Virtus's Reader
Tu Chân Liêu Thiên Quần

Chương 1548: CHƯƠNG 1548: ĐẾN LÚC ĐÓ NGƯƠI ĐỪNG SỢ QUÁ MÀ GỌI BÁ BÁ

Tống Thư Hàng: “…”

Nhìn thấy tọa độ mà Đậu Đậu gửi đến, hắn lập tức hiểu ra sáng sớm nay con ranh Đậu Đậu đã chạy từ động phủ của Hoàng Sơn tiền bối đến đại học Giang Nam rồi.

“Thế mà mình lại tin nó sẽ chờ năm ngày nữa mới đến chứ!” Tống Thư Hàng ngửa cổ nhìn trời.

Tống Thư Hàng ngu xuẩn, làm sao Đậu Đậu có thể biết điều như vậy được?

Nếu nó biết điều đến thế thì tên nó đã viết ngược lại rồi!

Tống Thư Hàng run rẩy đứng lên từ bên cạnh giá sách rồi đặt lại quyển manga shoujo lên giá.

Cũng may việc học ngôn ngữ viễn cổ trong hệ thống học bá của hắn đã dừng lại một lúc rồi, chứ nếu vừa bị điện giật vừa chạy tới cứu Đậu Đậu thì hắn chết chắc.

“Phải đi ngay à?” Xích Tiêu Kiếm hỏi.

Tống Thư Hàng gật đầu: “Đi đón Đậu Đậu, không thể để nó gặp chuyện gì bất trắc được.”

Đậu Đậu là thành viên nhóm Cửu Châu số 1 mà Tống Thư Hàng quen biết ngay sau khi tiếp xúc với tu chân giới. Hơn nữa dù có lúc không đáng tin cho lắm, nhưng trước đây nó đã từng là trợ lực rất lớn của Tống Thư Hàng.

Cho nên Tống Thư Hàng tuyệt đối không thể để nó xảy ra chuyện gì được.

Mặt khác… được Đậu Đậu cầu cứu cứ thấy sương sướng làm sao ấy.

Dứt lời, Tống Thư Hàng tiện tay rút một quyển sách trên giá rồi chạy chậm ra phía quầy thu ngân.

Hắn đưa sách ra: “Bà chủ ơi, hôm nay chỉ thuê quyển này thôi.”

Bà chủ xinh đẹp như hoa buông sách trong tay xuống, vén lọn tóc bên mai, ngẩng đầu lên nhìn Tống Thư Hàng rồi nói nhỏ nhẹ: “Lâu lắm rồi không thấy cậu tới.”

“Ha ha, gần đây tôi bận mà.” Tống Thư Hàng gãi đầu, không ngờ bà chủ lại vẫn còn nhớ hắn? Gần đây hắn đẹp trai lên nhiều hay sao?

“Sách cậu thuê từ lần trước, trước nữa, trước trước nữa, đều chưa trả cho tôi đâu đấy!” Bà chủ bình tĩnh nói tiếp: “Thuê lâu lắm rồi, bao giờ thì định trả cho tôi đây?”

“…” Tống Thư Hàng cười gượng: “Lần sau nhất định tôi sẽ nhớ mang trả mà.”

“Ừ.” Bà chủ thu tiền đặt cọc xong, đóng dấu lại, đưa sách cho Tống Thư Hàng.

Sau đó cô lại nghiêng đầu, cầm sách của mình lên đọc.

Tống Thư Hàng vơ cuốn sách vừa thuê được, guồng chân chạy ra khỏi tiệm, luồn lách qua đám người đông đúc, quẹo vào một hẻm nhỏ vắng vẻ, sau đó bố trí huyễn thuật ẩn thân lên người mình.

Cuốn tiểu thuyết vừa thuê được hắn bỏ vào vòng tay không gian.

Để mai đi, ngày mai hắn sẽ trả tất cả sách đã thuê cho bà chủ.

Vì thời gian gấp rút, Tống Thư Hàng lấy song đao của Ô Tặc Bạo Quân ra, nhấc chân đạp lên rồi bay thẳng tới vị trí mà Đậu Đậu gửi đến.

Song đao của Ô Tặc Bạo Quân là một trong pháp khí tổ hợp tam thập tam thú, sau khi giải phong ấn có thể đạt tới tốc độ của pháp khí lục phẩm.

Mỗi tội không có lan can, lúc bay nhanh cứ thấy chới va chới với.

Ở một nơi khác.

Đậu Đậu cất điện thoại di động đi, kích hoạt chiếc vòng cổ mới của mình lên.

Cái vòng cổ này được Hoàng Sơn Tôn Giả chế tạo lại cho Đậu Đậu sau khi hắn thăng cấp lên Tôn Giả thất phẩm. Một khi được kích hoạt, nó có thể tạo một tầng phòng ngự trên lông Đậu Đậu, đẳng cấp lên tới ngũ phẩm đỉnh phong, là cực hạn mà Đậu Đậu có thể tiếp nhận được.

Pháp khí được kích hoạt, cả người Đậu Đậu biến thành màu vàng kim, như thể lông nó được làm ra từ kim loại.

Sau đó nó uốn lưỡi một cái, giấu một lá phù văn xuống dưới lưỡi. Đó là phù văn công kích cường lực lục phẩm Huyền Hoàng kiếm phù, ẩn chứa một đòn tấn công cấp bậc lục phẩm của Hoàng Sơn. Nếu Đậu Đậu có thể lại gần phi hành khí của Thiên Nhân thì chỉ cần một kiếm thôi là đám kia ăn đủ.

Nếu mà phá được chiếc phi hành khí kia thì càng tốt, sẽ thuận lợi hơn nhiều cho Đậu Đậu và tán tu kia chạy trốn.

Sau khi chuẩn bị đâu vào đấy, Đậu Đậu cười ha hả, thẳng tiến không lùi, đón đầu chiếc phi hành khí của Thiên Nhân kia từ chính diện: “Đạo hữu, ta đến giúp ngươi đây!”

Tán tu Kim Đan: “…”

Dù rất cảm động, nhưng đây không phải là kết quả mà hắn muốn.

Mục tiêu đi săn của Thiên Nhân là hắn.

Bình thường, Thiên Nhân không có hứng thú với yêu quái tứ phẩm. Chỉ khi trên đường đi săn tình cờ gặp phải thì bọn chúng mới tiện tay xử lý yêu quái tứ phẩm luôn thể.

Cho nên chỉ cần con khuyển yêu tứ phẩm này tránh đi thì sẽ không bị cuốn vào tình thế nguy nan cùng với hắn.

Mặt khác, hắn thực sự hi vọng con đại yêu tứ phẩm kia có thể gọi viện binh tới. Tu hành không dễ dàng, đặc biệt là tán tu thì càng khó khăn hơn.

Hắn vất vả lắm mới tu luyện đến cảnh giới ngũ phẩm, chưa muốn thân tử đạo tiêu sớm thế này, càng không muốn viên kim đan gian nan luyện thành bị người ta coi là chiến lợi phẩm.

Nếu khuyển yêu kia chịu chạy đi tìm cứu viện thì có lẽ hắn còn một tia hi vọng sống sót.

Hắn không ngờ rằng con khuyển yêu đó lại lỗ mãng lao đầu đi giáp lá cà.

“Xong rồi, không chỉ một mình mình chết, còn liên lụy cả khuyển đạo hữu kia rồi.” Tán tu kim đan thấy lòng đắng ngắt.

Nếu biết trước khuyển yêu kia có tính tình mạnh mẽ như thế thì hắn đã không báo cho nó biết, mà quay đầu liều mạng chịu thêm mấy mũi tên, trốn đến một hướng khác rồi.

“Thiên Nhân ngu xuẩn, nhận lấy một đòn của ta đây!” Đậu Đậu cười ha hả, bốn bánh Hỏa Diễm luân dưới chân di chuyển linh hoạt, loáng một cái đã tiếp cận phi hành khí của Thiên Nhân.

Đối tượng đi săn của Thiên Nhân là tán tu Kim Đan. Thấy Đậu Đậu chủ động lao tới, một Thiên Nhân ngũ phẩm trên phi hành khí đổi hướng mũi tên, bắn thẳng về phía nó.

Trong mắt đám Thiên Nhân, yêu quái tứ phẩm Đậu Đậu trúng một mũi tên này thì chỉ có thập tử vô sinh.

Nhìn thấy mũi tên bay tới, Đậu Đậu cố hết sức nghiêng người tránh đi.

Nhưng mũi tên kia quá nhanh, vẫn bay sượt qua người nó.

Keng!

Mũi tên của Thiên Nhân ngũ phẩm ma sát với bộ lông của Đậu Đậu làm tóe ra một chuỗi hoa lửa.

Mũi tên rơi xuống đất, Đậu Đậu thì không bị thương đến nửa sợi lông.

“Chính lúc này đây!” Đậu Đậu thè lưỡi phun một cái, Huyền Hoàng kiếm phù tụ lực chờ phát động từ lâu lập tức kích hoạt.

Hư ảnh của một người đàn ông cực độ uy nghiêm hiển hiện giữa không trung, giơ cao một thanh kiếm lớn, chém thẳng xuống phi hành khí của đám Thiên Nhân.

Kiếm này mang uy lực của Chân Quân lục phẩm!

“Meo meo chít chít!” trong phi hành khí, đám Thiên Nhân kêu lên thất thanh.

Phi hành khí đột ngột tăng tốc, tránh né một kiếm bổ tới.

Đồng thời, mười trận pháp phòng ngự tỏa ra những màu sắc khác nhau bao bọc lấy phi hành khí.

Ầm!

Huyền Hoàng kiếm phù chém trúng đuôi của phi hành khí.

Uy lực của kiếm phù va chạm với trận pháp phòng ngự, tạo ra một luồng sóng xung kích mãnh liệt.

Cách đó không xa, tán tu ngũ phẩm ngây ra sửng sốt.

Sao vị khuyển đạo hữu này dữ dằn thế?

Mười tầng phòng ngự trên phi hành khí của Thiên Nhân không ngừng bị chém vỡ.

Chỉ trong một hơi thở, tất cả trận pháp phòng ngự đã bị phá tan.

Huyền Hoàng kiếm phù chém vào vỏ ngoài của phi hành khí. Đáng tiếc là năng lượng của kiếm phù đã tiêu hao gần như không còn, chỉ có thể chém thủng mộ lỗ trên vỏ ngoài chứ không thể phá hỏng phi hành khí của Thiên Nhân.

“Ta còn tưởng là có thể chém tan xác cái phi hành khí kia chứ. Chất lượng kém quá. Kế hoạch thất bại rồi.” Đậu Đậu nói khẽ.

Tiếc rằng nó chỉ có một lá Huyền Hoàng kiếm phù. Nếu có thêm thì nó phải giáng thêm phát nữa, có khi còn đánh rụng được chiếc phi hành khí kia ấy chứ.

Kế hoạch ban đầu của Đậu Đậu là phá hủy phi hành khí để đám Thiên Nhân đuổi theo nó và tán tu kia bằng tốc độ của bản thân. Không có phi hành khí, tốc độ truy đuổi của Thiên Nhân sẽ giảm đi phân nửa, bọn họ chạy trốn sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều.

Đã thất bại rồi thì không thể lãng phí thời gian được nữa, chạy trước tính sau!

Trong lúc suy tư, Đậu Đậu lắc mình biến hóa thành hình người.

“Huyễn hóa thành hình người? Đại yêu ngũ phẩm?” Hai mắt của tán tu Kim Đan sáng ngời lên.

Rõ ràng dao động yêu lực của đối phương chỉ có tứ phẩm, không ngờ nó lại là một đại yêu ngũ phẩm ngụy trang.

Bảo sao lại dũng mãnh thế.

Có lẽ ta liên thủ với nó thì có thể chạy trốn được thật đây! Tán tu ngũ phẩm nghĩ thầm.

“Đến đây, mau đến đánh ta đi!” Đậu Đậu cười nói.

Nó ngoắc tay với phi hành khí, sau đó lại cưỡi lên phong hỏa luân dưới chân.

Khi bỏ chạy, nó không quên truyền âm cho tán tu Kim Đan nọ: “Đuổi theo ta!”

Sau đó nó mau chóng bay về hướng khu đại học Giang Nam.

Tán tu ngũ phẩm đang định liên thủ với Đậu Đậu để quần nhau với Thiên Nhân một trận, không ngờ Đậu Đậu lại quay đầu bỏ chạy.

Vị khuyển đạo hữu này ra bài chẳng theo quy tắc nào.

“Nếu khuyển đạo hữu muốn trốn… thì mình tiếp tục thu hút sự chú ý của đám Thiên Nhân kia cho nó trốn vậy.” trong chớp mắt, tán tu ngũ phẩm đã nảy ra một suy nghĩ như thế.

Người này có tinh thần hi sinh lớn lao đến vậy mà tu luyện được đến tận ngũ phẩm, quả thực là kì tích. Không chỉ thế, vận may của hắn nhất định là không tồi.

“Mau đến chỗ ta, chúng ta tụ họp với viện quân.” Đậu Đậu truyền âm nói.

Có viện quân sao?

Tán tu ngũ phẩm không do dự nữa, lập tức chạy theo Đậu Đậu, lao đến khu đại học Giang Nam.

Sau lưng, phi hành khí của Thiên Nhân ổn định trở lại, gầm rú đuổi theo sát nút, tấn công Đậu Đậu và tán tu ngũ phẩm.

Ầm ầm ầm!

Sau khi đuổi được một đoạn, đột nhiên từ phi hành khí tuôn ra một tràng khói đen.

Ngay sau đó, cửa phi hành khí bật mở, mười Thiên Nhân nhảy ra ngoài.

Trong mười Thiên Nhân này có bảy tên là Linh Hoàng ngũ phẩm, ba tên còn lại là tứ phẩm góp cho đủ số.

Vừa ra khỏi phi hành khí, cả bọn thở hồng hộc, kêu om sòm, sau đó lấy dùng hết các thủ đoạn phi hành để đuổi theo Đậu Đậu và tán tu ngũ phẩm kia.

“Ha ha ha, phi hành khí hỏng rồi. Không uổng công ta dùng mất một lá Kiếm phù!” Đậu Đậu bật cười.

Nó cứ nghĩ là mình thất bại, ai ngờ cái phi hành khí kia bay một hồi rồi vẫn hỏng.

“Bây giờ đám Thiên Nhân kia phải đuổi theo chúng ta bằng thuật pháp phi hành của chúng, có lợi cho chúng ta nhiều đó.” Đậu Đậu nói.

“Khuyển đạo hữu, bây giờ chúng ta phải đi hướng nào?” tán tu ngũ phẩm hỏi.

“Đến khu đại học Giang Nam, ở đó có một người bạn tốt của ta. Với thực lực của hắn, nhất định có thể giúp chúng ta chặn đám Thiên Nhân này.” Đậu Đậu cười nói.

Nó lại biến về hình thái chó Kinh Ba, bốn chân đạp phong hỏa luân, khởi động tốc độ cao nhất.

Sở dĩ trước đó Đậu Đậu biến thành người là để tiện sử dụng một lá Độn phù mà Hoàng Sơn Tôn Giả cho nó.

Bây giờ phi hành khí của Thiên Nhân hỏng rồi, nó chỉ cần dùng phong hỏa luân là đủ để trốn chạy.

Sau lưng họ, trường mâu và mũi tên của Thiên Nhân không ngừng phóng tới.

“Gâu ~ Cảm giác chạy bạt mạng này vui quá đi!” Đậu Đậu vui sướng hô lên.

“Khuyển đạo hữu, cao thủ sẽ tiếp ứng chúng ta là ai vậy?” tán tu ngũ phẩm tò mò hỏi.

Đậu Đậu: “Chắc chắn là ngươi cũng biết hắn đấy.”

“Ta cũng biết ư?” tán tu ngũ phẩm càng tò mò hơn.

Đậu Đậu: “Gâu ~ Khi nhìn thấy hắn, đừng có sợ đến mức gọi Bá Bá nhé.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!