Lưu Khải thuận miệng hỏi:
– Là chuyện gì vậy ạ?
Trương Tài cười đáp:
– Lát nữa ta sẽ thưa chuyện với Lưu tiên sinh.
Lưu Khải cũng cười gật đầu, rồi hỏi thêm Trương Tài vài chuyện về Lưu Thiến, Trương Tài đều lần lượt trả lời. Trương Tiểu Hoa ở bên cạnh cũng luôn miệng gọi “Lưu ca ca”, nói rất nhiều lời hay về Lưu Thiến, khiến Lưu Khải nghe mà mặt mày rạng rỡ.
Lưu Khải và Trương Tài đã ngồi một lúc, thấy trời không còn sớm, bèn nói với Trương Tài:
– Đại thúc và Tiểu Hoa cứ ngồi đây thêm lát nữa, cha con không biết khi nào mới xong việc. Con phải qua chào nhị thúc một tiếng, trưa nay có lẽ sang nhà chú ấy dùng bữa thì hơn.
Trương Tài khoát tay:
– Hiền chất không cần khách sáo, ăn uống qua loa là được rồi.
Lưu Khải đứng dậy nói:
– Sao có thể được ạ, đại thúc khó khăn lắm mới đến một chuyến, chúng con nhất định phải làm tròn đạo chủ nhà. Con còn nhớ Tiểu Hoa thích ăn thịt kho tàu đấy, trưa nay nhất định sẽ cho cháu ăn no.
Trương Tiểu Hoa le lưỡi:
– Vậy… cảm ơn Lưu ca ca ạ.
Lưu Khải cười nói:
– Cái thằng nhóc miệng ngọt này.
Nói xong, cậu liền đi ra cửa, chỉ để lại Trương Tài và Trương Tiểu Hoa hai người trong phòng chờ.
Hai người vừa uống trà vừa chờ đợi, thêm một lúc nữa, Lưu tiên sinh vẫn chưa thấy ra.
Lúc này, từ ngoài cửa vọng vào một giọng nói sang sảng:
– Trương lão ca, cuối cùng huynh cũng tới rồi.
Trương Tài và Trương Tiểu Hoa đều mỉm cười, đây chắc chắn là Lưu đồ tể.
Trương Tài và Trương Tiểu Hoa vội vàng đứng dậy, vừa đi tới cửa thì thấy Lưu đồ tể sải bước “cộp cộp cộp” đi tới. Lưu đồ tể thân mật nắm chặt tay Trương Tài, nói:
– Trương lão ca à, mấy ngày không gặp huynh, thật đúng là nhớ huynh quá. Chân của huynh không sao rồi chứ? Ừm, xem bộ dạng này, chắc là đã khỏi hẳn rồi.
Trương Tài cũng cười đáp:
– Đúng vậy, nhờ phúc lão đệ, vết thương đã khỏi rồi. Đây này, sáng nay đi từ Quách Trang đến đây mà chân cũng không thấy đau mấy.
Lưu đồ tể nói:
– Người hiền có trời giúp mà, Trương lão ca là người thật thà, nhất định sẽ có quả ngọt. Đúng rồi, hai đứa con trai của huynh vết thương thế nào rồi?
Trương Tài nói:
– Vết thương của Tiểu Hổ đã khỏi hẳn, Tiểu Long cũng sắp khỏi rồi.
Lưu đồ tể nói:
– Vậy thì tốt quá, sắp đến vụ cày xuân rồi, thế này thì trong nhà không phải lo nữa. Đi, chúng ta vào nhà nói chuyện.
Mọi người lúc này mới vào nhà ngồi lại. Vừa yên vị, Lưu đồ tể còn chưa kịp uống ngụm nước thì Lưu tiên sinh cũng vào nhà. Trương Tài và Trương Tiểu Hoa vội vàng đứng dậy lần nữa, tiến lên chào hỏi, Lưu tiên sinh cũng đáp lễ rồi mời họ ngồi. Lưu tiên sinh áy náy nói:
– Trương lão ca đến đã nửa ngày rồi nhỉ, ta đang vẽ một bức tranh, không ra đón tiếp được, thật là thất lễ quá.
Trương Tài vội nói:
– Không sao đâu, lão đệ bận việc chính, chúng tôi ở trong phòng chờ là được rồi. Huống hồ không phải còn có Lưu Khải sao, nó đã trò chuyện với chúng tôi, vừa mới đi thôi. Lão đệ vẽ tranh xong rồi à?
Lưu tiên sinh liếc nhìn Lưu đồ tể, nói:
– Còn thiếu một chút, bị cái giọng oang oang của lão này làm đứt mạch suy nghĩ, chiều lại tiếp tục vậy.
Lưu đồ tể tỏ vẻ vô tội:
– Ta có biết huynh đang vẽ tranh đâu. Huống hồ trời sinh ta đã có cái giọng này rồi. Nếu không phải ta đánh thức huynh, huynh còn định để Trương lão ca chờ ở đây đấy.
Lưu tiên sinh nói:
– Lão lúc nào cũng có lý, không nói lão nữa.
Sau đó ông quay sang Trương Tài:
– Ta cũng có cái tật này, hễ viết chữ hay vẽ tranh là quên hết mọi chuyện xung quanh, bao năm nay rồi, sửa cũng không sửa được. Nào, mời huynh uống trà.
Nói xong, ông cũng nâng chén trà lên uống một ngụm, rồi tiếc nuối nói:
– Trà này kém xa trà nhà Trương lão ca, thật sự là rất nhớ vị trà lần trước được uống.
Trương Tài cười nói:
– Vậy Lưu lão đệ phải thường xuyên đến Quách Trang hơn, hay là chuyển qua đó ở luôn đi, có thể uống mỗi ngày.
Lưu tiên sinh cười cười:
– Nhiều chuyện nói thì dễ mà làm thì khó lắm.
Mấy người ngồi nói chuyện phiếm một lúc, hỏi thăm tình hình của nhau, Lưu tiên sinh lúc này mới hỏi:
– Trương lão ca, lần này đến Bát Lí Câu, là có chuyện gì phải không?
Trương Tài nói:
– Lưu lão đệ, lần này ta đến, quả thực có một chuyện rất quan trọng muốn thương lượng với đệ.
Lưu tiên sinh gật đầu:
– Lão ca cứ nói xem sao.
Trương Tài nói tiếp:
– Thiến Thiến ở nhà chúng tôi một thời gian dài như vậy, cả nhà tôi ai cũng rất quý con bé. Hơn nữa, con trai cả của tôi là Trương Tiểu Long và con bé lại tình đầu ý hợp, lần này tôi đến chính là muốn bàn với đệ, xem chúng ta có thể kết thành thông gia được không.
Trương Tài nói xong, mắt nhìn chằm chằm vào Lưu tiên sinh, hy vọng sẽ thấy được nụ cười hay vẻ vui mừng trên mặt ông.
Thế nhưng, ông không thấy được vẻ mặt mong chờ, ngược lại, Lưu tiên sinh rõ ràng sững sờ, rồi nhíu mày, dường như… dường như có ý từ chối. Lưu đồ tể ngồi bên cạnh, vốn là người nhanh mồm nhanh miệng, lần này lại không xen vào, ánh mắt hết nhìn Trương Tài lại nhìn Lưu tiên sinh, có chút ý vị sâu xa. Một lúc sau, Lưu tiên sinh mới mở miệng:
– Trương lão ca, huynh là người thẳng thắn, tôi cũng sẽ vào thẳng vấn đề, chúng ta có lời gì cứ nói ra, không giấu giếm, huynh thấy được không?
Trương Tài tự nhiên là đồng ý.
Lưu tiên sinh lại nói tiếp:
– Trước khi mẹ của Thiến Thiến qua đời, tâm nguyện duy nhất là muốn tôi tìm cho con bé một gia đình chồng tốt. Những năm nay, người đến nhà chúng tôi cầu hôn cũng không ít, nhưng tôi đều không đồng ý, thứ nhất là Thiến Thiến không vừa ý, thứ hai là tôi cảm thấy họ không thể mang lại hạnh phúc cho con bé. Mặt khác, tôi biết Thiến Thiến từ nhỏ đã thích đọc sách, tâm nguyện của nó luôn là tìm một lang quân học thức uyên bác. Tôi biết Tiểu Long là đứa trẻ tốt, về phẩm hạnh tôi rất yên tâm, nhưng hình như nó không biết chữ thì phải, sau này ở cùng Thiến Thiến, e là sở thích không hợp nhau. Hơn nữa, Thiến Thiến từ nhỏ đã không làm việc đồng áng, chuyện nhà cửa, nữ công thì không vấn đề gì, nhưng sau này sống cùng Tiểu Long, việc đồng áng nó không làm được đâu. Còn nữa, Thiến Thiến và Tiểu Long quen nhau mới được hơn một tháng, sao lại nhanh chóng tình đầu ý hợp như vậy được? Thiến Thiến có lẽ có hảo cảm với Tiểu Long, điều này cũng bình thường, dù sao Tiểu Long đã từng cứu mạng con bé, nếu chỉ vì chút hảo cảm đó mà Thiến Thiến muốn gả đi, chẳng phải là quá qua loa rồi sao.
Trương Tài nghe xong những lời này, sắc mặt cũng có chút gượng gạo. Ông vốn tưởng rằng, dựa vào những lần tiếp xúc trước đây với Lưu tiên sinh, cảm thấy ông là người rất dễ nói chuyện, hơn nữa thấy ông rất tán thưởng Tiểu Long, đã vậy Lưu Thiến cũng đã đồng ý, chắc hẳn bên này sẽ không có vấn đề gì. Thế nhưng Trương Tài đã nghĩ lầm, sự tán thưởng của người ta chỉ giới hạn ở sự ngưỡng mộ đối với một chàng trai nông thôn cần cù, chứ không phải dùng ánh mắt của người cha vợ để xem xét. Hơn nữa, Trương Tiểu Long và Lưu Thiến vốn sống trong hai thế giới khác nhau, tuy đều ở nông thôn, nhưng một người đọc sách, một người làm nông, quả thực không có tiếng nói chung, cuộc sống sau này khó tránh khỏi có ngăn cách. Tất cả những điều này, trong mắt người đi hỏi vợ như Trương Tài thì rất tự nhiên, nhưng đối với người gả con gái như Lưu tiên sinh thì phải cân nhắc rất cẩn thận.
Trương Tiểu Hoa nghe mà ngây cả người, cậu cũng không ngờ Lưu tiên sinh trông hiền hòa như vậy mà lại từ chối. Tuy nhiên, cậu cũng không biết nói gì cho phải, chỉ có thể nhìn cha mình, hy vọng cha có thể thuyết phục được Lưu tiên sinh.
Trương Tài nói:
– Lưu tiên sinh quá lo xa rồi, chuyện hôn nhân, trước hết là đôi bên tình nguyện, đã Tiểu Long và Thiến Thiến đều bằng lòng, vậy nhất định có thể sống tốt với nhau. Lão đệ nói không có chủ đề chung, tôi nghĩ sau này cứ để Thiến Thiến dạy Tiểu Long đọc sách, lâu dần chẳng phải sẽ vun đắp được hay sao? Còn việc đồng áng, Thiến Thiến không biết làm ruộng, chúng tôi đương nhiên sẽ không để con bé làm. Nhà chúng tôi có bốn lao động khỏe mạnh, chắc chắn sẽ không để Thiến Thiến phải chịu khổ xuống đồng đâu.
Lưu tiên sinh thở dài:
– Vừa rồi tôi đã nói rồi, có những việc, nói thì dễ mà làm thì khó. Hơn nữa, Lưu Khải còn chưa đính hôn, Lưu Thiến là em gái mà lại đính hôn trước, không hay cho lắm.
Trương Tài cũng quên mất điểm này, đúng vậy, theo thói quen của nhà nông, đều là anh trai trước rồi mới đến em gái. Hôn sự của anh trai còn chưa định, em gái đương nhiên không có tư cách tính đến chuyện của mình. Trương Tài cũng có chút không biết nói gì hơn.
Lúc này, Lưu Khải đã trở về. Cậu không để ý đến không khí gượng gạo trong phòng, nói với Lưu tiên sinh và Lưu đồ tể:
– Cha, nhị thúc, bên kia cơm nước đã chuẩn bị xong rồi, mời Trương đại thúc và Tiểu Hoa qua dùng bữa ạ.
Lưu tiên sinh nhìn Trương Tài, cười nói:
– Trương lão ca, đi thôi, việc này tạm gác lại, cả huynh và tôi đều suy nghĩ thêm, đi ăn cơm trước đã.
Lưu đồ tể cũng kéo tay Trương Tiểu Hoa:
– Đi thôi, không nói chuyện công việc nữa, ăn cơm là quan trọng nhất. Tiểu Hoa có phải muốn ăn thịt kho tàu rồi không?
Cơm rượu nhà Lưu đồ tể tự nhiên phong phú hơn nhà Trương Tài, nhưng Trương Tài không có khẩu vị lắm. Đối mặt với sự tiếp đãi ân cần của Lưu tiên sinh và Lưu đồ tể, ông cũng không ăn được nhiều. Chỉ có Trương Tiểu Hoa là ăn nhiều nhất, một là vì cậu đang tuổi ăn tuổi lớn, khẩu vị vốn đã tốt, hai là vì trong mắt cậu, đại ca và chị Thiến Thiến rất xứng đôi, hai người sống chung chắc chắn sẽ rất hạnh phúc. Cậu tin chắc rằng mối hôn sự này nhất định sẽ thành, cho nên đối với lời từ chối vừa rồi của Lưu tiên sinh, cậu chỉ buồn một lúc rồi sớm đã vứt đi, không có tâm sự nặng nề như cha mình. Đối mặt với bàn đầy thức ăn, cậu đương nhiên là thả phanh ăn uống no nê. Thấy cậu ăn ngon lành, vợ chồng Lưu đồ tể và Lưu Nguyệt Nguyệt cũng đều cười rạng rỡ, không ngừng gắp thức ăn ngon vào bát cậu, liên tục giục cậu ăn nhiều thêm.
Trương Tài tuy không có khẩu vị, nhưng thấy con trai ăn vui vẻ, lòng mình cũng vui lên một chút. Bên cạnh, Lưu tiên sinh thỉnh thoảng nói với ông vài câu chuyện phiếm, Lưu đồ tể cũng liên tục nâng chén với ông. Lưu Khải lúc nãy đã hỏi cha, biết được nguyên do Trương Tài không vui, cho nên trên bàn cơm cũng không nói gì nhiều, chỉ lẳng lặng ăn cơm.
Bữa cơm nhanh chóng kết thúc. Mọi người nghỉ ngơi một lát ở nhà Lưu đồ tể, Trương Tài liền dẫn Trương Tiểu Hoa cáo biệt mọi người. Lưu tiên sinh muốn giữ họ lại nhà mình ngồi thêm lát nữa, nhưng thấy trời đã không còn sớm, đường về còn xa, cũng không nài ép nữa. Cả nhóm người tiễn hai cha con Trương Tài ra đến đầu thôn rồi mới quay người trở về.
Lúc này người nhà Lưu đồ tể cũng đều đã biết mục đích của nhà họ Trương. Lưu Nguyệt Nguyệt nói với Lưu tiên sinh:
– Đại bá, Trương đại thúc nói không sai đâu, chị con thật sự thích Trương Tiểu Long rồi, lần trước con đến lúc không có ai, chị ấy còn nhắc đến anh ấy.
Lưu tiên sinh thở dài:
– Con gái lớn không giữ được trong nhà mà. Nhưng chuyện sống với nhau cả đời đâu phải chỉ dựa vào tình cảm là giải quyết được.
--------------------