NGOẠI TRUYỆN EXTRA 3: KHI ẤY THỜI HIỆN ĐẠI 3.
"Này, Natsu, cô đã giấu Makoto ở đâu rồi hả!" (Genichi)
Một người đàn ông vạm vỡ khoảng tầm 40 tuổi tới thăm võ đường.
Vóc dáng của ông ta rất phù hợp với giọng nói ồm ồm của mình. Tiếng gọi đó chạm đến tai của người phụ nữ đang nhấp ngụm sake ở đằng sau căn phòng. Khi cô nheo mắt lại, bạn có thể hiểu rằng vị khách đang gào lên trước cửa không phải người cô muốn gặp. Bực mình, cô lắc đầu và thở dài.
"Tên ngốc đó ... mới chỉ được ba ngày kể từ lần cuối ông ta đến đây, ông ta không có đứa học trò nào để trông nom à…" (Natsu)
Không gây ra một tiếng động nào, cô đứng dậy và hướng đến lối ra. Cô đứng ngay trước chỗ giọng nói vừa vang lên và mở cửa. Xuất hiện hình bóng của một người đàn ông trung niên tầm 30-40 tuổi. Khuôn mặt ông ta rất trưởng thành, bao trùm quanh người là một bầu không khí đầy phẩm chất. Nhưng nói rằng ông ta mới chỉ hơn 40 sẽ là một điều sai lầm … trông ông ta như một người có đủ năng lực và thể chất để tự mình hạ cả một trung đội.
“Đừng có đến đây và nói đi nói lại một câu như thế nữa, Genichi” (Natsu)
Cô không giấu đi sự khó chịu của mình với người đàn ông đó.
Người phụ nữ tên gọi Natsu luôn tìm cách đuổi khách đi, bất kể họ có là ai. Người cô luôn phát ra một thứ sát khí đầy hăm dọa. Mặc dù cô bằng tuổi với người đàn ông trước mặt, có lẽ là trẻ hơn vài năm, làn da của cô vẫn rất trắng hồng và mịn màng. Tuổi của cô cũng vào tầm giữa trung niên rồi, nhưng nếu có vị khách qua đường nào thấy được, họ sẽ nói cô mới chỉ khoảng 20.
“Makoto đâu rồi! Cô giấu cậu ta ở đâu?” (Genichi)
"Tôi không biết! Tôi không quan tâm! Về đi!” (Natsu)
“Đừng có giấu cậu ta nữa! Nói cho tôi biết đi! Tôi sẽ không về đâu! Tôi mới chỉ dạy cơ bản cho Makoto về kĩ thuật Iai, cậu ta vẫn còn nhiều thứ phải học lắm, và tôi chỉ dạy cậu ta vì cô đã giới thiệu thôi đấy!” (Genichi)
“Tôi không biết cậu ta ở đâu. Đã một thời gian dài kể từ khi tôi không còn giảng dạy nữa, tôi chỉ cho cậu ta mượn võ đường này để luyện tập thôi! Tôi chả có lí do nào để giấu Makoto hết!” (Natsu)
Trận khẩu chiến giữa hai người dừng lại, ta chỉ còn nghe thấy hơi thở của họ.
Natsuko là người đã dạy Makoto dùng cung. Munakata Natsuko là quản lí của võ đường Munakata. Cô từng học cung thuật lúc nhỏ dưới sự chỉ dạy của một người thầy, nhưng cô chưa bao giờ có cơ hội áp dụng nó vào thực tiễn. Trước khi làm giáo viên môn cung thuật, cuộc đời của cô là một người lính. Cô đã đi hết chiến trường này tới chiến trường khác với khẩu súng trên tay.
Cung và tên khá là vô dụng trên chiến trường của thế giới hiện đại, thành ra Natsu thích dùng súng hơn là cung. Cái ống ngắm trên khẩu súng hữu dụng hơn nhiều so với kĩ thuật nhắm bằng mắt thường mà cô học hồi nhỏ.
Natsu rời khỏi chiến trường vào khoảng thời gian nào đó và quay về Nhật Bản. Cô xóa sạch mùi thuốc súng còn đọng lại trên cơ thể và lập ra một võ đường. Cô chưa bao giờ nói ra nguyên nhân mình rời khỏi vùng chiến, nhưng trải nghiệm đó đã giúp cô bình tĩnh trước mọi tình huống.
Nhưng hiện tại người đàn ông trước mặt đang ngày càng làm cô bực mình hơn.
Thực ra, mối quan hệ giữa họ không gần gũi mà cũng không xa cách, có thể coi họ là đồng hương của nhau.
“…… Cô thực sự không biết cậu ta ở đâu sao!?” (Genichi)
“Đúng, không biết tí gì cả … nhưng tôi chắc cậu ta vẫn còn sống. Gạt chuyện đó sang một bên, sao anh lại ám ảnh với cậu ta đến thế? Anh còn những học trò giỏi hơn cơ mà. Để yên cho Makoto đi” (Natsu)
Đúng như Natsu vừa nói.
Người đàn ông trước mặt cô tên là Genichi Ishido, một trong số ít các bậc thầy kiếm đạo của thế giới hiện đại. Ông ta có rất nhiều học trò xuất sắc và thường không quan tâm đến mấy thành phần yếu ớt.
"Có chứ, tôi đã giao cho chúng những bài tập luyện khi mình không có mặt ở võ đường. Ngoài ra còn một đống thư giới thiệu của giải đấu và những võ đường khác" (Genichi)
"Sao anh lại làm thế? " (Natsu)
“À thì, đó là vì tôi muốn tập trung vào việc huấn luyện cho Makoto” (Genichi)
“… Tại sao …… Cậu học trò đó của tôi đâu có giỏi dùng kiếm. Tôi không thể hiểu được lí do để anh bỏ thời gian huấn luyện cậu ta” (Natsu)
“Phải, cậu ta không có tí tài năng kiếm thuật nào cả, hoàn toàn trống rỗng. Tôi nghĩ cũng đã được sáu tháng rồi, cuối cùng tôi cũng có thể dạy cậu ta chém trúng một con búp bê bằng rơm” (Genichi)
Khi Natsu nghe thấy ông ta xác nhận rằng Makoto không biết cách dùng kiếm, cô càng không thể hiểu nổi nỗi ám ảnh của ông ta từ đâu mà ra. Makoto có thể bắn cung rất tốt, và cậu ta thích điều đó. Cậu ta trở nên đáng sợ khi nhắc đến cung và tên. Natsu tin rằng Makoto đam mê cung thuật, và cô cũng đánh giá cao tài năng của cậu ta.
"Vậy thì anh đến đây làm quái gì, nếu chỉ là sở thích thì anh sẽ không cần vội vã đến thế" (Natsu)
“Sở thích, có thể, nhưng tôi vẫn cảm thấy điều gì đó khác biệt. Mặc dù vậy, tôi biết rõ một điều, tôi không muốn từ bỏ một cậu học trò mà mình đã bỏ nhiều thời gian để huấn luyện” (Genichi)
Ông ta vừa nói vừa xoa cằm.
“Ban đầu, tôi thấy hứng thú với cậu trai đã được cô huấn luyện trở thành một thiên tài cung thuật. Nhưng giờ, tôi chỉ quan tâm đến cái đức tính ngay thẳng của cậu ta” (Genichi)
“Ngay thẳng hử... từ hợp lí nhất để miêu tả Makoto đấy” (Natsu)
Tuy nhiên, cô vẫn không thể hiểu nổi sao ông ta lại bị ám ảnh với việc dạy dỗ Makoto.
“Tôi đã dạy cậu ta những điều hết sức cơ bản trong vòng 6 tháng qua. Mấy thứ có thể thực hành ngay tại nhà; cách vung kiếm và cách tăng lực nắm của tay. Tôi còn đưa cho cậu ta một thanh kiếm gỗ để tập luyện” (Genichi)
“…… Hừm, đúng thật là chỉ toàn những điều cơ bản... Ngay cả vậy, cậu ta vẫn không thể chém con búp bê rơm một nhát sao?” (Natsu)
Cho dù đó là học trò của mình, cô vẫn phải cảm thấy thất vọng về cậu ta.
"Tất nhiên, khi tôi để cậu ta thử lần đầu tiên, cậu ta còn chém trúng tay mình cơ mà" (Genichi)
“……” (Natsu)
“Mặc dù vậy, cậu ta vẫn đang thực hiện các bài tập tôi giao và chưa bỏ cái nào hết. Mắt cậu ta luôn sáng ngời, vậy nên trong quá trình dạy, tôi chưa bị cậu ta chen ngang hay phàn nàn câu nào. Tôi còn bảo cậu ta luyện cơ và vài thứ khác để có được một cơ thể khỏe khoắn hơn” (Genichi)
Genichi là một con gấu chứ không phải kiếm sĩ nữa; ông ta chăm Makoto hệt như một con gấu con vậy.
“…Tôi nghĩ cậu ta thật hài hước, mặc dù không có tài dùng kiếm, cậu ta đang dần tiến bộ với sự chăm chỉ và cần cù đơn thuần. Tôi muốn thấy thành quả tập luyện của cậu ta sau tất cả lượng công sức đó” (Genichi) <cảm giác này chắc ai ai cũng sẽ rõ thôi... Giống như khi mình gieo trồng một loại hạt nào đó và rất trông mong quan sát xem nó sẽ phát triển như thế nào ấy... @@>
Natsu thở dài lần nữa. Cô đang cảm thấy thương Makoto, Genichi sẽ không buông bỏ cho đến khi cậu ta đã học hết những gì Genichi có thể dạy.
“Khi Makoto trở lại, tôi sẽ khuyên cậu ta chạy trốn khỏi anh” (Natsu)
“Này, này, này, tôi tưởng mình vừa kể một câu chuyện rất hay cơ mà! Thực ra, tôi nghĩ cô cũng cảm thấy giống vậy về cậu trai đó” (Genichi)
"Tôi đã về hưu rồi, hơn nữa tôi cũng đã giao Makoto cho một người khác. Hiện giờ tôi chỉ là Chị đại của võ đường này" (Natsu)
“Vớ vẩn! Cô sai rồi … Đó là nói dối … cô sắp sang 40 - “ (Genichi)
"Tôi bao nhiêu tuổi cơ, Genichi?" (Natsu)
“… C-Chị đại, tôi không có ý gì đâu. Thôi được rồi, dừng lại nào. Mà nghiêm túc đấy, Makoto đang ở đâu nhỉ? Cô đã nói chuyện với cha mẹ cậu ta chưa?” (Genichi)
Cảm thấy luồng khí lạnh lẽo, Genichi ngay lập tức rút lại lời mình nói và cố chuyển chủ đề. Bầu không khí lạnh lẽo đó làm ông ta tưởng mình sắp chầu ông bà đến nơi rồi.
"Thì … đúng là tôi có đi gặp họ để hỏi về Makoto… nhưng chắc là vì lí do phức tạp nên họ không nói cụ thể" (Natsu)
Những lời của Natsu rất thẳng thắn, đây là điều hiếm thấy ở cô.
“Nhưng không phải họ đều là người tốt sao. Tôi nghe nói rằng khi họ đến nhờ cô dạy thằng bé, họ tin cậy cô hoàn toàn. Họ còn mừng vì cô là người dạy dỗ con họ” (Genichi)
“Oh, tôi nghĩ đó là vì Makoto đã bằng cách nào đó tạo ấn tượng tốt về tôi. Nhưng trước khi huấn luyện cậu ta, tôi có đến gặp họ. Cha mẹ Makoto đã yêu cầu tôi áp dụng tập huấn đặc biệt với cậu ta” (Natsu)
“…… Họ nói thế nào?” (Genichi)
“Oh, tôi đã tự học cách bắn cung ngay trên lưng ngựa. Nhưng vì không có ngựa, tôi bảo họ là mình sẽ dùng đến con “ngựa” hiện đại hơn” (Natsu)
Bắn cung trên lưng ngựa phong cách hiện đại. Genichi bỗng cảm thấy nó không ổn cho lắm.
“Còn về phương pháp đấu tay đôi, tôi phải dạy cậu ta cách dùng Uchine” (Natsu)
Uchine. Đó là thứ vũ khí thường được các cung thủ sử dụng ở khoảng cách gần. Hình dạng của thứ này rất độc đáo, nó gắn đầu nhọn của một cây thương trên đỉnh. Phần cán nhìn giống chuôi kiếm, khá là hữu dụng. Ngoài ra, sợi dây gắn thêm vào có thể dùng kèm với cây cung, thu hồi cũng rất nhanh gọn. <dành cho ai chưa biết... Nó na ná roi sắt mà phần đầu có hình dáng như phi tiêu ấy @@>
Hơn nữa, Uchine rất linh hoạt, hiệu quả của nó không khác lưỡi liềm và xích là mấy. Dù vậy, nó vẫn là thứ nguy hiểm cho người mới bắt đầu, vì vậy phải hết sức thận trọng khi dùng.
Natsu là một chuyên gia về Uchine, cô thường dùng nó dưới dạng dao găm và dây roi trên chiến trường.
“Và cô đã chấp nhận yêu cầu của họ. Ah, Makoto thật đáng thương quá mà. Tôi có thể hiểu được cách cô dạy cậu ta dùng Uchine, nhưng cái bắn cung trên lưng ngựa kiểu hiện đại đó là thế nào vậy?” (Genichi)
“Tôi đã sử dụng chiếc xe jeep của mình thay vì một con ngựa. Tất nhiên tôi là người cầm lái rồi. Makoto vẫn còn quá trẻ để thi lấy bằng lái xe” (Natsu)
“Xe jeep á !!!” (Genichi)
“Đúng, tôi để cậu ta ngồi ở ghế dành cho khách và mở nóc xe cho cậu ta đứng dậy” (Natsu)
“Đứng lên á!?” (Genichi)
“Chúng tôi đã thử vài lần ở ngoài. Bắn tập mỗi khi quẹo trái và quẹo phải. Tôi tăng tốc lên tối đa, Makoto sẽ lo việc nhắm bắn” (Natsu)
“………”
“Chuyện gì thế, Genichi?” (Natsu)
“…… Hôm nay, tôi đã hiểu ra rằng mình nên huấn luyện Makoto bằng những phương pháp khắc nghiệt hơn gấp nhiều lần” (Genichi)
Genichi nhận ra rằng ông ta vẫn còn quá nhẹ tay với việc tập luyện của Makoto, và rằng ông luôn mềm mỏng với cậu ta. Trong đầu Genichi đã quyết định lịch tập của Makoto sẽ trở nên khó khăn hơn từ bây giờ. <nhưng đáng tiếc là thanh niên ấy đã lũi sang thế giới khác cmn rồi>
“Oh, được đấy. Ý chí của Makoto mạnh mẽ đến mức đáng kinh ngạc. Cậu ta có thể trải qua cả đống thứ mà vẫn không bỏ cuộc. Mặc dù lúc đầu Makoto sẽ nói việc đó là bất khả thi, nhưng rồi cậu ta vẫn làm đấy thôi. Trong những lúc như vậy, cậu ta luôn có thêm nguồn động lực để tiến xa hơn nữa. Vậy nên hãy tìm kiếm những lúc như thế và bắt cậu ta vượt qua giới hạn” (Natsu)
Makoto thực sự rất đáng thương. Người thầy của cậu đã nhận ra giới hạn của cậu mất rồi.
“Vậy, còn lời giải thích của cha mẹ cậu ta thì sao?” (Genichi)
Liệu họ có giấu đi hoàn cảnh của cậu ta về người chịu trách nhiệm cho toàn bộ chuyện này, hay là họ sẽ nói với cô hoàn cảnh thực sự của Makoto … Genichi đang mải suy nghĩ hai khả năng đó.
“…… Đừng có cười tôi đấy” (Natsu)
“… Ok” (Genichi)
“…… Thế giới” (Natsu)
“Gì cơ?” (Genichi)
"Họ nói rằng cậu ta đã đến một thế giới khác, họ không biết bao giờ cậu ta mới quay về!" (Natsu)
“Thế giới khác … chẳng phải đó là thứ mà bọn trẻ hay tưởng tượng ra sao?” (Genichi)
Genichi hỏi với vẻ mặt nghiêm túc.
“Họ nói cậu ta đã đi đến một hành tinh khác… như thể cậu ta không còn ở trên Trái đất nữa! Đừng bắt tôi nói thêm về chuyện này, anh có biết tôi đang xấu hổ đến mức nào không hả!” (Natsu)
Natsu đỏ mặt xấu hổ khi giải thích lời kể của cha mẹ Makoto.
"Hành tinh nào thế … trong hệ mặt trời của chúng ta còn một hành tinh khác tồn tại sự sống à?" (Genichi)
“Đừng có hỏi tôi, cha của Makoto đã nói với tôi điều này bằng khuôn mặt nghiêm nghị. Khi mẹ cậu ta gặp tôi, bà ấy cũng nói điều tương tự trong khi khóc lóc, tôi chả thể hỏi thêm gì nữa. Hah, tôi chỉ biết rằng Makoto vẫn chưa chết, và cậu ta sẽ quay lại nếu còn sống” (Natsu)
“…….” (Genichi)
“Nếu muốn hỏi trực tiếp, tôi sẽ cho anh địa chỉ của họ. Sẽ không vấn đề gì bởi anh là người quen của tôi. Hơn nữa, không sớm thì muộn, với tư cách là thầy cậu ta, anh sẽ phải đến gặp họ thôi” (Natsu)
“Được, vậy cô sẽ đi cùng với tôi” (Genichi)
Natsu chỉ biết im lặng trước khả năng đọc bầu không khí dở tệ của ông ta. Vì là người viết sẵn địa chỉ, cô không cần đi theo Genichi. Sao ông ta không thể hiểu được chứ … con gấu ngốc ngếch này.
“Genichi, sao tôi lại phải đi cùng?” (Natsu)
Natsu tỏ vẻ đau đớn khi hỏi câu đó.
“Cô cũng đang lo cho Makoto mà, phải không? Có cô đi cùng, tôi sẽ không phải lo bị lạc đường nữa” (Genichi)
Lí do thật sự là Genichi không muốn bị lạc. <edits đến đây sao ta cứ liên tưởng đến thằng nào đấy làm hải tặc mà sài tam kiếm ấy @@>
“Ồ phải rồi, tôi quên mất rằng anh là một tên ngốc. Tôi còn thấy ấn tượng rằng anh vẫn còn nhớ địa chỉ của võ đường này đấy” (Natsu)
Khả năng đi lạc của Genichi thuộc vào hàng đẳng cấp thế giới. Lần đầu họ gặp nhau cũng là vì cô phải chỉ đường cho ông ta.
“Việc này sẽ rất thú vị đây. Tôi tự hỏi người thân của Makoto sẽ trông như thế nào, tôi rất mong được gặp họ!” (Genichi)
"... Chậc, tôi sẽ nói trước với anh một điều, họ khác hẳn Makoto đấy" (Natsu)
“Thật sao, thế thì sẽ còn vui hơn nữa!” (Genichi)
Giọng Genichi vang vọng khắp khu phố.
Mặc dù Natsu đang nhíu mày, cô phải cảm ơn ông ta vì đã ép mình đi cùng.
Mặc dù cô biết đây là cách để Genichi lôi kéo mình đi đến nhà Makoto, cô cảm thấy bản thân không thể để mọi chuyện trôi qua được. Makoto là cậu học trò yêu quý của Natsu, không đời nào cô lại không lo lắng cả.
(Chúng ta có nên mang theo chút quà không nhỉ? Genichi chẳng biết gì về việc đó, thế thì mình sẽ phải làm à?) (Natsu)
Natsu đứng dậy và gọi điện cho cha mẹ Makoto. Cô nói rằng tối nay, mình và một người nữa sẽ đến thăm. Sau đó, cô nhảy lên chiếc xe jeep và đi mua quà.
CHƯƠNG 186: ĐÊM TIỆC TẠI KINH ĐÔ CỦA MÀN ĐÊM.
Tôi suýt chút nữa là đã phải tham gia bữa ăn cùng cái cô slime đó. Tôi chỉ nghỉ lại một lát thôi.
Việc này tốn nhiều thời gian hơn tôi nghĩ.
Khung cảnh huyền ảo kia cũng có thể là một cái vực sâu không đáy, tùy vào cảm giác từng người thôi.
Một khung cảnh đẹp tuyệt vời mà ta nên thưởng ngoạn nếu có thời gian.
Tôi đã kịp trở về dự tiệc, nhưng tôi vẫn bị muộn hơn một giờ đồng hồ so với dự kiến.
“Vậy là quả trứng của Kim Xích đã được bàn giao một cách an toàn rồi, phải không ạ? Tôi thấy rằng ngài đã hoàn thành xuất sắc”
"Không. Tôi đã từ chối ăn tiệc cùng họ, vì vậy chắc tôi đã làm họ mất hứng một chút” (Makoto)
“Nếu chỉ có thế, tôi không nghĩ họ sẽ để ý đâu. Ngay từ đầu, họ không thể nghĩ xấu về người đã mang vị Chúa tể mà họ thờ phụng đến chỉ vì cái lí do nhỏ nhặt như vậy”
“… Được thế thì tốt. Tôi không nghĩ mình sẽ hợp tác nhiều hơn với họ trong tương lai. Thế nên hành động của tôi cũng có phần nửa vời, tôi còn nghĩ đây sẽ là lần cuối cùng mình gặp họ… anh thấy đấy” (Makoto)
“Và thực tế, thiết lập một căn cứ nhỏ lẻ ở những nơi như vậy sẽ rất khắc nghiệt, ngay cả khi chúng ta giao việc này cho đám Lâm quỷ tộc. Sẽ không sao nếu ta phái đi nhiều đội hơn đến đó, nhưng nếu họ chỉ có một mình, khả năng nguy hiểm xảy đến sẽ gia tăng. Xét về điều này, tốt nhất mối quan hệ giữa ta và họ chỉ nên dừng lại tại đây thôi”
“Hiện nay, chúng ta đang thiếu nhân lực, tôi không định đi xa đến mức đó làm gì. Thậm chí nếu ta có mang người đến thủ đô này … chúng ta sẽ cần Shiki hoặc Tomoe quản lí họ mọi lúc mọi nơi, đúng không? Sẽ rất tệ nếu ta bỏ ngỏ cửa hàng của mình” (Makoto)
“Nhưng phía họ … có thể sẽ yêu cầu”
"Vào lúc đó, tôi chỉ cần từ chối một cách lịch sự là được" (Makoto)
“Đó là phương án tốt nhất rồi. Nhân tiện, về việc ưu tiên chỗ ngồi hôm nay ... ”
Tôi trở lại thủ đô quỷ tộc và chuyển sang một bộ lễ phục do các người lùn tạo ra.
Ban đầu, họ đề xuất rằng chúng tôi sẽ ở mỗi người một phòng, nhưng nếu thế thì sẽ rất khó để quay về Asora, vậy nên tôi bảo họ cứ lấy một phòng cho cả đám là được rồi.
Còn một việc nữa, có nhiều nơi mà tôi không thể mặc cái áo khoác <siêu nhân> của mình được, vì vậy tôi đã dựa vào một người lùn, ông ta nói rằng hãy cứ để ông ấy lo liệu. Và rồi nghệ nhân đó đã làm ra một số bộ quần áo dành riêng cho các bữa tiệc và nghi lễ.
Nhắc mới nhớ, tôi tự hỏi sao mình không nhờ các Orc làm cho nhỉ?
Mặc dù đáng ra tôi đã biết tổng mấy bộ độ mà người lùn làm nên sẽ kèm theo vài hiệu ứng tăng cường khác nữa.
Vậy nên phải mất một thời gian chúng mới được hoàn tất.
Lúc này hầu hết quần áo đã bị nhét hếy thảy vào tủ đồ rồi.
Có chút phí phạm nhỉ.
“Ưu tiên chỗ ngồi ư? À, còn số ghế nữa. Uhm ... ”(Makoto)
Shiki có nhiệm vụ chỉ ra chỗ ngồi của chúng tôi là ở đâu.
“Chúng ta sẽ ngồi ở đây” (Shiki)
“À, hm? Chỗ này khá là gần với Quỷ vương. Chắc đây là cách họ chào đón chúng ta, đúng không? ”(Makoto)
Họ lại muốn lôi kéo tôi sao?
Tôi đã nói với họ rằng mình sẽ không ủng hộ quỷ tộc cơ mà.
“Tiếp đón là công đoạn khá quan trọng. Không còn nghi ngờ gì nữa, họ đang đối xử với chúng ta như những khách mời cấp quốc gia” (Shiki)
"C-Cấp quốc gia sao?... Mấy thương nhân bình thường như chúng ta quan trọng với đất nước này đến thế ư? (Makoto)
“Miễn là chúng ta chưa đào sâu thêm vào chuyện này, họ sẽ không tự mình nói ra, nhưng có vẻ đúng là vậy. Đúng là Quỷ vương Zef có khác. Chắc hẳn ông ta đã cảm thấy điều gì đó ở Waka-sama” (Shiki)
“Lại sắp sửa có màn chào đón nào đấy hết sức tồi tệ xảy ra hả?” (Makoto)
Bụng dạ tôi đang quặng thắt sẵn rồi đây này.
Với tôi, lễ hội trường ở Rotsgard cũng đã là quá nhiều rồi, nhưng…
“Quan sát chỗ ghế ngồi này, có khả năng chúng sẽ khác đi. Tôi nghĩ ta nên ưu tiên cuộc trò chuyện với Quỷ vương. Ngay cả khi chúng ta vào đây, các Tướng quỷ sẽ yên vị tại chỗ ngồi của họ từ trước rồi” (Shiki)
…
Tôi cảm thấy không ổn khi nghe Shiki nói vậy.
Tạm thời gạt các tướng quỷ sang một bên, chúng tôi sẽ ngồi cùng bàn với con cái của Quỷ vương sao?
Nếu là vậy, đáng nhẽ anh ta phải nói thêm mới phải.
“Shiki, những người ngồi cùng bàn với chúng ta sẽ là các con của Quỷ vương nhỉ? Hoàng tử-sama và công chúa-sama ấy” (Makoto)
… Ngay cả là vậy, các tướng quỷ và người hoàng tộc sao…
Phen này mệt rồi đây.
Hãy nhớ rằng cho dù bạn có cười thân thiện, dịu dàng đến mức nào, áp lực vẫn có thể ập đến, tùy vào người ở trước mặt bạn.
Không, nếu họ vẫn làm thế mặc dù đã biết trước, tôi chỉ còn cách gắng sức chịu đựng thôi.
Tôi không thể cứ thế mà bảo họ hãy dừng cười được.
“Oya, phải rồi. Waka-sama vẫn chưa biết gì nhỉ” (Shiki)
“Sao thế?” (Makoto)
“Quỷ tộc sẽ lựa chọn vị Chúa tể tiếp theo của họ dựa vào sức mạnh của từng người. Có thể họ sẽ dùng quyền lực chính trị của mình để can thiệp vào cuộc bầu cử, nhưng đến phút cuối, người không có đủ uy tín sẽ không thể trở thành Quỷ vương” (Shiki)
“Ra vậy” (Makoto)
"Thế hệ tiếp theo sẽ kế nhiệm chức vụ đó được quỷ tộc gọi là những đứa con của Quỷ vương" (Shiki)
“… Họ khác với hoàng tử và công chúa sao?” (Makoto)
Điều đó sẽ khiến anh chị em ruột thịt phải đấu đá lẫn nhau, nhưng tôi chỉ mới nghe nói rằng họ luôn ưu tiên sức mạnh cá nhân.
“Xin lỗi ngài, nói vậy thì chưa thể gọi là đủ được. Theo một nghĩa khác, máu mủ không liên quan đến việc lựa chọn các ứng cử viên tiềm năng. Sau khi đã tập hợp khoảng 100 người, họ sẽ huấn luyện những người đó để trở thành các Chúa tể. Và trong số đó, Quỷ vương tiếp theo sẽ được bầu. Tất cả những đứa trẻ đó đều được gọi là ‘Con của Quỷ vương’ ”(Shiki)
… Eh?
Nói cách khác…
“Cả những người không phải máu mủ của Quỷ vương sao?” (Makoto)
“Nhiều khả năng là vậy. Số lượng lúc này chỉ còn có 4 thôi, lần bầu cử tiếp theo chắc chắn sẽ chọn ra Quỷ vương kế nhiệm. Tất nhiên những người còn lại sẽ được giao cho các chức vụ xứng đáng, họ sẽ có vai trò dẫn dắt quỷ tộc cùng với Quỷ vương” (Shiki)
Vậy ra dòng dõi là thứ không quan trọng.
Thật khó mà tin nổi.
Nếu có tiềm năng, bạn sẽ bị tách khỏi gia đình từ lúc nhỏ, được đối đãi như “Con của Quỷ vương” và rèn luyện khả năng của bản thân.
Với phương pháp này, chắc chắn các nhân tài sẽ có điều kiện phát triển. Họ sẽ được hưởng nhiều phúc lợi, nhưng … tôi tự hỏi liệu quỷ tộc có cần đi xa đến thế không.
Miễn là người đó có sức mạnh và tài năng; hoàn cảnh ra sao cũng được. Những lời đó làm tôi cảm thấy như vậy.
"Quỷ tộc hoàn toàn đi theo chủ nghĩa tối thượng về thực lực nhỉ?" (Makoto)
“Vâng, nếu không làm thế, rất có thể họ sẽ không sống sót nổi cho đến tận bây giờ, nhưng cách làm này vẫn rất cực đoan" (Shiki)
"Mặc dù nó vẫn sẽ cho ra kết quả … tôi thật không muốn mang cái cách suy nghĩ này về Asora” (Makoto)
“Nơi khác là nơi khác; Asora sẽ vẫn là Asora, Waka-sama ạ” (Shiki)
“Phải” (Makoto)
Tôi gật đầu tán thành với những lời của Shiki.
“Waka-sama! Các hướng dẫn viên đã tới rồi-desu wa!” (Mio)
“Mio, mừng cô trở lại. Hướng dẫn viên đã đến rồi à. Cô quay về vừa kịp lúc đấy. Trông cô vẫn bình thản quá nhỉ” (Makoto)
“Em thỏa mãn rồi. Đúng như kế hoạch-desu wa” (Mio)
"… Rồi rồi. Đi thôi nào” (Makoto)
Tôi cảm thấy rằng Mio là kiểu người sẽ nói: “Vẫn còn ít phút nữa mới đến giờ đóng cửa mà!” <việt nam mình gọi tắt là 'giờ dây thun' ấy>
… Tôi cũng chả khác gì đâu.
Hoài niệm quá đi thôi.
“Vâng” (Mio)
Đúng như cái cô Mio - vừa kịp lúc – kia đã nói, các hướng dẫn viên đến ngay sau đó.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Mio chính là người tận hưởng chuyến đi này nhất.
◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆
Tôi mừng vì đây không phải một bữa tiệc đứng xa hoa.
Về khía cạnh cảm giác, nó giống lễ cưới thì đúng hơn.
Tất nhiên là không có chú rể hay cô dâu nào cả.
Đôi lúc sẽ có một màn biểu diễn những điệu nhảy, các chương trình được thông báo từ trước, và một bữa tiệc búp-phê (buffet) hoành tráng đã được dọn ra.
Bầu không khí nhộn nhịp và thức ăn ngon.
Mio và Shiki đang vui vẻ, tôi cũng đang tận hưởng hết mức đây.
Tôi rất biết ơn việc quỷ tộc đã cho phép mình cư cử như bình thường mà không cần phải giữ lễ.
Chỉ có điều, ánh mắt của Quỷ vương và con ông ta nhiều lúc cứ hướng về phía chúng tôi.
Tất nhiên chủ tiệc sẽ phải lo lắng cho các khách mời của mình, thế nên trong khi nghĩ rằng chuyện này không thể khác được, tôi cảm thấy có phần đáng ngại.
Đôi khi Quỷ vương sẽ đến trò chuyện cùng tôi.
Những người khác chắc toàn là các quý tộc và nhân vật quan trọng của quân đội; họ không nói với tôi câu nào. Giữ khoảng cách với họ, điều này làm tôi khá là mừng.
Dự đoán của Shiki đang dần trở thành hiện thực.
Và ngoài ra ...
"Có vẻ ký ức của anh ta đã biến mất tiêu rồi, nhưng nói thế nào nhỉ, dường như người đó vẫn đang phải chịu tổn thương tâm lí" (Makoto)
"…Đúng là như vậy. Tôi có chút ngạc nhiên” (Shiki)
“Thật thô lỗ-desu wa. Dám sùi bọt mép ngay khi hắn vừa mới nhìn thấy ai đó” (Mio)
“… Điều đó có nghĩa Thần-sama không toàn năng đâu” (Makoto) <đang nói đến vị thần nào đó đã chữa cho con rắn ấy @@>
Đây là một điều từng xảy ra khi chúng tôi vừa bước chân vào bữa tiệc.
Tại cái bàn dành cho các tướng quỷ, một người trong số họ bỗng dưng đứng bật dậy. Nửa trên của anh ta là một hân tộc, nhưng nửa dưới lại là một con rắn, tôi không chắc mình có nên gọi đó là “đứng dậy” hay không … Khoan đã, cái đó không quan trọng.
Ngay khi tôi nghĩ anh ta đang run cầm cập vì đã nhìn thấy Mio, không nói được câu nào, anh ta đã sủi bọt mép và bật ngửa ra đằng sau.
Nơi ấy bỗng trở nên im ắng trong một lúc.
Chúng tôi là những người duy nhất biết được nguyên nhân vụ việc.
Anh ta, Quỷ tướng Reft, chắc cũng không rõ vì sao mình lại bị thế đâu. Nỗi sợ trong tim anh ta có lẽ vẫn còn đọng lại. <gặp ma giữa ban ngàu ấy mà @@>
Tôi nghĩ đây chỉ đơn thuần là tổn thương tâm lí thôi, nhưng thực ra nó lại chuyển sang rối loạn tinh thần sau chấn thương mất rồi.
Vì không còn kí ức nào đọng lại trong đầu anh ta, tôi sẽ không nghĩ nhiều về chuyện này. Nhưng nó vẫn đang ẩn hiện trong trái tim của Reft-san.
Và như vậy, chỉ còn 3 tướng quỷ đang ngồi ở đằng đó.
Tôi chưa gặp cái người đang chúi mũi vào ăn uống kia bao giờ, nhưng chắc đó là thành viên cuối cùng trong số các tướng quỷ.
Trông rất giống một hân tộc.
Chắc người đó là một bán nhân, nhưng sức mạnh thì lại không lớn cho lắm.
Điều này có nghĩa vẫn còn nhiều người khác giống Rona sao?
Tôi không muốn điều đó xảy ra tí nào.
“Không sao đâu Mio-dono. Thức ăn ngon đang được bưng ra rồi kìa, chúng ta vẫn được họ tiếp đãi mà” (Shiki)
“… Tôi cũng vui lắm chứ. Nhưng việc này và việc kia là hai thứ hoàn toàn khác nhau. Phần nào trên người tôi lại giống một con quái vật làm người ta ngất xỉu chứ hả-desu ka?” (Mio) <ko đáng sợ vì quá đáng sợ... Đến thằng edits như tui còn sợ teo tờ rim đây này... @@>
Có vẻ Mio rất không hài lòng với phản ứng của Reft.
Nếu ai đó nghe được cuộc trò chuyện này, sự tức giận của Mio là có lí do, nhưng khi nghĩ về những việc mà cổ đã làm lúc trước, tôi thậm chí còn muốn dùng dép lê tương vào đầu Mio một phát đấy.
“Ngay từ đầu, cô chính là người đưa anh ta đến thời khắc này, đúng chưa?”, lí do này sẽ đủ khiến tôi muốn động thủ rồi.
Vậy nên miễn bình luận đi.
“Raidou-dono, cậu nghĩ gì về bữa tiệc tối nay? Theo ta thấy, có vẻ cậu đang tận hưởng” (Zef)
“Vâng, cảm ơn ngài vì những chỗ ngồi tuyệt vời. Chúng tôi cũng đang cố tận hưởng nhiều nhất có thể” (Makoto)
"Và những người tùy tùng của cậu, họ có gì muốn nói thì phải"
“Xin ngài đừng bận tâm. Cô ấy chỉ là không thích cách phản ứng của Reft-dono mà thôi. Uhm, tôi có thể mạn phép hỏi han tình trạng của anh ta lúc này không?” (Makoto)
“Hm, vụ việc của Reft đã làm tâm trạng quý cô đây trở xấu đi. Ta rất xin lỗi. Hình như anh ta đang phải đối mặt với một cơn ác mộng hay thứ gì đó tương tự. Kẻ này đã nhận được báo cáo rằng anh ta đang rên rỉ những tiếng thảm thiết, nhưng nó sẽ không gây nguy hiểm đến mạng sống đâu. Không cần phải lo” (Zef)
Ah, tôi nên làm gì đây.
Nội trong ngày mai hoặc ngày kia, tôi định sẽ bàn bạc với họ về chuyện của Kaleneon trong khi mình vẫn còn đang ở đây. Nhưng vụ việc của Reft lại gây khó dễ, có được cơ hội trò chuyện không phải việc đơn giản.
Tại sao anh ta lại ở đó và còn vào đúng lúc này nữa chứ.
Sự kiện ngày hôm nay còn làm tôi khó nói hơn nhiều.
“…”
Uh, hình như Quỷ Vương đang nhìn tôi.
Một nụ cười dịu dàng, như thể ông ta muốn trở thành bạn tôi ấy, không, đó là nụ cười của người đang âm mưu gì đó.
Tôi muốn nghĩ đây chỉ là sự nghi ngờ vô căn cứ, nhưng dựa theo kinh nghiệm của bản thân, tôi có thể nói rằng có một thứ ẩn sau nụ cười ấy.
“A-Ahahaha. Tôi thấy mừng vì không có gì nghiêm trọng cả” (Makoto)
“Phải rồi, Raidou-dono. Cậu thấy đó, vẫn còn một lúc nữa thì món chính mới được dọn ra. Nếu Raidou-dono không bận việc gì … cậu có thể đi cùng ta một lát không? ”(Zef)
"Đến đâu thưa ngài?" (Makoto)
“Đằng kia, ở chỗ ban công. Hôm nay ta đã uống hơi say rồi, kẻ này đang muốn hít chút khí trời buổi đêm” (Zef)
Bên ngoài? Tại ban công à.
Hừm, nếu chỉ có thế.
Tôi nhìn Shiki và anh ta bèn gật đầu.
Chắc sẽ không sao.
"Tôi hiểu rồi. Tôi rất vui lòng được hộ tống ngài. Mặt tôi cũng có chút ửng đỏ mà” (Makoto)
“Umu. Cậu biết không, đứng ở lâu đài ngắm nhìn thủ đô vào ban đêm rất là đẹp đấy. Mặc dù ta đã nói vậy, nơi này chỉ có mỗi buổi tối thôi. Hahahaha !!” (Zef)
Bị Quỷ vương giục, tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Oh, tôi hơi chao đảo rồi này.
Đồ uống có cồn của quỷ tộc khá là mạnh.
Cả rượu ngọt và rượu đắng thường có nồng độ cồn ở mức cao.
Nếu quen với rượu ở đây, có thể tôi sẽ không uống được loại rượu uýt-xki của Rotsgard nữa.
Nhiều khả năng nó sẽ trở thành nước trái cây đối với tôi luôn.
Nếu tôi dùng phép thuật để giải rượu, cảm giác say xỉn này sẽ biến mất ngay. Nhưng vì tôi đã say trong khi đang vui vẻ, làm thế thì sẽ rất phí phạm.
Tôi thử bước vài bước và theo sau Quỷ vương, trông ông ta không say cho lắm. Chúng tôi đi đến cái ban công.
Không có ai khác, chỉ có mỗi Quỷ vương và tôi.
Tôi có thể nghe thấy tiếng đóng cửa sau lưng mình, sự náo nhiệt của bữa tiệc bỗng có cảm giác xa dần.
Làn gió thoảng qua không quá gắt mà cũng không yếu này khá là dễ chịu đây.
"Ngắm nhìn thủ đô vào ban đêm, cậu thấy thế nào?" (Zef)
"Tuyệt đẹp. Dù có thể hơi mờ sương khi nhìn từ đây, nhưng thứ ánh sáng nhiều màu sắc đó mang lại cảm giác thư thái” (Makoto)
“Thư thái à. Không quỷ nhân nào có thể nói những lời như vậy đâu. Với ta, quan điểm của cậu thật mới mẻ” (Zef)
Quỷ vương cười tỏ vẻ thích thú.
Theo tôi thấy, ông ta không say đến thế.
Đó là tiếng cười ngay sau những lời nói trộn lẫn cảm xúc.
Ra ngoài giải rượu có thể chỉ là cái cớ để đưa tôi đi cùng.
"... Kẻ này muốn cậu ... nói lên ý kiến của mình về buổi đêm một lần nữa, trong cái ngày các cậu rời khỏi đây" (Zef)
“… Vâng” (Makoto)
“Ngày mai và ngày kia nữa, Raidou-dono, ta muốn cậu quan sát cuộc sống của quỷ tộc và hiểu được chúng ta. Cả về điểm mạnh lẫn điểm yếu” (Zef)
Điều đó có nghĩa ông ta định cho tôi thấy điểm mạnh/yếu của họ ư?
Đến phút cuối, tôi sẽ nói cho ông ta nghe cảm nhận của mình.
“Tôi nghĩ nó thật đáng khâm phục. Tôi có thể cảm thấy sự khôn ngoan của quỷ tộc và cả ý chí của họ” (Makoto)
"Sự thật là, chúng ta không có ý định thuyết phục cậu, nhưng thủ đô này không phải một đô thị như những nơi khác đâu" (Zef)
“Eh?” (Makoto)
“Đúng hơn là nó đã không còn như thế nữa rồi” (Zef)
"Do chiến tranh sao?" (Makoto)
"Đúng vậy. Thử nghĩ mà xem. Quỷ tộc hiện đang sở hữu phần lãnh thổ rộng lớn, liệu có cần đặt thủ đô vào vị trí tại một nơi khắc nghiệt như thế này không?” (Zef)
…
Điều đó rất có lí.
Phần lãnh thổ mà quỷ tộc đang chiếm giữ, vùng phía Bắc Elysion khá là mơ hồ, vậy nên hân tộc không thể vẽ ra bản đồ chi tiết. Nhưng ít nhất vẫn còn nhiều nơi tốt hơn nơi này.
“Vâng, đúng là như vậy” (Makoto)
“Umu, thực ra quỷ tộc đang cho xây dựng một thành phố ở ven biển, nơi đó sẽ là thủ đô mới. Chúng ta đang khiến nơi đó trở thành trung tâm của đất nước này. Bình thường thì ta vẫn sống ở đó đấy” (Zef)
Thế thì sao ông lại bắt chúng tôi di chuyển vài ngày trong bão tuyết làm gì?
Nếu quỷ tộc có một nơi dễ chịu như vậy, không phải chỗ đó sẽ tốt hơn à?
… Có phải là vì nơi đó quá xa không nhỉ?
"Chắc cậu đang nghĩ rằng: “Vậy sao ngài lại gọi chúng tôi đến đây?”, đúng chứ?" (Zef)
“Uh, vâng. Có đôi chút” (Makoto)
Nó viết trên mặt tôi đấy à?
Mặc dù tôi đang cố hết sức để không làm lộ cảm xúc qua vẻ mặt.
“Đó là bởi cậu không có phương pháp che giấu những xúc cảm phức tạp. Nếu không muốn bị người khác nhìn thấu, cậu không nên cố vứt bỏ nó mà hãy tìm cách giấu nó đi” (Zef)
“T-Tôi hiểu rồi” (Makoto)
“Cả cái lúc mà ta hỏi cậu có vui không nữa. Cậu chỉ cần mỉm cười là được. Không nên cố ép buộc bản thân tỏ ra vô cảm làm gì. Trên hết, cậu cũng nên học cách cười bằng mắt đi. Nếu làm được thế, cậu có thể che giấu hầu hết cảm xúc, thậm chí còn khiến người khác tin tưởng mình hơn đấy” (Zef)
“Cảm ơn ngài đã khuyên nhủ” (Makoto)
Sao bỗng nhiên tôi lại được Quỷ vương chỉ giáo thế này?
Nhưng… cách để cười sao cho đúng à.
Ông ta nói thì nghe có vẻ dễ lắm, nhưng thực ra việc này rất khó khăn.
Nếu phải làm vậy bất chấp mọi tình huống, sẽ có những lúc tôi không thể.
Tôi cần phải chăm chỉ hơn nữa.
“Đó mới chỉ là điều cơ bản của cơ bản thôi. Cậu không cần phải cảm thấy mắc nợ với ta đâu. Ah, cuộc trò chuyện này là về thủ đô mà nhỉ. Cậu thấy đấy, kinh đô này là nơi đã làm nên lịch sử của chúng ta. Và trong một thời gian rất dài, nó đã từng là mọi thứ của quỷ tộc. Vì vậy ta nghĩ mình phải cho Raidou-dono thấy được nó, bất kể có thế nào. Đó là lí do ta đã khiến Raidou-dono phải đi một chuyến khắc nghiệt như vậy” (Zef)
“Lịch sử…” (Makoto)
“Đúng vậy, lịch sử. Nơi này đã sản sinh ra nhiều phong tục sẽ sống mãi trong tim chúng ta” (Zef)
“… Chẳng hạn như là việc lựa chọn con cái sao?” (Makoto)
Tôi chợt nhớ ra mấy thông tin Shiki đã cung cấp và hỏi thử ông ta.
Ngay cả khi không có quan hệ ruột thịt, người đó sẽ vẫn được đối đãi như một ứng cử viên cho ngôi vị Quỷ vương, miễn sao đó là người có tài.
“…Cậu nghe được điều đó từ đâu vậy? Đúng thế. Nơi này cũng đã khởi đầu cho phương pháp chọn lựa Chúa tể của quỷ tộc. Ta đã nghe một người khác kể lại. Có vẻ cấp dưới của ta không được kín miệng cho lắm. Thật rắc rối mà” (Zef)
“Không đâu, một trong những tùy tùng của tôi đã tình cờ biết được thông tin đó” (Makoto)
Mà nếu thậm chí có người đã biết, Shiki và Mio chưa từng nói với tôi về mấy thứ tương tự.
Tôi nên giấu đi việc anh ta từng là người quen của một trong các tướng quỷ.
“Hoh ~ lượng kiến thức mà người đó sở hữu khá là sâu rộng đấy. Ta hiểu rồi, một cấp dưới của cậu biết về các phong tục của quỷ tộc. Việc này bất ngờ thật” (Zef)
Trông ông ta chả ngạc nhiên tí nào.
Có lẽ ông ta đã biết Shiki từ trước rồi.
Khoảng thời gian anh ta còn là 1 Lich với cái tên Larva, Shiki có quen biết Rona, nhiều khả năng cô ta đã báo cáo về điều này.
“Cái đó chỉ là trùng hợp thôi” (Makoto)
“ Ngay cả là vậy. Văn hóa của quỷ tộc mà ta định cho cậu xem vào ngày mai, có thể cậu đã biết hết toàn bộ. Loài quỷ có rất ít người biết về thế giới của hân tộc. Đa số chỉ là những binh sĩ trong quân đội thôi. Xét theo nghĩa này, các cậu - những thương nhân- đang mở rộng vốn kiến thức của mình. Điều đó rất đáng trân trọng. Cậu có những cấp dưới tài giỏi đấy” (Zef)
“Tôi rất vinh dự được nhận những lời ấy” (Makoto)
“… Ngay dưới màn đêm vĩnh cửu, quỷ tộc đã biết vươn lên từ những khó khăn. Nhưng chuyện đó sẽ kéo dài mãi mãi mà không có điểm dừng. Cứ đà này, quỷ tộc sớm muộn gì cũng sẽ gặp đại nạn. Thời điểm hiểu ra điều này, chúng ta đã tập hợp lực lượng và chờ đợi thời cơ. Và rồi, ta khơi mào chiến tranh. Với tư cách là một vị Chúa tể, kẻ này sẽ không hối hận” (Zef)
Sau một khoảng lặng, Quỷ vương, người đang hướng mắt về nơi xa, không quay mặt sang tôi, ông ta nói lên những lời đó. Chắc chắn chúng là dành cho tôi rồi.
Tôi cảm thấy như vậy.
“Thậm chí nếu đó có là lãnh thổ của chủng loài khác, quỷ tộc rất cần những vùng đất màu mỡ. Nếu không hành động, chúng ta sẽ mãi mãi chịu khổ, đói khát và chết đi. Raidou-dono, nếu cậu trở thành vị Chúa tể của một chủng tộc như thế này, cậu sẽ làm gì? Đây chỉ là giả thuyết thôi, nhưng ta muốn nghe ý kiến của cậu” (Zef)
Với một khuôn mặt không giống như đang đơn thuần đặt ra giả thuyết, Quỷ vương nhìn tôi.
Tôi nghĩ thủ đô này thực sự … có ý nghĩa rất lớn đối với quỷ tộc
Chắc Quỷ Vương vừa nhớ ra điều gì nên mới hỏi tôi.
Nó có tương tự như Tokyo và Kyoto của nước Nhật không nhỉ?
Bản chất của thủ đô chính là lịch sử.
Không, thủ đô của tôi mới chỉ đổi thay trong vòng vài năm gần đây. Tôi không thể mang nó ra so sánh với nơi này được.
Có thể nó là như vậy dưới góc nhìn của tôi, nhưng chắc chắn thực tế sẽ khác.
“Ngài nói tôi sao. Nếu là tôi, tôi sẽ chủ động tìm kiếm những vùng đất mới trước khi xâm lấn thứ thuộc về người khác” (Makoto)
“Tìm kiếm vùng đất mới. Vậy là cậu muốn dùng đến phương pháp chỉ đem lại những kết quả thất vọng ư?” (Zef)
Eh…
Tôi đã cố lắm mới trả lời được đấy. Tôi có nên hỏi vặn lại không nhỉ?
“Tại sao việc đó lại chỉ gây ra sự thất vọng vậy?” (Makoto)
“Về mặt địa lí mà nói, nơi này chỉ còn lại những vùng đất hoang tàn. Và cũng bởi vì thiếu thốn các công cụ cần thiết, quỷ tộc không thể kiểm soát mấy chỗ đó” (Zef)
"Thế thì tôi sẽ cho người nghiên cứu và phát triển các công cụ đó" (Makoto)
"Ta hiểu rồi. Raidou-dono muốn nói rằng chúng ta nên tránh khỏi chiến tranh à ”(Zef)
“Chiến tranh sẽ luôn chỉ mang lại thù hận. Trong tương lai, tôi nghĩ điều này sẽ không tốt chút nào” (Makoto)
“Đó là sự thật hiển nhiên. Nhưng quỷ tộc ở thời điểm đó đã lâm vào bế tắc. Cho đến khi nhận ra rằng mình không còn cách nào để tiến xa hơn về phía Bắc, chúng ta đã tiêu diệt các bán nhân từng là cư dân ở đây và chiếm đóng vùng đất này” (Zef)
…
Nơi quỷ tộc từng quyết định đánh cắp … là chỗ này ư?!
Trước đây họ đã phải sống ở cái nơi tồi tàn đến nhường nào vậy chứ?
Cả mụ Nữ thần nữa, mụ ta vẫn tàn ác như mọi khi.
Tôi tiếp tục nghĩ rằng mình phải đấm một cú thật đau vào cái bản mặt của mụ ta.
“T-Tôi hiểu rồi” (Makoto)
"Ah, đồng thời cũng không thể tha cho kẻ nào giữ mối hận đó trong lòng được" (Zef)
“Eh, nhưng…” (Makoto)
“Giết hết. Nếu tiêu diệt tất cả, sẽ không còn ai tỏ ra thù địch nữa. Có thể kế hoạch đó rất ngu ngốc, nhưng vào thời điểm như vậy, nó đã cứu sống cả chủng tộc này” (Zef)
Điều đó không sai chút nào. Nếu không còn kẻ thù thì cũng sẽ chẳng còn ai để mà căm hận họ.
Họ thực sự đã làm việc đó.
“…”
“Tùy vào từng người, câu trả lời có thể sẽ khác đi. Nhưng nền móng của quỷ tộc luôn bị nguyên tắc của sức mạnh chi phối. Nếu ta phải nói về nó mà không dùng đến mấy từ hoa mĩ, quan niệm này có nghĩa: kẻ thích hợp nhất sẽ sống sót.Nếu được, ta thật sự không muốn để cậu thấy khía cạnh này của mình. Nhưng nếu hai ta muốn tiếp tục mối quan hệ này, không sớm thì muộn, chuyện đó cũng sẽ xảy ra. Kẻ này đã nghĩ như vậy. Trong khoảng thời gian ở đây, cậu sẽ chứng kiến các phong tục được tạo nên từ cái nguyên tắc này, và cả tính chất phức tạp của nó” (Zef)
Vậy là ông ta muốn nói rằng họ sẽ nghiêm túc đối mặt với chúng tôi.
Rất khó để có thể nói toẹt ra những khía cạnh đen tối của một người như thế.
…Việc đó rất đáng sợ.
“Nhưng ta cũng có hơi bất ngờ đấy. Theo cảm nhận của ta, Raidou-dono là người khá mạnh mẽ. Không phải hân tộc nào cũng có thể sở hữu nguồn sức mạnh tương tự đâu. Nói cách khác, Raidou-dono cũng đã phải trải qua rất nhiều khó khăn trong cuộc sống. Và cái loại người đó, loại người luôn muốn có thêm sức mạnh và quyền lực, ý nghĩ của họ đều như nhau. Thực ra, kẻ này không thể ngờ rằng cậu lại muốn tránh né chiến tranh đến mức đó đấy” (Zef)
"Muốn thoát khỏi chiến tranh là điều kì lạ sao?" (Makoto)
“Đối với những thương nhân như cậu, đó là cơ hội để hỗ trợ vị Chúa tể của mình. Và cậu biết đấy, đó còn là cơ hội để thu được nguồn lợi nhuận rất lớn” (Zef)
“Tôi… chưa từng nghĩ đến việc lợi dụng chiến tranh để thu lợi nhuận” (Makoto)
“… Nhưng khi trò chuyện với ta và các con của ta, cậu đã nói mấy câu giống như: “Tôi sẽ kiếm lời từ chiến tranh, nhưng mấy người không thể phàn nàn gì đâu”, phải thế không?” (Zef)
Tôi đã nói câu nào mang nghĩa đó đâu.
Sao ông ta lại hiểu sai như vậy nhỉ?
À, vào lúc đó.
Lúc mà tôi nói rằng nếu mình có chống lại họ, tôi sẽ không cố trở thành kẻ thù mà chỉ là vì ý muốn của bản thân thôi, đại loại là vậy.
Nhưng đấy không phải thứ tôi định nói.
“Không, chỉ là hiểu lầm thôi. Dù sao thì tôi cũng sẽ không nghĩ đến việc tham gia vào cuộc chiến này” (Makoto)
“Chuyện đó đang làm Rona đau đầu đấy. Rằng cậu không hề đề cập đến chuyện này lúc trước, và rằng cậu đang muốn biến chiến tranh thành một thương vụ” (Zef)
“Tôi vừa nói rồi…” (Makoto)
“Không sao đâu. Nghe được những lời đó của cậu là đủ. Như Raidou-dono vừa mới nói, Rona chỉ đang hiểu lầm. Vẫn còn thời gian để chúng ta tìm hiểu lẫn nhau. Kẻ này nghĩ chúng ta nên vừa đi vừa bàn chuyện. Không cần vội vã làm gì cả” (Zef)
“Cảm ơn ngài rất nhiều” (Makoto)
Ông ta ra hiệu bằng tay để dừng lời nói của tôi, Quỷ vương đã hiểu ý tôi rồi.
May thật.
Nó đúng là một sự hiểu lầm mà. <trắng ra là thằng quỷ vương vừa thở phào nhẹ nhỏm đấy>
Tôi mừng là cả hai người không quay sang đối đầu nhau.
…
Phải, nếu là bây giờ ...
Không có ai xung quanh đây, chỉ có mỗi Quỷ vương và tôi.
Phía họ chỉ có mỗi Quỷ vương; phía tôi thì tốt nhất nên mang theo Mio và Shiki bên mình. Nhưng nếu suy nghĩ kĩ, người nói chuyện với tôi là 1 vị Chúa tể. Thực ra, làm chủ được tình huống này là việc nan giải.
Có vẻ ông ta là người hiểu chuyện, và dựa theo cuộc đối thoại vừa rồi, ông ta dường như có cách nghĩ riêng về việc quỷ tộc xâm chiếm đất đai.
(Shiki, anh có thời gian không?) (Makoto)
Tôi gọi cho Shiki bằng thông tâm thuật.
(Waka-sama? Theo tôi thấy thì ngài đang bàn chuyện với Quỷ vương, có vấn đề gì sao?) (Shiki)
(Không, không phải thế. Anh thấy đấy, bầu không khí lúc này rất thích hợp để nói về chuyện của Kaleneon. Có ổn không nếu tôi nói với ông ta?) (Makoto)
(… Vâng. Trong tương lai, chúng ta sẽ không có nhiều cơ hội để gặp riêng Quỷ vương như lúc này đâu. Nếu là bây giờ, vấn đề này sẽ không thể biến thành một món nợ. Có điều, khi ngài giải thích tình hình, tôi nghĩ sẽ nhanh hơn nếu ngài bỏ qua chị em Ansland hoặc những chuyện ở Asora) (Shiki)
(Nhưng nếu thế thì lí do duy nhất tôi có sẽ là cha mẹ mình. Điều đó không phải rất tệ à? Tôi nên nói về hoàn cảnh của Eva và Ruria…) (Makoto)
(Nếu ngài nói thế, ông ta sẽ hiểu rằng chúng ta cùng phe với hân tộc và đang muốn lấy lại Kaleneon. Theo hân tộc tức là chống đối quỷ tộc. Kết quả là, các anh hùng cũng sẽ được hỗ trợ bởi hành động đó. Vậy nên sẽ tốt hơn nếu “tất cả chúng ta” không nhắc đến những thứ có thể làm họ hiểu lầm rằng ta cùng phe với hân tộc) (Shiki)
(T-Tôi hiểu rồi) (Makoto)
Anh ta nói cũng có lí.
Mặc dù đây chỉ là kết quả đơn thuần, đúng là chúng tôi đã giúp hân tộc nhiều hơn quỷ tộc.
Tất nhiên tôi không có động cơ đằng sau nào cả.
Về mặt kết quả, nếu tôi nói rằng mình chiếm lại Kaleneon theo yêu cầu của hân tộc … thật không ổn chút nào.
Đúng, chả có gì tốt đẹp đâu.
(Nếu vậy, ngài cứ nói với họ rằng đó là quê hương của cha mẹ Waka-sama, và đó là lí do để ngài chiếm lại Kaleneon, cách này có lợi cho chúng ta hơn. Đối với phe quỷ tộc, đó chẳng khác nào việc nói cho họ biết rằng cha mẹ của Waka-sama đến từ Kaleneon. Ai mà biết được họ sẽ sử dụng thông tin đó như thế nào. Nhưng nó không thể gây tổn hại gì cho phe ta) (Shiki)
(Hiểu rồi. Thế thì tôi sẽ làm vậy) (Makoto)
(Không có gì đâu ạ. Ngoài ra, các tướng quỷ và những người khác đang bắt đầu lo về tình hình ở chỗ ngài rồi đấy. Nếu ngài có được cơ hội, hãy nắm bắt nó và nhanh chóng quay về. À đúng rồi, tôi suýt quên. Còn chuyện của Reft nữa. Ít nhất ngài nên nói rằng mình không tham gia vào cuộc tấn công ... Nói với ông ta rằng cấp dưới của Waka-sama đã làm loạn lên vì lợi ích của ngài, hoặc mấy lí do tương tự vậy. Mio-dono và tôi sẽ xử lí mọi vấn đề xảy ra sau đó) (Shiki)
(Cảm ơn. Tôi sẽ về ngay sau khi trò chuyện xong với ông ta) (Makoto)
Tôi ngắt đường truyền.
Quỷ vương vẫn chưa nhận ra thông tâm thuật.
Tôi đã che giấu nó một cách hoàn hảo … chắc vậy.
Quỷ vương đang ngắm nhìn cảnh đêm với hai cánh tay đặt lên lan can.
“… Fuh ~ Thật không phải phép mà. Kẻ này đã nói hơi nhiều rồi. Khiến cho vị khách quý của mình cảm nhận gió trời buổi đêm suốt thế này, ta không nên làm vậy. Chúng ta có nên quay về không, Raidou-dono? Cảm ơn cậu vì đã đi cùng ta” (Zef)
“Uhm, Quỷ vương-sama. Tôi có điều muốn nói với ngài. Tôi có thể mạn phép tốn thêm chút thời gian của ngài không?” (Makoto)
“Kẻ này là người đã mời cậu đến đây mà. Nếu Raidou-dono có điều muốn nói, kẻ này chắc chắn sẽ lắng nghe” (Zef)
“Gần đây quỷ tộc đã bị mất một phần lãnh thổ, đúng không?” (Makoto)
“…! Đúng thế. Ngay cạnh điểm hẹn với Raidou và những người khác, từng tồn tại một quốc gia tên là Kaleneon trong quá khứ. Chính là nơi đó” (Zef)
Biểu cảm của Quỷ vương đang rất đỗi ngạc nhiên.
Được, làm thôi nào.
“Chúng tôi đã làm điều đó” (Makoto)
“!!! Raidou-dono, cậu có hiểu những gì mình vừa nói không? ”(Zef)
Quỷ vương nheo mắt lại, ông ta rũ bỏ cái bầu không khí nhã nhặn đó đi và hỏi tôi để xác nhận.
Không sao hết. Tôi đã sắp đặt sẵn trong đầu những gì mình phải nói rồi.
Đừng bị hăm dọa.
Nếu là về Kaleneon, tôi là người phải chịu trách nhiệm.
Tôi sẽ không chạy trốn khỏi nó đâu.
"Vâng. Chúng tôi – Thương đoàn Kuzunoha - đã lấy lại Kaleneon từ tay quỷ tộc” (Makoto)
“…Ta muốn biết lí do. Chắc hẳn phải có một điều gì đó chứ, phải không? Kẻ này mong cậu sẽ không nói rằng mình làm vậy là vì hân tộc” (Zef)
“Đó là vì lợi ích của chính tôi” (Makoto)
“Lợi ích của Raidou-dono ư?” (Zef)
"Vâng. Kaleneon là … quê hương của cha mẹ tôi. Họ đã từng gắn bó với nó trong quá khứ. Với tôi, Kaleneon giống như quê hương thứ hai vậy” (Makoto)
“…”
“Mặc dù tôi có nói thế, tôi chưa hề nghĩ đến việc lấy lại Kaleneon, một nơi nằm ngay giữa địa phận của quỷ tộc. Có điều...” (Makoto)
“Có điều…?” (Zef)
“Các tùy tùng của tôi, họ đã nghĩ đến tôi và chiếm luôn vùng đất đó. Khi được họ giao cho Kaleneon, tôi đã nhận lấy nó từ họ” (Makoto)
“Có phải hai tùy tùng của cậu, Mio và Shiki, đã thực hiện việc này không? Hay là còn nhân tố nào khác nữa?” (Zef)
Đôi mắt sắc bén đó đang cố nhìn thấu tôi.
Tôi không cảm thấy sự thù địch nào.
Nhưng nó rất đáng sợ.
Ông ta đang giấu đi cảm xúc của mình, giống như lời khuyên lúc nãy dành cho tôi.
Với vẻ mặt vô cảm đó, ông ta chỉ đơn giản là đang cố thẩm vấn tôi.
“Tôi không thể nói được. Bất kể những ai đã tham gia, Thương đoàn Kuzunoha đã hành động, và tôi là người nhận được thành quả của việc đó. Vì đã có được Kaleneon, tôi sẽ phải chịu trách nhiệm cho nó. Tôi đã dùng sức mạnh để … lấy lại Kaleneon” (Makoto)
“… Kukuku. Đi theo nguyên tắc của sức mạnh sao. Đó đúng là quy tắc của quỷ tộc, nhưng … nghiêm túc mà nói, đây không phải chuyện mà hai ta có thể bàn bạc ở chỗ này. Một tướng quỷ từng đóng quân ở đó, nó còn ở ngay chính giữa phần lãnh thổ của quỷ tộc. Bất kể cậu có sở hữu sức mạnh lớn đến nhường nào, nơi đó liệu có thể bị một thương đoàn đơn lẻ chiếm giữ không? Xin thứ lỗi, nhưng kẻ này đang bấn loạn lên rồi. Nhưng trước hết, ta muốn hỏi cậu một câu. Sao cậu lại tha mạng cho Reft?” (Zef)
“Về sau tôi đã biết rằng anh ta là một tướng quỷ. Anh ta vốn đang bị thương, vậy nên tôi đã cho người chữa trị và trao trả anh ta” (Makoto)
“Bởi vì người đó là 1 tướng quỷ, huh. Nếu phải chọn giữa Reft và Kaleneon, ta sẽ chọn Reft. Theo nghĩa đó, kẻ này nên biết ơn chăng?” (Zef)
“Không, việc này…” (Makoto)
Sau khi buột miệng cười khúc khích, biểu hiện của Quỷ vương trở nên bí ẩn, ông ta lại mỉm cười.
“Nhưng cậu đã thực sự làm ta kinh ngạc đấy. Chắc đêm nay ta sẽ không ngủ được rồi. Mặc dù ta đã uống một chút và tâm trạng còn đang vui” (Zef)
“…”
“Nếu cậu không còn gì để nói … hãy quay lại thôi, Raidou-dono” (Zef)
“Quỷ vương-sama, cuộc trò chuyện này…” (Makoto)
“Nếu cậu định bảo ta đừng nói với ai, cái đó là không thể đâu. Đến ta còn không chắc liệu mình có thể nuốt trôi tất cả những thứ này không cơ mà. Hơn nữa, đây không phải cuộc đàm thoại mà một cá nhân có thể giữ kín được. Mặc dù ngay từ đầu, sẽ rất là lạ nếu nghĩ Chúa tể như một ‘cá nhân’ đấy” (Zef)
Ông ta nói ngay trước mặt tôi.
Đúng như dự đoán, tôi không thể nào yêu cầu ông ta giữ kín chuyện này được đâu.
Nhưng sẽ khá là tệ nếu tôi im lặng …
“Không, tôi quyết định nói ra điều đó cũng là bởi tôi hiểu tính cách của Quỷ vương-sama. Tôi chỉ muốn nói với ngài như vậy thôi” (Makoto)
“Ta sẽ giữ trong tim những đánh giá của cậu. Giờ thì, hãy quay lại nào” (Zef)
“Cảm ơn ngài” (Makoto)
Quỷ Vương mở cửa, và chúng tôi trở lại với bữa tiệc.
Bầu không khí ấm áp quấn lấy cơ thể tôi, và khi tôi trở lại chỗ ngồi, một đống thức ăn đang chờ đón.
Shiki, người đã biết được tình hình, mặt anh ta như đang muốn nói: “Ngài làm tốt lắm” ấy. Mio trình bày cảm nhận của cô ấy về đồ ăn và khuyên tôi dùng thử nhiều món với một nụ cười rạng rỡ.
B-Bằng phép lạ nào đó, tôi đã nói được hết.
Ngày hôm nay chỉ còn hai việc là ăn và ngủ thôi, vậy nên đó là thứ phước lành nho nhỏ dành cho tôi.
Nếu ngày mai lại tiếp tục thế này nữa, cơ thể tôi sẽ không chịu được mất.
◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆
<Mơ tiếp>
Một giấc mơ.
Tôi có thể đoán được dựa vào cái bầu không khí này.
Sau bữa tiệc mừng của quỷ tộc, chúng tôi quay trở lại phòng mình. Chúng tôi khóa cửa lại và ngủ ở Asora.
Hôm nay tôi chả muốn làm gì nữa đâu.
Ngay khi vừa vào phòng, tôi gục luôn xuống giường.
Lần trước, “tôi” trong mơ đã tạo ra cả một vùng hoang mạc. Và trước đó … là giấc mơ mà tôi suýt nữa đã giết chết Hibiki-senpai.
Hm, không tốt chút nào.
Nó khiến tôi cảm thấy rằng mọi thứ đang dần trở nên hỗn loạn.
Mơ về một vương quốc lạ lẫm và một vùng hoang mạc.
Tôi vẫn còn nhớ một ít về những người có mặt trong mơ, nhưng các tiểu tiết khác đang trở nên nhạt nhòa hơn rồi.
Không dễ gì để tôi nhớ hết mấy giấc mơ đó, vậy nên không thể khác được. Nhưng các chuỗi sự kiện đó như đang muốn nói lên điều gì, việc này đang làm tôi bồn chồn.
Đây đã là lần thứ 3 rồi.
Khi tỉnh dậy, tôi sẽ bảo Tomoe lưu trữ nó ngay.
Dù sao thì … màn sương mù khá là dày.
Dày như khói đốt rạ vậy.
Tôi đang ở đâu nhỉ ... Ý tôi là, “tôi” trong mơ ấy.
Vừa suy nghĩ một lát … tôi đã thấy cậu ta.
“…”
Không còn là ông già như lần trước nữa.
Có điều, “tôi” kia đang có vẻ mặt cực kì phức tạp.
Tôi không rõ liệu mặt mình đã bao giờ thể hiện từng đó cảm xúc hay chưa.
“Tôi” đang ngồi ở một chiếc ghế dài.
Chỉ có mỗi cảnh đó thôi, tôi không thấy thứ gì khác cả.
Mặc dù khá là mỉa mai khi tôi lại nói điều này trong một giấc mơ, nhưng nơi này cứ mờ mờ ảo ảo thế nào ấy.
Ngoài ra, tôi đang phiền lòng vì có mỗi “mình” đang ngồi đó.
“Đã bao lâu rồi kể từ khi hai ta trò chuyện thế này nhỉ, Waka?”
“… Tomoe” (Makoto 3)
Eh?
Giọng nói đó đã làm tôi ngạc nhiên.
Trước khi tôi kịp nhận ra, hình bóng của một người bỗng xuất hiện trên cái ghế “tôi” đang ngồi.
Ah, chắc Tomoe là người đã tạo ra nơi này.
Hơn nữa, trong những giấc mơ trước đó của tôi chưa bao giờ xuất hiện các tùy tùng hay cư dân của Asora cả.
“Cái biểu cảm đó … không, em không nên nói về một chuyện như vậy” (Tomoe)
“Dù sao thì cô cũng chính là nguyên nhân mà” (Makoto 3)
“Vâng” (Tomoe)
“Tomoe, tôi…”(Makoto 3)
Cậu ta xưng hô bằng “ore”.
Nếu không lầm, cũng từng có một giấc mơ mà “tôi” dùng cách xưng hô này.
Phải, mặc dù đó có là tôi – không – có lẽ tôi mới là nguyên nhân chính.
Nó quá khác biệt.
“Waka, xin ngài đừng nói thêm gì nữa” (Tomoe)
“Tôi đã nói gì đâu” (Makoto 3)
“Chắc ngài đang chuẩn bị xin lỗi đúng không? Việc đó là không cần thiết” (Tomoe)
“… Ngay cả khi mọi chuyện đã kết thúc, không gì có thể làm cô lay động nhỉ” (Makoto 3)
…
Kết thúc à?
“Đó là điều em muốn. Ít nhất, em sẽ không hối hận. Xin ngài ”(Tomoe)
“…”
“Mất đi khả năng tái sinh là thứ mà em đã chuẩn bị sẵn tinh thần trước khi lập khế ước với Waka rồi. Ngoài ra, Mio cũng ở bên đó mà. Có thể cổ không được vui vẻ như lúc ở cùng Waka, nhưng em cũng không thấy khó chịu khi đi cùng Mio đâu” (Tomoe)
“Nếu … nếu tôi trở nên mạnh mẽ hơn, liệu cô có nghĩ rằng chuyện này sẽ không xảy ra?” (Makoto 3)
"…Không. Thậm chí nếu Waka đủ mạnh để đánh bại mụ Nữ thần, không ai có thể chắc rằng kết quả sẽ thay đổi cả. Sẽ chẳng có ai biết được” (Tomoe)
“Nhưng ít nhất, có lẽ tôi sẽ không phải làm một việc khó coi như là đem các anh hùng và Mio ra làm vật trao đổi, đúng chứ?” (Makoto 3)
Cái gì thế này?
Mio đã từng ở đây sao?
Nhưng cô ấy không còn ở đó nữa. Ý cậu ta là như thế à?
“Nhưng mụ Nữ thần có lẽ đã xuất hiện sớm hơn đấy. Nếu chuyện đó xảy ra, không chỉ Mio, Waka cũng sẽ mất mạng” (Tomoe)
"Ngay cả là vậy !!" (Makoto 3)
“Mọi thứ đã qua rồi. Waka, ngài đã lựa chọn con đường riêng cho mình. Chúng em đã tuân theo nó. Vì vậy, chúng em đã đối đầu với một vị thần, và giờ tất cả đã ở đây rồi. Trước đó em đã nói cho ngài nghe, nhưng em … không, cả Mio nữa, chúng em không hề hối tiếc điều gì. Mấy câu kiểu như: “Nếu mình chưa từng gặp Waka” sẽ không bao giờ xuất hiện trong tâm trí em đâu” (Tomoe)
“…”
“Em đã vui lắm đó. Vui hơn nhiều so với việc phải sống vĩnh viễn mà không có mục đích. Đó là lí do Waka nên hướng về phía trước, và bước đi trên con đường của riêng mình. Chúng em sẽ mang theo tất cả những nỗi phiền muộn của ngài đến đây. Khi ngài băng qua sông Styx, em sẽ trả lại chúng cho ngài” (Tomoe)
<Trans: nếu ai chưa biết, Styx là con sông kết nối nhân gian và âm phủ trong thần thoại Hy lạp; edits: việt nam mình hay gọi là suối vàng ấy @@>
“Con đường của riêng tôi à” (Makoto 3)
"Vâng. Vì không thể hiểu hết được mọi chuyện, em không có quyền ưỡn ngực mà nói như thế này” (Tomoe)
"Mặc dù cô vẫn dùng cách nói đó để trò chuyện với tôi ư?" (Makoto 3)
Cách nói đó …
Cái gì thế này?
Vì lý do nào đó, cảm giác kỳ lạ và tồi tệ đang quấn lấy tôi.
“… Vâng. Nếu ngài muốn, em sẽ nói cho ngài nghe … nhưng xin hãy hứa với em một điều, ngài sẽ không bị níu kéo bởi quá khứ nữa” (Tomoe)
“Cô rất không công bằng đấy, Tomoe. Cô, người chỉ toàn nghĩ đến mấy vở kịch và các phong tục của người Nhật, lại đang lo lắng sao? Có phải cô chỉ đang nói vậy vì biết tôi muốn nghe nó không? Được, tôi sẽ hướng về phía trước. Chỉ còn chút nữa là tới đích rồi. Tôi sẽ quay lại nhìn bên đó sau khi đã xong việc” (Makoto 3)
Cái đầu cúi xuống đó đang mỉm cười.
Khóe miệng hơi nhếch lên, nhưng có vẻ đó chỉ là nụ cười giả tạo.
Bằng cách nào đó, tôi có thể nhận ra rằng cậu ta không cười chút nào.
“Vậy thì … kể từ lúc Waka quyết định đi theo con đường riêng, em dần dần nghĩ theo cách này. Rằng có lẽ … có lẽ ngoài em và Mio ra, vẫn còn một người nữa hỗ trợ Waka... ”(Tomoe)
“Cô đang muốn nói đến một người tùy tùng khác ư? Nhưng ngoài cô và Mio ra, tôi có còn ai khác đâu” (Makoto 3)
“Mio và em có lẽ đã giữ ngài bên mình quá lâu. Ngài đối xử với chúng em bình đẳng, nhưng em thực sự không muốn ngài có một tùy tùng mới đâu” (Tomoe)
“… Tôi không thể tưởng ra cảnh có thêm một tùy tùng nữa ngoài hai người. Nếu phải chọn ra một ứng cử viên, tôi nghĩ người đó sẽ là Zef. Cũng có thể là Sa Triều? Hoặc Root? Tôi chỉ có thể cân nhắc từng đó người thôi” (Makoto 3)
“Zef huh. Ông ta có thể sẽ là một lựa chọn tốt đấy. Umu, nếu người đó là nam giới, chúng em sẽ không phải bận tâm gì nhiều” (Tomoe)
“Tùy tùng thứ 3 à. Đây không phải chuyện đơn giản đâu” (Makoto 3)
Vậy còn Shiki thì sao?
Shiki ... không ở đây ư? <Có lẽ đây là lý do xuất hiện tuỳ tùng thứ tư sao vài chục Chương nữa @@>
"Em không bận tâm nếu ngài có đến 3 hay 4 người, nhưng đúng là suy nghĩ của em đang ngày càng mềm mỏng hơn" (Tomoe)
“Đến cả cô cũng phải nói ra câu “có lẽ” huh. Nghe được điều đó, tôi thấy yên tâm hơn nhiều rồi” (Makoto 3)
“Vậy thì đã đến lúc hai ta phải nói lời tạm biệt ở đây. Để đề phòng, em đã chuẩn bị những thứ này. Nhưng em mừng vì mình vẫn có thể giảm đi sự hối tiếc cho ngài” (Tomoe)
“Tomoe…” (Makoto 3)
Ế, cái …
Tomoe và tôi hôn nhau. <wtf?; đm... Thần "chịch" đã mĩm cười mà éo biết làm ăn gì @@>
Và có vẻ đây không phải lần đầu tiên.
“Chúng tôi” đã quen với việc đó.
Thật không thể tin được.
Từ nãy đến giờ, đây là thứ khiến tôi kinh ngạc nhất.
Với Tomoe sao…
Tôi nghĩ cô ấy là một người đáng tin cậy, nhưng cô ấy giống anh trai tôi thì đúng hơn, và tôi … không xem cô ấy như một người phụ nữ.
Không phải thế, đúng là cô ấy cũng rất xinh đẹp.
“… Xin ngài hãy thứ lỗi cho hành động của em. Cơ thể em đã tan thành cát bụi, vì vậy em mới vô thức làm điều đó” (Tomoe)
Cơ thể của cô ấy đã tan thành cát bụi...
Đúng như tôi nghĩ, Tomoe này đã…
Nụ hôn vừa nãy là cảnh tượng gây sốc, nhưng tôi còn cảm thấy một thứ lạnh lẽo, nặng nề hơn đang ứ đọng trong dạ dày mình.
Tôi đau quá.
Tomoe luôn mỉm cười từ nãy đến giờ, và như muốn đang tan biến vào màn sương, cơ thể cô ấy bỗng hóa thành cát và bị gió cuốn đi.
Cô ấy đã biến mất.
Đừng có đùa!
Cả Tomoe lẫn Mio!
Như thể họ đã bị sát hại bởi mụ Nữ thần!!
Này, cậu đã làm cái chuyện tày trời gì thế hả?!
Cậu đã chọn cái con đường ngu xuẩn nào mà lại đánh mất cả hai người họ chứ?!
Và Shiki nữa?! Chuyện gì đã xảy ra với Shiki rồi?!
Chết tiệt. Tôi không thể hiểu được tình hình, tâm trí tôi đang càng ngày càng xuất hiện thêm nhiều câu hỏi hơn.
Cảnh vật xung quanh “tôi”, người chỉ còn có một mình, bỗng dưng thay đổi.
Màn sương dần tụ lại và tạo thành hình xoắn ốc, nó biến mất cùng với “tôi” ở trung tâm.
Ế, nơi này là…
"Thưa ngài, tôi vào đây"
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ căn phòng này và cả cái giọng nói quen thuộc đó nữa.
Không cần đợi đến khi tôi trả lời, chủ nhân của giọng nói bước ngay vào phòng.
Đúng như tôi nghĩ.
Khi nhìn thấy hình bóng của ông ta, tôi liền nhận ra ngay; Quỷ Vương Zef.
“Zef-san” (Makoto 3)
“Chuyện về Tomoe-dono… thật đáng tiếc. Nhưng ngay cả là vậy, tôi đến đây để nói với ngài vài thứ ”(Zef)
“Không sao đâu. Chỉ vài phút trước, cô ấy đã thuyết giáo cho tôi một bài rồi ”(Makoto 3)
Tôi mỉm cười với Chúa Quỷ bằng một vẻ mặt thư thái.
Có vẻ “tôi” đó khá là thân thiết với Zef-san.
“…Tomoe-dono ư?” (Zef)
“Đúng thế. Nghiêm túc mà nói, cô ấy là người hay lo lắng thái quá. Cổ thậm chí còn đến thuyết giáo tôi sau khi chết đấy” (Makoto 3)
“…”
“Và, phần chuẩn bị thế nào rồi?” (Makoto 3)
“Đã xong xuôi hết. Chúng tôi đang chờ đợi ngài đó ”(Zef)
"Tôi hiểu mà. Có thể Zef-san đã tha thứ cho tôi, nhưng cứ đà này, tôi có cảm giác rằng Rona và Sari sẽ muốn làm ầm lên đấy” (Makoto 3)
“Với vị thế của ngài, chuyện này không thể làm khác được. Không có lựa chọn nào khác ngoài chấp nhận việc đó ”(Zef)
Tôi hiểu ra rồi.
Trong giấc mơ này, “tôi” đã đứng về phe quỷ tộc.
Vậy ra nó đi theo cái kiểu như này à.
“Cứ nghĩ rằng đó là việc của người khác đi” (Makoto 3)
“Thực ra, nó đúng là công việc của người khác. Ngài đã trút bỏ gánh nặng cuối cùng của mình rồi, vậy nên tôi sẽ để ngài có thời gian nghỉ ngơi” (Zef)
Quỷ Vương trông trẻ hơn nhiều so với ấn tượng đầu tiên của tôi về ông ta.
Không, ngoại hình vẫn chưa có nhiều thay đổi, nhưng cái bầu không khí xung quanh ông ta có vẻ khang khác.
“Chà, tôi hiểu cảm giác của ông mà, nhưng trước giờ nghỉ, tôi vẫn còn một việc nữa phải làm” (Makoto 3)
“Fuh, tôi biết chứ. Giờ thì, khi ngài rời khỏi phòng, tôi sẽ trang bị cho ngài. Đầu tiên, việc của chúng ta sẽ là khích lệ tinh thần quân sĩ” (Zef)
Quỷ Vương để ngỏ cánh cửa và đứng đợi “tôi”.
Theo lời nói của ông ta, “tôi” đi ra hành lang cùng với Quỷ vương.
Nhìn lên trần nhà, tôi hít một hơi thật sâu và thở dài.
“Đi thôi, Zef. Là một tướng quỷ, ông sẽ có trách nhiệm hỗ trợ tôi thật nhiều đấy” (Makoto 3)
"Như ngài muốn. Và là vị Quỷ vương mới, tôi sẽ phụng sự ngài bằng cả tính mạng của mình” (Zef)
“Kẻ địch là Nữ thần đấy. Ông có đủ quyết tâm không? ”(Makoto 3)
"Đã từ lâu lắm rồi. Kể từ khi tôi được sinh ra đến giờ vẫn chưa thay đổi” (Zef)
Quỷ Vương.
“Tôi” đã leo đến chức Chúa tể của quỷ tộc rồi cơ à.
Không chỉ có vậy, dường như chuyện đó còn xảy ra trước cả khi tôi chống lại Nữ thần nữa.
“Tôi” này đã tiến xa hơn tôi rất nhiều.
Nhưng ... bằng cách hi sinh Tomoe và Mio.
Tôi nghiến răng thật chặt.
Chứng kiến cảnh mình đang bước đi cùng với cái biểu cảm đó, tôi thực sự rất tức giận.
Vào thời điểm này, cả thế giới bỗng nứt vỡ.
Những vết nứt dần che đi cảnh hai người đang đi bộ trên hành lang.
Một âm thanh khó chịu, như thể nhiều cái ly thủy tinh đang va vào nhau vậy.
Tôi tỉnh dậy khỏi giấc mơ của chính mình.
◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆
Không phải tôi gặp ác mộng nên mới tỉnh dậy, hay là tôi bất chợt bị kéo ra khỏi giấc mơ đó.
Tôi mở mắt một cách im lặng.
Như thường lệ, vẫn đang là buổi đêm.
Các cụ có câu, khoảng thời gian này đến cả cây cối cũng phải say giấc.
Đùa nhau đấy à?!
Đây không còn là mơ tỉnh nữa rồi.
Bởi lẽ họ đã đi theo một con đường hoàn toàn khác với tôi.
Nhưng “nếu tôi hợp tác với quỷ tộc, đó sẽ là kết quả cuối cùng”; nhiều khả năng thực tế sẽ gần giống vậy.
Tôi nghĩ chúng không chỉ đơn thuần là mơ thôi đâu.
Tomoe. Tôi nên bảo Tomoe ghi lại mấy giấc mơ của tôi.
“Những kí ức sẽ không bao giờ phai nhạt, chỉ có con người là sẽ quên đi chúng”, cô ấy đã nói như vậy.
Nếu vậy, tôi có thể dựng lại tất cả những giấc mơ trước đó và kiểm tra chúng.
… Đây không phải chuyện đùa đâu.
Tôi không muốn trở thành Quỷ vương, và tôi cũng không muốn đánh mất cả Tomoe lẫn Mio.
Ngay từ đầu, nếu tính cả hai giấc mơ trước đó đang dần trở nên mờ nhạt, có quá nhiều dư vị đắng cay!
Tôi truyền một thông tâm thuật cho Tomoe.
Mặc dù cô ấy đang ngủ, tôi sẽ vẫn đánh thức Tomoe dậy.
(Waka? Ngài không ngủ được sao?) (Tomoe)
(Cô dậy rồi à. Tôi có vài thứ cần bàn với cô. Ngay bây giờ có được không?) (Makoto)
Tôi đã nghĩ cô ấy chắc đang ngủ.
Tomoe đang làm cái gì khi đã muộn thế này rồi? <đm... Có mùi tanh tanh>
(Em hiểu rồi. Vậy em sẽ đến phòng của chủ nhân ngay) (Tomoe)
(Không, tôi sẽ tới chỗ cô. Cô có ở trong phòng không thế?) (Makoto)
Không phải tôi đang cô đơn đâu, vì lí do nào đó, tôi muốn gặp Tomoe.
(Không ạ, em đang ở bên ngoài. Trong khu rừng bên phải dinh thự) (Tomoe)
(Tôi hiểu rồi) (Makoto)
Biết được vị trí của Tomoe, tôi bèn đi đến đó.
Khu rừng à.
Thỉnh thoảng tôi cũng đến đó luyện cung, nhưng tôi hầu như chưa bao giờ thấy Tomoe ở trong rừng.
Không xa lắm, tôi sẽ tới nhanh thôi.
“Tomoe, cô đang làm gì thế?” (Makoto)
“Tất nhiên là luyện tập rồi. Mặc dù em có nói như vậy, nó giống giải đố thì đúng hơn ”(Tomoe)
“Giải đố à” (Makoto)
Tomoe đang đứng trước một cái cây.
Một tay cầm cán của thanh katana, cô ấy cúi người hơi thấp xuống.
Tôi có thể đoán ngay ra rằng đó là thế đứng để rút kiếm.
Nhưng khoảng cách giữa cô ấy và cái cây quá ít.
Cái chuôi kiếm thậm chí còn đang chạm vào thân cây.
Nếu làm thế, sẽ chẳng ai rút được kiếm ra đâu.
Đó có phải phương pháp thiền tịnh mới không nhỉ?
"Tập rút kiếm theo kiểu này cũng là tập luyện" (Tomoe)
"Rút kiếm huh. Khoảng cách chỉ là con số 0 tròn trĩnh thôi mà. Cho dù cô có cố hết sức, không phải cái chuôi kiếm sẽ luôn va vào cái cây sao?” (Makoto)
"Vâng. Vài cái cây đã đổ trước đó. Chắc đây không phải cách làm đúng” (Tomoe)
Dĩ nhiên là không rồi.
Một người bình thường sẽ không rút kiếm bằng cách đốn hạ mấy cái cây đâu.
Đó là cái kiểu tập luyện gì vậy chứ?
"Cô đã nghe về cách này từ ai thế?" (Makoto)
“Hibiki đã dạy em. Có vẻ đây là nền tảng của việc học cách dùng katana” (Tomoe)
“Chẳng phải cô chỉ cần lấy được nó sau khi nhìn vào kí ức của cô ấy sao?” (Makoto)
"Waka, nếu em làm vậy, em nghĩ nó sẽ đi ngược lại việc tập luyện" (Tomoe)
“Cô luôn rất nghiêm túc về những điều kì cục đấy. Tôi khá là thích điểm đó của cô” (Makoto)
“Luyện tập với thanh katana là việc rất vui mà, em không thấy phiền đâu. Cho dù hôm nay không tốt, ngày mai không tốt, ngày kia cũng không tốt; em vẫn sẽ cố hết sức mình mỗi ngày. Thực ra, em đang định kết thúc buổi tập ở đây thôi, nhưng vì đã nhận được thông tâm thuật của Waka, em sẽ tiếp tục thêm chút nữa. Và, ngài đến đây có việc gì thế?” (Tomoe)
Lấy tay lau mồ hôi trên trán, Tomoe cười với vẻ mãn nguyện.
Uh, nó bỗng làm tôi nhớ đến Tomoe trong giấc mơ.
Không được, phải dừng lại.
Nó chỉ là ... một giấc mơ mà thôi.
Không phải hiện thực.
Đúng vậy, tôi sẽ không để nó trở thành hiện thực.
Đây là lý do tôi muốn gặp Tomoe.
“Cô thấy đấy, tôi muốn xem lại giấc mơ của mình một chút. Mơ cũng là 1 loại kí ức, đúng chứ? Cô có thể kiểm tra nó hộ tôi không?” (Makoto)
"Tất nhiên rồi. Nó có xảy ra gần đây không?” (Tomoe)
“Ừ, khoảng mười ngày trước. Vào cái ngày tôi nghỉ lại ở Asora. Tôi chắc cô sẽ tìm được thôi” (Makoto)
"Thế thì em xin phép được nhìn vào tâm trí ngài" (Tomoe)
“Đừng có táy máy vào mấy thứ không cần thiết là được” (Makoto)
“Em biết mà” (Tomoe)
Tay Tomoe chạm vào trán tôi.
Fuh ~
Dù sao đi nữa, đây có thể là một thứ tôi không được phép bỏ qua.
Sau vụ này, đống việc mà tôi cần lo sẽ giảm đi 1.
Tomoe nhắm mắt và lục lọi kí ức của tôi.
Nhưng … đặt phần chuôi kiếm vào thân cây và rút nó ra à.
Kuma-sensei, người đã dạy tôi kiến thức cơ bản về Iai … à mà khoan đã, tôi đã được thầy ấy dạy cho tí nào đâu.
… Có lẽ tôi vẫn chưa tiến đến giai đoạn đó.
Liệu có phải là vì tôi ít nghe giảng trên lớp không?
Tomoe nói rằng mình học được nó từ Hibiki-senpai, nhưng suy đi tính lại, kĩ thuật rút kiếm có nằm trong bộ môn kendo đâu nhỉ?
Senpai đã học thêm kiếm thuật à?
Nếu là vậy, cô ấy còn đáng sợ hơn tôi nghĩ nhiều.
“… Waka” (Tomoe)
“Ah, cô xong rồi sao?” (Makoto)
Trong lúc tôi suy nghĩ, có vẻ cô ấy đã xong việc.
Ô kê, đây không phải lúc để ngủ nữa, tôi sẽ xem chúng ngay bây giờ.
“Trong 3 ngày gần đây, có những đêm ngài không mơ, nhưng … không có giấc mơ nào quá đặc biệt cả” (Tomoe)
“Ế?” (Makoto)
“Có lẽ trong 3 ngày đó, ngài đã chìm vào giấc ngủ sâu đến mức không thể mơ nữa chăng?” (Tomoe)
“Không, làm gì có chuyện. Ehm, cái ngày tôi gặp Hibiki-senpai… cả cái hôm tôi đến Đế quốc nữa. Hôm nay cũng vậy, mới chỉ vài phút trước thôi” (Makoto)
“Em không tìm thấy cái gì hết. Giấc mơ của ngài như thế nào?” (Tomoe)
"Lần thứ nhất, tôi suýt giết chết senpai. Lần thứ hai, tôi tạo ra cả một cái sa mạc. Và lần thứ ba, tôi trở thành Quỷ vương …. uhm, Tomoe và những người khác đã chết cả rồi" (Makoto)
“… Chúng nghe giống như điềm báo vậy” (Tomoe)
“Không có cái nào sao? Kí ức của tôi về chúng ấy” (Makoto)
"Vâng. Không có” (Tomoe)
Không thể nào.
Tôi chắc chắn đã tự mình chứng kiến mọi thứ mà. Thậm chí tôi còn có thể kể lại chi tiết về chúng đây này.
Mặc dù đã nhìn thấy tận mắt, tâm trí tôi vẫn không thể lưu lại nó sao? Tôi càng ngày càng có cảm giác rằng chúng không chỉ đơn thuần là mơ nữa.
Nhưng Tomoe không có vẻ gì là đang nói dối cả.
Chuyện gì đang diễn ra thế này?
"…Tôi hiểu rồi. Xin lỗi Tomoe. Tôi đã hỏi cô một điều như vậy khi đã muộn thế này” (Makoto)
“Ngài không cần lo đâu. Waka, nếu ngài cho phép, em có thể kiểm tra lại bao nhiêu lần cũng được” (Tomoe)
“Không, ép buộc bản thân cũng sẽ chẳng giải quyết được vấn đề gì. Tôi sẽ về phòng và ghi lại những gì mình có thể nhớ được. Nhiều khả năng tôi sẽ còn nhờ cô giúp nữa đấy, tôi sẽ tiếp tục trông đợi ở cô” (Makoto)
“Em xin lỗi vì đã không giúp được gì nhiều. Hơn nữa, Waka…” (Tomoe)
“Hm?” (Makoto)
“Chúng em sẽ không chết dễ thế đâu. Chúng em là tùy tùng của Waka mà. Em muốn ngài tin vào điều đó” (Tomoe)
“… Ừ, cảm ơn cô. Chúc ngủ ngon” (Makoto)
“Vâng, ngài cũng vậy. Cả em nữa …!! Nếu không thể đẩy, vậy thì kéo về...” (Tomoe)
“Hm, Tomoe?” (Makoto)
“C-Có thể nào!! Là vì cái đó ư? Umu, có khả năng lắm chứ!!” (Tomoe)
“… Tomoe? Này ~ ”(Makoto)
“Waka !!” (Tomoe)
"Sao thế? Cô không định ngủ nữa à?” (Makoto)
“Không đâu! Đúng như dự đoán, Waka thực sự đã khác trước rồi!! Umu, đáng để thử lắm chứ! Xin lỗi Waka, em vốn đang định quay về cùng ngài, nhưng em sẽ tập luyện thêm chút nữa!!” (Tomoe)
"À … được thôi. Tôi sẽ về trước vậy” (Makoto)
"Ngài nhớ ngủ đủ giấc nhé!!" (Tomoe)
…
Ừm, sự quá khích đó cũng không tệ cho lắm … thôi thì cứ để cô ấy làm những gì mình muốn vậy.
Tôi vẫn còn nhiều việc cần làm. Phải ghi lại chi tiết về giấc mơ đó mới được.
Hai cái trước đó vẫn còn khá mập mờ, nhưng cái vừa nãy thì không sao … chắc thế.
Được, về phòng thôi nào.
CHƯƠNG 187: CHUYỆN BÊN LỀ - TÂM NHÃN.
Trong lúc Makoto tiếp xúc với hai vị Anh hùng cũng như Quỷ vương, cửa tiệm thuộc Thương đoàn Kuzunoha tại Rotsgard đang rất bận rộn.
Lý do thì đơn giản thôi, không đủ nhân công ấy mà.
Người cơ bản phụ trách phần việc điều hành, Shiki, đang vắng mặt cùng chủ nhân của anh. Còn Lime Latte, người lo liệu việc nhận các đơn đặt hàng hay giao hàng, kiêm luôn việc tính tiền, cũng đang vắng mặt bởi mệnh lệnh từ Tomoe.
Độ phủ sóng của cửa tiệm này ngày càng khuyếch đại hơn bởi danh tiếng lẫy lừng, và chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.
Đám nhân viên cũng không thể kham nỗi lượng khách hàng đông đúc ghé đến mỗi ngày được.
Dĩ nhiên, bọn họ đã chuẩn bị từ trước cho trường hợp quá tải như thế này, nhưng mọi thứ sắp sửa chạm đến giới hạn rồi.
“S-Sắp đến giờ đóng cửa. Nhưng mình không thể chịu được lâu hơn nữa đâu. Mình sẽ chuồn sớm...”
“Eris, cậu đang nói mơ đấy à? Trên thực tế, phải gia tăng năng suất làm việc lên gấp đôi đấy. Những khách hàng đang ùn ùn kéo đến cứ như một sự nỗ lực cuối cùng vậy”
“Hahaha, Akua, mình đã biến thành miếng giẻ khô nát rồi. Dù cậu có vắthết sức cũng chẳng có một giọt nước nào rơi xuống đâu. Nếu vẫn tiếp tục phục vụ trong trạng thái này, cả tâm hồn mình cũng sẽ khô héo luôn thôi” (Eris)
“Nhìn kìa, khách quen của cậu đấy. Cười, cười lên nào” (Akua)
“Hm, chào mừng quý khách~~ !! Hah ... nó đã thấm quá sâu vào đầu óc mình rồi!!” (Eris)
Còn một tiếng nữa mặt trời mới khuất núi.
Hôm nay, Thương đoàn Kuzunoha phải tiếp nhận một lượng khách khổng lồ. Và hai cô gái với làn da hơi nâu đang cố lết từng bước chân như muốn nói chỉ còn sót lại vài người thôi đấy. Họ đang gắng hết sức phục vụ những 'thượng đế' của mình.
Akua cao ráo mảnh mai <hay BB> còn Eris nhỏ nhắn xinh xắn <còn gọi là loli...@@>.
Cả hai đều đã tối tăm mặt mũi hết cả rồi. Akua thì bằng cách nào đó vẫn bám trụ được, nhưng Eris lại đang thốt ra những lời lẽ tuyệt vọng trong khoảng thời gian còn lại.
Giới hạn lượng hàng hoá bán ra do Raidou thiết lập đã cứu rỗi linh hồn hai cô gái ấy.
Vì chính điều này, họ mới nhận biết được điểm dừng trong công việc.
Nếu phải bán hàng không giới hạn, nếu phải làm việc đến tận khi đóng cửa tiệm, chắc hai cô gái ấy sẽ sấp mặt tại chỗ thôi.
Quan niệm về tiền bạc của thương nhân Raidou không được tốt cho lắm. Nhưng lần này, cái giới hạn bán hàng mà cậu đã lập ra trước khi khởi hành đến hang ổ Quỷ vương, nó hóa ra lại là một lựa chọn sáng suốt.
Thực ra nó vẫn buột các nhân viên phải lao động đến mức độ sức cùng lực kiệt đấy thôi.
“Chỉ còn chưa đầy một tiếng nữa mà. Gắng gượng đi, Eris. Ngay cả khi cậu đã khô khốc đến thế, phải vắt hết sức cho đến khi gục ngã thì thôi. Và rồi, cùng uống nhé. Ta sẽ uống cùng với mọi người” (Akua)
“Nếu Lime ở đây… giá như có Lime ở đây…” (Eris)
“Nhận được mệnh lệnh từ Tomoe-sama, lúc này anh ta đang ở Lorel rồi. Đừng có yêu cầu điều không thể chứ” (Akua)
"…Mình đã hạ quyết tâm. Hôm nay mình sẽ tự thưởng cho bản thân một cốc chuối hương chanh...” (Eris)
“Loại cocktail mà Lime đã gợi ý à. Mặc dù trông chỉ thế thôi, anh ta thật sự là một người đáng tin cậy nhỉ. Về thứ đồ uống có cồn ấy, Waka-sama đã đặt tên cho nó rồi, chắc từ nay về sau sẽ dùng cái tên đấy luôn” (Akua)
“… Trong một chiếc cốc thật to” (Eris)
“... Thứ đó sẽ không giải thoát cho cậu đâu. Nhưng mình cũng sẽ uống cùng. Chúng ta sẽ tiệc tùng tối nay, tại Asora. Đúng vậy, hãy cố hết sức nào” (Akua)
“Gấp sáu lần như thế vẫn chưa đủ đô. Mình phải tỉnh táo thôi. Bằng mọi giá” (Eris)
“Thế nên đừng thốt ra những lời lẽ mơ mộng nữa dùm. Ah, chào mừng~~! Hôm nay… vâng, đúng rồi ạ. Tôi nghĩ thứ đó rất hợp trong khoảng thời gian này đấy. Còn về thứ này thì sao ạ?” (Akua)
“Món quà lưu niệm cho tôi phải thật đắt tiền đấy… tên Lime chết tiệt kia !!!” (Eris)
Màn đêm chỉ mới buông xuống, thế nhưng cửa tiệm đã đến lúc phải tạm đóng cửa rồi.
Thương đoàn Kuzunoha đang dần phất lên.
◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆
<cuộc tình chớm nở... @@>
“Hắt- xì!”
“Ara Lime à, anh bị cảm lạnh hử?”
“À không, chắc ai đó vừa nhắc đến tôi thì phải” (Lime)
“Cũng mong là vậy. Trông anh thì rất sung mãng vào buổi tối mà. Hy vọng anh sẽ không phải nhận bất cứ vết thương nào trong khoảng thời gian này" <chịch chịch rồi bị thương ấy... @@>
“Thân xác này hoàn toàn rất khác biệt một khi tôi sử dụng để hành sự trong tổ đội của Anh hùng-dono. Đừng quá lo lắng” (Lime)
Đây đó những mái nhà lợp đá lát kèm những khung cửa sổ của tầng gác mái, nhưng trong khung cảnh kì lạ khác xa một thị trấn Nhật Bản này, một đôi nam nữ đang tản bộ bên nhau.
Nam thanh niên là Lime Latte, một nhân viên thuộc Thương đoàn Kuzunoha. Hiện tại nhiệm vụ của anh đang phải giám sát vị anh hùng.
Còn người thiếu nữ đi bên cạnh không ai khác ngoài Otonashi Hibiki.
Vương quốc Limia đã phong cho cô tước vị Anh hùng, và sự tồn tại ấy cũng đóng góp như là niềm hy vọng cho hân tộc trong cuộc chiến chống lại quỷ tộc.
Chủ nhân Thương đoàn Kuzunoha, Raidou – hay còn gọi là Misumi Makoto, đang gắn kết với cô mối quan hệ kiểu như giữa đàn chị và đàn em.
“Không phải tôi muốn anh ngừng việc đam mê những cô gái trẻ vào ban đêm lại. Chỉ là anh thực hiện việc ấy một cách ngay thẳng thôi, tôi chẳng để tâm đâu” (Hibiki)
"Heh ~, với một thiếu nữ trẻ đẹp như cô, việc ấy thật bao dung đấy" (Lime)
“Wudi đã có vợ và một đứa con, anh ta yêu cô ấy say đắm. Bredda thì không đủ dũng khí để mua vui với gái bán hoa. Trông thấy thế, tôi nghĩ Bredda chưa có một tí kinh nghiệm nào với phụ nữ cả. Tôi không định bảo anh ta hãy vui đùa cùng phụ nữ, nhưng cũng chẳng thể ý kiến ý cò gì trong chuyện này thêm được.” (Hibiki)
“…Vẫn còn một điều liên quan đến Bredda đấy, đúng chứ?” (Lime)
“Thế anh cũng đoán ra à, hừm. Có vẻ anh ấy thích thầm tôi rồi. Tôi rất vui khi có người thích mình như vậy, nhưng … tôi không định đáp trả cảm xúc của anh ta đâu” (Hibiki)
“Cô thẳng thắn thật đấy. Tôi nghĩ tốt nhất hãy nói ra sự thật với anh ta ngay và luôn đi” (Lime)
“Nếu anh ta tỏ tình, tôi sẽ từ chối một cách lịch thiệp. Từ chối một ai đó khi nhận ra cảm xúc của người ta, anh không nghĩ việc ấy sẽ để lại dư vị chua chát sao? Anh ta cũng phải tự đưa ra một quyết định chính xác và thổ lộ mới được. Tôi nghĩ kết thúc theo cách này sẽ để lại ít nuối tiếc hơn. Chẳng phải đàn ông đều thế sao?” (Hibiki)
“… Tôi không rõ mình nên gọi cô là tử tế hay là nghiêm khắc nữa. Mà đây cũng chả phải chuyện của tôi. Tôi là người đã bắt đầu cuộc trò chuyện này, cô có thể cư xử thế nào cũng được” (Lime)
Lime nhấc tay lên cao rồi xoay xoay bả vai.
"Tôi sẽ làm vậy. Xin lỗi vì đã bắt anh đi cùng tôi hôm nay” (Hibiki)
“Đừng lo. Hai người kia đang bị bệnh, không còn cách nào khác” (Lime)
“Wudi và Bredda không may rồi. Hoặc có lẽ Lime mới là người may mắn nhỉ” (Hibiki)
“Dĩ nhiên tôi đang rất may mắn. Đó là lí do tôi còn sống, và đó cũng là lí do để tôi làm việc tại Thương đoàn Kuzunoha” (Lime)
“Anh có thể kể cho tôi nghe không?” (Hibiki)
“Cũng được thôi. Mặc dù sẽ có nhiều thứ tôi không thể trả lời cô đâu” (Lime)
“… Sao lại vậy? Ngay từ đầu, đáng lẽ anh phải đang bận việc ở Rotsgard và Tsige cơ mà, anh đến Lorel này để làm gì?” (Hibiki)
Tại cuối con đường mà Lime và Hibiki đang rảo bước, xuất hiện một tòa nhà cao hơn hẳn những toà nhà khác.
Sau những bậc cầu thang dài đằng đẵng là một ngôi đền.
Hướng đi của họ đã chỉ ra rằng nơi đó là đích đến.
“Các ông lớn, bà lớn luôn tìm cách mời bằng được Boss của tôi. Họ sẽ hỏi liệu ngài ấy có muốn mở một cửa hàng ở chỗ họ không. Và vì thế, nhiệm vụ của tôi là điều tra sơ bộ những nơi đó. Gặp được mấy người chỉ là chuyện tình cờ thôi” (Lime)
Thực ra, mục đích của Lime là giám sát đường đi nước bước của Hibiki và tổ đội của cô.
Nhưng nếu muốn họ nghĩ khác đi, anh ta phải sử dụng cái lí do mà Tomoe đã bịa ra.
Phương pháp này không có lỗ hổng nào cả.
“Các ông lớn, bà lớn huh. Anh có thể nêu ra vài cái tên không?” (Hibiki)
“Này này, cô lại chuyển sang thẩm vấn tôi đấy à. Người đó tên là Sairitz. Cô có thể tự do xác nhận với người khác cho chắc. Nhưng tôi muốn cô giữ bí mật về chuyện cô nghe được điều đó từ tôi. Nếu họ biết được tôi đến đây để điều tra, Boss sẽ lại phải đối mặt với một núi thư từ và thông tâm thuật nữa đấy. Cô là senpai của Boss mà, phải không? Giúp đàn em của mình một chút cũng đâu có chết ai” (Lime)
“Sairitz… Hừm ~, tôi biết rồi. Tôi sẽ không đề cập đến tên của anh” (Hibiki)
“Tôi sẽ tin ở cô” (Lime)
“Nếu anh muốn nói đến senpai và kouhai, một senpai như tôi cũng cần giúp đỡ đấy” (Hibiki)
“Cô là senpai, vậy nên tôi cần cô tỏ ra chút khoan dung về chuyện này. Boss đang quá sức bận rộn, ngài ấy đã phải chịu khổ suốt rồi” (Lime)
“… Cậu ta đúng thật là một kouhai rắc rối” (Hibiki)
Hai người đó tiếp tục sải bước trên những bậc cầu thang bằng đá.
Giữa những bậc đá, người ta đã gắn thêm đoạn lan can, nó kéo dài đến tận cuối con đường. Rất nhiều người đang leo lên đó.
Thoạt nhìn ta cũng có thể thấy rằng mọi người đều đang đi hành hương.
“Dù sao đi nữa … Lorel thực sự là một nơi nhộn nhịp với các hoạt động của Tinh linh giáo. Nếu tôi nhớ không nhầm, nó là một tinh linh quốc thì phải. Rõ ràng chúng đang nhận được sự tôn thờ nhiều hơn hẳn Nữ thần” (Hibiki)
“Đối với dân chúng, đấy là những thực thể xuất hiện với mật độ nhiều hơn Nữ thần. Và ngoài ra, các Đại Tinh linh đều là những tồn tại mạnh mẽ, vì vậy rất dễ hiểu nếu người ta tin vào tôn giáo ấy” (Lime)
"Có vẻ anh cũng ... biết nhiều đấy chứ" (Hibiki)
“Đến mức làm cho cô nghĩ khác về tôi rồi hả? Vậy thì tôi sẽ bồi thêm vài thứ nữa cho nóng. Trong quá khứ, vào thời điểm quỷ tộc bắt đầu cuộc hành quân vĩ đại của chúng, Thổ tinh linh và Hỏa tinh linh đã giúp đỡ quỷ tộc. Vì lẽ đó, hai sinh vật này bị gọi là những tinh linh cấp thấp. Thực ra, trong hàng ngũ các tinh linh trung cấp, có vài cá thể được gọi là Đại tinh linh, chúng sở hữu khả năng tự suy nghĩ. Nhưng … ngoài hai cá thể đó ra, không còn nhiều hân tộc hay quỷ tộc tin vào chúng nữa” (Lime)
“… Ấn tượng thật đấy. Tất cả các nhân viên của Thương đoàn Kuzunoha đều phải biết những thông tin đó trước khi được nhận vào làm sao?” (Hibiki)
"Tôi cũng chưa rõ lắm. Ở chỗ chúng tôi, xu hướng của Thương đoàn là tuyển những người vượt trội về một mặt nào đó. Vậy nên không nhất thiết là phải biết nhiều thứ. Miễn là có chuyên môn, cô sẽ được nhận vào làm, chắc vậy” (Lime)
“Thế thì có lẽ tôi cũng nên thử học việc chứ nhỉ. Bằng mối quan hệ với Misumi Makoto” (Hibiki)
“Quan hệ không phải là tài năng đâu. Công việc của một anh hùng đen tối hơn mọi người nghĩ à?” (Lime)
“Đen sì luôn ấy. Môi trường làm việc cũng thuộc vào hàng tệ nhất. Nhưng sau cùng, điều quan trọng là nó có đáng để làm hay không. Tôi chẳng thể dừng lại được nữa. Tôi không thể làm bán thời gian hay sao? Mặc dù là từ quan hệ mà ra, tôi tự tin rằng mình sẽ đem lại lợi nhuận cho các anh” (Hibiki)
“Chỗ chúng tôi không chấp nhận làm việc bán thời gian. Xin lỗi” (Lime)
“Ara. Phù ~ chúng ta cuối cùng cũng đến nơi rồi. Nghiêm túc đấy, đoạn cầu thang đó dài quá thể luôn. Chiya-chan nói em ấy sắp xong rồi, anh nghĩ thế nào?” (Hibiki)
“Nếu cô bé nhỏ nhắn ấy không thể làm được ít nhất là thế này, điều đó có nghĩa cô ta thiếu tập luyện. Ngay cả khi cô có hỏi tôi nghĩ gì, tôi cũng chẳng thể trả lời được, tôi có biết Nữ tu sĩ đang làm gì đâu. Việc của tôi chỉ là đi cùng cô đến đây thôi” (Lime)
“… Anh thực sự không biết Chiya-chan đang làm gì sao?” (Hibiki)
“… Đúng vậy, tôi không biết” (Lime)
“Thế thì thôi vậy” (Hibiki)
“Lòng tin vào tôi đã giảm rồi à” (Lime)
“Fufu” (Hibiki)
Trong khi đang tán gẫu, Lime và Hibiki bước vào ngôi đền.
Sau vài ba thủ tục kiểm tra nhanh và xác nhận danh tính của họ, hai người đó được dẫn vào một căn phòng trong đền.
Nguyên nhân để họ - đúng hơn là Hibiki - đến đây, là vì cô đã được thông báo rằng một thành viên trong nhóm, Tu sĩ Chiya sẽ kết thúc buổi tập huấn vào ngày hôm nay.
Mặc dù còn nhỏ tuổi, cô vẫn là một người bạn đáng tin cậy, và Hibiki đã tự mình đến đón cô.
Chiya muốn hai thành viên trong đội là Wudi và Bredda đi cùng Hibiki, nhưng họ lại đang nằm liệt giường cả rồi. Và vì lí do nào đó, Hibiki đang đi cùng Lime, một nhân viên của Thương đoàn Kuzunoha mà cô đã tình cờ gặp được.
Đến cả Hibiki cũng chỉ có thể nói rằng cô đã mời anh ta theo bản năng.
Bởi vì cô cảm thấy rằng đi ra ngoài một mình sẽ rất nguy hiểm.
Lime không tỏ ra bất ngờ chút nào trước lời mời của anh hùng. Anh ta vô tư chấp nhận đi cùng Hibiki đến điểm hẹn.
Không có cơ hội nào tốt hơn thế để hoàn thành nhiệm vụ giám sát anh hùng mà Tomoe đã giao cho, vậy nên hành động của anh ta là điều hiển nhiên.
“Và? Nữ tu sĩ-san đó, cô ta mạnh lên bằng cách nào?” (Lime)
“Bí mật” (Hibiki)
“Nếu được, tôi sẽ rất biết ơn nếu cô ta có thể tự bảo vệ bản thân” (Lime)
"Biết ơn? Ý anh là…!!” (Hibiki)
Khuôn mặt của Hibiki tỏ vẻ kích động trong giây lát.
"Cô nhận ra rồi à" (Lime)
“Có thứ gì đó rất kì lạ” (Hibiki)
“Kì lạ huh. Nếu cô đã dùng bản năng để nhận ra nó, khá là ấn tượng đấy. Thứ kia, rút nó ra đi” (Lime)
Lime đặt một tay lên thanh katana ở thắt lưng, và liếc nhìn thanh kiếm sau lưng Hibiki.
"Kẻ địch ư? Nhưng Quỷ tộc chưa bao giờ tấn công Lorel cả, ngay cả một lần cũng không” (Hibiki)
“Ai mà biết được. Tôi không rõ phe quỷ tộc thì thế nào, nhưng ngay bây giờ, chúng đã cô lập toàn bộ nơi này. Chỗ chúng ta đang đứng có thể được coi là một không gian tách biệt” (Lime)
“Không gian tách biệt? Ý anh là có ai đó đã tạo ra một cái kết giới sao?” (Hibiki)
“Có khả năng lắm. Nhưng phạm vi của nó lại khá rộng. Tôi không nghĩ đây là cơ chế phòng thủ của ngôi đền. Ai đó đã thiết lập chúng ở một góc khuất trong đền, sau đó hẹn giờ kích hoạt. Chuyện là như vậy” (Lime)
Lime bình tĩnh phân tích tình hình.
Với vai trò mật gián của Thương đoàn Kuzunoha, anh ta không có dấu hiệu bị kích động hay bấn loạn.
Anh ta đã nhận ra sự bất thường sớm hơn bất cứ ai khác, đồng thời còn bắt đầu suy nghĩ kế hoạch trước tất cả mọi người.
“? !! Vậy còn Chiya-chan thì sao ?! ”(Hibiki)
“Đúng, nhiều khả năng cô gái đó đang gặp nguy hiểm. Tôi hỏi cô ta đã mạnh đến mức nào rồi là vì thế đấy” (Lime)
“Sao anh vẫn có thể vô tư như thế được! Giúp tôi một tay nào. Chúng ta sẽ đi cứu em ấy ngay lập tức” (Hibiki)
“Được, tôi sẽ giúp cô một tay. Đừng có quên những lời mình vừa nói đấy” (Lime)
“Không đâu, anh nghĩ nó như một món nợ cũng được. Tôi sẽ trả lại cho anh sau” (Hibiki)
“Không không, cô không cần phải phóng đại quá lên như thế. Cô chỉ cần nói cho tôi biết Nữ tu sĩ-san đang muốn gì thôi. Tính cách của tôi là phải biết cho bằng được những điều mình muốn” (Lime)
“Tôi sẽ nói cho anh trên đường đến đó. Anh hay đánh tiên phong đúng không?” (Hibiki)
Hibiki gặng hỏi ngay khi nhìn thấy thanh katana.
Lime gật đầu.
"Không sai, cho dù là hỗ trợ phía cánh hay đằng sau, tôi cũng sẽ hoàn thành nhiệm vụ được giao" (Lime)
* Don *
Hibiki đạp tung cánh cửa làm bằng gỗ.
Khu hành lang nhìn khá méo mó, mờ mờ ảo ảo, không giống lúc trước tí nào.
Khác với những không gian thông thường, khung cảnh này đã chứng tỏ rằng nó rất không ổn định.
“Thế thì theo tôi nào. Tôi sẽ để anh hỗ trợ ở cả hai bên lẫn phía sau” (Hibiki)
"Đã rõ. Đầu tiên, chúng ta rẽ trái hay phải đây? Anh hùng-dono biết Nữ tu sĩ-san đang ở đâu chứ?” (Lime)
"Tôi biết. Ngoài ra, anh cứ gọi tôi là Hibiki được rồi. Cái tên Anh hùng-dono khó nghe quá. Với những người cùng sát cánh trên chiến trường, tôi thực sự không muốn bị gọi như vậy” (Hibiki)
“Vậy thì Hibiki. Nếu cô muốn tôi gọi như thế, tôi không bận tâm lắm. Đi nào” (Lime)
"Đuợc. Horn! ”(Hibiki)
“Ồ” (Lime)
Đáp lại lời kêu gọi của Hibiki, chiếc thắt lưng bạc quấn quanh eo cô triệu hồi ra một con sói.
“Hãy theo ta đến chỗ Chiya-chan. Nếu ngươi nhận thấy cái gì, nói lại cho ta ngay” (Hibiki)
Con sói gật đầu trước mệnh lệnh của chủ nhân nó.
Có vẻ nó hiểu được tiếng người.
“Nếu cô định triệu hồi thì hãy nói trước cho tôi đã chứ. Nó vừa làm tôi giật mình đấy” (Lime)
“Ara, tôi xin lỗi. Tôi không quen phối hợp với các thành viên tạm thời, vì vậy cũng không để tâm lắm đến việc này” (Hibiki)
Hai người di chuyển tiếp cùng với một con thú.
Hệt như lời nói của Lime, ngôi đền đã biến thành một cái hầm ngục.
Đôi khi hành lang lại thay đổi, nhiều cánh cửa không thể mở ra nếu không có chìa khóa. Hơn nữa, lũ mamono cũng xuất hiện trong đền; điều này đáng lẽ không bao giờ có thể xảy ra.
Tất cả bọn chúng đều rất hung hãn, chúng tấn công nhóm Hibiki một cách không thương tiếc.
“Phong cách chiến đấu của anh tự do thật đấy!! Đúng như tôi nghĩ, anh không phải một nhân viên bình thường!” (Hibiki)
“Khả năng của tôi chỉ vừa đủ để được giao cho nhiệm vụ điều tra sơ bộ các nước khác thôi. Quan trọng hơn, tính cả sói-san ở đằng kia, sức mạnh của cô quả xứng danh một anh hùng. Tôi nghĩ khác về cô rồi đấy!” (Lime)
Nhưng nhóm Hibiki không hề gặp rắc rối với chúng. Hầu hết bọn mamono đều bị hạ trong một đòn, và tốc độ của họ cũng đang dần tăng lên.
Lime đôi khi sẽ để tâm đến Hibiki, anh ta gật đầu, sau đó lại tiếp tục ăn nhập hoàn toàn với nhịp độ của cô.
Anh ta dễ dàng theo kịp tốc độ của Hibiki mà không biết mệt. Hơn nữa, chứng kiến cái cách anh ta vung kiếm như thể đã đọc được chuyển động tiếp theo của cô, Hibiki bỗng nhớ đến cái bóng của bạn mình trong quá khứ. Nhưng cô đã gạt nó đi.
Hibiki tự nhủ: “Naval sẽ không bao giờ quay trở lại”.
“Oh, nó đây rồi” (Lime)
“… Wah?” (Hibiki)
(Anh chàng này thật đáng kinh ngạc. Anh ta không có vẻ gì là mệt hết. Hơn nữa, cách chiến đấu của anh ta không cản trở mình chút nào. Người này thực sự rất giống Naval. Không, có lẽ anh ta còn giỏi hơn cô ấy nhiều) (Hibiki)
Mặc dù Hibiki là người chạy đằng trước, cô bỗng nhận ra mình còn mệt hơn cả Lime, người đang chiến đấu ở phía sau. Hibiki cũng rất ngạc nhiên khi chứng kiến các chuyển động của anh ta.
“Chúng ta có nên nghỉ chân một chút không? Hình như chỗ Nữ tu sĩ-san đã an toàn rồi” (Lime)
“…”
Trong lúc thở hổn hển, Hibiki lặng lẽ lắc đầu.
(Hơn nữa, anh ta cũng ngang cơ với mình. Mình còn cảm thấy bản thân mạnh mẽ hơn bình thường. Người này, Lime, đã đánh thức nguồn sức mạnh trong mình ư? Không, rõ ràng không phải thế, nhưng...) (Hibiki ) <chung team với thánh "sụp bọt" thì được buff là đúng rồi... @@>
Cô thở dài.
Và rồi, khi Hibiki ngước mắt lên, cô bỗng thấy tấm lưng của Lime.
Vì lý do nào đó, phần lưng anh ta lại đang hiện hữu với vẻ to lớn trong mắt Hibiki.
“Mà cái kĩ năng đó tên là gì ấy nhỉ? Tôi khá bất ngờ khi cô bé ấy vẫn trụ lại được với chỉ ngần đó sức mạnh. Dù sao thì cô bé cũng không giỏi về khoản chiến đấu, Nữ tu sĩ-san ấy” (Lime)
Lime nhắc đến năng lực mới của Nữ tu sĩ mà anh ta nghe Hibiki nói trên đường. Tên nó là Tâm Nhãn. Hay còn gọi là con mắt nhìn thấu trái tim.
Khả năng cho phép người dùng thấy được nhân dạng thực sự của mục tiêu; một kĩ năng mà chỉ Nữ tu sĩ mới có thể sở hữu. Nhưng Hibiki vẫn còn giấu đi một điều khỏi Lime.
Tâm nhãn là năng lực xuất hiện từ hiệu ứng phụ của sức mạnh gốc.
Mục đích của buổi lễ lần này chính là để tăng cường sức mạnh về mọi mặt, và trong quá trình đó, cô đã nhận được Tâm nhãn.
Hibiki chưa hề nói với Lime về việc phát triển khả năng của Chiya.
“Cái đó…, không có gì đâu, đi thôi !!” (Hibiki)
Hibiki suýt nữa đã nói hết mọi chuyện với Lime.
Nhưng ngay khi vừa định làm vậy, cô bỗng dừng lại.
Đúng là lúc này họ đang hợp tác với nhau, nhưng Lime Latte lại là thành viên của Thương đoàn Kuzunoha.
Và trong mắt Hibiki, Thương đoàn Kuzunoha là sự tồn tại hết sức nguy hiểm.
Cô nghĩ sẽ không tốt chút nào nếu tiết lộ mọi thứ.
“Tôi hiểu rồi” (Lime)
“!!”
Lime không nói thêm gì và mở cánh cửa ra.
Tại nơi đó, Chiya đang quỳ gối, hai tay nắm chặt, mắt nhắm lại và cầu nguyện.
Và rồi Hibiki thấy được cái kết giới đang bảo vệ Chiya.
“Quỷ tộc à. Sao mình lại cảm thấy rằng đây không phải việc đã được lên kế hoạch từ trước nhỉ. Hành động này rất tệ hại, và nó cũng không giống chúng chút nào” (Lime)
Lime lẩm bẩm một mình.
Trước mắt anh ta, xuất hiện 3 quỷ nhân đứng xung quanh kết giới của Nữ tu sĩ.
Lime có thể thấy cô đang gắng sức thở sâu và hình thành một chú thuật.
Xung quanh cô là những xác chết của đội cận vệ.
Dựa theo khung cảnh trước mắt, Lime hiểu được sự cố đã xảy đến với kế hoạch thiếu tính toán này.
"Đợi đã. Đúng rồi, là Tâm nhãn. Vì đã nhận được khả năng đó, cô bé có thể thấy những thứ mà chính bản thân cũng chưa từng nghĩ sẽ được thấy. Vậy nên cô ta đã bị sốc và tạo ra thứ kia. Thế thì hình dạng đó...” (Lime)
"Các ngươi!!" (Hibiki)
“!!!”
Lime đang phân tích tình hình từ những thông tin đã thu thập được.
Nhưng có vẻ anh ta là người duy nhất còn giữ được sự bình tĩnh.
Lime bỗng nghe thấy một giọng nói đầy tức giận bên cạnh, là Hibiki.
Cái thắt lưng bạc bỗng phát sáng và bao bọc toàn bộ cơ thể cô.
Cùng lúc đó, Lime cảm thấy một nguồn sức mạnh kỳ lạ, và trong khoảnh khắc tiếp theo, hình bóng Hibiki biến mất.
Đúng thế, mặc dù mắt Lime đã được Tomoe huấn luyện, Hibiki vẫn trông như đã biến mất.
Lime vô thức cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
“Gyaaa !!”
“… Thật đấy à?” (Lime)
Nghe thấy tiếng hét ở phía trước, Lime đoán ngay ra được Hibiki đang ở đâu.
Cô hiện đang ở phía kết giới của Chiya.
Và ba cái xác quỷ tộc cũng đã nằm gục tại chỗ.
Bọn chúng còn chẳng có cơ hội phản ứng kịp thời.
May thay, tên thứ ba vẫn hét được lên một tiếng bởi hắn đã vô tình “va” vào cái kết giới. Hai tên còn lại chưa kịp làm gì, chúng đều bị hạ sát trong một đòn.
Tên vừa hét toáng lên cũng phải chịu chung số phận, rõ ràng hắn đã dính phải một đòn chí tử.
Có điều hắn vẫn chưa ngỏm ngay.
Không lâu sau, tên đó phun ra cả đống máu rồi chết.
(May thật. Vừa rồi giống như một bài thực hành lấy mạng kẻ địch bằng một đòn và bắt hắn phun ra đống thức ăn trong bụng vậy. Đối với Hibiki, cô Nữ tu sĩ kia chắc hẳn là một người đặc biệt. Trong trường hợp đó, nếu muốn kìm nén cô ta lại, Nữ tu sĩ sẽ trở nên có ích. Không cần thiết phải giữ cô ta làm con tin; chỉ cần đề cập đến chuyện đó, hành động của Hibiki sẽ bị chậm lại rất nhiều. Mặc dù vậy … tốc độ kinh hồn thật. Đến cả mình cũng không thể bắt kịp với nó. Nếu mắc phải sai lầm, mình sẽ mất mạng như chơi. May mà mình đã được thấy hình dạng đó … cùng với bộ đồ “đặc biệt” của cô ta. Thực ra thì, mình thấy nó bổ mắt hơn là đáng sợ. Ngưỡng mộ thật đấy) (Lime)
Lime đã nhớ hết chuyển động của Hibiki. Tính cả đến cái kết giới mạnh mẽ của Nữ tu sĩ, và tất nhiên, siêu tốc độ của Hibiki.
… Và còn cả cái bộ trang phục phơi bày da thịt quá mức kia luôn.
"Em ổn chứ, Chiya-chan ?!" (Hibiki)
“Hibiki-oneechan! Chị đã đến! Chị thực sự đã đến rồi~ !! ”(Chiya)
Kết giới biến mất, Hibiki và Chiya ôm chầm lấy nhau.
“Chị mừng lắm! Chị mừng vì đã đến đây đúng lúc. Không sao đâu, chị đang ở đây rồi nè” (Hibiki)
“Em sợ lắm, nhưng em vẫn tin rằng chị sẽ đến cứu em! Đó là lí do em dựng nên cái kết giới và tiếp tục giữ nó như thế” (Chiya)
Cách Chiya đối phó với tình hình rất chi là trẻ con, nhưng đồng thời cũng rất điềm tĩnh và gan dạ.
Thay vì cố tấn công một cách yếu ớt, khả năng sai sót xảy ra sẽ rất ít, và nó sẽ đảm bảo cô sống được lâu hơn.
Đổi lại, cô sẽ không thể đánh bại kẻ thù, cơ hội sống sót của Chiya phụ thuộc hầu hết vào lòng tin có người đến cứu.
Chiya đặt cược vào sự giúp đỡ, và cô đã thắng ván cược này.
“Thứ lỗi cho tôi vì đã chen vào cuộc hội ngộ đằm thắm của hai người, nhưng mấy cô có thể quay về được không? Chứng kiến cảnh một cô bé và một cô gái ôm nhau trong ngôi đền đầy máu thế này, nó có chút sai sai” (Lime)
“Uh… anh nói đúng. Lime, anh đã giúp tôi rất nhiều trong hoàn cảnh này. Cảm ơn anh” (Hibiki)
“Không hẳn đâu. Tôi đã nhận được khoản trả trước rồi, bận tâm quá về chuyện này sẽ chỉ làm tôi mệt hơn, xin hãy dừng lại đi. Nếu cô nghĩ nó vẫn chưa đủ đề bày tỏ lòng biết ơn, cứ mời tôi đi ăn tối là được. Tôi sẽ ổn với việc đó. Hm? Có chuyện gì vậy, Nữ tu sĩ-san?” (Lime)
“… Một khu rừng mọc lên từ một cây đại thụ… Một con rồng và cơn mưa phùn” (Chiya)
Chiya đột nhiên lẩm bẩm mấy thứ đó với đôi mắt xa xăm khi cô nhìn Lime.
“… Ah?” (Lime)
“Chiya-chan?” (Hibiki)
“Một người mang lại rất nhiều sự an tâm…” (Chiya)
“Hibiki, có vẻ Nữ tu sĩ-san khá mệt rồi. Nhanh chóng báo cáo lại và đưa cô ấy đi nghỉ đi. Dù sao thì cô ấy vẫn chỉ là một đứa trẻ” (Lime)
“Phải rồi, tôi sẽ làm theo lời anh. Chiya-chan, em có đứng dậy được không?” (Hibiki)
"Vâng, em ổn mà. Onee-chan … Onee-chan. Tuyệt quá, chưa có gì thay đổi cả” (Chiya)
“… Thật sao?” (Hibiki)
“Vâng!” (Chiya)
Hibiki và Lime nhìn nhau.
Họ tự hỏi điều gì đã khiến Chiya cười như vậy.
Ba người cùng nhau rời khỏi cái bệ thờ bất thường đó và hướng đến phòng chờ của ngôi đền.
Trong khi rảo bước, Lime tỏ vẻ suy tư, anh ta bỗng dưng ngẩng đầu lên.
“À phải rồi, sẽ rất rắc rối nếu họ biết tôi đang ở đây, vậy nên tôi xin cáo từ. Gặp lại sau, Hibiki, Nữ tu sĩ-san” (Lime)
“Đợi đã, anh cũng là người liên quan đến vụ việc lần này cơ mà!” (Hibiki)
“Lime-san !!” (Chiya)
“Cô cứ hành xử như thể tôi chưa từng đến đây là được, sau đó nhận khoản bồi thường của mình. À mà Hibiki, đừng quên bữa tối đấy. Tôi sẽ quay về nhà trọ” (Lime)
Lime nói thật nhanh gọn và bỏ hai người đó lại ở phòng chờ.
“Nữ tu sĩ-san, dường như Tâm Nhãn có thể vượt qua lớp bảo mật não bộ của đối phương. Mình nên báo cáo lại về chuyện này. Tệ quá, sắp đến lúc đưa bản báo cáo cho Chị đại rồi! Mình cần phải tới một nơi vắng vẻ và quay lại thật nhanh!” (Lime)
Ở Liên minh Lorel này, Lime đang dính dáng tới Hibiki, từng chút một.
Anh ta vẫn chưa nhận ra rằng sự cố hi hữu này đã làm tình bạn giữa Lime và hai cô gái đó trở nên sâu sắc hơn.
CHƯƠNG 188: SỨC MẠNH LIỆU CẦN THIẾT KHI VIẾNG THĂM ĐỀN THỜ?
"Ngài nói một trận đấu giao hữu sao?"
“Umu”
Sau cái ngày tôi có một giấc mơ nực cười là trở thành Quỷ vương, Zef-san đang nói đến một thứ tôi đã trông đợi từ trước.
Hôm qua, ông ta cũng nhắc đến từ “sức mạnh” rất nhiều lần.
“Những trận đấu giúp hai phe thăm dò tính cách của nhau ư?” (Makoto)
Gạt cách hiểu của tôi sang một bên, ông ta đang có ý định khiến chúng tôi chiến đấu trong khi vẫn còn đang là khách mời.
Vậy nên tôi mới phải hỏi ông ta.
“Đúng thế. Nhưng cậu đừng lo, lượng khán giả đến xem sẽ rất ít, nhóm của Raidou-dono cũng chỉ cần đánh như bình thường là được” (Zef)
Ông ta nói sẽ không sao hết.
Tôi có thể đoán được đối thủ của mình sẽ là ai.
Đúng là chúng tôi từng nói sẽ chấp nhận mọi thứ miễn sao nó có lợi cho mình, nhưng … làm gì bây giờ?
Hiện tại, sức mạnh của tôi sẽ làm họ hoảng sợ, tôi nên kiềm chế lại và đánh một cách tao nhã. Nếu làm vậy, ấn tượng của họ về chúng tôi sẽ trở nên tốt đẹp hơn.
“Nhân tiện, ai sẽ là đối thủ của chúng tôi?” (Makoto)
“Đối thủ kẻ này sẽ chỉ định sẽ là một tướng quỷ hoặc ai đó mạnh ngang với họ. Mặc dù đây là một trận đấu giao hữu, ta muốn nó sẽ là bằng chứng cho tình bạn với Thương đoàn Kuzunoha. Nói thật thì, sẽ rất phiền nếu cậu đánh nghiêm túc và họ lại nảy sinh thù hận” (Zef)
“… Một bằng chứng về tình bạn sao. Bữa tiệc tối hôm qua cũng đủ để chứng minh tình bạn giữa chúng ta rồi mà” (Makoto)
Quỷ vương và những người khác đã chuẩn bị một bữa tiệc, và không có ai tỏ vẻ coi thường chúng tôi.
Thực ra, họ thân thiện đến mức làm tôi hoảng sợ về động cơ đằng sau của việc đó.
“Cậu nói vậy làm ta vui lắm. Ừm, kế hoạch hôm nay là đưa cậu đi thăm đền thờ Tinh linh; nếu dư dả thời gian, cậu có thể đi xung quanh lâu đài, nói chuyện với mọi người, tận dụng theo bất cứ cách nào cậu muốn. Nếu phía cậu chấp nhận, ta sẽ cho bắt đầu trận đấu vào ngày mai” (Zef)
"Ngày mai. Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ bàn bạc với các tùy tùng của mình về lời đề nghị này và xem xét nó một cách tích cực” (Makoto)
"Xin hãy cứ làm như vậy. Ta không thể đi cùng cậu, nhưng ta sẽ để hai cô con gái của ta, Sari và Lucia đi thay mình. Mong cậu sẽ gửi gắm lời chào của ta tới các Tinh linh” (Zef)
Hả?
“… Eh? Chúng ta sẽ gặp gỡ các Tinh linh sao? Ý tôi là, chúng ta được phép làm vậy ư?” (Makoto)
"Tất nhiên. Theo kẻ này thấy, họ cũng chú ý đến Raidou-dono. Hai Đại tinh linh, Đất và Lửa. Không chỉ là đồng minh của chúng ta, họ còn là những người hào phóng, không bao giờ do dự mỗi khi hỗ trợ quỷ tộc. Có thể cậu sẽ cảm thấy hòa thuận hơn với họ đấy” (Zef)
Tinh linh ... Khi nói đến các Đại Tinh linh, tôi chưa gặp cá thể nào như vậy.
Tôi nghĩ họ đều về phe Nữ thần, vì thế rất khó để tiếp cận họ. Và quan trọng nhất, tôi chưa có cơ hội nào cả.
Lần đầu gặp mặt lại là trong lãnh thổ quỷ tộc, cảm giác khá bí ẩn.
“Tôi tưởng chúng ta chỉ đến đó để cầu nguyện thôi chứ. Biết rằng mình sắp được gặp một Tinh linh, điều đó làm tôi lo lắng” (Makoto)
Tôi nghĩ nó sẽ giống như việc viếng thăm đền thờ Shinto thôi.
Tôi không chỉ sắp sửa đến thăm nơi họ cư ngụ, tôi còn phải gặp họ trực tiếp. Hơn nữa, xét theo tiến trình đang diễn ra, tôi có cảm giác rằng cuộc gặp này đã được sắp đặt từ trước.
Thật khó chịu mà.
"Thưa Bệ hạ, sắp đến giờ rồi"
“Waka-sama, phần chuẩn bị đã sẵn sàng”
Oh, rõ ràng Quỷ vương là một người bận rộn suốt ngày.
Rona cúi đầu và đến đón Zef-san.
Công việc của cô ta là một thư kí trong khoảng thời gian ở lâu đài sao?
“Làm tốt lắm, Rona. Kẻ này sẽ phải cáo lui sớm thôi. Raidou-dono, những hướng dẫn viên mà ta đã nói với cậu hiện đang đứng đợi ở cổng chính đấy. Ta cũng mong rằng hôm nay cậu sẽ tận hưởng khung cảnh thành phố của quỷ tộc. Giờ thì, kẻ này xin đi trước” (Zef)
“Cảm ơn ngài rất nhiều” (Makoto)
Tôi thấy Zef-san đi cùng với Rona.
“Shiki, Mio đã đợi ở ngoài rồi sao?” (Makoto)
Tôi hỏi Shiki, người vừa mới đến gọi tôi, về Mio, người mà tôi chẳng thấy đâu cả.
"Vâng. Mio-dono đang tận hưởng khu vực xung quanh lâu đài. Có vẻ cô ấy vẫn chưa kịp đến chỗ đó hôm qua” (Shiki)
"Ra vậy. Chắc anh cũng đã biết, hai hướng dẫn viên đang đợi ta ở cổng chính, nhanh chân lên nào. Sari-san và Lucia-san. Nếu tôi nhớ không nhầm … họ là hai người con của Quỷ vương” (Makoto)
“Vâng, chính là họ. Chọn đến tận hai người phụ nữ, tôi tự hỏi lí do đằng sau là gì đây” (Shiki)
“… Tôi không nghĩ vậy đâu. Còn anh thì sao, Shiki? Có vẻ anh đã gặp Rona rồi, hai người làm lành chưa thế?” (Makoto)
Tôi có thể đoán được rằng Shiki đang cố trêu ghẹo tôi.
Gần đây, tôi thường hay xử lí vấn đề theo cách không thực sự nghiêm túc, vì vậy tôi nghĩ mình đang dần quen hơn với nó một chút.
“Đây là cuộc gặp gỡ ngu ngốc giữa một con cáo và một con chồn. Cho dù chúng có thân thiết bao nhiêu đi chăng nữa, hai con vật đó sẽ không bao giờ bình đẳng được. Về Thương đoàn Kuzunoha và chuyện riêng của Waka-sama, lượng thông tin họ có là quá ít, nó không thể so sánh với chúng ta được. Ngay cả khi trông như thế, Rona thật sự rất xấu hổ về bản thân” (Shiki)
“Ahaha… Tôi bắt đầu cảm thấy lo cho tương lai rồi đấy. Cơn giận của một người phụ nữ. Ah, ngoài ra, Quỷ vương có đề nghị chúng ta đấu một trận giao hữu với họ, có ổn không nếu tôi đồng ý? ”(Makoto)
"…Vâng. Xin ngài hãy chấp nhận yêu cầu đó. Tôi cũng hiểu ra một ít về chuyện mà họ muốn chõ mũi mình vào rồi. Nếu là vậy, chúng ta sẽ thu thập được một vài thứ không gây tổn hại đến phía mình” (Shiki)
“Anh lấy thông tin đó từ Rona đấy à?” (Makoto)
“Vâng. Chắc chắn cô ta cố tình tiết lộ điều đó để khiến chúng ta chấp nhận trận đấu. Mục đích của họ không hoàn toàn là gây bất lợi cho Waka-sama, vậy nên trong dịp này, ta sẽ nhận tất cả những thứ họ đưa cho mình” (Shiki)
"Ra là thế. Nếu vậy thì chúng ta cũng phải nói cho Mio biết trước để đề phòng. Tôi giao cho anh nhiệm vụ sắp xếp thứ tự trong trận chiến, sao cho Reft-san không phải đối đầu với Mio là được” (Makoto)
"Như ngài muốn" (Shiki)
Trong lúc đi bộ đến lối ra của tòa lâu đài, tôi tận hưởng một cuộc nói chuyện buổi sáng nhẹ nhàng với anh bạn Shiki đáng tin cậy của mình.
Nó giúp tôi bình tĩnh hơn.
Phù ~, dù Zef-san có cười như thế nào, chỉ nói chuyện với ông ta cũng đủ làm tôi mệt mỏi lắm rồi.
◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆
“Vậy, Raidou-dono đang nỗ lực điều chế ra một phương thuốc đặc biệt có khả năng chữa lành các lời nguyền ư?”
“Vâng. Chúng tôi đang tập trung hết sức vào nghiên cứu thứ đó. Nếu cần dược liệu, cô có thể đặt hàng ở chỗ chúng tôi” (Makoto)
“Nhiệm vụ mà tôi được giao cho hôm nay là hướng dẫn Raidou-dono. Ngay cả khi không phải như vậy, ngài vẫn là khách mời của Phụ hoàng, vậy nên không cần phải tỏ ra quá trang trọng đâu. Xin hãy cứ nói với chúng tôi như cách ngài nói với tùy tùng của mình là được”
… Cô gái trẻ tuổi nhất mà tôi biết ở đây chỉ có mỗi Rinon.
Cô gái tên Sari này chắc cũng cùng tuổi.
Vẻ ngoài của cô ấy gần giống Rinon, một học sinh tiểu học.
Gần đây, cô bé đó đã lớn hơn một chút, vẻ ngoài cũng bắt đầu trông giống phụ nữ hơn rồi. Về mặt này, rõ ràng Sari nhìn nhỏ tuổi hơn thật.
Nhưng cách ăn nói của cô ấy lại rất trưởng thành.
Sự trưởng thành của Sari bỗng làm tôi nhớ đến các lãnh chúa phong kiến thời xưa, họ lên nắm quyền ngay từ khi còn nhỏ.
Tốc độ trưởng thành của thế giới này nhanh hơn Nhật Bản nhiều.
Cũng đã được một thời gian kể từ lần cuối tôi đến Tsige. Trước lúc lên đường, tôi nhớ rằng Rinon có nói với mình: “Rinon đã hơn 10 tuổi rồi đấy, Rinon không còn là một đứa trẻ nữa đâu”.
Tôi nghĩ 10 tuổi thì vẫn là trẻ con thôi, nhưng thực tế, Rinon đang kiểm soát các khoản chi tiêu của chị gái, tự mình kiếm tiền, và em ấy vốn đã rất giỏi ở khoản việc nhà rồi.
Nếu Rinon sống ở Nhật Bản, em ấy sẽ trở thành một cô gái hết sức điềm đạm.
Tôi không muốn so sánh em ấy với bản thân lúc 10 tuổi, tôi sẽ thấy mình thảm hại mất.
“Cho dù cô có nói như thế, tôi cảm thấy không đúng lắm khi nói chuyện với hai người thân của Quỷ vương theo cái cách mình nói với cấp dưới” (Makoto)
"Tôi cũng chưa bảo ngài phải nói chuyện bình thường mà” (Lucia)
Theo một nghĩa khác, Lucia-san cũng là người khó đối phó.
Người này luôn trả lời bằng một nụ cười mỗi khi nghe tôi nói, nhưng cái nụ cười đó giống đối tác làm ăn thì đúng hơn.
Nhưng ngoài cử chỉ đó, không còn hành động nào khác.
Khi tôi liếc nhìn, cô ấy đôi khi sẽ có một vẻ mặt chán chường.
Trong số bốn người kế vị, cô ấy trông giống quân nhân nhất, vậy nên chắc cô ấy đang khó chịu khi phải hướng dẫn một thương nhân như tôi.
"Xin lỗ-" (Makoto)
“Ngài …” (Lucia)
Gián đoạn lời xin lỗi của tôi, Lucia-san lần đầu tiên cất tiếng mà không mỉm cười.
“V-Vâng?” (Makoto)
"Một người đã có được sự công nhận của thầy tôi, Io. Ngoài ra còn cả người cha, vị Chúa tể của tôi, Zef, một người tinh thông phép thuật lẫn thương thuật" (Lucia)
Hm?
Cô ấy không giận tôi sao?
Tôi có cảm giác khiếu hài hước của Lucia không được nhiều, chưa hết, nội dung lời nói của cô ấy...
“Dù thật khó chấp nhận, tôi vẫn không thể thấy được giới hạn của nguồn sức mạnh ngài đang sở hữu, hoặc là số lượng của nó là bao nhiêu. Nhưng nếu mạnh đến vậy, ngài không nghĩ rằng mình nên học hỏi lòng tự tôn và thái độ phù hợp với nó sao?” (Lucia)
“Lòng tự tôn và thái độ...” (Makoto)
Có phải cô ấy đang muốn tôi nói rằng: “Tôi rất mạnh!” không nhỉ?
“Hầu hết tất cả những người đã đạt đến cấp độ đó đều là do họ đã đánh bại vô số kẻ thù. Không phải trách nhiệm của kẻ mạnh là triệt tiêu cảm xúc, tích lũy kinh nghiệm, và hành động một cách tự tin ư? Nhưng ngài lại đang che giấu thứ sức mạnh đó. Tôi không thể hiểu nổi, và tôi càng không thể chấp nhận sự thật này” (Lucia)
“Lucia-anesama, chị đang trở nên thô lỗ với Raidou-dono đấy” (Sari)
“Sari, thái độ của em cũng khoan dung như Rona vậy, em có thể chịu đựng nó. Nhưng chị thì khác, chị không thể chấp nhận cách cư xử của Raidou. Chị thấy khó tin rằng thầy Io lại bị người này đánh bại. Chắc Raidou đã dùng đến những cách hèn hạ…”(Lucia)
Có lẽ cô nàng này không thích tôi, bởi vì cổ là đệ tử của Io.
Tôi hiểu rồi.
Đúng là việc tôi cho Io học bay bằng cú đấm Rocket của mình có phần “hèn hạ” thật.
Tôi đã chấp nhận tham gia trận đấu giao hữu rồi, miễn là tôi có thể chứng minh thực lực của mình, tôi cảm thấy mình sẽ xóa bỏ được những sự hiểu lầm.
"Mấy kẻ yếu đuối hay sủa nhiều thật đấy"
…
“… Cô nói gì cơ, tùy tùng-dono?” (Lucia)
Mio? !!
Cô quay về từ gian hàng bán đồ ăn lúc nào vậy ?!
Mio, người đang dùng cả hai tay để cầm đồ ăn vặt, bỗng chen ngang lời của Lucia-san.
“Vị trí của cô chưa đủ để nói này nói nọ về Waka-sama đâu. Cô không đủ mạnh, hơn nữa, có vẻ cô chỉ khua môi múa mép là giỏi thôi nhỉ. Ý tôi là vậy đấy-desu” (Mio)
Câu từ của cô đay nghiến quá rồi, Mio.
Lucia-san đang run rẩy.
Tôi không cần phải cố đoán cảm xúc của cô ấy làm gì nữa, rõ ràng là sự tức giận.
Nếu tôi không ngăn chặn, việc này có thể trở nên tồi tệ không đây?
Nhưng tôi cảm thấy nó không được tự nhiên cho lắm.
Hm, trong những lúc thế này, tốt hơn hết là tôi nên lùi lại và quan sát tình hình.
Tôi sẽ kiềm chế bản thân không hành động theo phản xạ.
… Ah, Sari.
Cô ấy quá im lặng.
Thật kỳ lạ khi cô mới chỉ cố kiểm soát tình hình bằng cách chen ngang giữa họ một chút.
Có lẽ nào, đây chỉ là một vở kịch thôi ư?
Hoặc có thể là lời nói và hành vi của Lucia-san là thật, nhưng Sari-san đang âm mưu gì đó.
Dựa vào diễn biến của cuộc nói chuyện vừa rồi, có vẻ Sari khá giống với Rona, nếu vậy thì có khả năng lắm chứ.
Thế thì tôi nên đảm bảo rằng Mio sẽ không đi quá đà...
“…Tôi đã cố gắng hết sức để luyện tập ngày qua ngày dưới sự dạy dỗ của Io và Reft, hai Tướng quỷ. Kể từ khi biết cầm kiếm, chưa có ngày nào mà tôi không rèn luyện cả. Vậy mà Mio-dono lại nói rằng tôi yếu ư? Nếu cô không rút lại những lời đó, tôi sẽ coi nó như một sự xúc phạm” (Lucia)
Cô ấy đang rất tức giận.
Tôi nghĩ vậy.
Đúng như tôi nghĩ, có lẽ Sari mới chính là người đang thao túng tình hình.
Không nên hấp tấp quá. Trước hết phải bình tĩnh quan sát cái đã.
“Reft … Cô đang được một người ở cấp độ đó dạy dỗ sao? Thật xin lỗi vì đã hành xử thô lỗ. Có vẻ đây không còn là vấn đề mạnh hay yếu nữa rồi. Đây đơn giản chỉ là lời than vãn của một đứa bé. Sự trưởng thành của tôi vẫn còn nhiều thiếu sót. Tôi sẽ rút lại những lời mình đã nói-desu wa” (Mio)
"Đó đúng là một lời xúc phạm à" (Lucia)
“Ara? Cô chưa nghe tôi vừa nói rằng tôi sẽ rút lại lời mình đã nói sao? Cô không có tai à?” (Mio)
… Mio ngày càng giỏi hơn trong việc làm xáo trộn mọi thứ.
Phụ nữ đáng sợ thật.
Nếu có người bảo tôi rằng cây cung chỉ là một món đồ chơi, tôi sẽ bực mình ngay mà không suy nghĩ gì cả.
“Hãy chuẩn bị đi. Không cần phải đợi đến trận đấu giao hữu nữa. Tôi sẽ xác nhận khả năng của cô ngay tại đây luôn” (Lucia)
"Cô sẽ được thấy cái cơ thể không còn khả năng phục hồi của mình, và cô sẽ phải hối hận vì đã trở nên thô lỗ với Waka-sama" (Mio)
Bao phủ xung quanh đây là một bầu không khí khi mà mọi chuyện đã đạt đến đỉnh điểm.
Tôi thậm chí còn thấy tia lửa đang bắn ra từ mắt họ.
Nhưng việc này sẽ chỉ đến đây thôi.
Hãy dừng hai người đó lại nào.
Vẫn còn một thứ gì đó vương vấn trong đầu tôi nãy giờ.
Sari có vẻ đang quan sát tình hình một cách nghiêm túc và vẫn chưa nhận ra, còn Shiki thì chắc đã điều tra từ trước rồi.
“Dừng lại đi nào” (Makoto)
“? !!”
“… Uh, Waka-sama” (Mio)
Tôi túm lấy họ bằng cách dùng nắm tay của lớp giáp ma lực hiện đang ở chế độ vô hình.
Mio có thể thoát ra nếu muốn, nhưng cô ấy hiểu tôi đang cố làm gì, vì vậy cô ấy sẽ không chống cự.
Lucia-san thì ... không thể thoát ra nổi, cô ấy còn không biết thứ gì đang trói mình lại nữa.
Tôi tóm lấy hai người ngay trước khi Lucia-san kịp rút vũ khí ra; về khía cạnh này, cô ấy đang hoàn toàn bất động.
“Lucia-san, Sari-san, bạn đồng hành của tôi đã tỏ ra thiếu lễ phép, tôi thay mặt cô ấy xin lỗi hai người. Và Lucia-san, mặc dù cô không được rút kiếm ở ngay giữa thành phố thế này, chúng tôi đã chấp nhận trận đấu giao hữu rồi. Quan trọng hơn, có một thứ đang làm phiền tôi nãy giờ” (Makoto)
“Raidou-dono, phép trói buộc này … là do ngài làm sao?” (Lucia)
“Vâng” (Makoto)
“… Ngài dùng nó từ lúc nào vậy?” (Lucia)
“Tôi sẽ thả cô ra sớm thôi. Nhưng trước hết, tôi có thứ muốn hỏi hai người. Tôi tin rằng hai ngôi đền to đùng đằng kia là của các Tinh linh, nhưng chúng lúc nào cũng “thế kia” à?” (Makoto)
“Eh? !!”
"Cái gì?!!!!"
Achaaa…
Với cái bầu không khí thế này, vấn đề lại chuẩn bị ập đến rồi nhỉ?
Hai người họ đang chứng kiến sự “biến dạng” đó và không nói nên lời.
Về phía tôi chỉ tay, chỗ hai ngôi đền, khung cảnh xung quanh dường như đã bị bóp méo.
Một cảm giác không tự nhiên chút nào, như thể đang nhìn qua bộ lọc của máy ảnh vậy.
Nơi đó trông rất giống chỗ các Tinh linh cư ngụ, tôi cứ tưởng nó lúc nào cũng thế này, nhưng có vẻ tôi nghĩ sai rồi.
Tôi thả hai bàn tay đang nắm lấy Mio và Lucia-san ra.
“Shiki, anh đã tìm hiểu được những gì?” (Makoto)
“Tôi có thể cảm thấy hai nguồn sức mạnh Tinh linh. Chúng ngày càng tăng lên như đang đấu đá nhau vậy. Chúng ảnh hưởng đến môi trường xung quanh và biến đổi vật chất. Tôi vẫn chưa rõ nguyên nhân của vụ việc” (Shiki)
Vậy ra sức mạnh của các Tinh linh dày đặc đến mức làm biến đổi cảnh quan.
Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu đây là khu vực được cách li, nhưng nó lại nằm ở ngay giữa thành phố.
Tôi bắt đầu nhận ra rằng đây sẽ là một vấn đề nghiêm trọng.
"Để cho chắc, tôi sẽ hỏi hai người, nó thường không thế này đâu nhỉ?" (Makoto)
"Tất nhiên rồi. Nếu nó bị thế suốt, muốn đi cầu nguyện cũng sẽ phải vật lộn đấy” (Lucia)
“Đây là lần đầu tiên tôi thấy nó trở nên như vậy” (Sari)
Trời ạ.
Sẽ tốt hơn nếu trở về lâu đài và báo cáo lại cho Zef-san.
“Thế thì chúng ta nên báo cáo ngay với Bệ hạ. Càng nhanh càng tốt mà” (Makoto)
“Không, đợi đã” (Lucia)
“Xin hãy đợi một lát” (Sari)
“?”
Tôi nghĩ mình vừa đưa ra một ý kiến hợp lí, nhưng họ đã ngăn tôi lại.
Lucia và Sari nhìn nhau và gật đầu.
“Raidou-dono, với tư cách là con của Quỷ vương, tôi sẽ đảm bảo sự an toàn cho ngài. Tôi muốn thăm dò ngôi đền này. Tôi có thể yêu cầu sự hợp tác của ngài không?” (Sari)
“Tôi đồng ý với em gái mình. Để xin lỗi cho sự thô lỗ lúc nãy, chúng tôi sẽ cho ngài thấy sức mạnh của mình, và chúng tôi cũng sẽ bảo vệ ngài” (Lucia)
“Không, nếu đây là việc hệ trọng, tôi nghĩ để Quỷ vương quyết định thì sẽ tốt hơn” (Makoto)
“…Tôi không thấy một người nào trong vùng không gian biến dạng đó. Chắc chắn việc này đã được lên kế hoạch từ trước. Cậu thấy đấy, đền thờ Tinh linh là một nơi rất quan trọng đối với chúng tôi. Thông thường, sẽ không có chuyện không có ai đến đây vào ban ngày đâu. Chỉ có môt số ít người biết rằng chúng ta sẽ tới đây hôm nay. Nếu vậy, việc này.. ”(Sari)
“Có thể Phụ hoàng muốn chúng ta tự đối phó với rắc rối. Raidou-dono, làm ơn đi” (Lucia)
Cô chị bổ sung cho lời của cô em gái.
Nhưng nếu bên trong đó là cả một cuộc đảo chính, đây không phải chuyện đùa đâu.
Là một Quỷ vương, liệu ông ta có muốn đẩy những người kế vị của mình vào chỗ nguy hiểm không? Mặc dù ông ta vẫn đang kiểm soát cả một đội quân trong thành phố này.
Hoặc có lẽ ông ta định khiến chúng tôi phải hành động.
Nếu tôi đồng ý, họ sẽ nghĩ tốt hơn về tôi, nhưng đồng thời vụ này cũng có cảm giác thật lộn xộn.
“… Thôi được”
“Waka-sama, có thể việc này sẽ rất táo bạo, nhưng trong cái tình thế bất thường hiện tại, kéo cả dân thường vào là điều không tốt cho lắm. Những cư dân ở đây chỉ muốn sống yên ổn, sẽ rất tệ nếu họ không may phải bỏ mạng. Chắc hẳn Lucia-dono và Sari-dono nói như vậy là vì họ đã ý thức được trách nhiệm của người kế vị ngôi Quỷ vương. Tôi nghĩ ngài nên chấp nhận yêu cầu của họ” (Shiki)
Shiki…
Anh ta không giống Shiki thường ngày nữa. Đó là một bài diễn văn đầy tính nhân đạo.
Các cư dân của quỷ tộc, không chỉ Mio, đến cả Shiki cũng sẽ nghĩ rằng họ chả khác gì cát bụi đâu.
Ít nhất, đó là cảm giác của tôi qua tất cả các cuộc hội thoại với họ cho đến giờ.
Tuy nhiên, anh ta bỗng dưng lại coi trọng mạng sống hơn cả thế giới.
“Shiki, anh bị điên hay sao thế? Với chúng ta mà nói, bất kể có bao nhiêu cư dân trong thành phố này thiệt mạng, chúng ta cũng sẽ không phải gánh chịu hậu quả nào. Chỉ có mỗi hai người kia muốn cứu họ thôi, việc này đang làm phiền Waka-sama-desu. HƠN-NỮA! Chắc anh cũng đã nghe người phụ nữ này vừa nói điều thô lỗ đến mức nào rồi, đúng chứ? Chúng ta không cần giúp đỡ mấy người đó làm gì cả” (Mio)
Mio đã nói quá nhiều.
Quá nhiều.
“Mio-dono, đúng là cô ấy đã nói những điều thô lỗ. Nhưng lúc này, tốt nhất là ta nên quên cái chuyện vặt vãnh đó đi. Tiếp theo là đảm bảo sự an toàn cho cư dân quỷ tộc nhanh nhất có thể. Điều này sẽ giúp thể hiện thành ý của Waka-sama đối với họ. Ngài ấy không phải người coi thường mạng sống của kẻ khác đâu” (Shiki)
…
Anh ta vừa được khai sáng hay sao thế?
Nhưng đôi mắt lấp lánh và khuôn mặt rạng rỡ kia vẫn là của Shiki thường ngày.
Hm… vậy thì, tôi sẽ thử đánh cược vào vụ này.
Thực ra, tôi nghĩ chuyện này khá là rắc rối, nãy tôi còn định bỏ qua nó cơ. Nhưng thay vì đồng tình với Mio, người vừa đưa ra những nhận xét tiêu cực, tôi nên làm theo bài diễn văn đầy nhân đạo của Shiki thì hơn.
“Mio, mong cô hãy cố chịu đựng một lát. Đây là sự việc xảy ra ở ngay giữa thành phố, cả Sari-san lẫn Lucia-san đều coi nó là tình huống khẩn cấp. Họ đang cần những hành động cấp thiết, là những vị khách, chúng ta không nên phản đối việc này. Họ cũng đã nói sẽ bảo vệ chúng ta, thế nên tất cả sẽ tiếp tục” (Makoto)
“… Nếu Waka-sama đã nói vậy, em không phiền đâu. Dù sao thì em cũng sẽ bảo vệ Waka-sama, ngài không cần lo lắng về nguy hiểm rình rập làm gì” (Mio)
“Ngài đánh giá tình hình rất tốt, Waka-sama. Tôi cũng sẽ bảo vệ ngài bằng mọi thứ mình có” (Shiki)
"Cảm ơn hai người. Sari-san, Lucia-san, theo như kế hoạch, chúng tôi sẽ để hai người hướng dẫn mình đến đền thờ” (Makoto)
“Tôi xin cảm tạ, Raidou-dono. Tôi cũng rất xin lỗi vì sự thô lỗ lúc nãy” (Lucia)
“Cảm ơn, Raidou-dono. Tôi hứa với ngài, rằng cho đến khi trở về, trên người ngài sẽ không có một vết thương nào cả. Thậm chí nếu tôi có phải đánh đổi bằng mạng sống của mình” (Sari)
Những lời to tát thật đấy.
Đây rõ ràng không phải điều một đứa trẻ có thể nói ra. <tụi này đang diễn kịch sâu vkl>
Lời nói của cô ấy quá khác biệt so với cái vẻ ngoài đó.
Tôi nhìn về phía những ngôi đền nằm trong khu vực bất ổn này.
Tôi tự hỏi các Đại tinh linh mạnh đến mức nào nhỉ?
Trong trường hợp phải chiến đấu, tôi nên chuẩn bị sẵn sàng cây cung Azusa của mình cho mọi tình huống.
Tôi đã đánh một trận khá cân sức với Athena-sama, tôi nghĩ mình có thể xử lí vụ này.
Họ không thể mạnh hơn cả Thần linh được đâu.
Mà chắc sẽ ổn thôi.
Mặc dù ít khả năng, có thể đây sẽ là màn tiếp đón của các Tinh linh ấy chứ.
Mụ Nữ thần có cái tính cách như vậy mà, sẽ không lạ nếu mấy chuyện như thế xảy ra.
Mong rằng họ muốn dùng sự bất ngờ để chào mừng chúng tôi.
"Đi thôi nào"
“Giờ thì, tôi sẽ mở đường. Xin hãy đợi một chút” (Sari)
Kể từ đây, chúng tôi sẽ bước chân vào vùng không gian bất ổn. Khi tôi bảo mọi người đi tiếp, Sari-san trả lời tôi.
Mio đang định nói điều gì đó, nhưng tôi đã ngăn cô ấy lại.
“Không phải chúng ta vào từ đây luôn cũng được sao? Tôi thấy việc đó là khả thi mà”, chắc chắn cổ định nói vậy, thế nên tôi mới phải ngăn lại.
Sari đứng trước vùng không gian đó và tập trung. Cô ấy bắt đầu niệm phép để gây tác động lên nó.
“Sari-dono là một pháp sư giàu kinh nghiệm đấy chứ. Mặc dù vẫn còn trẻ, cô có rất nhiều tiềm năng” (Shiki)
“Cảm ơn, Shiki-dono. Có thể con bé là em gái tôi, nhưng em ấy vẫn là một pháp sư đầy tài năng. Ngay cả là trong hàng ngũ quỷ tộc, chỉ có một vài người đủ uyên bác để dạy em ấy phép thuật. Mặc dù chuyên môn không phải kiểm soát kết giới, nhưng nhất định em ấy sẽ mở đường cho chúng ta” (Lucia)
Shiki và Lucia-san đang thì thầm về chủ đề đó.
Lucia-san chắc chắn là một kiếm sĩ. Vậy thì ta sẽ có một kiếm sĩ và một pháp sư nhỉ.
Tôi không rõ liệu họ có cùng huyết thống hay không, nhưng hai người này có thể phối hợp để tạo nên một tổ đội bao gồm tiên phong và hỗ trợ.
“… Xong rồi, mở ra!” (Sari)
Như thể đồng tình với lời nói của Sari-san, một phần của không gian méo mó dần bị tách ra.
Nó cũng nhỏ thôi, nhưng vẫn vừa đủ cho chúng tôi đi qua.
Ở phía bên kia, cảnh quan vẫn vậy, không bị bóp méo.
“Làm tốt lắm, Sari” (Lucia)
"Tất nhiên là phải vậy rồi” (Sari)
Một cuộc trò chuyện thú vị giữa hai chị em họ.
Giờ thì, đi nhanh thôi nào.
“Nó hơi hẹp nhỉ. Tôi sẽ nới rộng ra thêm nữa” (Shiki)
“Waka-sama, lối này” (Mio)
Tôi đang nghĩ về việc đi qua đó, nhưng hai giọng nói bỗng vang đến tai tôi.
Không cần nói nhiều, chính là Shiki và Mio.
Shiki ngay lập tức nới rộng cái lỗ mà Sari-san vừa tạo ra.
Mio dùng tay bắn đạn bóng tối, nó bào mòn vùng không gian đó, tạo ra một lối vào còn lớn hơn cái của Shiki nhiều lần. <chơi xỏ lá vl... @@>
“…”
“…”
Lucia-san và Sari câm nín.
Họ im lặng, nhưng chắc ai cũng hiểu là vì sao rồi.
“Shiki, tôi đã tạo ra một lối vào cho Waka-sama, anh có thể dùng cái còn lại với mấy cô gái đó” (Mio)
“Họ đã cố hết sức để mở nó cho chúng ta, vậy thì ta nên… phải rồi, đằng nào thì địa điểm cũng sẽ vẫn thế thôi, mở tận hai lối vào cũng không sao cả” (Shiki)
Shiki vâng lời ngay.
"Nào nào, mục tiêu là xác nhận tình hình của ngôi đền, chúng ta phải hợp tác cùng nhau đấy" (Makoto)
Lời tôi nói hình như chẳng có ích gì.
…À, nhân tiện, tôi vào bằng cái lỗ mà Mio đã mở ra.