Không ngờ, thanh tiểu kiếm vừa được rút ra, luồng nguyên khí dao động nhàn nhạt lập tức khiến con sứa khổng lồ cảm ứng được. Mấy cái xúc tu của nó rõ ràng khựng lại, có điều, con sứa dường như vẫn ưa thích nguyên thạch hơn nên không có ý định rời đi.
Trương Tiểu Hoa cũng không thu hồi thần thức, vẫn bao trùm lấy không gian xung quanh. Không biết do con sứa ở trong nước hay vì lý do nào khác mà thần thức của hắn không thể nhìn rõ toàn bộ hình dạng của nó. Thấy nó dừng lại, hắn thầm nghĩ.
"Sao con sứa này lại dừng lại? Lẽ nào nó cảm nhận được sự lợi hại của thanh tiểu kiếm? Quái vật dưới nước này cũng có thần thông bẩm sinh, nếu nó kiêng dè như vậy thì cũng thú vị. Mảnh gỗ dưới chân ta đang trôi về phía trước, đợi đến gần, ta sẽ dùng Phù Không Thuật bay qua. Tốt nhất là không phải giao đấu."
Trọng lòng Trương Tiểu Hoa tính toán rộn ràng, nhưng con sứa khổng lồ không thể nhịn được nữa. Nó biết rõ hơn Trương Tiểu Hoa rằng phía trước dòng nước ngầm chính là hoang đảo, dòng nước sẽ đổi hướng khi gặp đảo. Nếu bây giờ không ra tay cướp lấy thứ tốt đang dụ "sứa" kia, món đồ trước mắt sẽ trôi đến hoang đảo mất.
Hoang đảo không phải là nơi nó có thể đến! Đã quyết, con sứa khổng lồ có chút sốt ruột, "vụt" một tiếng, những chiếc xúc tu vừa rồi còn ở dưới nước bỗng phóng ra, bay thẳng đến đầu gối Trương Tiểu Hoa.
Thần thức của Trương Tiểu Hoa không ngừng quan sát con sứa, dù xúc tu có nhanh đến đâu cũng nằm trong phạm vi thần thức của hắn. Vì không quen thuộc với con sứa, Trương Tiểu Hoa không dám khinh suất, tay trái cầm kiếm nhắm thẳng vào chiếc xúc tu mà đâm xuống. Trong lòng Trương Tiểu Hoa thầm sảng khoái: "Thần thức này đúng là hữu dụng, nếu là bình thường, làm sao có thể thấy rõ như vậy?"
Nhưng ngay khi thanh tiểu kiếm sắp chạm vào xúc tu, chiếc xúc tu trong suốt của con sứa bỗng co lại rồi quật mạnh từ trên xuống. Trương Tiểu Hoa thấy vậy, trong lòng kinh hãi, lập tức thu tay về, đâm ngược lên trên. Nhưng thanh tiểu kiếm còn chưa kịp giơ lên, Trương Tiểu Hoa đột nhiên như một con thỏ giật mình, vụt một tiếng, hắn bay vọt lên không trung, bay chéo về phía một mảnh gỗ bên cạnh. Ngay dưới người hắn, một chiếc xúc tu trong suốt khác đã quất thẳng vào mảnh gỗ đang trồi sụt.
Trương Tiểu Hoa không khỏi thấy hơi sợ hãi. Cái xúc tu thứ hai này xuất hiện quá quỷ dị, gần như không thể thấy rõ trong làn nước trong suốt. Cũng may là nó nằm trong phạm vi thần thức của hắn, nếu chỉ dựa vào mắt thường, hắn đã sớm bị con quái vật kia giương đông kích tây kéo xuống biển rồi.
"Phải làm sao bây giờ? Tiểu kiếm chỉ là vũ khí cận chiến, không thể tấn công từ xa. Con quái vật kia lại ở trong nước, dù dùng thần thức cũng khó nhìn rõ. Hoang đảo vẫn còn một khoảng nữa, xem ra chỉ có thể thử thuật phi kiếm mới học thôi."
Sau khi đáp xuống một mảnh gỗ khác, Trương Tiểu Hoa không dám có chút khinh suất nào, thậm chí không dám nghi ngờ trí tuệ của con quái vật dưới nước nữa. Hắn tách một luồng thần thức rót vào thanh tiểu kiếm, tay kết pháp quyết, miệng lẩm nhẩm. Quả nhiên, thanh tiểu kiếm trong tay như thể có linh tính, đầu kiếm đột nhiên vểnh lên, bay vút lên không trung. Nó lượn vài vòng trên không để làm quen, rồi nhắm thẳng vào chiếc xúc tu đang nhô lên khỏi mặt nước của con sứa mà đâm tới. Góc độ và phương vị ấy, hệt như chính tay Trương Tiểu Hoa cầm kiếm đâm ra, chỉ có tốc độ là nhanh hơn rất nhiều.
Quả nhiên, chiếc xúc tu trong suốt đang vắt trên mảnh gỗ còn chưa kịp phản ứng, thanh tiểu kiếm nhanh như tên bắn đã "phập" một tiếng cắm ngập vào, không gặp chút trở ngại nào. Chỉ thấy một dòng chất lỏng tựa như nước biển phun ra từ xúc tu. Ngay sau đó, chiếc xúc tu "vèo" một tiếng rụt lại. Dường như vì đau đớn, con sứa mới nổi giận, thân hình tròn như quả cầu của nó nhô lên khỏi mặt nước một chút, bốn năm chiếc xúc tu dài ngoằng như một bàn tay khổng lồ vỗ về phía Trương Tiểu Hoa. Lúc này, Trương Tiểu Hoa đâu còn sợ hãi gì nữa? Hắn bấm pháp quyết trong tay, thanh phi kiếm liền bay thẳng về phía phần thân của con sứa đang lộ trên mặt biển.
Thấy vậy, hai trong số các xúc tu của con sứa vẫn không giảm lực, tiếp tục chụp về phía Trương Tiểu Hoa, còn mấy chiếc xúc tu khác thì chụp về phía phi kiếm.
Đáng tiếc, thanh phi kiếm bay vun vút, thế như chẻ tre, à không, phải nói là như xắt đậu hũ. Những chiếc xúc tu kia hoàn toàn không thể cản được thanh tiểu kiếm trông có vẻ dày và cùn. Sau vài tiếng "phập phập", nó đã xuyên thủng những chiếc xúc tu cản đường, đâm thẳng về phía thân con sứa. Cùng lúc đó, những xúc tu chụp về phía Trương Tiểu Hoa cũng đã đến ngay trước mặt. Trương Tiểu Hoa không dám lơ là, phi thân bay sang một mảnh gỗ khác. Vừa phân thần, thanh phi kiếm đang đâm về phía con sứa liền hơi lệch khỏi quỹ đạo mong muốn. Cũng là "phập" một tiếng, phi kiếm sượt qua bên hông con sứa, xuyên thủng nó. Một dòng chất lỏng trong suốt phun ra từ vết thương, chỉ thấy thân hình con sứa nảy lên, mấy chiếc xúc tu đồng thời giơ lên rồi lại đập mạnh xuống, như một bàn tay khổng lồ đánh cho nước biển văng tung tóe. Sau đó, thân hình tròn vo của nó lặn xuống nước, mấy cái xúc tu cũng biến mất không thấy đâu, chỉ để lại trên mặt biển vài vòng sóng gợn. Một cơn gió biển thổi qua, mặt biển lại trở về yên lặng.
Thanh phi kiếm lượn vài vòng trên mặt biển rồi bay trở về tay Trương Tiểu Hoa.
Nhìn mặt biển phẳng lặng không có gì lạ, Trương Tiểu Hoa thực sự khó tin được rằng vừa rồi nơi đây đã xuất hiện một con quái vật dưới nước chưa từng thấy bao giờ. Nghĩ đến việc con quái vật kia nếu không có gì bất ngờ thì đang hung hăng nhìn mình chằm chằm từ dưới nước, Trương Tiểu Hoa không dám ghé sát mặt nước như trước nữa. Hắn cũng không dám cất thanh tiểu kiếm lại vào lòng, chỉ lấy thêm một viên nguyên thạch từ trong ngực ra, cẩn thận cầm trong tay, hấp thụ nguyên khí bên trong, rồi thi triển Phù Không Thuật đứng trên mảnh gỗ.
Có lẽ vì bị thương nặng, có lẽ vì thấy Trương Tiểu Hoa không dễ đối phó, con sứa không còn xuất hiện trong quãng đường còn lại. Thấy hoang đảo đã gần, Trương Tiểu Hoa mới hơi yên tâm một chút.
Dòng nước ngầm chảy thẳng đến hoang đảo, đến bên một tảng đá ở rìa đảo thì xoay một vòng, lượn quanh nửa hòn đảo rồi mới chảy đi nơi khác.
Đến khi Trương Tiểu Hoa đứng vững trên mặt đất cứng rắn, lòng hắn mới an tâm như tảng đá dưới chân.
Ngoảnh lại nhìn đại dương sóng vỗ yên bình, Trương Tiểu Hoa vội vàng đi sâu vào trong. Hắn không bao giờ muốn đứng dưới nước nữa. Sau khi lên bờ, Trương Tiểu Hoa lập tức bung thần thức ra, quét toàn bộ hoang đảo. Bất cứ ai khát khô một ngày một đêm cũng sẽ làm như vậy, phải tìm được nước uống trước rồi tính sau.
Đây là một hòn đảo hoang cực lớn. Trương Tiểu Hoa đi qua bãi biển, trước mắt là một vùng rộng lớn toàn sỏi đá, không có đất hay cát. Trong thần thức cũng không có gì đặc biệt. Càng đi về phía trước là một sườn núi cao, sau sườn núi là một khu rừng thưa thớt với những loài cây cao lớn chưa từng thấy bao giờ. Thấy có thực vật, Trương Tiểu Hoa thở phào nhẹ nhõm, trên đảo này chắc chắn có nước. Hắn vội dùng thần thức quét qua, trên mặt liền lộ ra vẻ vui mừng.
Đi qua khu rừng là một ngọn núi khá cao, trên núi cây nhỏ và cỏ non tươi tốt đang đung đưa trong gió biển. Trương Tiểu Hoa không dừng bước, đi thẳng đến chân núi, men theo sườn núi không quá dốc để leo lên. Leo được một lúc, dưới một lớp cỏ nhỏ rậm rạp, Trương Tiểu Hoa tham lam uống dòng nước yếu ớt đang róc rách chảy ra từ khe đá trên sườn núi.
Sau khi uống no nước, Trương Tiểu Hoa mới vươn vai một cái cho đã, nhìn sườn núi cao trước mắt, hắn thi triển Phù Không Thuật, vài bước nhẹ nhàng đã lên đến chỗ cao. Khi lên đến đỉnh núi, nhìn quanh một lượt, Trương Tiểu Hoa không khỏi ngây người, sau ngọn núi rõ ràng là một cái hồ nhỏ!
Ngọn núi này không đứng một mình mà là một dãy núi bao quanh, ôm trọn lấy cái hồ nhỏ trong vắt như gương. Nhìn ra xa, mặt hồ tựa như một viên minh châu khảm giữa dãy núi.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Trương Tiểu Hoa có chút khó hiểu. Giữa biển cả mênh mông, bao la này lại có một hòn đảo nhỏ khổng lồ như vậy, mà bên trong hòn đảo nhỏ lại có một cái hồ xinh đẹp, lấp lánh đến thế, không thể không nói là tạo hóa diệu kỳ.
Thầm tán thưởng xong, Trương Tiểu Hoa thi triển khinh công, chạy một vòng trên dãy núi, đồng thời dùng thần thức quan sát kỹ lưỡng khu vực có thể cảm nhận được. Điều khiến hắn hơi thất vọng là trên hòn đảo này, từ trên xuống dưới, lại chẳng có con vật nào, ngay cả con sóc mà Trương Tiểu Hoa mong đợi cũng không có, huống chi là dê vàng hay lợn rừng.
May thay, trong lúc dò xét hoang đảo, Trương Tiểu Hoa phát hiện ở một góc hồ có một mảnh đất khá lớn, phủ đầy lá xanh tươi tốt.
"Đây là cái gì? Trông có vẻ giống khoai lang ở Quách Trang, lẽ nào có người ở đây trồng khoai lang?"
Trương Tiểu Hoa có chút mong đợi, nghĩ đến vị ngọt của khoai lang, cái miệng đã một ngày một đêm không ăn gì của hắn bắt đầu ứa nước miếng. Hắn đi đến bên hồ, vạch lớp lá xanh ra, đào từ trong đất lên một củ to bằng tay trẻ con, có màu vàng óng ánh.
"Đây là... đây là Hoàng Tinh?"
Trương Tiểu Hoa kinh ngạc. Hoàng Tinh, thứ này hắn chỉ từng thấy trong sách dược thảo ở Hoán Khê Sơn Trang. Trong sách nói rất nhiều công dụng của Hoàng Tinh, cũng có vẽ hình minh họa, nhưng củ Hoàng Tinh trong tay hắn, tuy rất giống với hình vẽ trong sách, nhưng lại to quá mức. Củ này to bằng cánh tay, trong khi sách chỉ vẽ to bằng ngón út.
Trương Tiểu Hoa cầm củ Hoàng Tinh khổng lồ, dùng nước hồ rửa sạch, rồi tiến hành bước kiểm tra quan trọng nhất để xác định đây có phải Hoàng Tinh hay không.
Công dụng tuyệt vời nhất của Hoàng Tinh chính là có thể lấp đầy bụng!
Khi nếm thử vị hơi ngọt, Trương Tiểu Hoa hơi cau mày. Theo ghi chép, Hoàng Tinh này đáng lẽ không có vị gì ngon, thứ này ngọt như vậy, có thể là Hoàng Tinh không?
"Kệ nó có phải Hoàng Tinh hay không, miễn ăn ngon, lấp đầy bụng là được."
Sau khi vui vẻ ăn hết cả củ Hoàng Tinh, trong lòng Trương Tiểu Hoa nảy ra một ý nghĩ như vậy. Đúng vậy, kệ nó có phải Hoàng Tinh hay không, ăn no bụng mới là quan trọng nhất.
Ăn xong Hoàng Tinh, Trương Tiểu Hoa thử uống nước trong hồ, may mắn thay, đó là nước ngọt, nhưng trong nước lại có một mùi vị kỳ lạ mà Trương Tiểu Hoa chưa từng ngửi thấy bao giờ. Thôi được rồi, ăn uống đều đã giải quyết, Trương Tiểu Hoa cảm thấy mình hơi buồn ngủ, đây là cảm giác mà hắn đã lâu không có. Nghĩ lại cũng phải, một thiếu niên đơn độc, trôi dạt giữa biển cả bao la, dù không có nguy hiểm đến tính mạng, sự dày vò về tâm lý cũng là một thử thách nghiêm trọng, huống chi, vấn đề trước mắt đã được giải quyết, nhưng sau này thì sao?
Còn có sự cô độc dài đằng đẵng hơn đang chờ đợi Trương Tiểu Hoa, hắn phải có một tâm thế thật tốt để đối mặt với tất cả.
Thế nhưng, khi đang ngủ say sưa dưới một mỏm đá lớn nhô ra, Trương Tiểu Hoa bất giác liếm đôi môi hơi khô của mình, thầm nghĩ: "Nếu có thêm thịt ăn thì càng hoàn mỹ!"
⛩️ Có dấu chân của Thiêη‧Lôι‧†ɾúς khắc dưới từng câu chữ.
--------------------