Virtus's Reader
Tu Chân Liêu Thiên Quần

Chương 1549: CHƯƠNG 1549: CẢM NHẬN ĐAU ĐỚN, CHỊU ĐỰNG ĐAU ĐỚN, QUEN VỚI ĐAU ĐỚN

Tán tu ngũ phẩm: “? ? ?”

Viện quân sắp đến là người mà ta và khuyển đạo hữu này đều biết ư?

Ta và khuyển đạo hữu vừa mới biết nhau mà? Ý nó là viện quân của họ là tu sĩ nổi danh trong giới tu chân hả?

Nhưng vì sao ta gặp người đó lại phải sợ đến mức gọi ba ba?

Mặc dù tính cách của ta tốt thật đấy, nhưng ta làm gì có sở thích gọi người khác là ba ba cơ chứ?

Dù viện binh là một đại tiền bối có thực lực mạnh mẽ đi chăng nữa, thì với tính cách của ta, ta cũng không vô sỉ đến mức đi gọi người ta là ba ba đâu.

Tán tu ngũ phẩm nghĩ thầm.

“A a a a, lại bị bắn trúng rồi… Móa ~ Đám này bắn chuẩn ghê. May mà bản Gâu có sức phòng ngự cao, chứ nếu không đã bị xuyên táo rồi!” Đậu Đậu nhảy tưng tưng giữa không trung, đuôi cụp xuống bảo vệ cái mông mình, không ngờ mông vẫn ăn một tên. May mà hiệu quả phòng ngự sau khi kích hoạt vòng cổ vẫn còn, đầu tên bị lông chặn lại, thân thể không bị thương, chỉ hơi đau chút thôi.

Tán tu ngũ phẩm: “…”

Là ảo giác sao?

Rõ ràng hắn và khuyển đạo hữu này đang bị Thiên Nhân truy sát, nguy trong sớm tối, có thể bị tên bắn chết bất cứ lúc nào. Thế mà tại sao trông khuyển đạo hữu lại vui vẻ, sung sướng thế nhỉ?

Dường như Đậu Đậu có thể hiểu được biểu cảm của tán tu ngũ phẩm này. Gần đây nó càng ngày càng am hiểu cách suy đoán suy nghĩ của người khác qua vẻ mặt, động tác nhỏ, nhịp tim, hô hấp… trở nên khéo hiểu lòng người lắm.

Nhưng mà hiểu thì hiểu, không có nghĩa là nó sẽ hành động theo hi vọng của đối phương.

“Ha ha ha, ngươi đoán đúng. Bây giờ ta đang vô cùng sung sướng. Ta thích cảm giác kích thích khi bị người ta đuổi giết, thích cái cảm giác phải chạy trốn đến tận chân trời góc bể.” Đậu Đậu tránh né mưa tên và trường mâu, hệt như một chiếc máy bay nhỏ đang chơi né bom trong trò chơi phi hành.

Tán tu ngũ phẩm: “…”

Quả nhiên, phương thức tư duy của người và chó không cùng một kênh.

“Cẩn thận, đối phương lấy pháp khí khác ra kìa!” Đột nhiên, Đậu Đậu kêu to.

Đám Thiên Nhân đang đuổi giết bọn họ lấy ra một pháp khí mới toanh. Ba tên Thiên Nhân tứ phẩm bay khá chậm cùng khiêng một vật trông như cái trống và bắt đầu gõ vang.

Đùng ~~

Tiếng trống vang dội lan xa, Đậu Đậu và tán tu ngũ phẩm cảm thấy toàn thân chấn động. Sóng âm rót vào đại não, thân thể bỗng chết lặng như bị điện giật.

“Pháp khí sóng âm? Bọn chúng còn có đồ vật của thiên môn này sao?” Đậu Đậu nghiến răng nghiến lợi. Thính lực của nó tốt hơn tu sĩ nhân loại cùng cảnh giới rất nhiều, sức tổn thương của pháp khí sóng âm đối với nó cũng mạnh hơn người ta.

Nó phải thông báo tin tức này cho Hoàng Sơn ngu ngốc biết mới được.

Đùng đùng đùng ~

Tiếng trống vẫn vang lên không ngừng.

Đậu Đậu và tán tu ngũ phẩm bị quấy nhiễu, tốc độ phi hành giảm đi đáng kể.

Tốc độ vừa giảm xuống, cả hai đã bị mưa tên và trường mâu bao vây.

Đậu Đậu kích hoạt phong hỏa luân, hỏa diễm phun ra mãnh liệt bao trùm cả thân thể nó. Ngọn lửa như có linh tính, không ngừng áp súc rồi phun trào như núi lửa, đón lấy mũi tên và trường mâu rồi đánh văng chúng ra.

Tán tu ngũ phẩm phía trên lấy ra một chiếc áo cà sa, vung lên phần phật, ngăn mưa tên lại.

Đối với tán tu mà nói, pháp bảo nào, của hệ nào cũng không quan trọng. Hễ có pháp bảo, dù là của Phật, Đạo, Nho, Ma là phải cất lại hết, biết đâu có lúc cần dùng.

“Cứ tiếp tục thế này không phải là cách hay.” Đậu Đậu lại lấy điện thoại di động ra, đeo lên cổ, gọi điện lại cho Tống Thư Hàng.

Bên kia, Tống Thư Hàng nghe máy: “Ta đang đến chỗ ngươi rồi đây.”

“Thư Hàng, nhanh nữa lên. Hỏa lực của Thiên Nhân còn mạnh hơn ta tưởng tượng. Ta sắp không chống đỡ được nữa rồi.” Đậu Đậu nói.

“Cố gắng chống đỡ đi, ta tới ngay đây.” Tống Thư Hàng đáp

Đậu Đậu: “Nhanh lên, mà đừng tắt máy, cứ duy trì trạng thái liên lạc đi!”

“Được.” Tống Thư Hàng trả lời.

Ở một nơi khác.

Tống Thư Hàng đổi tư thế ngự đao phi hành.

Hắn nhẹ nhàng nhảy lên, song đao của Ô Tặc Bạo Quân bay vào tay hắn.

Mỗi tay nắm một thanh đao của Ô Tặc Bạo Quân, Tống Thư Hàng thi triển bí thuật độn đao nhanh nhất mà hắn đang nắm giữ: Đà Đao Thuật.

Không phải, là Khiên Đao thuật mới đúng, khiên đao!

Nghe Khiên Đao thuật hoành tráng hơn Đà Đao thuật một tí.

Tống Thư Hàng chưa từng dùng cả hai thanh đao để thi triển Khiên Đao thuật, bây giờ dùng thử, tốc độ quả nhiên là rất ngầu.

Vèo một cái, song đao kéo Tống Thư Hàng điên cuồng tăng tốc.

Mà khi dùng tay cầm đao cũng có chỗ lợi, ấy là hai chân không bị xoạc thẳng cẳng như khi giẫm lên song đao.

Khiên Đao thuật không ngừng tăng tốc, sau mười lăm hơi thở, sau lưng Tống Thư Hàng vang lên tiếng nổ, tiến vào trạng thái tốc độ siêu thanh.

Xích Tiêu Kiếm: “Ồ, hiếm lắm mới thấy ngươi chủ động tiến vào trạng thái phi hành siêu thanh. Xin hỏi Bá Tống đạo hữu có cảm tưởng gì?”

Xích Tiêu Kiếm đang áp trên lưng Tống Thư Hàng, trông hệt như đang cưỡi hắn vậy.

“Cảm tưởng là lần sau khi dùng Khiên Đao thuật ta phải đổi tư thế khác! Ta muốn nằm ngửa, như vậy là không phải trông thấy mặt đất nữa.” Tống Thư Hàng đáp.

Khi thi triển Khiên Đao thuật, độn quang của đao biến thành hình con thoi bao phủ cả thanh đao, trong đó bao gồm năm trận pháp có hiệu quả kháng gió, nước, lửa, đất và sấm sét.

“…” Xích Tiêu Kiếm: “Linh Hoàng ngũ phẩm mà còn sợ độ cao, ngươi đúng là hàng hiếm.”

“Thực ra sau khi có thể đạp không mà đi thì bệnh sợ độ cao của ta đã ổn lắm rồi. Chỉ lúc nào bay quá cao với tốc độ quá nhanh, hai chứng sợ độ cao và sợ tốc độ nhanh mới bộc phát ra cùng một lúc thì ta mới bị ảnh hưởng một chút thôi.” Tống Thư Hàng thở dài, nói tiếp: “Sau này mỗi khi rảnh rỗi ta sẽ ngự đao bay một vòng trên không trung. Tối đa một tháng là ta không còn phải lo chuyện sợ độ cao với sợ tốc độ nhanh nữa.”

“Suýt nữa thì ta quên mất Thư Hàng ngươi sợ tốc độ nhanh. Ta cảm thấy mình gọi nhầm viện quân rồi!” Đậu Đậu hét toáng lên trong điện thoại: “Có khi cái tên sợ cao sợ nhanh nhà ngươi bay đến thì ta chết ngắc rồi cũng nên!”

Khi sử dụng Khiên Đao thuật, Tống Thư Hàng cũng treo điện thoại trước cổ như Đậu Đậu.

“Có lý đấy, thôi thế ta về nhé. Đằng nào lúc ta đến ngươi cũng chết ngắc rồi mà.” Tống Thư Hàng nói.

Đậu Đậu: “Thân ái ơi ~ ngươi muốn ta chết thật sao? Ôi Hoàng Sơn của ta ơi mông lại trúng tên rồi! Không đùa đâu Thư Hàng, ngươi tới đây nhanh lên, chậm một tí nữa thì ngươi chỉ còn thấy một Đậu Đậu lạnh ngắt thôi. Làm người ai làm thế?”

“Cố mà chịu đi, khi ngươi quen với nỗi đau ấy rồi thì ngươi sẽ nhận ra đau đớn cũng chỉ như mưa bụi…” Tống Thư Hàng nói.

Đậu Đậu: “Người bị đâm là ta nên ngươi mới nói được ra câu đó!”

“Không nhé, ta chỉ đang truyền thụ kinh nghiệm thôi. Cảm nhận đau đớn, chịu đựng đau đớn, quen với đau đớn, cuối cùng ngươi sẽ cảm thấy đau đớn cũng chỉ đến thế mà thôi. Làm quen là một sức mạnh vô cùng đáng sợ.” Tống Thư Hàng nói cực kì bình tĩnh. Ví dụ như hắn đây này, bây giờ sức chống cự đau đớn của hắn đã cao đến mức chính hắn cũng không tin tưởng được luôn.

Bí pháp giám định mà không khiến toàn thân phun máu thì chẳng xi nhê gì với hắn, sét thiên kiếp giáng xuống mà không phải là cấp siêu cao thì thân thể hắn cũng chỉ hơi run một cái mà thôi.

Tất cả đều là sức mạnh của việc “làm quen” cả.

Đậu Đậu thì đang nghĩ, đằng sau cảm nhận đau đớn, chịu đựng đau đớn và làm quen với đau đớn, có phải cảnh giới tiếp theo là hưởng thụ đau đớn hay không?

Khi Tống Thư Hàng dùng Khiên Đao thuật đuổi tới chiến trường thì thấy Đậu Đậu tả tơi xơ xác và một tán tu ngũ phẩm.

Đậu Đậu và tán tu ngũ phẩm đã không bay nổi nữa, cả hai bị ép hạ xuống một sườn núi, chỉ có thể dựng tầng phòng ngự, vất vả chống chọi.

Trông tán tu ngũ phẩm kia có vẻ đã kiệt sức.

Đậu Đậu dựa vào pháp khí mà Hoàng Sơn tiền bối cho nó, có thể phá vây bỏ chạy bất cứ lúc nào. Nhưng nó kiên quyết không bỏ đi mà ở lại chống đỡ cùng với tán tu ngũ phẩm.

“Thư Hàng ơi ngươi tới chưa?” Đậu Đậu hỏi lại.

Nếu Tống Thư Hàng chưa tới thì nó chỉ có thể chạy đi trước, sau đó gọi người tới báo thù cho vị tán tu ngũ phẩm có tinh thần hi sinh cao cả này thôi.

“Đến rồi, ta nhìn thấy các ngươi rồi đây.” Giọng nói của Tống Thư Hàng vang lên trong điện thoại.

Câu nói này của hắn như cơn mưa rào tưới đẫm đất hạn lâu.

Đậu Đậu và tán tu ngũ phẩm đồng thời ngẩng đầu nhìn lên không trung.

Rầm rầm rầm

Tiếng vang inh tai nhức óc đó là âm thanh khi độn đao thuật hạ xuống.

Tống Thư Hàng hai tay nắm song đao, vọt thẳng tới chỗ ba Thiên Nhân tứ phẩm đang gõ trống.

Khi hai bên va chạm, toàn thân Tống Thư Hàng hiện lên sắc kim loại đen tuyền, sau lưng hắn có hai mốt hư ảnh thánh viên hiển hiện, trong tay chúng cầm bảo điển Nho gia.

Ba đại công pháp tôi luyện thân thể toàn lực thi triển!

Đám Thiên Nhân đang tấn công Đậu Đậu và tán tu ngũ phẩm nghe thấy âm thanh, bèn nhất loạt quay đầu lại nhìn.

Ngay khi chúng quay lại thì Tống Thư Hàng đã tông thẳng vào cái trống nọ.

Ba Thiên Nhân tứ phẩm khiêng trống bị đụng bay ra, tứ chi vặn vẹo như bị xe tăng nghiền qua, rơi bịch xuống đất, không rõ sống chết.

Tống Thư Hàng vươn tay chụp một cái, bắt lấy cái trống kia. Dù sau này hắn không dùng pháp khí sóng âm thì cũng có thể đưa cho đệ tử dùng.

“Meo meo chít chít!” Bảy Thiên Nhân ngũ phẩm nhìn chằm chằm vào Tống Thư Hàng rồi phát ra những tiếng kêu kì lạ.

Trong tiếng kêu ấy có cả kinh ngạc và vui sướng không sao che giấu được.

Là hắn! Là tên tu sĩ biến dị trong bụng có tới bốn viên kim đan.

Nếu săn được hắn, bọn chúng sẽ có được vinh quang vô hạn.

Tống Thư Hàng hơi dừng lại, tay nắm song đao Ô Tặc Bạo Quân, chân đạp giữa hư không mà đứng.

Hai đóa sen đen nở rộ dưới chân nâng thân hình hắn lơ lửng giữa trời.

Đám Thiên Nhân sáng ngời mắt lên như nhìn thấy bảo bối quý hiếm, bảy Thiên Nhân ngũ phẩm từ từ tạo thành một vòng vây.

“Thiên Nhân còn sống có giá cao hơn Thiên Nhân chết.” Tống Thư Hàng khẽ nói.

Nghĩ xong, hắn lôi cả Thánh ấn và Ma ấn của mình ra.

Bá Tống Huyền Thánh, Bá Nho Huyền Ma.

Hai đại thánh ấn đồng thời xuất hiện, trôi bồng bềnh sau lưng Tống Thư Hàng, mang đến áp bách nặng nề cho đám Thiên Nhân đang vây quanh hắn.

Trên vách núi.

Tán tu ngũ phẩm: “Bá… Bá Tống!”

Đậu Đậu quăng cho hắn một cái liếc khinh thường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!