Hai cô nương dường như đã chấp nhận số phận, không chỉ bản thân rơi vào tay cường đạo, mà còn liên lụy đến hai thiếu niên tuổi hoa.
Hai gã đàn ông bên xe ngựa dường như cũng đọc được suy nghĩ của họ, cười nham nhở rồi đưa tay tóm lấy vai hai cô nương, bắt đầu xé rách quần áo.
Trương Tiểu Hoa thấy vậy, chẳng thèm để ý đến ánh mắt cảnh cáo của bốn kỵ sĩ trước mặt, thậm chí hai tên trong đó đã quay đầu ngựa hướng về phía mình. Y chỉ đạp nhẹ vào bàn đạp, mượn đà của ngựa, từ trên lưng ngựa bay vọt lên, lướt qua đầu bốn người như một con chim lớn, lao thẳng đến xe ngựa.
Phải nói rằng, với trình độ khinh công hiện tại, Trương Tiểu Hoa khó mà thi triển một cách tiêu sái như vậy. Nhưng vì đang ngồi trên lưng ngựa, lại mượn được sức ngựa, nên dù khinh công của y không giỏi, nhưng y lại biết không ít kỹ xảo. Một khi đã bay được lên không, việc khống chế thân hình và điểm rơi đối với Trương Tiểu Hoa lại cực kỳ dễ dàng. Hơn nữa, nếu không được thì cứ dùng Phù Không Thuật, chẳng lẽ đã ra tay nghĩa hiệp rồi lại để mất mặt hay sao?
Thế nhưng, khi bay đến phía trên xe ngựa, ngay trên đầu hai tên sơn tặc, y lại không biết phải làm sao. Bắc Đấu Thần Quyền không có chiêu nào đánh từ trên xuống, chiêu thức kiếm tay trái cũng đều là chiêu đối mặt, vậy từ trên đỉnh đầu thì chế ngự địch thế nào đây?
Trong lúc cấp bách, Trương Tiểu Hoa cũng chẳng có cách nào hay hơn, đành dùng một chiêu Thiên Cân Trụy, lao xuống hai tên sơn tặc như một ngôi sao chổi. Đồng thời, hai nắm đấm của y cũng chẳng cần biết là chiêu thức gì, biến hóa ra sao, cứ thế đập thẳng vào đầu hai tên kia.
Hai cô nương ngơ ngác nhìn cảnh tượng không thể tin nổi, trong mắt đã ánh lên hy vọng. Còn hai tên sơn tặc đang đối mặt với hai cô nương, làm sao biết được tình hình sau lưng? Chúng chỉ thấy hai cô nương ngẩn ra, trong lòng liền ngứa ngáy. Tay còn chưa kịp xé rách quần áo thì sau lưng đã ập đến một luồng sức mạnh cực lớn, rồi hai cái sọ não như bị búa tạ nện vào, mắt tối sầm, mất đi tri giác.
Trương Tiểu Hoa đánh ngất hai tên sơn tặc, lúc này mới phủi tay, xoay người lại đối mặt với bốn tên sơn tặc trên lưng ngựa. Hai trong bốn tên này vốn đã quay đầu ngựa để đón đánh Trương Tiểu Hoa, nhưng khi y bay vọt đi, chúng lại bị hớ, để lộ chính diện cho Trương Tiểu Hổ đang tiến đến từ phía sau. Cứ như vậy, bốn tên sơn tặc đã rơi vào thế gọng kìm của hai huynh đệ Trương Tiểu Hoa và Trương Tiểu Hổ.
Thấy thế, bốn tên sơn tặc lập tức “soạt” một tiếng, đồng loạt rút đao thép bên hông ra, vẻ mặt căng thẳng đề phòng.
Một tên sơn tặc lớn tuổi hơn trong đó hét lên:
– Hai vị là người nào? Dám không nghe lời khuyên của chúng ta, cố tình xen vào chuyện làm ăn của Tây Thúy Sơn, còn đánh bị thương huynh đệ của chúng ta, lẽ nào không sợ Tây Thúy Sơn trả thù sao?
Trương Tiểu Hoa hắc hắc cười lạnh, nói:
– Tây Thúy Sơn các ngươi oai phong thật đấy, giữa ban ngày ban mặt mà dám làm trò lấn nam hiếp nữ thế này, thật sự coi mình là cái thá gì rồi. Chuyện làm ăn à, thật là có ý tứ.
Tên sơn tặc thấy Trương Tiểu Hoa khẩu khí ngông cuồng, cũng không sờ rõ được lai lịch của y, không dám lỗ mãng, đành nói:
– Vị huynh đệ này, Tây Thúy Sơn vốn làm nghề cướp bóc, chuyện này cũng là thường tình. Chỉ là hôm nay đụng phải hai vị huynh đệ, vậy thì Tây Thúy Sơn xin nhường một bước. Kính xin hai vị huynh đệ cho biết danh hào, tại hạ về cũng dễ bề bẩm báo.
Lúc này, một tên sơn tặc mặc áo vải bên cạnh có chút mất kiên nhẫn, nói:
– Từ ca, nói với hắn làm cái quái gì! Ở đây chỉ có hai huynh đệ chúng nó, ta không tin chúng có ba đầu sáu tay mà thắng được bốn thanh đao thép của chúng ta. Ta thấy cứ đánh cho chúng một trận rồi chúng ta tìm thú vui sau cũng được.
Hai tên bên cạnh nghe xong cũng có chút động lòng. Vừa rồi tuy Trương Tiểu Hoa đã lộ một tay công phu đẹp mắt, nhưng dù sao cũng có phần ăn may. Hơn nữa, Trương Tiểu Hoa và Trương Tiểu Hổ tuổi tác cũng không lớn, bên hông lại không đeo binh khí, nếu thật sự đánh nhau, chưa chắc đã là đối thủ của bốn người chúng.
Thấy bốn người có vẻ dao động, Trương Tiểu Hoa cười lớn nói:
– Thế cũng tốt, các ngươi muốn từng tên một hay cùng xông lên? Để ta cho các ngươi một bài học, cho các ngươi biết thế nào là có mắt không tròng. Nhưng mà, các ngươi phải nhớ kỹ, cái gì gọi là đao thương không có mắt, quyền cước vô tình.
Nói xong, y thủ thế, chờ chúng ra tay.
Tên sơn tặc vừa nói chuyện vốn đã động lòng, nhưng thấy Trương Tiểu Hoa không hề sợ hãi thì cũng do dự. Thấy thiếu niên này khí thế bất phàm, không hề để Tây Thúy Sơn vào mắt, chắc hẳn là đệ tử của danh môn đại phái nào đó ra ngoài rèn luyện. Tây Thúy Sơn của mình chỉ là một đám sơn tặc, tuy có chút vũ lực, nhưng so với các đại phái trong giang hồ thì đúng là xách giày cũng không xứng. Mà mình cũng không phải trại chủ, nếu lỡ rước lấy cường địch cho sơn trại, trại chủ chắc chắn sẽ không tha cho mình đầu tiên. Đã vậy, cớ gì mình phải tự tìm phiền phức?
Tên sơn tặc lập tức nảy sinh ý định rút lui.
Lúc này, Trương Tiểu Hổ thúc ngựa tiến lên, quát:
– Tiểu Thất, sao thế, còn chê tay ngươi dính chưa đủ máu à? Nếu không phải tháng trước ngươi vừa giết người, sư phụ có thể phái ngươi đến cái nơi khỉ ho cò gáy này không? Còn liên lụy cả ta theo nữa. Thấy chưa, sư phụ không cho ngươi mang binh khí, chính là muốn ngươi kiềm chế tâm tính, đừng có chuyện gì cũng động võ, chuyện gì cũng muốn lấy mạng người ta.
Trương Tiểu Hoa nghe vậy, lập tức hậm hực thu lại chiêu thức, nói:
– Chẳng phải chỉ giết mười tên cường đạo thôi sao, có gì ghê gớm, ai bảo chúng dám nhòm ngó con ngựa của ta? Hắc hắc, không cho mang binh khí thì đã sao? Ngươi tưởng tay không thì ta không giết được người à?
Bọn sơn tặc nghe xong, mồ hôi lạnh lập tức chảy ròng ròng sau lưng, trong lòng bắt đầu thấp thỏm không yên.
Trương Tiểu Hổ lại quay đầu về phía bọn sơn tặc, kiêu ngạo nói:
– Chúng ta là tục gia đệ tử của Đại Lâm Tự, phụng lệnh sư phụ đi lại giang hồ, một là để tìm hiểu võ công của bằng hữu giang hồ, hai là để tiện tích góp công đức. Sư đệ của ta tuy tuổi còn nhỏ nhưng tính tình nóng nảy, dọc đường đi công đức chẳng tích được bao nhiêu, mà chuyện thương thiên hại lý lại làm không ít, thật hết cách, thật hết cách. Vừa rồi chúng ta vào rừng, nghe bằng hữu nói đây là địa bàn làm ăn của Tây Thúy Sơn, không cho chúng ta xen vào. Nhưng ta không hiểu, Đại Lâm Tự chúng ta có tư cách xen vào chuyện này không nhỉ?
Bọn sơn tặc chỉ biết cười hề hề, không dám hó hé.
Lúc này, Trương Tiểu Hoa lại hỏi:
– Tam sư huynh, huynh nói sư phụ bảo ta tích góp công đức, vậy đường thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ có được tính là một việc công đức không?
Trương Tiểu Hổ cười nói:
– Ngươi biết rồi còn hỏi, sư phụ chẳng phải đã nói rồi sao, việc ra tay tương trợ này cũng là một mỹ đức, một mỹ đức truyền thống. Tuyết Dật ca ca nên được lưu truyền rộng rãi, đời đời ca tụng.
Sau đó y quay sang bọn sơn tặc nói:
– Các ngươi nói có đúng không?
Tên sơn tặc cầm đầu lập tức gật đầu lia lịa:
– Đại sư nói rất phải.
Trương Tiểu Hoa cười nói:
– Đã là mỹ đức như vậy, nếu có cơ hội cho ta ra tay tương trợ, xin nhất định hãy dành cho ta, để ta tích góp công đức, thành tựu mỹ đức, sớm ngày về chùa.
– Vâng ạ, đại sư nói vô cùng phải, chúng tôi nhất định sẽ cho ngài cơ hội ra tay tương trợ, lần này chính là cơ hội đó, xin ngài nhất định nhận cho.
Trương Tiểu Hổ thấy thế, liền vẫy tay với Trương Tiểu Hoa nói:
– Thất sư đệ, người ta đã khách khí như vậy, ngươi cũng đừng từ chối nữa. Hay là ngươi cũng thu tay lại đi, đừng gây thêm oan nghiệt nữa, ngươi thấy thế nào?
Trương Tiểu Hoa vẻ mặt bất cần, nói:
– Vậy được rồi, đã đám người này biết điều như vậy, nể mặt Tam sư huynh khuyên bảo, ta tạm tha cho mấy tên tiểu tử này.
Nói xong, y nhấc chân đá hai tên sơn tặc đang ngất xỉu trên xe sang một bên, rồi dùng tay nắm lấy tấm bạt che chưa bị phá hỏng hoàn toàn trên xe ngựa, hơi dùng sức, chỉ nghe một tràng “rầm rầm”, tấm bạt bị kéo tuột xuống đất. Sau đó, y cũng không thèm nhìn vẻ mặt ngơ ngác của hai cô nương trên xe, quay đầu nhìn con ngựa bị chặt đứt dây cương đang đứng gặm cỏ ở một bên, vài bước tiến lên phía trước, dùng tay kéo dây cương, lôi về phía xe ngựa. Con ngựa kia đang ăn ngon lành, nào chịu nghe lời, chỉ ngoảnh đầu đi, né sang một bên tiếp tục gặm cỏ.
Trương Tiểu Hoa thấy vậy, dứt khoát vứt dây cương, đi đến bên hông con ngựa, dùng tay nắm lấy phần bụng nó, cười nói:
– Tên này cũng tham ăn thật.
Sau đó, một tay y dùng sức, một cảnh tượng khiến bọn sơn tặc Tây Thúy Sơn cả đời khó quên đã xuất hiện. Vị thiếu niên tục gia của Đại Lâm Tự trông không có gì nổi bật này vậy mà một tay nhấc bổng con ngựa to lớn ấy, cực kỳ nhẹ nhàng đi đến trước xe ngựa, đặt nó xuống, sau đó, hơi thở không chút hỗn loạn, tủm tỉm cười nói:
– Tam sư huynh, việc đóng xe ngựa này ta lại không biết, huynh đến đi.
Trương Tiểu Hổ liếc nhìn bọn sơn tặc đang bị thần lực của Trương Tiểu Hoa dọa cho trợn mắt há mồm, nói:
– Việc nặng thế này, ta cũng không biết làm, hay là để các huynh đệ Tây Thúy Sơn giúp một tay đi.
Đám sơn tặc lúc này miệng đắng lưỡi khô, cũng không nghe rõ y nói gì, vẫn còn ngây ngốc đứng đó.
Trương Tiểu Hổ nhíu mày, hừ lạnh một tiếng:
– Các ngươi còn thất thần làm gì? Chẳng lẽ muốn sư huynh đệ ta tự mình đóng xe ngựa?
Tên sơn tặc cầm đầu lúc này mới bừng tỉnh, đã sớm vứt bỏ vẻ mặt lạnh lùng, vội vàng nhảy xuống ngựa, vừa đi vừa nói:
– Không cần, không cần, đâu dám làm phiền đại sư ra tay, việc nặng thế này cứ để chúng tiểu nhân làm.
Nói xong, hắn nhìn mấy gã còn đang ngẩn người, quát lớn:
– Các ngươi còn không mau tới giúp?
Những người kia lúc này cũng như tỉnh mộng, vội vàng xuống ngựa, chạy đến trước xe, ba chân bốn cẳng giúp đóng xe, sửa sang lại xe ngựa. Chỉ là, ai nấy đều có ý thức giữ một khoảng cách với Trương Tiểu Hoa, sợ đến gần sẽ bị y một tay tóm lấy, hoặc là bị y ném lên trời, xé thành hai nửa. Thần lực thế này, không hổ là đệ tử Đại Lâm Tự.
Đợi đóng xong xe ngựa, tên sơn tặc kia cười nịnh nọt, cúi đầu khom lưng đi tới, khúm núm nói:
– Đại sư, ngài xem, xe ngựa đã đóng xong rồi ạ.
Trương Tiểu Hoa nhìn xem, gật đầu, nói:
– Được rồi, xem như các ngươi chịu khó, tạm thời bỏ qua cho các ngươi. Nhưng mà, tử tội có thể miễn, hoạt tội khó tha.
Bọn sơn tặc nghe xong, kinh hãi nói:
– Đại sư, tha mạng.
Trương Tiểu Hoa cười nói:
– Không sao, cần mạng chó của các ngươi làm gì. Hai ngày nay ta đang túng thiếu, mau đem hết ngân lượng của các ngươi, bao gồm cả ngân phiếu, ném hết lên xe ngựa cho ta. Tối nay ta muốn ăn uống một bữa no say.
Bọn sơn tặc hai mặt nhìn nhau. Bọn chúng xưa nay chỉ đi cướp của người khác, hôm nay, hôm nay lại bị người ta cướp, mà người này lại còn là một tục gia đệ tử của chùa chiền.
--------------------