên. Cô ấy đã có một hợp đồng như vậy với Waka-sama. Làm nó bằng sự điên khùng thì đúng thật là— ”(Ema)
“Tôi sẽ không cho phép đâu”
Những lời cuối của Ema đều hiện hữu trong mắt những người ở đó.
Eva cúi gầm mặt xuống.
Sự phục sinh của một đất nước đã bị tàn phá.
Một phép lạ.
Chưa hết, nó đã được ban tặng.
Về sau, cái giá của nó, sự bồi thường của nó; cô sẽ phải trả đủ cả vốn lẫn lãi.
Việc này đã biến thành một điều rất phi thường.
Vừa đi vừa suy ngẫm, Eva nhìn về phía trước.
Nếu gặp được bản thân mình trong quá khứ, cô sẽ bảo chính mình hãy nhìn vào thực tại.
Cô giữ lại chút cảm xúc nhỏ nhoi ấy trong lòng.
◇◆◇◆◇◆◇◆
Một màn sương dày đặc vẫn đang che khuất mọi thứ.
Dù đã biết rằng đây không phải hiện tượng kì lạ, cô gái đó đang nghĩ sẽ tốt hơn nếu sương mù không xuất hiện trong những ngày như hôm nay.
Cô khoanh tay chờ đợi những vị khách.
Ở bên cạnh là một gã khổng lồ bốn tay, giống như cô gái kia, hắn đứng yên tại chỗ.
Đằng sau họ là các hàng ngũ quỷ tộc tinh nhuệ được vũ trang.
Bỗng một thứ xuất hiện.
Gã khổng lồ mở mắt và nhìn về phía trước.
"Họ đến rồi sao?”
“Có vẻ là như vậy. Có ba người”
"Sẽ tốt hơn nếu tầm nhìn của chúng ta rõ hơn thế này, lại còn vào đúng hôm nay nữa chứ"
"Đúng thế. Chúng ta sẽ tiếp đón “thứ đó”. Chưa hết, tầm nhìn bị giới hạn thế này làm tôi cảm thấy không thoải mái ”
“Vị khách à”
“Gọi hắn là Ác quỷ thì sẽ rất thô lỗ. Có vẻ lần đó không phải ý định của hắn. Ta nên gọi hắn là Raidou thì tốt hơn”
"Được thôi. Io, để tôi nhắc lại cho nhớ. Đừng có gây rắc rối cho đến khi chúng ta đến thủ đô đấy”
“Không cần cô phải nhắc. Sau khi bị đánh bại dễ dàng đến thế, tôi không cảm thấy thù địch nữa. Tôi chỉ thấy rùng mình thôi” (Io)
“Đến cả vị Tướng quỷ của chúng ta cũng phải tỏ vẻ khiếp sợ rồi à. Hơn nữa, vì lí do nào đó, ta sẽ gặp họ ngay giữa thủ đô” (Rona)
Rona thở dài.
Cô, một người chuyên thu thập thông tin, lại để lộ ra điểm yếu cho kẻ mà mình không thể nắm bắt.
Cô không để lộ điều đó với người trong câu hỏi qua vũ lực hay tính cách. Nhưng Rona đang cho thấy chút yếu ớt khi họ còn chưa liên lạc với nhau.
“Trong phạm vi vài chục cây số kể từ nơi Reft biến mất. Anh ta không nhớ gì về vụ đó, còn việc thám thính Kaleneon thì…” (Io)
"Chưa thu được kết quả. Chúng ta chỉ biết rằng một cái hẻm núi đã xuất hiện, lúc trước không có cái đó. Ta cũng chưa rõ liệu có cây cầu nào ở đó không nữa” (Rona)
"Lực lượng của ta đã bị tổn hại phải không?" (Io)
“Những người đi quá sâu vào đã bị xóa sổ. Cả đơn vị đã biến mất, chúng ta không thể biết được chuyện gì đã xảy ra. Rất khó để nghĩ rằng họ có liên quan đến việc này, nhưng thời gian thì lại trùng hợp đến hoàn hảo” (Rona)
“Lựa chọn tốt nhất bây giờ là đợi Reft lấy lại trí nhớ. Miễn là không có thiệt hại nào đáng kể, Kaleneon không phải một nơi giá trị với chúng ta. Đừng nên chọc vào chỗ đó làm gì cả” (Io)
“Dù rằng thật không mong muốn, tình hình là vậy. Hiện giờ ta chẳng còn cách nào khác ngoài việc không dính líu đến nơi đó” (Rona)
(…Mình sẽ phải can thiệp một chút mà không liên quan đến quân đội…) (Rona)
Rona nảy ra ý nghĩ này trong đầu.
“Nhưng nếu họ có liên quan đến sự bất thường ở Kaleneon như cô nói, và trên hết, họ còn hẹn gặp ta ở một nơi gần đó…” (Io)
“…”
“Thương đoàn Kuzunoha và cả Raidou; họ đều là những kẻ tinh quái. Tên đó không giống loại người mưu mô cho lắm” (Io)
“… Ừ. Có vẻ vị khách đã xuất hiện rồi” (Rona)
Io và Rona đứng ngay ngắn.
Từ trong màn sương, ba cái bóng xuất hiện và họ sớm lộ mặt.
"Chúng tôi có làm mọi người phải đợi lâu không?"
Người đàn ông ở giữa nhìn Io và Rona, cậu ta nói điều đó một cách hối lỗi.
"Không. Về mặt thời gian, cậu còn đến sớm hơn dự kiến. Chào mừng, Raidou-dono. Và cả bạn đồng hành của cậu nữa. Vì vấn đề an ninh, chúng tôi không thể cung cấp một điểm dịch chuyển. Quãng đường từ đây còn khá xa, chúng tôi sẽ có trách nhiệm hộ tống cậu. Thật xin lỗi vì đã không giới thiệu trước, tôi là Io. Một tướng quỷ phục vụ dưới trướng Quỷ vương” (Io)
“Cậu đã biết rồi, nhưng tôi sẽ giới thiệu lại, tôi là Rona. Một tướng quỷ giống Io. Đã được một thời gian rồi, Raidou. Chúng tôi đã kiên nhẫn chờ đợi cuộc gặp giữa cậu và Chúa tể. Tôi muốn cảm ơn cậu vì đã chấp nhận yêu cầu không hợp lí này” (Rona)
Trái với Io, lời chào của Rona rất thẳng thắn.
Vẻ mặt của cô ta cũng rất nghiêm chỉnh với một nụ cười dịu dàng.
“Đại diện của Thương đoàn Kuzunoha, Raidou. Hân hạnh được làm quen với hai người. Đây là những người bạn tôi đã đề cập trước đây, Mio và Shiki” (Makoto)
“Mio-desu. Rất vui được gặp” (Mio)
“Shiki. Tôi sẽ nhờ vả mọi người” (Shiki)
Sau lời giới thiệu của Raidou, hai người bên cạnh cũng nhanh chóng giới thiệu bản thân.
Cô gái tóc đen mặc bộ kimono màu đen giới thiệu mình tên là Mio, cô có phần lạnh lùng.
Người đàn ông tóc đỏ mặc một chiếc áo choàng trắng thì lại có vẻ u sầu và bình tĩnh. Anh ta giới thiệu tên mình là Shiki với một nụ cười. Thái độ trong lời nói của anh ta cũng rất đáng chú ý.
“Chuyến đi sẽ kéo dài trong vòng vài ngày tới. Khởi hành thôi nào” (Io)
Io ra hiệu bằng lời nói, đơn vị quỷ sắp xếp lại đội hình.
Đây là phần lãnh thổ mà chưa có một hân tộc nào đặt chân đến trong vòng vài thập kỉ, và cả nơi xa hơn nữa, vùng đất hân tộc chưa bao giờ tới được. Đại diện của Thương đoàn Kuzunoha, Raidou, đang bước những bước đầu tiên tiến đến nơi đó.
CHƯƠNG 183: LẠI MỘT LẦN NỮA ĐÀM ĐẠO CÙNG SHIKI-SENSEI.
Lúc trước khi đặt chân đến vùng Bạch Sa, tôi đã nghĩ rằng thế giới này vẫn còn nhiều nơi đầy bí ẩn chưa được khám phá đến.
Không ngoài mong đợi của tôi về một thế giới giả tưởng.
Được Io và Rona đón tiếp, chúng tôi du ngoạn với họ trong vài ngày.
Vào mỗi buổi sáng sẽ có một trận bão tuyết, chuyện như vậy ngày nào cũng xảy ra ở nơi đây. Bọn mamono đều bị đội quân quỷ xử lí hết.
Các mamono ở đây khá giống với Kaleneon, vì vậy tôi đã quan sát phương pháp của họ và lấy nó làm tham khảo để lần sau biết cách xử lí chúng.
Điều làm tôi ngạc nhiên là buổi trưa ngày thứ hai.
Dù đang là buổi trưa, ngay lúc tôi vừa mới nghĩ trời đang tối dần, nó bỗng đen kịt luôn.
Chúng tôi đi được khoảng 1 tiếng thì trời đã tối rồi.
Mặt đất dần bị bao phủ bởi băng, cảm giác như thể chúng tôi đang lướt trên bề mặt của nó vậy. Cơn bão tuyết trở nên mạnh hơn, tôi nghĩ hân tộc sẽ không thể nào sống nổi ở cái chốn này đâu.
Nhưng có lẽ đây là chuyện thường ở nơi này, phe quỷ tộc chẳng có vẻ gì là hoảng loạn cả. Họ vẫn từ tốn tạo ra cái kết giới chống rét kể từ khi chuyến đi bắt đầu.
Quốc gia phía Bắc đáng sợ thật.
Cuối cùng, chúng tôi phi qua một cơn bão che khuất toàn bộ tầm nhìn, rất tối tăm. Đối với tôi, đây là trải nghiệm có một không hai.
Vào ngày thứ ba… trời không còn sáng nữa.
Kể từ 5 giờ chiều của ngày thứ hai, màn đêm vẫn bao trùm nơi này.
Những nơi kiểu này tồn tại mà không có ánh mặt trời ư? Bảo sao lạnh thế.
Trong ngày hôm đó, phe quỷ tộc có hơi hoảng loạn.
Chỉ có đúng một loại mamono thôi. Đáng nhẽ đây không phải điều tạo nên sự khác biệt. Nhưng chắc cấp độ của kẻ địch cao hơn họ nghĩ.
Một con sư tử to lớn hung bạo. Lông nó chỉ có mỗi một màu trắng.
Chưa có báo cáo nào ở Kaleneon ghi lại sự xuất hiện của con vật này, đây cũng là lần đầu tiên tôi thấy nó.
Vài con sư tử đực (chắc vậy) với quả bờm vĩ đại tấn công chúng tôi.
Con đực đi săn là điều khá đáng ngạc nhiên đấy.
Khi chúng nhảy đến gần, tôi mới biết được kích thước của những con đó.
Lấy mấy tên lính quỷ tộc ra để làm thước đo.
Nó to bằng cái xe tải cỡ lớn.
Và cũng rất nhanh nữa.
Những tên lính quỷ tộc đang cố sắp xếp lại đội hình bị nghiền nát ngay tức khắc. Một số đã sống sót, nhưng mấy tên trước mặt tôi thì không.
Họ có thể mới chỉ nói với tôi vài câu đơn giản, nhưng nó vẫn làm tôi cảm thấy buồn.
Tôi không chắc đây có phải hành động tưởng nhớ họ không, nhưng ít nhất tôi sẽ củ hành mấy con kia. Khi tôi chuẩn bị lâm trận, tay Shiki va vào tay tôi.
Khi tôi quay lại, anh ta bèn lắc đầu.
Mặc dù không rõ nguyên nhân, tôi quyết định quan sát tình hình thêm chút nữa.
Cuối cùng, Io và Rona đành phải tham gia, mấy con sư tử đã bị đánh bại.
Sau đó, những điều bất ngờ liên tiếp xảy đến.
Lũ mamono càng ngày càng mạnh, những người lính đi cùng chúng tôi đã bị thương hoặc tử ẹo.
Kết giới chống rét vẫn còn đó, tiến độ không có dấu hiệu thay đổi, nhưng ngày hôm nay làm tôi cảm thấy như thể chính mình đang bị thương khắp người vậy.
Khi nhìn lại, tôi mới thấy nó rất không bình thường.
Lúc này chúng tôi đang có thời gian nghỉ ngơi, trong túp lều Shiki đã chuẩn bị trước.
Rona cũng có chuẩn bị một cái lều cho chúng tôi, nhưng chúng tôi đã từ chối.
Tôi nói rằng mình sẽ tự cung tự cấp, nhưng có lẽ họ muốn bảo đảm chúng tôi có đủ đồ để chống lại cái lạnh. Vậy nên họ đã chuẩn bị thêm cả phần cho chúng tôi luôn.
“Shiki, anh đã biết trước nhiệt độ của nơi này rồi sao? Căn lều này chống rét rất tốt” (Makoto)
"Vâng. Lãnh thổ quỷ tộc là nơi có nhiệt độ cực kì thấp. Tôi đã thiết kế để căn lều này có thể chuẩn bị ngay lập tức và chống lại bất cứ môi trường nào” (Shiki)
“Điều đó rất có ích. Nhưng anh biết đấy, phe quỷ tộc cũng đã chuẩn bị cho chúng ta mà, vậy có ổn không?” (Makoto)
“Đúng vậy. Cho dù chất lượng của nó không được cao, buổi tối ta sẽ về nghỉ tại Asora cơ mà, chấp nhận yêu cầu của họ không phải tốt hơn à?” (Mio)
Ah, Mio cũng nghĩ giống tôi.
Nếu là vậy, điều đó có nghĩa việc này sẽ có vấn đề.
Tôi hiểu rồi.
Có khả năng ta sẽ bị theo dõi nếu mượn đồ của quỷ tộc.
“Những thứ đó chỉ để phòng khi chúng ta chưa chuẩn bị trước thôi, ngoài ra, tôi không muốn phải dựa vào mấy thứ đồ của Rona” (Shiki)
Đúng như tôi nghĩ.
“À thì, tôi đùa về chuyện Rona đấy, nhưng nếu xét đến vị thế của từng người, cô ta không thể làm những thứ kì lạ được” (Shiki)
…
Hệt như tôi nghĩ, may mà chưa nói gì cả.
Tôi có thể hỏi lí do không nhỉ?
Việc này làm tôi hơi do dự.
“Tại sao-desu?” (Mio)
Tốt lắm-desu Mio.
“ Bởi vì ta là những vị khách đã nhận lời mời của họ, và cũng bởi chính Quỷ vương đã ra lệnh cho Rona phải làm việc dẫn đường. Mặc dù có cái tính cách như thế, Rona vẫn trung thành với Quỷ vương, cô ta sẽ không từ bỏ nhiệm vụ của mình. Vậy nên nếu ta sử dụng căn lều họ chuẩn bị và quay về Asora, sẽ không có vấn đề nào cả. Chắc chắn cô ta cũng sẽ không dám vào trong lều kiểm tra” (Shiki)
"Chẳng phải cô ta chỉ cần không bị phát hiện là được sao?" (Mio)
"Tôi đang ở đây. Cô ta biết rằng nếu bị tôi phát hiện, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn. Cả sức mạnh của Waka nữa, cái đó cũng có phần liên quan” (Shiki)
Shiki hiểu Rona thật đấy.
Thay vì bạn bè, hai người họ giống chó và khỉ hơn.
“Hah… nản quá mà” (Mio)
Mio thở dài.
Mấy ngày nay, cô ấy vẫn chưa được ăn bữa nào ra hồn cả.
"Waka-sama, tôi xin lỗi vì lúc nãy đã dừng tay ngài lại” (Shiki)
Anh ta cúi đầu.
Đó không phải thứ anh ta cần xin lỗi tôi đâu.
Mặc dù tôi muốn biết lí do.
“Anh không cần phải xin lỗi làm gì. Nhưng sao lại thế? Nãy tôi mới chỉ định giúp họ chút ít thôi mà” (Makoto)
"Vấn đề là ở chỗ đó. Lúc nãy là một vở kịch của Rona, Waka-sama ạ” (Shiki)
“… Eh?” (Makoto)
“Tôi không chắc liệu cô ta có thu xếp cả số lượng hay không, nhưng người phụ nữ đó muốn ngài hợp tác trong một cuộc tấn công của kẻ địch” (Shiki)
Không không, chắc anh chỉ đang quá đa nghi thôi, phải không?
Binh lính của họ cũng phải chịu tổn thất còn gì.
“Không đâu, việc đó…” (Makoto)
“Bằng chứng là họ đã xử lí tất cả mà không cần chúng ta phải động tay, đúng chứ? Xử lí mọi thứ ấy” (Shiki)
…
Một con sư tử trắng, con chó tuyết hộ vệ, con rồng băng vảy xanh; đúng là phía quỷ tộc có thể tự giải quyết bọn chúng.
Nhưng nhiêu đó có đủ để làm bằng chứng không?
“… Tôi vẫn còn vài điểm đáng lưu ý đây. Ngay cả trong tình huống như thế, họ vẫn không cần hủy bỏ cái kết giới, và khi lực lượng giảm đi, họ nhanh chóng ổn định đội hình. Thoạt nhìn thì đúng là rất có kỉ cương, nhưng tôi lại nghĩ họ làm được thế do đã tập trước rồi” (Shiki)
Cái kết giới chống rét không hề tan biến trong suốt trận chiến.
Họ cũng nhanh chóng lấp đầy lỗ hổng trong đội hình.
“Nhắc mới nhớ, vài người trong số họ hay quan sát chúng ta trong lúc chiến đấu. Rona thì vẫn tỏ ra bình thường” (Makoto)
Tôi đã không nhận ra điều đó.
Trong cơn bão tuyết dày đặc, rất khó để tôi chú ý đến mọi thứ xung quanh.
Phải nghĩ thêm về việc này mới được.
“Vâng. Phía quỷ tộc sẽ không trực tiếp yêu cầu sự hợp tác. Nhưng nếu chúng ta hành động, điều đó sẽ càng có khả năng xảy ra. Họ sẽ được chứng kiến một ít sức mạnh của chúng ta, đồng thời cả hai phe cũng sẽ trở thành bạn của nhau” (Shiki)
"Vậy anh đang muốn nói rằng họ đã lên kế hoạch cho những cái chết rồi ư?" (Makoto)
“Chắc chắn họ sẽ phải làm thế. Muốn biết được bức tranh toàn cảnh thì cần phải có sự hi sinh. Quỷ tộc chưa nắm bắt ta hoàn toàn, nhưng họ sẽ đối xử với chúng ta như những vị khách cấp quốc gia” (Shiki)
Mặc dù bản thân điều đó là vô ích.
“Đối với một đại diện Thương đoàn như tôi, màn chào đón này có hơi quá rồi. Dù sao thì cũng có tận hai tướng quỷ ở bên họ mà” (Makoto)
“Vâng. Ngoài ra, ngài có nhận ra điều khác lạ trong lời giới thiệu của Io và Rona không?” (Shiki)
Cái đấy sao.
Tôi cũng cảm thấy có chút gì đó lạ lùng.
Nhưng tôi bình thường sẽ không chú ý đến một thứ như thế, trừ khi có ai đó chỉ ra.
“Đúng vậy, có chút kì lạ. Io hành xử như thể đây là lần đầu gặp mặt, Rona thì lại thẳng thắn như cái lúc sự cố dị thể còn chưa xảy ra” (Makoto)
"Chính xác. Io không muốn nhắc đến sự việc ở thủ đô Vương quốc, Rona lại muốn chứng minh rằng đó mới là tính cách thực sự của cô ta” (Shiki)
Thế thì sao nhỉ?
“H-Hai người đó không được khỏe à?” (Makoto)
Nhưng nếu là thế … may mà tôi chưa hỏi rằng: “Không phải ta đã gặp nhau ở thủ đô Vương quốc rồi sao?”.
Nếu tôi nói vậy, sự mong đợi của Io sẽ bị sụp đổ hoàn toàn.
“Quỷ Vương chắc sẽ nói đến việc đó ... Nhưng tôi nghĩ chuyện này phải có ý nghĩa nào đấy. Nói cách khác…” (Shiki)
Shiki dừng lại một lát và nhắm mắt lại.
“‘Chúng tôi muốn xóa bỏ những điều tồi tệ lúc trước và tạo ra một mối quan hệ hòa đồng’. Dường như quỷ tộc rất muốn có được Waka-sama và Thương đoàn Kuzunoha. Nếu cứ thế này, có khi họ sẽ làm hẳn một cuộc diễu hành ấy chứ. Kufufufu” (Shiki)
Đừng có cười “kufufu” nữa.
Anh đang ngày càng giống Tomoe rồi đấy, Shiki.
Nếu anh đi theo con đường đó, ruột gan tôi sẽ bị đảo lộn lên mất.
Xin hãy vì tôi mà dừng lại đi.
"Diễu hành sao. Nếu có cả tiệc thì sẽ tốt hơn” (Mio)
“Mio-dono, đã là diễu hành thì không thể thiếu tiệc tùng được đâu. Để đón khách, một bữa tiệc lớn là thứ tiên quyết cần phải có mà” (Shiki)
“… Thế thì được-desu ne” (Mio)
Được ở chỗ nào chứ?!
“Lấy một ví dụ về cách nấu nướng của quỷ tộc, chẳng hạn như miếng thịt thái mỏng ướp lạnh, họ sẽ ăn chúng trực tiếp luôn. Sử dụng rất nhiều loại băng khác nhau, cách nấu của họ cũng trở nên rất đa dạng. Lần trước đến đây tôi mới chỉ thấy được từng đó, nhưng họ đang sống trong một môi trường hay thay đổi, vậy nên hiện tại chắc sẽ có nhiều thứ hơn để thưởng thức” (Shiki)
“Chúng ta sẽ đến được thủ đô nội trong hôm nay sao?” (Mio)
“Không, tôi nghe nói hôm nay chúng ta sẽ qua đêm ở một thị trấn gần đó. Mai ta sẽ đến thủ đô” (Shiki)
“À, ừ, tôi cũng rất mong đợi … cái kĩ thuật nấu nướng đông lạnh đó” (Makoto)
Tôi vô thức trả lời anh ta.
… Món lạnh vào mùa đông à.
Ăn kem trong tấm kotatsu là chuyện bình thường, nhưng tôi tự hỏi lần này có giống vầy không.
Tôi đứng dậy và nhìn ra ngoài.
Một vùng đất băng giá làm ta không thể thấy được cái gì ở phía trước nữa, đến cả mấy ngôi sao còn chả thấy đâu. Chỉ có một màu đen kịt, gió và tuyết thổi ào ào.
Chỉ còn tiếng gió thổi là vẫn đang vang vọng.
Thậm chí nếu người ta có bảo tôi ăn thử thịt đông lạnh và các món lạnh khác ở một nơi thế này, tôi chẳng cảm thấy thèm một tí nào cả.
◇◆◇◆◇◆◇◆
* Cạch *
Cánh cửa đóng lại một cách lặng lẽ.
"Root! Cô … tự nhiên gửi đi một sự tồn tại kinh hoàng cùng quả trứng của Lancer tới vùng Bạch Sa. Cậu ta đã làm loạn hết lên đấy, cả cái từ Oba-san đó nữa !! ”
Người phụ nữ trẻ tuổi tiếp tục hét toáng lên về những điều không liên quan cho đến khi cô bình tĩnh lại. Bỏ chiếc mũ trùm đầu xuống, cô tiến lại gần người đang ở cuối căn phòng.
Cô cởi chiếc áo khoác dài có mũ trùm đầu và ném nó lên cái ghế sôfa cạnh đó.
“Màn chào hỏi thật đặc biệt đấy-ja na, Sa Triều. Lâu rồi mới gặp lại nhau mà cô tự dưng lại đến như thế này”
“? !! À, rất xin lỗi. Tôi chỉ theo phản xạ… ”(Grount)
“Đúng như mong đợi của tôi. Tôi biết Makoto-kun có thể làm điều đó mà. Vùng hoang mạc là nơi nằm ngoài phạm vi quan sát của tôi, vào những lúc thế này, tôi thấy tiếc vì đã không được chứng kiến cảnh đó!” (Root)
Người phụ nữ nghĩ rằng anh ta chỉ có một mình, nhưng khi thấy người đang đứng bên cạnh, cô bèn xin lỗi và còn không nói nên lời.
Người đó nở một nụ cười và bước đến chỗ Graunt.
“Cô, Shin đấy ư?! Eh, nhưng tôi cảm thấy cô có hơi khác … ”(Grount)
“Tôi là Shin-ja yo. Không, từng là Shin thì đúng hơn. Tôi đã lập khế ước sở hữu với một người, như cô thấy đấy. Và giờ vai trò của tôi là hầu cận của ngài ấy” (Tomoe)
“Khế ước? Sở … sở hữu á?” (Grount)
Grount không nghĩ ngợi được gì nữa, cô chỉ trả lời như một con vẹt.
“Đúng thế. Bây giờ tên tôi là Tomoe. Gần đây tôi cũng có ghé thăm Đế quốc mà. Cùng với chủ nhân của mình” (Tomoe)
“Ara. Nếu cô đã ghé thăm, tôi đáng ra phải chuẩn bị ít trà mới phải. Đừng có cư xử như những người xa lạ thế chứ. Ừ thì tôi lúc đó cũng đang bận nên không thể tiếp cô được. Tôi xin lỗi vì đã không chào đón cô tử tế. Mặc dù cô đã phải lặn lội từ vùng đất hoang” (Grount)
Trải qua một cuộc hội ngộ bất ngờ với bạn rồng cũ, người phụ nữ - long thượng đẳng Sa Triều tên Graunt – đón tiếp Tomoe.
Tất nhiên cô vẫn chưa hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
“Kuku, vậy thì Graunt, cô có việc gì với tôi sao?” (Root)
Root ngồi lên cái ghế đối diện với Tomoe và nhìn Grount, người vẫn đang đứng.
“!! Đúng thế, Root! Cậu hân tộc đó là sao hả ?! Đó là trứng của Lancer, quả trứng của long thượng đẳng đấy ?! Và cô lại đi tin tưởng giao nó cho một hân tộc ư!! ”(Grount)
“Nhưng cậu ta rất mạnh mà, đúng chứ?” (Root)
“C-Cái đó…” (Grount)
"Quả không sai, mạnh hơn cả tôi nữa nhỉ?" (Root)
"Ít nhất, tôi thấy tuyệt vọng hơn lúc đấu với cô" (Grount)
“Hah… ra là vậy. Đau lắm đúng không? Một long thượng đằng lại phải đến tận đây để nói với tôi điều đó. Makoto-kun đang cố trở thành cái gì vậy trời?” (Root)
Root ngả lưng xuống ghế sôfa và ngước lên trần nhà.
Trái với lời nói của mình, anh ta trông rất vui vẻ.
“Makoto? Không, cậu ta nói tên mình là Raidou cơ mà” (Grount)
“Không sai, cái nào cũng được hết. Makoto-kun cũng chính là Raidou. Cô biết đấy, cậu ta cũng có hai cái tên như những người ở đây. Đừng bận tâm nhiều làm gì” (Root)
“Nếu vậy thì…thì… làm gì có chuyện tôi chấp nhận cái câu trả lời đó! Cô sẽ phải giải thích tất cả cho tôi! Về cậu hân tộc mạnh đến đáng sợ kia, về lí do Lancer biến thành trứng, và vì sao tôi phải chăm sóc cho nó!!” (Grount)
“… Nhưng cô cũng biết Tomoe rồi, thật tuyệt phải không? Từng này long thượng đẳng tập trung trong căn phòng mạo hiểm Hội. Đây giống như hội nghị vậy, cô có nghĩ như tôi không? Họp mặt năm người ấy?” (Root)
Thái độ của Graunt đang tràn đầy sự đe dọa. Cô ngồi đối diện với Root và lại gần anh ta hơn.
Nhưng Root vẫn bình thản trước vẻ nghiêm túc của cô và nói chuyện với Tomoe.
“Trong phòng này chỉ có ba người thôi” (Tomoe)
“Tiếc thật đấy. Nếu Graunt mang thêm Lancer, con số sẽ là sáu” (Root)
"Ngay cả khi ngươi tiếp tục nói thêm những câu linh tinh, nó sẽ không có ích gì đâu" (Tomoe)
"Đối với chúng ta, những người hiếm khi tụ họp, đây là sự kiện lớn đấy ..." (Root)
"Root!! Cô đang nói cái quái gì vậy!! Tôi sẽ không bị lừa đâu !! ” (Grount)
Thái độ đe dọa của Grount sẽ không dừng lại.
"Tôi biết rồi. Về Lancer đúng không? Tôi sẽ giải thích ngay đây, trời ạ. Nhìn đây này” (Root)
“… Hả?” (Grount)
Root lấy ra hai quả trứng từ hư vô và đặt chúng lên bàn.
Mắt Grount mở to.
Bởi vì cô biết những quả trứng đó.
“Đây là Hắc Ngục <hay Bóng tối bao phủ>, còn đây là Thuỷ Phách <hay Thác nước tuôn trào>. Dù rất tiếc. Nhưng ngoài chúng ta ra, các long thượng đẳng khác đều đã bị hạ ~ !! ”(Root)
“… Uhm, eh?” (Grount)
“Đầu tiên là Thần Kiếm, Lancer. Tiếp theo là Thuỷ Phách và kế đến Hắc Ngục. Cuối cùng thì Kim Xích <Ánh dương đỏ thẫm>. Một kẻ nào đó đã giết chết họ” (Root)
"Tôi chưa từng nghe về vụ này" (Grount)
"Các long thượng đẳng đã trở thành mục tiêu, cô không nghĩ rằng người chịu trách nhiệm đã làm điều cần thiết để ngăn chúng thoát ra ngoài sao?" (Root)
“!!! Đừng nói với tôi cậu hân tộc đó đã làm điều này đấy ?! ”(Grount)
“Hể. À, không phải đâu. Cậu ấy là người đã xử lí mọi chuyện. Cậu ta đã đánh bại kẻ chủ mưu. Và rồi họ đã biến thành trứng. Về Lancer, nó không có ai chăm sóc cả, vậy nên tôi đã nghĩ sẽ để nó ở chỗ cô. Makoto-kun làm việc này là vì thế đấy” (Root)
“ … Thế đứa nào là kẻ chịu trách nhiệm?” (Grount)
“Dù thật đáng xấu hổ, nhưng đó là một kẻ lai tạp giữa hân tộc và rồng, nó được dung hợp thêm cả máu của tôi nữa. Cô thấy đấy, kẻ đó đã hấp thụ sức mạnh của những con rồng bại trận và trở thành một vấn đề làm tôi đau đầu. Đến cả anh hùng-kun của Đế quốc cũng suýt phải bỏ mạng. Ah~ Tôi thực sự rất xin lỗi” (Root)
“Anh hùng Đế quốc. À, cái tên quyến rũ ấy hử. Bởi thứ đó đã xuất hiện, tôi phải trở về lúc còn trẻ và đang định đi khỏi đó một thời gian” (Grount)
Vẻ mặt của Grount trông khá đau đớn, như thể cô đang chống lại cơn đau đầu.
“Chúng ta đang trong hoàn cảnh như thế này, xin đừng bắt tôi làm việc đó. Khi mọi thứ đã ổn định, cô có thể làm tùy ý. Trường hợp của cô sẽ vẫn giữ lại được kí ức sau khi tái sinh. Tôi muốn cô dạy tôi cái kĩ thuật đó” (Root)
“Điều đó là không cần thiết bởi cô có cần tái sinh đâu. Còn bây giờ…” (Grount)
"Bây giờ gì?" (Root)
“Cậu hân tộc đó, sao cậu ta lại đánh bại được con quái vật đã hấp thụ sức mạnh của 4 long thượng đẳng thế? Cô cũng đã hỗ trợ đúng không? ”(Grount)
“Hm, trận chiến đó chỉ thiên về sức mạnh. Tôi chỉ ra đòn kết liễu vào phút cuối thôi. Nhờ vậy, tôi được nói chuyện nhiều hơn với cậu ấy. Hmm, đó là một cậu trai thú vị mà, tôi không ngại đâu” (Root)
Đôi mắt của Grount mở to một lần nữa.
Miệng cô cũng đang há hốc ra.
Tomoe, người im lặng nãy giờ, lấy tay che cái miệng đang cười của mình.
“… Root, cô định đùa cợt bao lâu nữa đây? Tôi nên nghiêm túc lắng nghe từ đoạn nào hả?” (Grount)
"Thật thô lỗ mà. Lời đùa giỡn duy nhất là thông điệp tôi nói với Makoto-kun thôi. Những thứ khác đều là sự thật” (Root)
"Thông điệp nào?"
“À... Tôi nói với cậu ấy rằng ở Đế quốc có Oba-san của tôi, tên bả là Graunt, mong cậu hãy mang quả trứng của Lancer đến chỗ người đó” (Root)
"Vậy ra cô chính là đứa đầu têu !!!" (Grount)
Trong một khoảnh khắc, Graunt ngay lập tức giẫm chân lên bàn và túm lấy cổ áo Root, sau đó lắc như điên.
Đây là việc đáng chú ý nhất trong ngày hôm nay của họ.
"Đợi-, ugah, bình tĩnh … đi mà !!" (Root)
“Làm gì có chuyện tôi bình tĩnh được nữa!! Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy tuyệt vọng đến thế đấy?! Ngọn lửa của tôi còn chả thể làm bộ đồ của cậu ta xây xát gì; phép thuật của tôi cũng không thể tới được và đã bị xóa bỏ. Móng vuốt của tôi cũng vậy, bất kể tôi có cào bao nhiêu, cậu ta chỉ biết cúi đầu một cách hối lỗi thôi!!” (Grount)
“Acha ~. Cái giáp ma lực đó mạnh đến thế cơ à. Có vẻ nó đang dần ổn định lại rồi. Đáng sợ thật” (Root)
“Nó không chỉ đáng sợ đâu! Móng tay tôi đã bị nứt rồi này, đau lắm đấy?! Nhìn đây nè!!” (Grount)
Trong khi đang dùng một tay túm cổ Root, cô chìa bàn tay phải trước mặt anh ta.
Những ngón tay của cô rất đẹp, nhưng đúng như lời nói vừa rồi, móng tay cô đã bị nứt khá nhiều. Chúng sẽ khiến người khác phải nhăn mặt nếu nhìn thấy.
"Cô không chữa trị cho chúng à?" (Tomoe)
Tomoe hỏi Grount trong khi đang uống tách trà.
“Cậu ta cũng có hỏi tôi rồi. Nhưng sao tôi có thể nói: “được thôi, làm ơn” nữa hả?! Cơn khát máu của tôi chạm đến cực điểm, điên cuồng tấn công, và sau khi tôi đã mệt lử, cậu ta nhấc tôi lên mà ném đi. Sau đó cậu ta mới hỏi thế đấy!! Tôi phải gắng gượng chút sức còn lại để nói: ‘Đừng có coi thường tôi, việc của cậu là cái gì?’, vậy đó!!” (Grount)
"Tôi hiểu rồi. Đối với một con rồng bại trận như cô. Waka không thể nói thêm gì nữa” (Tomoe)
"Tôi cũng có lòng tự trọng của loài rồng chứ … Waka?" (Grount)
Grount mới nãy còn trả lời Tomoe mà không cần nhìn mặt, giờ cô lại quay ra đằng sau.
“Đúng đấy. Tôi có nói rằng tôi đã đến Đế quốc mà, phải không? Cùng với chủ nhân của mình” (Tomoe)
“Ờ” (Grount)
“Chủ nhân của tôi tên là Raidou-ja” (Tomoe)
Bầu không khí trong căn phòng bỗng đông cứng lại.
Người vừa làm ầm ĩ hết cả lên là Graunt, và giờ cô đang đứng đơ tại chỗ.
“… Cô nói gì cơ?” (Grount)
“Tôi vừa nói đấy thôi. Tôi đã lập khế ước sở hữu với một người. Người đó tên là Raidou, gọi cách khác là Makoto-sama. Chủ nhân tôi đó-ja” (Tomoe)
“Một khế ước … sở hữu. Ban nãy cô đã nói rồi … EEEEH?! Cô lập khế ước sở hữu … với một HÂN TỘC á?! ”(Grount)
“Não cô mất bao lâu để thông ra vậy? Cô đang muốn diễn kịch đấy à?” (Tomoe)
“Ế, nhưng Tomoe, một long thượng đẳng và một hân tộc … sở hữu; với cậu trai đó, Raidou sao?” (Grount)
“Đúng thế. Oh, đừng thả Root xuống vội. Cứ giữ hắn như thế đi-ja” (Tomoe)
Tomoe dừng Grount lại, người đã mất hết sức lực ở tay bởi tâm trí đang bay cao bay xa.
“Eh, sao cô lại nói thế hả Tomoe? Không phải đây là buổi uống mừng cuộc hội ngộ của các long thượng đẳng sao? Nếu tôi không nhầm, cô còn mang theo loại sake tự làm rất ngon nữa mà” (Root)
Root cảm thấy một luồng khí bất an tạt vào má mình.
Anh ta rụt rè hỏi Tomoe.
“Tất nhiên cái đó không phải nói dối đâu. Nhưng ngươi thấy đấy... ”(Tomoe)
Tomoe đối mặt với Root, người vẫn đang bị Graunt túm lấy. Ánh mắt cô trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.
“Trước khi uống mừng, ta muốn hỏi một câu trước đã. Thực ra đã có lời thú nhận rồi. Sao ngươi dám sắp đặt để Waka-sama nói những từ thiếu lễ phép với Graunt hả? Hơn nữa, bởi sự hiểu lầm, ngài ấy còn nói đến tận hai lần” (Tomoe)
“K-Không phải thế đâu, cô thấy đấy .. tôi chắc chắn 100% rằng Makoto sẽ không giết người mà. Ngoài ra tôi cũng biết Graunt sẽ không thể giết cậu ấy, vậy nên … chuyện là thế đó. Nếu cô nghiêm túc suy nghĩ, không phải cách tốt nhất để hiểu Makoto-kun là chiến một trận với cậu ấy sao?” (Root)
"... Mặc dù vì cái đó, tôi đã phải chịu một vết thương lòng ư?" (Grount)
“G-Grount, ta hãy bình tĩnh lại đã. 1 đánh 2 không phải việc các long thượng đẳng nên làm đâu. Cô có nghĩ vậy không?” (Root)
“Nhẹ tay thôi nhé, Graunt. Lát nữa tôi sẽ chữa lành vết thương của cô bằng loại sake tốt nhất luôn. Còn bây giờ … chắc cô cũng hiểu rồi chứ?” (Tomoe)
Tomoe thốt ra những lời ấy rồi cùng Graunt hướng ánh nhìn thẳng đến Root.
"Tôi hiểu rồi. Bây giờ tên cô là Tomoe nhỉ? Chúng ta phải “trò chuyện” đôi chút với tên ngốc này thôi, đúng chứ?” (Grount)
“Umu. Dĩ nhiên sẽ là bằng nắm đấm rồi” (Tomoe)
“Đúng, bằng nắm đấm. Sau khi việc này xong xuôi, tôi sẽ phải chăm sóc móng tay của mình” (Grount)
“Tomoe, cô đến đây với cái ý định đó trong đầu phải không?” (Root)
“Ngươi đã vượt quá giới hạn rồi đó, Root. Còn lâu trời mới tối. Đây là thời điểm tốt để nghỉ ngơi!!” (Tomoe)
"Tôi sẽ làm cô hiểu được nỗi khiếp sợ mà tôi đã trải qua!!" (Grount)
“Đợ- ?! Hôm nay tôi vẫn còn rất nhiều việc~ u-- agaaaaaa” (Root)
*Bốp bốp*
Đêm hôm đó, hai nàng long công chúa đã sưởi ấm cổ họng và trái tim họ bằng sake Nhật Bản.
Ngoại trừ thanh niên bị thương đầy người đang nằm ở đằng kia.
CHƯƠNG 184: BUỔI TIẾP ĐÓN VÀ MÀN RA MẮT.
Một cuộc diễu hành.
Đúng thật nó đang diễn ra đây này.
Ngồi trong cỗ xe ngựa lộng lẫy được trang trí tỉ mỉ giống hệt một ngôi đền di động, nó chở chúng tôi từ cánh cổng vào tòa lâu đài.
Tôi đang cực kì xấu hổ, chuyện này chưa từng xảy ra kể từ khi tôi đến thế giới song song.
Nó khiến tôi nghĩ rằng không ngày nào mà tôi cần đến cái mặt nạ như ngày hôm nay.
Ở phía trước, Io từ từ rảo bước trên lưng thứ gì đó giống ngựa màu đen; còn bên cạnh chúng tôi là Rona.
Những người này đang ở đất nước của mình, và vai trò của họ còn là các tướng quỷ nữa. Chắc họ đã quen với màn chào đón này rồi.
Nhưng tôi chỉ là một công dân bình thường ở Nhật Bản, và trong thế giới này tôi đang là một thương nhân, tôi không thể ngay lập tức bắt kịp với cái loại sự kiện như thế này được.
Bằng cách thần kì nào đó, khuôn mặt cứng đờ của tôi đã trở lại bình thường. Nhưng tôi vẫn chưa thể hiểu được tình hình hiện tại hoặc thoát khỏi những ý nghĩ trong đầu.
Mio và Shiki mới là những người làm tôi ngạc nhiên.
Mio có vẻ mặt không lo lắng gì hết, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Shiki thì đang cười trước những lời chào của họ và vẫy tay.
Không thể tin nổi.
Hai người này kinh thật.
Ngoài ra, tôi không rõ liệu đây có phải thứ quỷ tộc cho là xứng đáng hay không, hoặc là họ luôn nhìn nhận hân tộc theo cách này. Nhưng tôi vẫn thấy thật mới mẻ.
Ngay sau khi cuộc diễu hành bắt đầu, các đám đông màu xanh ở cả hai bên con phố thênh thang đều hướng ánh nhìn về chúng tôi.
Tôi đã thu nhỏ giáp ma lực đến mức vô hình, còn ma lực của chính tôi lúc này rất khó để người khác nhận ra.
Do vậy, mặc dù tôi là khách mời chính, họ vẫn nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu. Họ nhìn Mio với sự tò mò, còn Shiki thì chỉ đơn giản là những tiếng thở dài.
Trong số ba người chúng tôi, thanh niên đang thể hiện quyền uy nhiều nhất là Shiki.
Không lâu sau đó, sự kính trọng tiếp tục hướng đến Mio.
Những đôi mắt lấp lánh đang nhìn cổ.
Một lúc sau, tôi cũng được tung hô.
Ngay cả khi tôi đang để mặt trần thế này.
Đối với quỷ tộc, vẻ ngoài chỉ là phụ thôi. Họ thích đánh giá một người qua sức mạnh cơ.
Bởi thuộc tộc quỷ, da họ màu xanh và còn có sừng ở trên đầu. Nhưng đúng là các tạo hóa của Nữ thần có khác, ai ai cũng sở hữu vẻ đẹp riêng.
Tôi không biết họ muốn chào đón mình cái kiểu gì, nhưng được một nhóm người đẹp tiếp đón thế này, tôi thấy hơi khó chịu.
“Fufufu, họ thực sự đã làm điều đó. Màn chào đón đêm qua ở ngôi làng cũng đã vượt quá mong đợi, nhưng tôi không thể nghĩ rằng họ lại làm đến mức này” (Shiki)
Chúng tôi bước vào tòa lâu đài cao chót vót và được dẫn vào một căn phòng rộng rãi.
Shiki, chuyện này không đáng cười đâu.
Còn tôi thì đang thở dài liên tục vì sự mệt mỏi.
Nếu không chú ý, tôi sẽ còn phát ra một tiếng thở lớn ấy chứ.
Mặc dù Mio đã xác nhận rằng không có dụng cụ nghe lén nào được lắp đặt trong căn phòng này, tiếng thở hổn hển của tôi vẫn không dừng lại.
Thật đáng trách mà.
“Nhiều cửa hàng ở đây trông khá ngon miệng. Em sẽ đi kiểm tra chúng sau” (Mio)
Nhắc mới nhớ, cái thứ trông giống bánh mì kẹp đó nhìn rất ngon.
Đợi đã, không phải cái đó.
Chúng ta có được ra ngoài không? Đó là câu hỏi cần được trả lời trước đấy, Mio.
Fuh…
“Ra ngoài à. Mio, tôi sẽ hỏi họ về việc đó sau nhé. Giờ thì, màn chào đón tại ngôi làng cũng nằm trong kế hoạch của họ hả, Shiki?” (Makoto)
Tôi muốn Shiki xác nhận điều này.
Đối với một ngôi làng luôn phải chống lại bão tuyết để tồn tại, họ vẫn có thể tiếp khách một cách nồng hậu.
Tôi nghĩ có thể là vì những người liên quan đến Quỷ vương và các Tướng quỷ cũng có mặt ở đó, nhưng liệu có lí do nào ẩn đằng sau không?
Điều tôi nghĩ có khả năng nhất sẽ là: “Quỷ vương đã ra chỉ thị cho tất cả các thị trấn đó”.
"Vâng. Ngay cả trong những hoàn cảnh bất ngờ, quỷ tộc sẽ vẫn như cũ, danh tiếng của Quỷ vương sẽ không bị lung lay. Họ đang muốn chỉ ra điều này. Cuộc diễu hành cũng là một phần trong kế hoạch đó. Họ dường như đã nghĩ rằng, đối với khách mời của Quỷ vương, chào đón là điều hiển nhiên. Và đồng thời đó cũng là cách họ thể hiện sự trung thành với Chúa tể” (Shiki)
"Anh đang muốn nói rằng lời mời này của họ lại vẫn đến từ áp lực chính trị sao?" (Makoto)
"Không ạ. Quỷ vương đang muốn gây dựng nên một chính phủ công minh cho loài quỷ, à không, cho bán nhân nói chung. Thủ đô này là nơi tập trung nhiều quỷ tộc nhất, nhưng bán nhân cũng không phải là hiếm, ngài có thấy vậy không? Trong số những người ra đón chúng ta, họ ở khắp mọi nơi” (Shiki)
“À, đúng thế thật. Thế thì ta không cần phải yêu cầu họ nữa. Chúng ta chỉ cần quan sát xung quanh một cách bình thường thôi” (Makoto)
“… Họ muốn ta hiểu được quỷ tộc trong khoảng thời gian ít ỏi tại đây, mục đích của họ chắc chắn là vậy. Mặc dù nếu mọi người chỉ toàn điểm tốt … việc này sẽ dễ hơn nhiều” (Shiki)
“Eh, rắc rối đang chuẩn bị đến rồi à?” (Makoto)
Lời của Shiki bỗng ngưng lại trong chốc lát, nó khiến tôi cảm thấy điềm xấu đang tiếp cận.
Những lời của Shiki chững lại, tôi cảm thấy một cảm giác mãnh liệt.
"Không ạ. Phe quỷ tộc có vẻ đang cố nắm bắt Waka-sama. Trong tình hình hiện tại, họ sẽ không âm mưu chia tách chúng ta đâu. Nhưng để đề phòng, tôi sẽ tiếp tục quan sát và hỗ trợ ngài” (Shiki)
“Được, cứ làm hết sức đi, Shiki. Tôi sẽ giao cho anh nhiệm vụ đó” (Mio)
… còn Mio.
Để lại mọi việc cho anh ta như thế, cô đang tính làm gì hả?
“Vậy tôi sẽ để việc bảo vệ Waka-sama và màn thể hiện cho Mio-dono. Tôi sẽ nhờ cậy vào cô. Nếu tôi không cần phải phô diễn sức mạnh của Larva, chắc họ cũng sẽ hiểu chút ít về khả năng của phe ta” (Shiki)
“... Tôi sẽ tin tưởng cả hai người luôn, được không nào?” (Makoto)
Có vẻ Mio không muốn phải động tay động chân.
Tôi sẽ an tâm hơn vào lúc này.
À, giờ thì tôi lại đang lo lắng.
Tại Rotsgard, khi gặp gỡ những người đứng đầu các quốc gia, bởi lúc đó đang trong tình huống khẩn cấp, tôi không cần phải lo đến thế.
Được chào đón hẳng hoi bằng một cuộc diễu hành, việc này đã được trông đợi từ trước rồi.
Lúc ở Đế quốc, quá nhiều sự kiện đã xảy ra, tôi chẳng còn thời gian để mà lo nghĩ nữa. Ít ra tôi vẫn có thể xả stress lên Tomoki. Ừm, sử dụng cậu ta để làm vậy cũng tốt mà.
*Cốc cốc*
Uo, tới rồi.
“Xin thứ lỗi. Đại diện của Thương đoàn Kuzunoha, Raidou Misumi-sama. Công đoạn chuẩn bị cho cuộc gặp mặt đã xong rồi ạ”
Một chất giọng nhẹ nhàng.
Những câu từ đó càng làm tăng thêm sự lo lắng của tôi.
Thở sâu~ Thở sâu nào~
“À, được! Tôi đến ngay đây! ”(Makoto)
Shiki mở cửa và đi đến hành lang.
Có hai binh lính vũ trang và hai quỷ tộc có ngoại hình ưa nhìn.
Cần đến tận 4 người để hộ tống tôi ư?
Không, hai người kia không có vũ khí. Những thành viên nội các cũng đến nữa à?
Họ chắc đã nhận ra ánh nhìn của tôi, hai người đó bèn cúi đầu.
Nhưng họ vẫn chẳng nói một câu nào.
Giống Akua và Eris, giữa hai người này cũng tồn tại sự khác biệt chiều cao.
Người cao hơn là một nam giới có mái tóc ngắn màu xanh và cặp sừng giống loài dê.
Về độ tuổi, rõ ràng người này hơn tôi rồi, nhưng anh ta vẫn còn trẻ. Chắc là tầm đôi mươi chăng?
Anh ta có một thái độ mềm dẻo và nụ cười nhẹ nhàng.
Người còn lại là một phụ nữ nhỏ nhắn.
Đúng hơn là một cô bé.
Cô có mái tóc vàng suôn mượt và một chiếc sừng bé tí trên đầu.
Miệng cô hình như đang cười, nhưng đôi mắt đó như đang muốn thẩm vấn tôi ấy.
… Ít nhất nó vẫn tốt hơn cái ánh mắt gian xảo của Eris.
Hmph, ừm, chắc họ sẽ giải thích với tôi sau.
Vì họ đã đến tận đây để thông báo rằng phần chuẩn bị đã sẵn sàng, sẽ rất thô lỗ nếu tôi cứ đứng đây mà trò chuyện. Shiki cũng đã nói quỷ tộc sẽ không giở trò, vậy nên tôi sẽ hành xử ngoan ngoãn hơn.
Có lẽ đây là tục lệ của họ.
"Chúng tôi sẽ hộ tống ngài"
“Được” (Makoto)
Một trong hai binh lính đã căn thời gian và nói với tôi.
Tôi bèn gật đầu.
Thời điểm này đang là buổi trưa, nhưng ánh sáng của đoạn hành lang mà chúng tôi rảo bước toàn là từ đèn mà ra.
Cũng bởi nơi này chỉ tồn tại mỗi buổi tối mà thôi.
Một kinh đô với những ánh đèn sáng trưng nghe cũng hay đấy chứ.
Những người đang đi về phía chúng tôi, bất kể có là ai, họ đều dẹp hết sang hai bên và cúi chào.
Chậc, tôi bắt đầu thấy ngứa ngáy rồi.
Nhưng khoảng thời gian này không diễn ra quá lâu.
Trước mặt chúng tôi là một cánh cửa lớn, nó to như cái cổng vậy.
Có hai người lính cường tráng… à không, hiệp sĩ thì đúng hơn; hai người có màu tóc khác nhau đang đứng ở hai bên cánh cửa.
Hai người hộ tống im lặng đằng sau chúng tôi cùng mấy binh lính còn lại bước tới trước cánh cửa. Hình như họ đang trao đổi cái gì đấy.
Đúng như tôi nghĩ, hai người có ngoại hình ưa nhìn sở hữu vị thế cao hơn hẳn.
Trong lúc tôi còn đang bận suy nghĩ, cánh cửa lớn đã mở ra.
Toàn thân tôi bị một thứ ánh sáng dịu nhẹ bao trùm, chắc nó đã được yểm phép thuật vào từ trước.
Cánh cửa mở mà không tạo ra một tiếng động nào, và trước mắt tôi, một tấm thảm đỏ đã được trải ra.
Oh, nơi này giống chính điện thật.
Bị mấy người kia giục, tôi bước vào căn phòng trong khi còn đang mải suy nghĩ về điều đó.
Chắc đây cũng là một trong những nghi thức của họ.
“Uhm, anh có thể vui lòng cho tôi biết vài lễ nghi ở nơi này không?” (Makoto)
Tôi tiếp cận người đàn ông dễ bắt chuyện đang mỉm cười và hỏi anh ta.
“Ngài chỉ cần cư xử như bình thường thôi. Việc ngài không biết về tục lệ của quỷ tộc cũng là điều dễ hiểu. Nếu Raidou-sama kính trọng Chúa tể của chúng tôi, ngài cứ thể hiện nó theo cách riêng là được”
“T-Tôi hiểu. Được rồi” (Makoto)
Ý anh ta là: “Nếu tôi không biết, vậy thì sẽ không sao nếu tôi cư xử như bình thường” nhỉ?
Ô kê luôn.
Triển thôi nào.
Tôi bình tâm lại và hướng mắt về phía trước.
Người đàn ông vừa giải thích cho tôi và cô gái đi cùng anh ta đã dẹp sang hai bên tấm thảm khi tôi bước đi.
Họ cũng sẽ tham gia vào buổi gặp gỡ này ư?
Nếu mấy người đó ở đây, tôi sẽ cảm thấy yên tâm hơn.
Tôi tiếp tục đi thẳng trên tấm thảm đỏ.
Cách tôi vài bước ở đằng sau là Mio và Shiki.
Phía cuối tấm thảm là những bậc cầu thang, và sau đó là ngai vàng.
Tôi có thể thấy có người đang ở đằng đó.
… Lại còn đang đứng nữa.
Người ấy không tọa vị trên ngai vàng sao?
Không không không, ông ta còn đang bước xuống cầu thang kìa?!
Ế ?!
Đây là điều mà Chúa tể của Quỷ tộc nên làm ư?
Không được hoảng hốt.
Đây có thể là kế hoạch của họ.
Tôi suýt chút nữa là đã tăng tốc, nhưng bằng cách nào đó, bước chân của tôi vẫn đang duy trì tốc độ vốn có.
Nếu tôi tiếp tục, chắc ai đó sẽ nhắc tôi đâu là điểm nên dừng.
Tôi bước đi với nhịp độ bình tĩnh.
Thực ra não tôi đã đạt đến giới hạn rồi.
Quỷ vương không dừng lại và vẫn đang bước xuống cầu thang.
Khoảng cách giữa hai người dần rút ngắn lại.
Phen này thật quá đỗi bất ngờ mà.
Sự hoang mang tột độ là điều không thể tránh khỏi.
Ít nhất tôi sẽ cố để không nói lắp. Ừ, cứ làm thế đi đã.
Mấy người kia, dừng ông ta lại đi chứ!!
Chúa tể của các người đang chuẩn bị đụng mặt với một thương nhân rồi đấy!!
Điều đó không phải rất xấu sao?
Nhưng tiếng lòng của tôi không được ai trả lời cả.
Tôi dừng lại.
Bởi tôi chẳng thể bước thêm tí nào nữa.
Ngay trước mặt tôi là Quỷ vương.
Ông ta mặc chiếc áo choàng quý phái che phủ toàn bộ cơ thể.
Tôi chỉ cao đến mức nhìn thấy ngực ông ta mà thôi. Vì vậy cái áo choàng là thứ đầu tiên đập vào mắt tôi.
Tôi ngẩng đầu lên để nhìn vị Chúa tể của quỷ tộc, ông ta đang đứng thẳng.
Ông ta trẻ hơn tôi nghĩ.
Vẻ ngoài đó khiến tôi tự hỏi liệu ông ta đã ngoài 40 chưa.
Là một người đàn ông, độ tuổi của người này hẳn là đã trải qua những khoảng thời gian khó khăn.
Mái tóc ngắn màu lam của ông ta đã được vuốt lên để tránh che mất cặp sừng. Ở hai bên tai người này có hai cái sừng xoắn tít như một con dê vậy.
Ánh mắt chúng tôi đụng nhau.
Người này chính là Chúa tể, tôi đã nhận ra nó chỉ bằng một cái nhìn.
Sự hiện diện oai nghiêm thật đấy.
Nếu phải đấu tay bo, tôi sẽ thắng được ông ta.
Nhưng, nói thế nào nhỉ. À, phải rồi, tôi cảm thấy rằng ngoài việc đó ra thì mình không thể đánh bại Quỷ vương ở khía cạnh nào khác cả.
Đôi mắt đó không sắc bén đến nỗi nhìn thấu tâm can, nhưng nó sẽ bao trùm lấy bạn.
Khuôn mặt ông ta nở một nụ cười.
Nhưng đây không phải sự gần gũi, nó chỉ làm sự hiện diện của người này trở nên vĩ đại hơn. Tôi như bị áp đảo vậy.
May mà tôi vẫn kịp ngăn đôi chân đang chuẩn bị lùi lại của mình.
Sau đó, tôi nhận ra cánh tay đang vươn đến của Quỷ vương.
Tôi nghĩ ông ta muốn bắt tay, vậy nên theo phản xạ, tôi bèn chìa tay phải ra. Đúng như dự đoán, ông ta đã nắm lấy nó.
Lực nắm tương đối cao.
“Ta rất vui vì cậu đã đến. Chào mừng đến thủ đô quỷ tộc, Raidou-dono. Ta là Chúa tể của loài quỷ, nhưng mọi người hay gọi ta là Quỷ vương. Tên ta rất lằng nhằng, Raidou-dono chỉ cần gọi bằng Zef là được rồi” (Zef)
Quỷ vương nói một cách rành mạch.
“Zef-sama. Tôi là Raidou Misumi. Một thương nhân đang điều hành thương đoàn tên là Kuzunoha” (Makoto)
Eh, tôi chưa nói điều gì lạ đâu nhỉ?
Sẽ ổn thôi mà, đúng không?
“Umu, kẻ này rất xin lỗi vì đã làm cậu phải đi cả một chặng đường dài như vậy. Phe này đang có chiến tranh, mong cậu thứ lỗi. Để đổi lại, ta sẽ bảo đảm rằng cậu sẽ không cảm thấy chút khó chịu nào khi ở đây. Và bởi thuộc hạ của ta đã tỏ ra thô lỗ với cậu, ta sẽ bắt chúng phải chuộc tội” (Zef)
“Tôi rất cảm ơn ngài vì những lời quý hóa ấy. Có điều, vụ việc của các tướng quỷ chỉ là điều không may mắn trong chiến tranh mà thôi. Dù gì thì mục đích của cả hai bên cũng đều như nhau. Xin ngài đừng nên phạt họ làm gì” (Makoto)
“Một điều không may trong chiến tranh sao. Ra là cậu nghĩ như vậy. Ta rất biết ơn. Về màn giải trí, tất nhiên ta sẽ phục vụ khách mời của mình rồi. Kẻ này muốn cậu hưởng thụ nhiều nhất có thể. Và, kia là cấp dưới của Raidou-dono ư? Họ cũng là người của Thương đoàn sao?” (Zef)
"Oh, xin thứ lỗi! Người đàn ông này là Shiki và người phụ nữ đây là Mio. Bọn họ là những tùy tùng đã hỗ trợ tôi rất nhiều” (Makoto)
Sau lời nói của tôi, Mio và Shiki ngẩng đầu lên và cúi chào.
“Tên tôi là Shiki. Một trong những thành viên của Thương đoàn Kuzunoha đến đây cùng chủ nhân” (Shiki)
“Tôi cũng vậy, Mio-desu” (Mio)
“Hoh ~. Hai người đều có vẻ rất mạnh đấy. Ta lại càng thêm ghen tị với Raidou-dono rồi. À không, nói như thế sẽ là thô lỗ. Raidou-dono cũng sở hữu nguồn sức mạnh không thể coi thường được. Việc có tùy tùng là hai người này là lẽ thường tình thôi. Đây là lỗi của ta, mong cậu sẽ bỏ qua” (Zef)
"Họ giúp đỡ tôi suốt mà" (Makoto)
"Xin thứ lỗi. Nhưng ngay cả ta cũng không thể cảm nhận được sức mạnh của cậu. Nếu cậu đang che giấu nó, vậy có nghĩa cậu có đủ khả năng qua mặt được kẻ này. Có lẽ việc mời Thương đoàn Kuzunoha đến đây là một sự tình cờ đối với quỷ tộc” (Zef)
“Tôi thật không đáng được nhận những lời đó” (Makoto)
“Fufufu. Cuộc gặp gỡ cứng nhắc này chắc đang làm Raidou-dono mệt mỏi rồi nhỉ. Chúng ta sẽ đến nơi khác nói chuyện, được chứ? ”(Zef)
? !!!
Chưa hết à?!
"Tôi hiểu rồi. Ngài có phiền nếu tôi mang theo tùy tùng của mình không?” (Makoto)
“Tất nhiên là không đâu. Các bạn đồng hành của cậu có thể đi cùng. À đúng rồi, ta cũng đang định đem mấy đứa con và vài cấp dưới đi theo luôn. Đây là cơ hội tốt để họ được chuyện trò với một hân tộc, hơn nữa còn là một thương nhân. Vậy có ổn không? ”(Zef)
“Con của ngài. Tôi không thấy phiền đâu” (Makoto)
Con cái của Quỷ vương. Vậy thì đó là Hoàng tử và Công chúa nhỉ?
Nghĩ đi nghĩ lại, công chúa Lily của Gritonia, hoàng tử Joshua của Limia; tôi quen biết kha khá hoàng tử và công chúa rồi đấy.
Điều đó làm tôi cảm thấy rằng mình và Thương đoàn nổi tiếng đến kì lạ.
“Chúng ta đi thôi nào” (Zef)
“… Zef-sama sẽ tự mình hướng dẫn chúng tôi ư ?!” (Makoto)
Giọng tôi phản ứng ngay lập tức.
“Đừng lo, nơi đó ở ngay gần đây thôi. Ah, mọi người vẫn chưa được bỏ bụng thứ gì kể từ khi đến thủ đô phải không? Ta sẽ cho người chuẩn bị ngay” (Zef)
Zef-san đang nhìn Mio đấy à?
Ông ta vừa mới nhìn cô ấy.
Cổ sẽ không để cái dạ dày làm mình không hài lòng đâu.
Thậm chí Mio còn đang có chút vui mừng, nghe thấy thức ăn mà lại.
Phe phẩy chiếc áo choàng, Zef-san đi tới cánh cửa mà ban nãy chúng tôi bước qua.
Tôi bèn đi theo Quỷ vương.
Sẽ rất tệ nếu tôi bị bỏ lại phía sau.
Chân bước nhanh hơn, tôi liền theo sau ông ta.
◇◆◇◆◇◆◇◆
<Sau bữa ăn>
“Còn bây giờ, Thương đoàn Kuzunoha tập hợp những cá nhân thú vị đấy chứ. Mọi người nghĩ sao?"
Tại căn phòng dành cho các cuộc họp.
Những cái đĩa được đặt trên một chiếc bàn lớn, và những món ăn nhẹ đang được bưng tới.
Bắt đầu với Quỷ vương, các quỷ nhân ngồi ở đó cũng đang ăn dở, nhưng thức ăn ở ba cái đĩa nằm trước ba cái ghế trống không đã được xử lí gọn gàng.
Cuộc trò chuyện của họ với Raidou, Mio và Shiki đã kết thúc.
Tình hình trong căn phòng đã chứng minh điều đó.
“… Một con thú dữ, bất kể nó có hiền lành đến mức nào, không có gì bảo đảm rằng nó sẽ không tấn công. Đó là ấn tượng của con về Thương đoàn Kuzunoha”
Người đầu tiên trả lời Quỷ vương là một trong những người đến hộ tống Raidou; anh chàng cao lớn.
“Roshe à. Vậy nếu là con, con sẽ dùng cách nào để hợp tác với Thương đoàn Kuzunoha?” (Zef)
“Dựa theo lời nói của những người đó, thực sự hợp tác là điều bất khả thi. Nhưng chúng ta cũng không cần đánh thức con thú đang ngủ yên làm gì cả. Trước mắt, một mối quan hệ là điều cần thiết, và trong tương lai, con nghĩ ta nên tránh phải đụng mặt với họ. May thay, dường như họ cũng không có ý định cung cấp lực lượng cho phe hân tộc” (Roshe)
“Hợp tác là điều bất khả thi huh. Chắc chắn rằng việc đó sẽ không dễ dàng gì. Họ cũng đã nói rõ sẽ không trở thành đồng minh với bất cứ phe nào. Ngay cả khi đôi bên cùng có lợi, hành động đó sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến lợi ích của họ, và họ sẽ còn phải cam kết không tỏ ra thù địch với các phe kia nữa” (Zef)
Roshe gật đầu khi nghe được những lời của Quỷ vương.
“Những câu từ của Raidou nghe có vẻ rất nguy hiểm. Cuộc chiến này đang khiến phe ta ở thế ngàn cân treo sợi tóc. Và nếu có tham gia, họ sẽ đặt lợi ích của mình lên hàng đầu. Đó là ý nghĩ của con” (Rushia)
“Rushia, ý con là họ có khả năng sẽ trở thành thế lực thứ ba sao?”
Người vừa nói là một phụ nữ.
Cô không phải người đã đến đón Raidou. Người này có một bầu không khí an tĩnh quanh người.
Cô đang nhìn Quỷ vương mặt đối mặt, ánh sáng trong đôi mắt đó không hề lay động chút nào.
Trong số những người đang ở đây, cô là người duy nhất mặc giáp nhẹ, điều đó khiến cô trở nên nổi bật hơn.
“…Con chưa thể đi đến kết luận đó được. Nhưng họ giống hệt một thanh gươm đang ghè sát cổ chúng ta vậy. Một cảm giác bất an” (Rushia)
“…Raidou đã nói rằng: “Nếu xuất hiện sự thù địch, chúng tôi sẽ đáp trả”. Phần đó đang khiến con lo ngại sao?” (Zef)
"Vâng. Raidou nói rằng nếu bất cứ ai gây nguy hiểm cho bạn bè của mình, cậu ta sẽ không tha thứ cho họ. Lời tuyên bố này rất rõ ràng” (Rushia)
“Ta thì lại nghĩ những lời đó của cậu ta mang một nghĩa khác. Điều có khả năng nhất là cậu ta không muốn phải chống lại ai cả; ý của Raidou chắc là như vậy” (Zef)
“Nhưng cũng giống như những gì Phụ hoàng đã nói. Có thể Raidou đã ám chỉ đến việc chia rẽ chúng ta. Hơn nữa người đó còn định khiến ta coi thường chuyện này nữa kia” (Rushia)
“Fumu, những lời đó, ta không nghĩ ý định của họ giống điều con vừa nói đâu, Rushia. Mặc dù đúng là trong lời nói của Raidou cũng có chút gì đó đáng nghi” (Zef)
"Miễn sao Raidou và Thương đoàn Kuzunoha chưa chỉ ra rõ vị thế của họ, miễn sao mọi thứ vẫn chưa rõ trắng đen, con phản đối việc trở nên thân thiết với những người đó" (Rushia)
“Ta hiểu cách nghĩ của con rồi. Sem, con thì sao?” (Zef)
Sau khi lắng nghe ý kiến của Rushia, Quỷ vương chuyển cuộc trò chuyện sang người đang lặng lẽ quan sát.
Một quỷ tộc tóc bạc đeo kính với mái tóc buộc lại thành búi.
Người này là quỷ nhân cảm thấy thân thiết với Raidou, cậu ta cảm thấy cả hai tựa như những người đồng đội vậy.
Mặc dù Raidou đã lấy đi hết sự quan tâm của họ kể từ vụ việc ở vùng đất hoang rồi.
Mở đôi mắt nhắm nghiền của mình, Sem cất tiếng.
"Quan điểm của con cũng giống anh cả, nhưng con nghĩ ta nên tạo dựng một mối quan hệ gần gũi hơn với họ" (Sem)
“Hoh~ Con khác Rushia thật đấy” (Zef)
Sem nhìn Rushia.
Cô không thể hiện sự khó chịu khi nghe thấy ý kiến hoàn toàn trái ngược với mình. Cô chỉ nhắm mắt lại và ngồi xuống ghế.
“Vị thế của chúng con ngay từ đầu đã rất khác nhau rồi. Nếu con ở vị trí của Rushia, người nghĩ bảo vệ quốc gia là điều tiên quyết, quan điểm của con sẽ giống với chị ấy” (Sem)
“Con, người đảm nhiệm công việc ngoại giao có ý kiến khác à? Nói ta nghe xem nào” (Zef)
"Vâng. Dù có hơi tiếc, người trả lời hầu hết những câu hỏi của con không phải Raidou-dono mà là Shiki-dono, nhưng con nghĩ đây cũng là quan điểm của Thương đoàn Kuzunoha. Trước tiên, họ đang sở hữu một phương pháp vận chuyển vượt xa chúng ta, cả về quãng đường lẫn giới hạn” (Sem)
“… Con lấy đâu ra cơ sở cho việc đó?” (Zef)
“Họ đã tự mình trải nghiệm một chuyến đi khắc nghiệt trong lãnh thổ quỷ tộc. Nơi đó đồng thời cũng thuộc hàng top những địa điểm khắc nghiệt nhất ở đây rồi. Dù gì thì lãnh thổ của phe ta cũng đã gia tăng một chút” (Sem)
“Sem, cái đó không giải thích được điều gì cả” (Zef)
"À, con xin lỗi. Con đã vô tình nói hơi lan man. Thói quen ấy mà. Nói cách khác, họ đã trải nghiệm một chuyến đi ở mức độ như thế, và chưa hết, nếu con hỏi rằng: ‘chúng tôi cần chuẩn bị vài thứ, mọi người có thể mang chúng đến đây không?’, Shiki-dono sẽ gật đầu. Giá cả thì vẫn rất hợp lí. Đó là mức giá bằng với chi phí sản xuất” (Sem)
“… Cứ tiếp tục đi” (Zef)
"Vâng. Nói cách khác, họ không quan tâm nhiều đến chi phí phải bỏ ra để vận chuyển hàng hóa trong những môi trường khắc nghiệt. Khả năng nguy hiểm xảy ra đáng nhẽ phải đẩy mức giá lên cao hơn nhiều, nếu không sẽ rất kì lạ. Hơn nữa, họ nói như thể việc vận chuyển hoa quả, rau củ, thịt thà là không vấn đề gì. Chính Raidou-dono đã nói như vậy” (Sem)
“Vậy nên con mới nghĩ rằng Thương đoàn Kuzunoha sở hữu cách thức nào đấy để vận chuyển hàng hóa, hơn nữa, họ còn không phải gặp nguy hiểm giữa đường ư?” (Zef)
“Người có thể nghĩ theo cách đó. Nếu tồn tại một thương đoàn có thể vận chuyển hàng hóa đường dài mà không làm tổn hại đến mặt hàng bên trong, giá trị của họ là quá lớn. Không có đối tác bên ngoài nào có khả năng đem lại nhiều lợi nhuận như họ cả. Vấn đề ở đây là liệu thị trường của chúng ta có đủ để làm họ hứng thú hay không thôi. Con không nghĩ việc này sẽ gặp rắc rối đâu, bởi anh ta là một hân tộc. Hơn nữa, lãnh thổ quỷ tộc cũng sở hữu các đặc trưng quý hiếm. Tất nhiên sẽ có khả năng những thứ đó được bán lại cho hân tộc, con nghĩ tốt nhất là ta không nên trao đổi những thứ liên quan đến thông tin tuyệt mật của phe mình” (Sem)
“Vậy thì quan điểm của con là: ”Nếu phía đối tác có thể đem lại lợi ích cho quỷ tộc, chúng ta nên giữ liên lạc với họ”, có đúng thế không?” (Zef)
"Vâng ạ. Ngay trước mắt chúng ta đang là viễn cảnh của một quốc gia thịnh vượng, đối với quỷ tộc và cả những bán nhân đã quyết định sinh sống tại đây. Nhưng phần lãnh thổ đang càng ngày càng nới rộng thêm, cách thức vận chuyển hàng hóa vẫn còn rất lề mề. Nếu tạo dựng được một mối quan hệ làm ăn tốt đẹp với Thương đoàn Kuzunoha, sự phân bố nhu yếu phẩm của cả đất nước sẽ được đẩy nhanh. Việc này giống như tạo điều kiện cho máu chảy qua tĩnh mạch vậy” (Sem)
"Con đang muốn ngụ ý rằng hiện tại “dòng máu” của quỷ tộc vẫn chưa chảy qua khắp cơ thể sao?" (Zef)
Trong lời nói của Quỷ vương có cả chút tự oán trách bản thân.
“Sự phát triển nhanh chóng luôn bao gồm những thiếu sót. Chỉ tại con vẫn còn thiếu kĩ năng. Bình thường, chúng ta không nên dựa vào sự hỗ trợ từ bên ngoài, nhưng đánh giá của con đã cho thấy quỷ tộc hiện tại cần có họ giúp sức” (Sem)
Sem dõng dạc tuyên bố điều đó.
Đối với Sem, thương đoàn Kuzunoha tựa như cánh tay của sự cứu rỗi vậy.
“Ta hiểu rồi. Ta sẽ cân nhắc. Và giờ, người cuối cùng là Sari. Ta đã nghĩ con sẽ là người đầu tiên nêu lên ý kiến của mình chứ nhỉ. Bởi vì con là người nói muốn đi cùng ta ngay từ đầu mà” (Zef)
“…”
“Sau khi đã quan sát Thương đoàn Kuzunoha và trò chuyện với họ, ta muốn con nói lên suy nghĩ của mình về chuyện này” (Zef)
“… Vâng” (Sari)
Người cuối cùng Quỷ vương trò chuyện là một cô gái nhỏ nhắn.
Cô là một trong những người từng hộ tống Raidou.
Khuôn mặt cô như đang ngẫm nghĩ rất sâu về điều gì đó.
Đưa ra một câu trả lời nhanh gọn, Sari bỏ tay khỏi miệng mình và ngẩng đầu lên.
“Những người đó… không, đúng hơn là Raidou, anh ta cực kì nguy hiểm” (Sari)
“… Fumu” (Zef)
Cũng gần giống với quan điểm của Rushia, Quỷ vương đã nghĩ vậy.
Đối với một người từng tỏ ra hứng thú với họ, cô lại đang trình bày nó dưới một góc nhìn thông thường, Quỷ vương không mong đợi ở Sari điều này.
Cô tiếp tục.
"Phân tích thông tin từ lâu đã là chuyên môn của con, nhưng sau khi mặt đối mặt với mấy người đó, những lời sau đây của con sẽ bao gồm thêm đôi phần là bản năng" (Sari)
“Ta không phiền đâu. Con cảm thấy thế nào?” (Zef)
“Sức mạnh không giới hạn. Hơn nữa còn ở mức độ quá áp đảo” (Sari)
Những lời trừu tượng của Sari đã làm tất cả mọi người ở đó nhíu mày.
“Những lời đó thật là mơ hồ. Ta hiếm khi thấy con nói vậy đấy, Sari” (Zef)
“Con rất xin lỗi, thưa Bệ hạ. Nhưng đó chính là kết quả thu được từ các thông tin con đang có. Một sự tồn tại tượng trưng cho sức mạnh, Thương đoàn Kuzunoha không phải thứ ta có thể bỏ qua. Về khía cạnh này, con có cùng ý kiến với Ani-sama và những người khác” (Sari)
Roshe, Sem, Rushia; ba người họ đều gật đầu trước lời nói của Sari.
“Giống như bản báo cáo của Rona, họ rất lôi cuốn. Đối với chúng ta, họ còn hơn thế nữa, đồng thời cũng cực kì mạnh mẽ. Nhưng ngược lại, họ quá nguy hiểm, đến nỗi có thể đe dọa toàn bộ quỷ tộc. Ý con là, uhm, rất khó để diễn tả bằng lời. Với lượng sức mạnh đó, họ còn hơn cả một nhân tố không ổn định, con nghĩ vậy” (Sari)
“Không ổn định?” (Zef)
“Nếu con phải diễn tả nó bằng lời, chuyện là như vậy đấy ạ. Không chỉ thiếu ổn định, anh ta là nhân tố mà chúng ta chưa thể xác định được giới hạn. Raidou đã nói sẽ không hợp tác với bất cứ ai trong cuộc chiến này, anh ta cũng sẽ không lựa chọn phe phái. Đúng như Rushia ane-sama đã nói, nó giống một lưỡi gươm kè trước cổ họng ta vậy. Nhưng đồng thời nó cũng giống lời của Sem ani-sama, thế lực này có thể chính là thứ thuốc thần kì sẽ giải quyết vô số những vấn đề quỷ tộc đang mắc phải” (Sari)
“Thế thì chẳng phải nó giống với quan điểm của Roshe sao? Con hãy nghĩ về những rủi ro nếu hợp tác với họ đi” (Zef)
“… Con đang lo ngại về thứ còn xa hơn thế nữa cơ” (Sari)
“Xa hơn nữa ư?” (Zef)
“Con đã mường tượng Raidou như một thứ sức mạnh mà ta không tài nào kiểm soát nổi. Nói cách khác, chính là thời điểm Raidou trở mặt với chúng ta” (Sari)
"Chúng ta không thể bảo đảm chuyện đó sẽ không xảy ra sao?" (Zef)
“Chúng ta không tài nào đoán trước được hành động của một thứ mình không thể kiểm soát. Nếu trong giữa trận chiến của phe ta với hân tộc, chúng ta vô tình kích động sự giận dữ của Raidou, anh ta sẽ không ngần ngại mà nhe nanh vuốt về phía quỷ tộc. Con xin hỏi Người một câu thôi, thưa Bệ hạ, chúng ta có thể đánh bại Thương đoàn Kuzunoha không?” (Sari)
Những lời của Sari làm cho bầu không khí trở nên giá lạnh hơn.
Câu hỏi đó khá thô lỗ.
Nhưng Quỷ vương, sau một hồi im lặng, nhìn thẳng mặt Sari và nói.
“… Ta không rõ. Nhưng chắc chắn… ”(Zef)
"Chắc chắn?" (Sari)
“Chúng ta không thể thắng được. Việc nhiều nhất mà phe ta có thể làm chỉ là không chịu thua thôi. Bởi sau cùng, Io và Rona, hai tướng quỷ đáng tự hào của quỷ tộc, vẫn không phải đối thủ của cậu ta, mặc dù họ đã xông lên cùng lúc. Thực chất, Io còn bị xử lí trong khi cậu ta đang dư thời gian, anh ta hoàn toàn bị loại bỏ khỏi chiến trường. Cả các trợ lí thân cận và nhân viên của cậu ta nữa, họ chắc chắn cũng không phải dạng vừa đâu” (Zef)
“? !!”
“…”
Chỉ trừ có Sari, ba người còn lại mở to mắt ngạc nhiên.
Sari vẫn im lặng lắng nghe.
“Vậy ra con nghĩ họ là thế lực không thể bị kiểm soát sao. Nếu phải miêu tả về Raidou, đó là từ thích hợp nhất. Ta nghĩ Raidou là một con rồng đang say giấc. Chúng ta không nên can thiệp vào giấc ngủ của nó” (Zef)
“Anh ta cần một cái xích để giữ lại. Không phải thế nào cũng được đâu. Ta phải dùng đến một thứ xích có tên là quỷ tộc, điều này sẽ nhân đôi sự an toàn” (Sari)
“Xích lại một cá nhân mà chúng ta thậm chí còn không thể kiểm soát sao?” (Zef)
"Vâng. May thay, con không nghĩ anh ta đang bị ai đó giật dây. Ít nhất, người này là một nhân tài mà ta không thể để hân tộc có được. Thời điểm này thật sự rất tình cờ. Con nghĩ thử một lần cũng chả chết ai” (Sari)
“Vậy là chúng ta sẽ biến Raidou thành con chó giữ cửa cho mình hả? Ý kiến của con rất khác với ba người còn lại” (Zef)
"Không ạ. Chúng ta sẽ khiến anh ta không thể quay sang cắn quỷ tộc được, cách đó là tốt nhất. Raidou sẽ không bị thuần hóa đâu” (Sari)
“Fu… hahahaha !! Mặc dù đã nghĩ đến mức này về Raidou, con còn có thể nói thế sao? Chà, họ vẫn đang ở thủ đô. Nếu là vậy, ta không cần bi quan quá làm gì. Có lẽ họ sẽ không ở lại lâu đâu, nhưng … vẫn còn thời gian” (Zef)
"…Vâng. Chỉ có điều, dựa vào những thông tin ta có về anh ta cho đến giờ, Raidou không có vẻ gì là muốn hợp tác hay quan tâm đến vị thế của mình cả. Con không rõ cái gì đã xảy ra trong khoảng thời gian ngắn này, nhưng có gì đó đã xuất hiện. Con không thể không chú ý đến lí do này được. Nếu trạng thái của anh ta bình thường hơn, chuyện này có lẽ sẽ trở nên dễ dàng” (Sari)
“Ta cũng không ngờ cậu ta lại tỏ ra cứng cỏi đến vậy. Ngay từ đầu cậu ta đã có tính cách như thế, hay trái tim Raidou đã đổi thay; có khả năng kẻ nào đó đã làm những điều không cần thiết. Họ đã tạo ra một thứ rắc rối thật đấy. Giờ thì, kết thúc thôi nào. Nghe được quan điểm của các con, ta thấy rất xứng đáng. Các con có thể ra về rồi” (Zef)
Quỷ Vương ngừng cuộc trò chuyện lại.
Bốn quỷ tộc rời khỏi căn phòng, chỉ có Quỷ vương Zef là vẫn ở lại.
“… Fuh, chúng đã trở nên đáng tin cậy hơn rồi. Nếu Thương đoàn Kuzunoha không tồn tại, mình thậm chí còn có thể nghỉ hưu là vừa. Đúng như dự tính, tất cả đều xoay quanh Raidou và Thương đoàn Kuzunoha. Mình không nghĩ địa điểm gặp mặt tại Kaleneon chỉ là sự tình cờ. Có vẻ nhiều bất ngờ khác vẫn đang đón chờ chúng ta. Việc quỷ tộc liên lạc với Kuzunoha khi Raidou vẫn chưa gia nhập cùng anh hùng thật sự rất đúng thời điểm” (Zef)
Sau những lời độc thoại đó, biểu hiện vui tươi của Quỷ vương quay ngoắt 180 độ. Từ một vị Chúa tể, giờ đây ông ta chỉ là một cá nhân tên là Zef.
“Raidou… Đã bao lâu rồi kể từ khi mồ hôi lạnh chảy trên trán mình nhỉ. Cậu ta sở hữu sức mạnh lớn đến nỗi mình chẳng thể nào tưởng tượng được. Ít nhất, cậu ta còn mạnh hơn cả một tinh linh. Không chỉ như một anh hùng, cậu ta có thể còn mạnh gần bằng một vị thần” (Zef)
Giọt mồ hôi chảy xuống má Quỷ vương.
Zef ngồi bất động hồi lâu trong căn phòng đó.
CHƯƠNG 185: NÚI LỬA BÍCH LƯU.
“Vậy là ta có thời gian rảnh rồi đấy. Họ cũng đã cấp phép cho ta ra ngoài, giờ thì làm cái gì đây?” (Makoto)
Kết thúc cuộc trò chuyện mỏi mệt với Quỷ vương, chúng tôi trở lại căn phòng đã được chuẩn bị sẵn và nghỉ ngơi.
Tôi nhìn Mio và Shiki.
Uầy~ họ đúng là rất ấn tượng.
Người đó chính là Quỷ vương-sama.
Bốn người con của ông ta đều có một bầu không khí tươi tắn, họ liên tục nói với tôi về các loại chủ đề. Nhưng tôi có cảm giác họ muốn nhiều hơn là những câu trả lời của tôi.
Tuy không phải một cuộc trò chuyện một chiều, phía họ cũng sẵn lòng lắng nghe những câu hỏi của tôi. Tôi đã nhận được sự cho phép để đi ra ngoài mà không cần vệ sĩ hay người giám sát nào.
“Tôi đang nghĩ đến việc bàn chuyện với Rona” (Shiki)
“Với Rona ư? À, phải rồi. Rona là bạn cũ của anh đúng không? ”(Makoto)
“Vâng, nhưng tôi không định sưởi ấm tình bạn lâu năm đâu. Dường như cô ả đang hết sức thận trọng với chúng ta. Vẫn còn khá nhiều thời gian trước khi bữa tiệc bắt đầu, tôi sẽ đi giải quyết “sự hiểu lầm” này. Cô ta chắc đã biết về nội dung của cuộc gặp mặt qua lời của Quỷ vương rồi, nhưng nếu là vậy, ta cần phải hành động nhanh chóng” (Shiki)
Hiểu lầm?
Hm, Rona đã làm gì để khiến anh ta cảnh giác như thế nhỉ?
Tôi không nghĩ cô ta đã làm cái gì quá đặc biệt đâu.
Có lẽ là vì cô ta sở hữu ánh mắt của một người đang âm mưu gì đó.
"… Tôi hiểu rồi. Vậy thì anh sẽ không đi khỏi thành phố đâu nhỉ?” (Makoto)
"Vâng. Chuyện đó tôi sẽ để sau” (Shiki)
“Còn Mio?” (Makoto)
“Em sẽ ngay lập tức đi khám phá thành phố. Nhiều địa điểm ở đó trông rất thú vị” (Mio)
Những lời lẽ thông thường của Mio.
Tôi đã nghĩ cô ấy không lo lắng gì trong suốt cuộc diễu hành, nhưng thực chất cổ đang quan sát xung quanh. Ấn tượng thật.
Điều này làm tôi nhớ đến lời khuyên để giảm sự lo lắng cho các diễn viên: “Cứ nghĩ khán giả như củ khoai tây ấy”, đại loại là vậy.
Với Mio, ánh mắt và lời cổ vũ của quỷ tộc và bán nhân chẳng khác nào khoai tây đâu.
… Không phải, khoai tây là thức ăn mà, thế thì cô ấy nhìn nhận họ còn thấp hơn nữa ư?
Bỏ qua chuyện đó, đây là thứ tinh thần mà tôi cần học hỏi từ Mio.
Trong lần chúng tôi ghé thăm Đế quốc, Mio lúc đó đang chăm lo cho Asora; nhưng lần này, cổ cứ khăng khăng đòi đi cùng.
“Lần trước Tomoe đã được đi rồi, lần này cô phải ở nhà”, Mio đã dùng cái logic ấy.
Tôi đã nghĩ: “Cô là một đứa trẻ hay sao vậy hả?”
Kể từ sau vụ Đế quốc, tâm trạng của Tomoe rất là tốt, cổ không hề phản đối Mio và quyết định ở lại.
À thì, cô ấy cũng có nói rằng mình còn việc phải làm, vậy nên chắc cổ cũng không định đi cùng chúng tôi đâu.
Đối với tôi, Shiki mới là người đáng lo, anh ta phải đi tận hai chuyến cơ mà.
Nhưng anh ta lại là người thích hợp nhất để đi cùng, vì thế tôi vẫn đang dựa vào Shiki.
Nếu tôi để Shiki lại, tôi nghĩ mình sẽ có thể tiếp tục các lớp học ở Rotsgard mà không cần hủy bỏ chúng.
Tôi sẽ cân nhắc việc này.
“Một buổi đi ăn sao. Chúng ta sẽ có một bữa tiệc lúc trời tối, đừng có ăn quá nhiều là được. Ngoài ra, họ chưa nói gì về việc phân bố vệ sĩ cả, nhưng nếu bị ai đó bám đuôi, cô phải biết kiềm chế và tránh làm những thứ vô ích, được chứ?”(Makoto)
"Vâng, em biết mà. Em sẽ chỉ tát yêu họ vài cái thôi, Waka-sama. Nhưng nếu ngài lo lắng, đi cùng em có được không?” (Mio)
"Tôi á? Tôi cũng muốn lắm chứ, nhưng đây là thời điểm thích hợp để hoàn thành nhiệm vụ của Root” (Makoto)
“Root… à, quả trứng đó sao?” (Mio)
Mio tỏ vẻ suy ngẫm khi tôi nói đến Root, và như thể vừa mới nhớ ra điều gì, cô ấy bỗng vỗ tay một cái.
Ừ, cô ấy nói đúng rồi đấy.
“Đúng, quả trứng của Xích Long” (Makoto)
“Phải rồi-desu wa. Nếu đã vậy, em sẽ đi cùng ngài- ”(Mio)
“À, không được đâu. Hình như cô trong quá khứ đã làm gì đó với một địa điểm gần nơi ấy. Công việc sẽ không suôn sẻ nếu có chuyện xảy ra” (Makoto)
“Em lúc trước ư?” (Mio)
“Ừm, tôi sẽ làm nhanh gọn lẹ thôi. Dựa theo những thông tin trong buổi gặp gỡ, nơi đó chỉ mất hai tiếng là đến” (Makoto)
"Đúng vậy. Họ đã nói là vài ngày về phía Bắc. Nếu nó giống vùng Bạch Sa, Waka-sama chỉ cần hai giờ đồng hồ là tới nơi. Để quay lại, ngài cứ dùng cổng sương mù là được” (Shiki)
Shiki bổ sung cho lời của tôi.
Chắc là phía quỷ tộc đã không ngờ đến câu hỏi này của tôi, mặt họ tỏ ra rất ngạc nhiên.
Sẽ khá là lạ nếu tôi đề cập đến cái tên của một địa điểm nhất định trong lãnh thổ quỷ tộc.
Lần này, công việc của Root liên quan trực tiếp đến người nhận hàng, và phe quỷ tộc còn chưa biết gì về chuyện đó.
Khác với lần trước, sẽ có người đảm nhiệm vai trò bảo vệ món hàng, miễn là tôi đến được đó, nhiệm vụ sẽ hoàn thành ngay.
“Thế thì em không thể giúp ngài rồi. Mặc dù có hơi tiếc, em sẽ cố hết sức để học được công thức mới-desu wa. Sau đó, em sẽ tìm quà lưu niệm cho mọi người ở Asora” (Mio)
"Hay đấy. Nói với tôi về những cửa hàng tốt sau nhá. Cả những nơi bán đồ lưu niệm nữa” (Makoto)
"Vâng! Em sẽ bắt đầu chuyến đi ăn của mình” (Mio)
“Thế thì tôi đi đây” (Makoto)
Tôi mở cửa sổ phòng và đi đến mái hiên.
Khu vườn phía dưới đang tỏa ánh sáng huyền ảo, nó trông rất đẹp.
Nhưng tôi đang nhìn lên trên.
Trời tối đen như hũ nút.
“Thượng lộ bình an. Mong ngài sẽ sớm quay về” (Shiki)
“Ngài đừng để mình bị cảm lạnh đấy, được chứ?” (Mio)
Khi nghe thấy lời chào của họ ở sau lưng, tôi nhảy khỏi cái ban công.
Tôi vật chất hóa ma lực giữa không trung, dùng nó làm bàn đạp để nhảy thêm lần nữa.
Cứ như thế, tôi đang lơ lửng trên trời.
Vượt qua bức tường thủ đô, tôi đến vùng ngoại ô đầy tuyết và gió. Xác nhận đích đến, tôi đánh dấu địa điểm.
Mặc dù không thể nhìn thấy bằng mắt thường, tôi vẫn có thể cảm nhận nó.
Với cái này, tôi sẽ không bị lạc trong trận bão tuyết nữa.
Trong căn phòng đã lắp đặt sẵn một cánh cổng sương mù để trở lại cho tiện.
Tôi chỉ cần làm nó biến mất khi quay về là được.
Lúc này, mục tiêu của tôi là cái núi lửa cạnh cánh đồng băng.
Nơi đó tất nhiên sẽ là một khu vực hẻo lánh.
“Núi lửa Bích Lưu sao. Liệu nó có xanh giống cái tên không đây? Có vẻ đó là một nơi rất đẹp và đáng để thưởng ngoạn” (Makoto)
Cùng với chút mong đợi, tôi nhảy vào giữa trận bão tuyết.
◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆
Nếu không có phép thuật, tôi chắc chắn sẽ bị lạc mất. Đó là suy nghĩ của tôi trong cơn bão tuyết tối mịt này.
Ánh đèn của kinh đô không thể nhìn thấy nữa.
Nơi này khắc nghiệt như vùng Bạch Sa vậy.
Điều khác biệt chỉ có nhiệt độ thôi, vùng nóng như đốt toàn bẫy là bẫy, còn chỗ này thì toàn là thảm họa thiên nhiên.
Nhưng Xích Long đáng nhẽ ra phải là con rồng thống trị ngọn lửa chứ nhỉ? Tại sao nó lại sống ở một nơi lạnh giá thế này?
Chắc không phải đâu, nơi đó là núi lửa mà, có lẽ nó sẽ không rét như ngoài này.
Nhớ lại các năng lực của Sofia, Xích Long là con rồng hay bay lên trời và thở ra lửa.
Nhưng đích đến của tôi lại chả phù hợp tí nào.
Một con rồng biết bắn laze. Một con rồng tượng trưng cho thế giới viễn tưởng, hơn nữa, nó còn đi theo lẽ phải.
Ngay cả khi tia laze là thứ không có thật, nó đúng là một con Xích Long.
Tôi rất muốn nhìn thấy cơ thể trưởng thành của nó.
Tôi liếc nhìn cái túi. Lúc này nó chỉ là một quả trứng.
Có thể một con rồng sẽ lớn lên rất nhanh, nhưng chắc tôi sẽ không được chứng kiến cảnh đó trong suốt đời mình đâu.
Ả Sofia chết tiệt, cô ta đã làm một thứ quá lãng phí.
“Oh, kia rồi … Dựa vào khoảng cách còn lại thì đúng là nó thật. Nhưng sao nó lại có màu đỏ nhỉ?” (Makoto)
Tôi nghĩ tôi vừa mới nhìn thấy một thứ màu hồng nhạt từ đằng xa.
Sau khi nhảy lên cao hơn, tôi thấy một thứ ánh sáng đỏ rực không hợp tí nào với cánh đồng băng bên dưới.
Nó có hình một ngọn núi, khi tôi đến gần hơn, tôi nhận ra rằng nó đang tỏa sáng như hồng ngọc vậy. Ngọn núi này rất chi là cao.
“Gọi nó là Núi lửa hồng ngọc thì đúng hơn đấy nhỉ? Hừm?” (Makoto)
Tôi không cho rằng nơi này vẫn chưa có tên đâu.
Nó cách biệt với mọi thứ khác, tạo ra một cảm giác bất thường.
Tôi sẽ thử đáp xuống xem sao.
Mặt đất dưới chân tôi đang lấp lánh ánh đỏ.
Nếu đây là hồng ngọc, nơi này sẽ rất vi diệu đấy.
Vi diệu giống như một tỉ phú.
Nhưng nếu đây là thủy tinh … không, thế thì vẫn rất ảo diệu.
Được, núi lửa Bích Lưu (chắc vậy) là một nơi đáng để ngắm nhìn đây.
Tôi sẽ lấy một ít về sau.
Chắc đây là cảm giác khi thu thập vỏ sò ở bãi biển đây mà.
Tôi chưa từng trải nghiệm điều đó bao giờ.
Ý nghĩ này có hơi tham lam.
“Nếu đúng là chỗ này, sẽ phải có ai đó sống ở đây” (Makoto)
Tôi chuyển [Sakai] sang dạng tìm kiếm và quét toàn bộ ngọn núi.
Tôi sẽ phải thu nhỏ giáp ma lực một chút, vậy nên nó sẽ bị rỉ ra ngoài. Đến giờ, tôi vẫn chưa thể sửa lại sức tiêu thụ ma lực tới mức 100%.
Nếu tôi làm được việc đó, bộ giáp có thể tồn tại vô thời hạn luôn.
Tôi sẽ lấy nó làm mục tiêu phấn đấu.
Nó có thể vừa tấn công, vừa phòng thủ cùng một lúc. Nếu bị phát giác, tôi cũng sẽ chẳng gặp bất lợi gì mấy. Chỉ có một vấn đề nho nhỏ, nếu tôi để nó ở dạng bình thường, mọi người sẽ không muốn lại gần tôi đâu.
Nếu tôi làm như vậy, chắc chắn ngày nào cũng sẽ có người nói: “Cậu đang bị ám đấy”.
Làm nó hữu hình là điều tệ hại. Tôi không bao giờ mong muốn việc đó xảy ra.
“Nó đây rồi. Có một cái hang đằng kia. Ra là thế” (Makoto)
Ở tầm lưng chừng núi xuất hiện một cái hang và một lối vào.
Ở bên trong, tôi xác định được tín hiệu sống của khoảng một trăm cá thể.
Bán nhân, hoặc cũng có thể là mamono.
Được rồi, đi thôi nào.
Không có cái bẫy nào cả, bọn mamono cũng chưa ló mặt ra.
So sánh với lúc trước, bây giờ còn an toàn chán.
Vụ việc duy nhất xảy ra đó là tôi đã vô tình đụng mặt với một con rồng băng to đùng, nó đã bị tôi đánh bay đi rồi. Chẳng có cái gì gọi là một trận chiến thực sự cả, tôi đến được đích và hầu như không bị cản trở.
Nhưng tỉ lệ đụng mặt cũng tương đối cao.
Nếu tôi xử lí chúng, đống xác chết còn có thể chỉ đường cho tôi luôn ấy chứ.
Mặc dù vậy, nơi này an toàn hơn tôi nghĩ.
Chắc những người sống ở đây thường xuyên đi tuần tra và đảm bảo an ninh.
“Ồ, hể~” (Makoto)
Ngay trước mặt tôi là cái hang.
Tôi không ngần ngại bước vào, tình hình có chút thay đổi.
Tôi hiểu rồi.
Tôi vô thức thốt lên vài tiếng, sau đó dừng chân và quan sát xung quanh.
“Hiểu rồi, ra là vậy, Bích Lưu … Phần bên trong mới có màu xanh” (Makoto)
Trong xanh ngoài đỏ.
… Đáng tiếc thay, vì cái môi trường khắc nghiệt ở bên ngoài, tôi không muốn sống ở đây đâu.
Có thể nó rất đẹp, nhưng tôi sẽ chỉ giới hạn ở việc thăm quan thôi.
“Ah, họ đang đến đón mình sao?” (Makoto)
Đi được một lát, tôi nhận thấy có một cái bóng đang tiếp cận. Tôi dừng lại.
Chỉ có mỗi một người.
Có vẻ nó sẽ không niệm phép hoặc vào thế tấn công.
Nhưng đúng là nó có màu xanh.
Tôi nhớ mình từng xem một tin tức nói rằng ánh sáng xanh giúp người ta dễ ngủ hơn, nhưng giờ tôi đang nghi ngờ độ xác thực của nó.
Cái tin đó thậm chí còn có thể là vô lí.
Tôi không thể bình tĩnh lại được.
"…Xin vui lòng xưng tên"
Người vừa xuất hiện tỏ ra hơi kích động.
Nhưng nó bỗng lên tiếng và yêu cầu tôi giới thiệu bản thân.
Điều ngạc nhiên là nó nói được ngôn ngữ chung.
“Tôi là Raidou. Theo yêu cầu của Root, tôi đã mang đến đây quả trứng của Xích Long…-sama” (Makoto)
Suýt thì xong.
Tôi tí nữa là quên cái đuôi -sama.
Mặc dù tôi đã tự nhắc nhở bản thân phải cẩn thận sau vụ việc của Graunt, cái người đang ở trước mặt tôi khá là bí ẩn, nó làm tôi suýt nói nhầm đấy.
Slime à?
Hmm, cái cơ thể nửa rắn đó có vẻ được tạo nên từ một hợp chất giống thạch màu xanh. Nó có hình giống hân tộc. Hơn nữa, nó cũng sở hữu những đặc điểm của một khuôn mặt.
Ah, là nữ giới.
Có một phần hình như là ngực thì phải.
Trên người nó không có mảnh vải nào để che thân cả, tôi đang nói chuyện với một người hoàn toàn khỏa thân.
Và có vẻ đó là một người phụ nữ.
Tôi cảm thấy hối hận vì nó trong suốt, tôi không hề bị quyến rũ tí nào.
Mặc dù rất thô lỗ, tôi vẫn phải giữ nguyên thái độ men lì của mình.
Phải có một người đàn ông thực sự đặc biệt thì mới có thể bị quyến rũ trước cảnh tượng này.
Thậm chí Tomoki sẽ không … à không, cậu ta chắc sẽ triển luôn mà không cần suy nghĩ gì cả.
Nhưng…
Đợi đã, tôi đang nghĩ về cái gì thế này?
Dù sao đi nữa, tôi rất xin lỗi.
Và nếu những lời của Root là chính xác, Mio trong quá khứ đã từng đẩy họ tới bờ vực diệt vong; tôi cũng rất tiếc về việc đó.
Dù không thể nói ra thành lời, ít nhất tôi sẽ xin lỗi họ.
“Đó là Azuma-sama sao?”
Azuma?
Nhịp tim của tôi đột ngột tăng cao.
Đó là một cái tên từ rất lâu rồi.
Nhưng nếu cô slime này đang dùng đến cái tên đó, tôi không nghĩ cô ấy đang ám chỉ đến mình.
Tôi bình tâm lại.
Ah, cô ấy đang nhìn quả trứng.
Có lẽ nào …
“… Xin hãy thứ lỗi cho tôi nhưng, đó có phải Xích Long-sama không?”
Đúng như tôi nghĩ, đó là cái tên của con rồng.
Vậy ra tên nó là Azuma.
Nó khiến tôi cảm thấy chút thân quen.
Bởi vì một người bạn của tôi cũng có cái tên giống vậy.
Đây không phải tiếng Nhật, tôi cũng không nên phản ứng thái quá như vừa rồi.
Ngay từ đầu, mặc dù nó tên là Azuma, tôi nghe nói rằng ở thế giới này, nó là một nam giới.
Ra là thế, trong số các long thượng đẳng, có 4 đực và 3 cái à.
… Đợi đã, Root vốn là nữ mà, thế thì lượng con cái sẽ tăng lên sao?
Nhưng lúc này anh ta đang là nam nhỉ?
Sức khỏe của tôi sẽ bị suy giảm nếu nghĩ thêm về chuyện này, nhưng anh ta có nói muốn mang thai con của tôi hay sao ấy. Chắc anh ta cũng có thể chuyển sang dạng nữ giới. Trong trường hợp đó …
Ừ, cứ để tên đó ở giữa vậy.
Có 3 con đực, 3 con cái và một con khác loài.
“Uhm, Raidou-sama?”
“Ah! Phải rồi, đây chính là Xích Long-sama! Xin lỗi, nãy tôi đang bận suy nghĩ vài thứ” (Makoto)
“Chắc ngài cũng mệt rồi. Chuyện này không phải là lạ. Dù gì thì mọi con đường đến đây đều rất gian nan. Lát nữa tôi sẽ dẫn ngài đến chỗ nghỉ, nhưng trước tiên, quả trứng … có được không?”
Tôi mở cái túi sao cho người kia có thể nhìn thấy và lấy ra quả trứng.
Khoảnh khắc nhìn thấy nó, gương mặt cô xuất hiện vẻ run sợ.
Cô ấy sẽ biết ngay cho dù nó chỉ là một quả trứng nhỉ.
Đúng như mong đợi từ một hộ vệ.
“Tôi đã xác nhận xong. Xin ngài hãy thứ lỗi cho sự nghi ngờ của tôi. Đi nào, tôi sẽ dẫn ngài đến chỗ các hộ vệ của Xích Long-sama, Raidou-sama”
Tôi có thể an tâm rồi.
Có vẻ lần này sẽ không xuất hiện việc gì kì lạ.
À, phải rồi.
Đỏ ngoài xanh trong như thế này; tôi sẽ xin họ cho mình một ít.
Ngoài ra, tôi sẽ hỏi Root đã nói những gì với họ luôn.
… Tôi không muốn bị xoay như chong chóng bởi câu từ của tên biến thái đó nữa.
Tôi mong mình sẽ không phải đấu một trận vô nghĩa như với Graunt lúc trước.
Cuối cùng, Grount-san hình như đã trở nên rụt rè hơn thì phải …
Ngoài ra … đúng rồi. Tôi phải nhanh chóng quay về thủ đô.
Tôi có cảm giác rằng thời gian sẽ kì cục hơn nếu ở lại đây quá lâu.
Có lẽ là hơi vô tư, tôi chầm chậm tiến bước.
Hoàn thành nhiệm vụ giao quả trứng thứ hai một cách an toàn, tôi thấy nhẹ nhõm hơn trong khi thưởng ngoạn cảnh quan nơi đây.