Đợi Trương Tiểu Hoa nhìn rõ khuôn mặt người nọ, hắn càng thêm kinh ngạc, đây chẳng phải là Lục Ly Hồng mà ban ngày hắn đã thấy trong rừng sao? Gã này tới đây làm gì?
Nhưng khi thấy Lục Ly Hồng đang nhìn chằm chằm vào ánh lửa le lói nơi doanh địa, Trương Tiểu Hoa dường như đã hiểu ra, lòng chợt giật thót. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu như tia chớp: "Lẽ nào... gã này đang tìm mình?"
Nhưng mà, hắn tìm mình để làm gì cơ chứ?
Trương Tiểu Hoa càng lúc càng không hiểu. Nếu nói Trần Phong Tiếu có hiềm khích với Hồi Xuân Cốc nên ra tay với mình, hắn còn có thể hiểu được phần nào nguyên do. Nhưng Lục Ly Hồng này, lẽ nào cũng có thù cũ với Hồi Xuân Cốc? Có thể lắm, nhưng đệ tử đến từ Hồi Xuân Cốc nhiều như vậy, đâu cần phải tìm đến mình gây sự chứ? Ồ, lẽ nào vì mình là "chuẩn cô gia" của Hồi Xuân Cốc?
Đương nhiên, trong đầu Trương Tiểu Hoa còn lờ mờ một suy đoán khác, chỉ là suy đoán đó thật sự quá khó tin, khiến hắn không tài nào dám chắc.
"Hừ hừ, dù sao thì cứ để mai sẽ rõ, ta chẳng lẽ lại sợ ngươi sao?" Trương Tiểu Hoa thầm khinh bỉ, không xuất hiện nữa mà tiếp tục độn đi, thẳng đến khi tìm được một sơn động thích hợp mới ló đầu ra, đặt cấm chế toàn bộ hang động rồi khoanh chân tu luyện Vô Ưu Tâm Kinh.
Rạng sáng hôm sau, Trương Tiểu Hoa quay về nơi cắm trại, thấy Lục Ly Hồng vẫn đang ngồi điều tức trên sườn núi cao đó, hắn cũng chẳng thèm để ý, trực tiếp độn thổ trở về rồi gỡ bỏ cấm chế bên ngoài lều.
Trong lều, chín người và mấy con ngựa vẫn bình an vô sự. Thấy Trương Tiểu Hoa trở về, ai nấy đều vui mừng chạy ra đón, nói: "Nhậm sư đệ, thu hoạch thế nào? Bọn ta nghe lời ngươi, từ lúc ngươi đi không ai bước ra khỏi lều nửa bước."
Trương Tiểu Hoa lắc đầu: "Vẫn không có thu hoạch gì, đêm đã khuya, ta ra ngoài ngủ."
Vương sư huynh và mọi người nói: "Không sao đâu Nhậm sư đệ, thời gian còn sớm, cứ từ từ tìm là được."
Trương Tiểu Hoa mỉm cười không nói gì thêm. Đợi mọi người thu dọn xong, chuẩn bị ra ngoài hái dược thảo, Trương Tiểu Hoa bèn cáo biệt rồi rời khỏi lều, đi về phía bờ sông nhỏ.
Lần này, hắn không độn thổ trực tiếp mà đàng hoàng thi triển khinh công đi từ từ, trình độ khinh công đúng bằng lúc hắn giao thủ với Lục Ly Hồng lần trước.
Thần thức của Trương Tiểu Hoa không thể vươn xa, dĩ nhiên cũng không thể quay đầu lại nhìn, nên hắn không biết Lục Ly Hồng có đi theo hay không, chỉ một mực cắm đầu đi về phía trước. Đợi qua sông, hắn tìm một nơi yên tĩnh rồi xoay người một cái là biến mất.
Quả nhiên, không bao lâu sau, Lục Ly Hồng đã tới. Gã đi đến nơi Trương Tiểu Hoa biến mất, nhìn quanh quất, vẻ mặt rất lo lắng, dường như thời gian thật sự gấp gáp.
Trương Tiểu Hoa nhìn kẻ mà mình vừa đến Truyền Hương Giáo đã đụng phải, lại còn là thần tượng được lưu truyền của Thác Đan Đường, hơn nữa còn là tiền bối xuất thân từ Hồi Xuân Cốc, trong lòng cảm thấy thật khó tả. Người này đã trải qua bao sóng gió cuộc đời, sao lại trở nên khó lường đến thế?
Lục Ly Hồng nhìn quanh, rồi lại nhảy xuống đất quan sát dấu chân Trương Tiểu Hoa để lại, nhưng dấu vết bỗng dưng biến mất. Dù gã có nhìn thế nào cũng không tìm ra manh mối, đành thở dài. Sắc mặt Lục Ly Hồng âm trầm, gã lén lút lần theo hướng Trương Tiểu Hoa đã đi hôm qua, dường như sợ có người phía trước phát hiện ra mình.
Trương Tiểu Hoa lặng lẽ đi theo dưới chân gã.
Lục Ly Hồng đi một lát, không thấy gì bất thường, cũng không nghe động tĩnh gì, bèn quay người đi về hướng khác.
Trương Tiểu Hoa vẫn bám theo.
Sau khoảng thời gian một bữa cơm, Lục Ly Hồng đi tới một đầm nước. Đầm nước này tựa vào một ngọn núi nhỏ, nước suối từ trên núi róc rách chảy xuống, trong vắt đến mức có thể nhìn thấy tận đáy.
Nơi này quả thật thanh tịnh, lại cách rất xa nơi cắm trại của Thác Đan Đường, dù có xảy ra chuyện gì kỳ lạ cũng không ai có thể phát hiện.
Đợi Lục Ly Hồng đến bên đầm nước xem xét, Trương Tiểu Hoa liền thoắt một cái lên ngọn núi phía sau, sau đó giả vờ như đang tìm kiếm gì đó, từ từ đi xuống.
Hắn cố ý đi chậm lại, bước chân nặng nề, ra vẻ không biết gì cả.
Tiếng động cố ý này truyền đến tai Lục Ly Hồng từ rất xa. Nghe thấy động tĩnh, Lục Ly Hồng lập tức nấp sau một tảng đá. Trương Tiểu Hoa tuy cúi đầu, nhưng thần thức đã sớm khóa chặt Lục Ly Hồng. Chỉ là, khi hắn đi đến bên đầm nước, hắn cố tình lượn lờ để trêu ngươi Lục Ly Hồng, rồi đột nhiên đi xa khỏi tảng đá. Nhưng đi được vài bước, hắn lại giả vờ như nghĩ ra điều gì đó rồi đi về một hướng khác, mà hướng đó lại đi ngang qua chỗ Lục Ly Hồng.
Lục Ly Hồng ở sau tảng đá bị Trương Tiểu Hoa "vờn" cho tức điên. Mấy lần gã định xông ra nhưng đều cảm thấy khoảng cách quá xa, không thể đánh lén hiệu quả nên đành nhẫn nhịn. Mãi đến khi Trương Tiểu Hoa định đi xa, gã gần như muốn nhảy ra thì ai ngờ Trương Tiểu Hoa lại đổi hướng, dọa Lục Ly Hồng sợ đến mức vội rụt đầu lại, vểnh tai lên, lặng lẽ tính toán bước chân của hắn.
Ngay khi Trương Tiểu Hoa đi đến bên cạnh tảng đá, Lục Ly Hồng đã chờ thời cơ từ lâu, liền từ sau tảng đá lao ra, đôi tay phát ra ánh sáng bạc nhàn nhạt, đập thẳng vào ngực Trương Tiểu Hoa.
Trương Tiểu Hoa lộ vẻ kinh hãi, hoàn toàn không kịp trở tay, chỉ vừa giơ cánh tay lên đã bị Lục Ly Hồng đánh trúng ngực. Thân hình cao gầy của hắn như diều đứt dây, xiêu vẹo bay sang một bên, khóe miệng lập tức rỉ ra một vệt máu tươi.
Đợi Trương Tiểu Hoa mềm oặt nằm trên đất, Lục Ly Hồng mới cười khẩy đi tới gần.
Trương Tiểu Hoa vẻ mặt "kinh ngạc", khó nhọc giơ tay lên, hỏi: "Ngươi... Lục... sư huynh, đây... đây là vì sao?"
Lục Ly Hồng cười rạng rỡ, vẻ mặt hiền hòa, lắc đầu nói: "Nhậm sư đệ à, tuy ta và ngươi đều xuất thân từ Hồi Xuân Cốc, nhưng ta cũng hết cách rồi. Ai bảo ngươi đắc tội với người khác làm gì? Ta chỉ phụng mệnh làm việc mà thôi."
Trương Tiểu Hoa thều thào: "Lục... sư huynh, ta... ngay cả một đệ tử ngoại môn cũng... chưa từng gặp, có thể... đắc tội với ai chứ? Ngươi... ngươi nói cho ta biết đi, để ta chết... cũng được làm một con... quỷ minh bạch."
"Ha ha ha!" Lục Ly Hồng ngửa mặt cười dài, rút trường kiếm bên hông ra, nói: "Nhậm sư đệ, chắc ngươi xem nhiều truyện hiệp khách rồi nhỉ, sao vẫn ngây thơ thế? Ngươi sắp chết đến nơi rồi, còn làm quỷ minh bạch làm gì, quỷ hồ đồ thì sao, sư huynh đây tiễn ngươi một đoạn, làm ma quỷ cho tốt nhé."
Nói xong, gã không hề tiết lộ thêm chi tiết nào, giơ kiếm đâm thẳng vào cổ họng Trương Tiểu Hoa.
Thấy mũi kiếm sắc bén sắp đâm vào yết hầu Trương Tiểu Hoa, trên mặt Lục Ly Hồng đã lộ ra nụ cười. Chỉ thấy Trương Tiểu Hoa cũng thở dài một tiếng, đưa tay trái ra, dùng ngón trỏ và ngón cái kẹp lấy thanh trường kiếm đang lao tới như chớp.
Lục Ly Hồng kinh hãi, không kịp nghĩ tại sao Trương Tiểu Hoa đột nhiên có sức phản kích, vội vàng đổi chiêu, định đâm vào mắt hắn. Đáng tiếc, chưa đợi cổ tay gã nhấc lên, hai ngón tay của Trương Tiểu Hoa đã kẹp tới, kẹp chính xác vào mũi kiếm.
Lục Ly Hồng thấy vậy, vội vận nội lực giật kiếm về, nhưng dù gã có dùng sức thế nào, thanh trường kiếm vẫn không hề nhúc nhích. Lục Ly Hồng cũng là kẻ lanh trí, lập tức buông tay, lùi lại mấy bước, mặt đầy kinh ngạc nhìn Trương Tiểu Hoa.
Chỉ thấy Trương Tiểu Hoa chậm rãi đứng dậy, "Phì" một tiếng nhổ ra ngụm nước bọt lẫn máu, rồi nhìn Lục Ly Hồng cười nói: "Haiz, để ngươi tin, ta không thể không cắn nát đầu lưỡi mình. Chậc chậc, lần trước cắn lưỡi cũng là do bị Khổng Tước, Khổng đại nhân, ép cho."
"Khổng Tước? Khổng đại nhân?" Lục Ly Hồng lập tức tròn mắt. Đó là một nội môn đệ tử lừng lẫy danh tiếng, những nội môn đệ tử khác Lục Ly Hồng không biết, chứ Khổng Tước thì gã đã sớm nghe đến nhàm tai. Tên nhóc trước mắt này rõ ràng vì để lừa Khổng Tước mà còn cắn nát đầu lưỡi, lẽ nào, cũng giống như hôm nay...
Lục Ly Hồng không dám nghĩ tiếp, cũng không thể nghĩ tiếp. Hắn đã dùng song chưởng đả thương Trương Tiểu Hoa, lại còn dùng trường kiếm định giết chết hắn, làm sao có thể có đường hòa giải?
Chỉ thấy Lục Ly Hồng không chần chừ, đôi bàn tay màu bạc nhạt lại giơ lên, thân pháp như quỷ mị từ một góc độ quỷ dị chụp về phía Trương Tiểu Hoa. Nhưng Trương Tiểu Hoa không hề né tránh, "Bốp" một tiếng, bàn tay đã đánh trúng. Niềm vui của Lục Ly Hồng còn chưa kịp dâng lên đã thấy Trương Tiểu Hoa cười nói: "Lục sư huynh, võ công không tệ nhỉ?"
Lúc này Lục Ly Hồng mới sực nhớ ra, vừa rồi mình đã dùng Toái Tâm chưởng đánh trúng Trương Tiểu Hoa rồi mà, lúc đó hắn đã không sao, bây giờ sao có thể bị thương được?
Lục Ly Hồng thật sự không thể tưởng tượng nổi Trương Tiểu Hoa biết võ công gì mà ngay cả Toái Tâm chưởng cũng không sợ, dường như hoàn toàn không phải loại võ công mà mình thăm dò được trên Thiên Mục Phong. Dường như nghĩ tới điều gì, trên trán Lục Ly Hồng lập tức toát ra mồ hôi lạnh.
Thế nhưng, gã vẫn chưa từ bỏ hy vọng, nhấc chân đá vào ngực Trương Tiểu Hoa, nhưng hắn vẫn không đánh trả. Lục Ly Hồng liền mượn lực cú đá, phi tốc thi triển khinh công chạy ra ngoài bìa rừng.
Chạy được một lúc, bên tai không nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu lại cũng không thấy bóng người nào, Lục Ly Hồng không khỏi mừng rỡ, thầm nghĩ: "Đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời, căn bản không có chút kinh nghiệm nào. Khinh công không bằng ta, còn giả làm sói già vẫy đuôi? Đấy, ta vừa thi triển khinh công là ngươi truy cũng không kịp."
Chính lúc này, đột nhiên từ trên đỉnh đầu hắn truyền đến một giọng nói: "Lục sư huynh, ngươi tìm ta sao?"
Lục Ly Hồng kinh ngạc ngẩng đầu. Cách đỉnh đầu hắn chừng ba thước, Trương Tiểu Hoa đang vững vàng đứng giữa hư không. Gió núi thổi qua làm vạt áo bay phần phật, trông hệt như một vị tiên nhân đang phiêu lãng giữa không trung!
"Ngươi?" Lục Ly Hồng hét lên một tiếng, đâu còn khống chế nổi chân khí trong kinh mạch? "Phịch" một tiếng, gã ngã sõng soài trên đất. Mãi đến khi ngã xuống, mắt gã vẫn không rời khỏi thân ảnh đang lơ lửng của Trương Tiểu Hoa.
Cảnh tượng này... thật sự quá kinh thế hãi tục!
Trương Tiểu Hoa thấy Lục Ly Hồng ngã xuống, liền hạ thân hình, chậm rãi đáp xuống đất, cười nói: "Lục sư huynh, ngươi còn định chạy sao?"
Mặt Lục Ly Hồng trắng bệch, ngón tay run rẩy, chỉ vào Trương Tiểu Hoa nói: "Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?"
Trương Tiểu Hoa lắc đầu: "Lục sư huynh, chắc ngươi xem nhiều truyện hiệp khách rồi nhỉ? Ngươi sắp chết đến nơi rồi, còn hỏi nhiều như vậy làm gì? Quỷ minh bạch hay quỷ hồ đồ, chẳng phải đều là ma quỷ cả sao, có gì khác nhau?"
--------------------