Hai tiếng ngựa hí vang lên, các đệ tử trên mặt đều biến sắc. Những con ngựa vốn đã bồn chồn, dù bị các đệ tử cố sức ghìm lại, lúc này cũng không thể kìm được nữa, chúng hí loạn lên, giật đứt dây cương khỏi cọc gỗ, muốn bỏ chạy.
“Trần sư huynh? Hạ sư tỷ đâu rồi?”
Gã đệ tử cao lớn đang nấp sau gốc cây vội vàng đứng dậy, hỏi người đệ tử vừa đi tuần tra về. Đệ tử kia hoảng sợ nhìn về phía sau, nói: “Cái này... ta không biết, Trần sư huynh chỉ bảo ta đến báo cho mọi người, còn huynh ấy...”
Không đợi đệ tử kia nói xong, gã đệ tử cao lớn đã vung tay: “Nhanh, không còn kịp rồi, e rằng hai tiếng ngựa hí vừa rồi là của ngựa mà hai người họ cưỡi. Các vị đệ tử nghe đây, mau lên ngựa của mình, ai không có ngựa thì thi triển khinh công. Tiếng ngựa hí ban nãy chắc chắn sẽ dẫn bầy Huyết Lang tới, bầy sói đó không phải thứ chúng ta có thể chống lại. Thôi, tất cả hãy chạy hết sức về phía đông, các hướng khác đều quá gần bầy sói.”
Nói xong, gã nhảy lên, nhanh chóng chạy đến chỗ nữ đệ tử dáng người cao gầy đang nấp gần đó, gọi: “Mau lên ngựa!”
Phía sau, người đệ tử đi tuần tra kêu lớn: “Trần sư huynh bảo chúng ta phải bảo vệ tốt linh thảo!”
Gã đệ tử cao lớn kia sao thèm để ý đến hắn? Gã chỉ đưa tay tháo ngựa khỏi xe, trao dây cương cho nữ đệ tử cao gầy. Nàng kia tung người lên yên ngựa, ngay sau đó, một nữ đệ tử nhỏ nhắn xinh xắn phía sau gọi với: “Sư tỷ, chờ ta với.”
“Nhanh lên.” Gã đệ tử cao lớn đưa tay ra, đỡ cô gái này lên lưng ngựa.
“Ngươi thì sao? Ngươi không có ngựa mà,” nữ tử cao gầy lo lắng hỏi.
“Bốp!” một tiếng, gã đệ tử kia vỗ một chưởng vào mông ngựa. Con ngựa bị đau, lập tức co giò phi nước đại. Nhân lúc đó, gã đệ tử cao lớn thi triển khinh công, chạy theo sau, nói khẽ: “Chẳng phải vừa rồi còn có tiếng ngựa hí sao? Ta sẽ cưỡi con ngựa đó.”
“Vậy được, mau đi đi, chúng ta ở phía trước chờ ngươi.”
Nói rồi, nữ đệ tử cao gầy cũng không dây dưa, giật dây cương, mang theo nữ đệ tử nhỏ nhắn xinh xắn phía sau, thúc ngựa phi đi.
Không bao lâu sau, từ trong rừng cây phía sau, các đệ tử lần lượt phóng ngựa ra, có người đi một mình, có người đi hai người, kể cả người đệ tử đi tuần tra ban nãy cũng chạy theo. Ai còn quan tâm đến xe dược thảo quý giá bị bỏ lại trong rừng?
Mà ở phía xa, bầy sói nghe thấy tiếng ngựa hí cũng đột nhiên đổi hướng, xông thẳng về phía khu rừng nhỏ vô danh này.
Hướng chạy trốn của các đệ tử trong rừng chính là phía đông của U Lan Đại Hạp Cốc.
Mà ở cực đông, trên vách núi bất ngờ đó, trong sơn động ẩn mình, “Hoàng Phong” lẳng lặng đứng một lúc lâu, con ngươi màu bạc giữa mi tâm lại mở ra, một vầng sáng bạc bắn thẳng đến một góc sơn động.
Trương Tiểu Hoa ôm con chồn nhỏ trong tay, đứng cách “Hoàng Phong” khá xa. Hắn đã từng chịu thiệt không ít dưới vầng sáng bạc này, trong lòng vẫn còn ám ảnh. Hắn vô cùng khó hiểu nhìn mọi việc “Hoàng Phong” làm.
Từ lúc vào sơn động, nhân lúc nó không để ý, hắn đã dùng thần thức quét khắp hang động một lượt, nhưng không hề cảm nhận được chút dao động nào của thiên địa nguyên khí. Ngay cả khi thấy “Hoàng Phong” đứng yên một chỗ, đoán rằng nó sắp có hành động, hắn lại dùng thần thức quét tới quét lui vách đá trước mặt nó, nhưng vẫn không phát hiện ra điều gì khác thường.
Thế nhưng, khi vầng sáng bạc kia chiếu thẳng vào vách đá bình thường đó, vách đá bỗng nhiên nổi lên biến hóa. Ban đầu giống như một hòn đá ném xuống nước, tạo ra từng vòng gợn sóng, lan từ trung tâm ra khắp vách đá. Sau đó, ở trung tâm gợn sóng lại dần dần xuất hiện một chấm đen. Chấm đen này theo gợn sóng cũng ngày một lớn hơn, cuối cùng, khi lớn bằng nửa thân người thì dừng lại, hóa ra là một cánh cửa dẫn vào bên trong.
“Cái này...” Trương Tiểu Hoa đứng xa xa nhìn, gần như trợn mắt hốc mồm.
Thần thức của hắn vẫn luôn tỏa ra, nhưng rõ ràng động tĩnh lớn như vậy chính là thủ đoạn của tiên đạo, thế mà trong thần thức của hắn lại không hề cảm nhận được nửa điểm dao động của thiên địa nguyên khí.
“Đây rốt cuộc là thủ đoạn gì?” Trương Tiểu Hoa phiền muộn vô cùng, dường như tu vi của hắn càng tăng thì những thứ hắn gặp phải cũng càng ngày càng khó tin.
“Hoàng Phong” quay đầu lại nhìn Trương Tiểu Hoa một cái rồi chậm rãi bước vào. Trương Tiểu Hoa muốn dùng thần thức dò xét, nhưng cánh cửa kia lại có công năng che chắn thần thức, hắn không thể đưa một tia thần thức nào xuyên qua. Khi hắn đi đến trước cửa, nghiêng người nhìn vào trong, kinh ngạc phát hiện mình hoàn toàn không thấy được bên trong có gì.
“Chẳng lẽ đây là cạm bẫy của ‘Hoàng Phong’?” Trương Tiểu Hoa đột nhiên nghĩ đến, lập tức dùng thần thức điều khiển “Trói Long Hoàn”. Quả nhiên, thần thức như đá chìm đáy biển, không một chút phản ứng, điều này không khỏi làm hắn rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Lúc này, từ trong cánh cửa lại thò ra một cái đầu nhỏ, chính là “Hoàng Phong”. Nó nhìn Trương Tiểu Hoa chằm chằm hai mắt rồi rụt vào, dường như đang thúc giục hắn.
“Chết tiệt, cái thứ nhỏ bé này mà dám coi thường bổn thiểu hiệp.” Trương Tiểu Hoa sờ sờ con chồn nhỏ mềm oặt trong tay, lòng can đảm lập tức tăng mạnh, hắn ho khan một tiếng rồi chậm rãi bước vào cửa.
Cánh cửa kia thật kỳ lạ, giống như màn sáng độn pháp mà Trương Tiểu Hoa thường thi triển, chỉ nhoáng một cái là đã đi qua. Qua khỏi cửa là một lối đi ngắn, Trương Tiểu Hoa đành phải khom người đi nhanh về phía trước vài bước, sau đó liền tiến vào một đại sảnh sáng sủa. Đại sảnh này nhỏ hơn bên ngoài không ít, nhưng trên vách đá bốn phía khảm đầy Dạ Minh Châu, cho nên dù không có ánh mặt trời chiếu vào, nơi đây vẫn sáng trưng lạ thường, gần như có thể thấy rõ mọi thứ.
Vừa vào đại sảnh, ánh mắt Trương Tiểu Hoa lập tức bị cảnh tượng trước mắt thu hút.
Đại sảnh này khá trống trải, chỉ có một khối đá lớn lồi ra dựa vào vách đá phía trước, trông như một cái bàn. Trên mặt bàn đó có một con chó đen nhỏ đang nằm gục, kích thước rõ ràng cũng tương đương với con chồn nhỏ trong tay hắn. Bên cạnh con chó đen là hai quả cầu màu bạc, một quả rất nhỏ, chỉ bằng quả trứng gà, còn quả bên cạnh thì lại rất lớn, phải to hơn cả nắm đấm.
Hai quả cầu nhỏ này tuy trông rất nhỏ bé trong cả đại sảnh, nhưng ngay khi Trương Tiểu Hoa vừa bước vào, ánh mắt hắn lập tức bị chúng thu hút. Hơn nữa, khi ánh mắt rơi vào đó, hắn rất lâu không muốn dời đi, dường như quả cầu đó có thể hút lấy tinh thần của hắn.
Thấy Trương Tiểu Hoa đi vào, “Hoàng Phong” đã vào từ trước lại cất bước đi đến dưới bàn, ngẩng đầu nhìn lên cái bàn cao, có ý muốn nhảy lên. Trương Tiểu Hoa thấy vậy, cố gắng dời ánh mắt khỏi quả cầu, nhấc tay lên, dùng “Trói Long Hoàn” đưa “Hoàng Phong” lên bàn.
“Hoàng Phong” lên bàn, đi đến trước mặt con chó đen nhỏ, cúi đầu ngửi ngửi, rồi quay sang Trương Tiểu Hoa gầm nhẹ một tiếng, lại dùng móng vuốt nhỏ chỉ vào con chồn nhỏ, sau đó đi thẳng sang phía bên kia của cái bàn.
Trương Tiểu Hoa ban đầu không hiểu, nhưng khi hắn đến trước con chó đen nhỏ, dùng tay sờ thử, rồi cẩn thận lắng nghe, hắn liền hiểu ra. Con chó đen nhỏ này cũng giống con chồn nhỏ, hơi thở đều rất yếu ớt, lúc có lúc không, trên người cũng lạnh như băng, nếu không phải miệng mũi còn hô hấp, gần như có thể cho là đã chết rồi.
Không cần phải nói, “Hoàng Phong” chắc chắn đang nhắm đến bình thạch nhũ của hắn.
Trương Tiểu Hoa nhún vai, cẩn thận đặt con chồn nhỏ lên bàn. Thấy Trương Tiểu Hoa cẩn thận như vậy, “Hoàng Phong” đang nhìn từ xa, ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng.
Hắn lấy bình ngọc từ trong ngực ra, giống như hôm qua, nhỏ một giọt thạch nhũ vào miệng con chó đen nhỏ, sau đó mới ôm con chồn nhỏ lại vào lòng. Nói nhảm, con chồn nhỏ này hôm nay chính là bùa hộ mệnh của Trương Tiểu Hoa, không ôm nó thì ôm ai?
Thấy Trương Tiểu Hoa làm xong, “Hoàng Phong” đi tới, cúi đầu nhìn, dùng môi khẽ nhú nhích, rồi gật đầu với Trương Tiểu Hoa.
Trương Tiểu Hoa nhìn nó cũng khẽ cười, yên lặng chờ đợi bước tiếp theo của “Hoàng Phong”. Hắn tin rằng mình đã cho “Hoàng Phong” nhiều lợi ích như vậy, chắc hẳn một “thú vật” thông linh như nó sẽ không còn muốn lấy mạng mình nữa.
“Hoàng Phong” ngẩng đầu lên khỏi người con chó đen nhỏ, nhìn Trương Tiểu Hoa chằm chằm. Nó nhìn gần một cạn chung trà, khiến Trương Tiểu Hoa bị nhìn đến sởn cả gai ốc, gần như muốn nhảy dựng lên, thầm nghĩ: “Thằng này lại có ý đồ gì đây? Con của ngươi đang ở trong tay ta đấy, ngươi muốn làm gì?”
“Hoàng Phong” nhìn một hồi, sau đó cúi đầu, phảng phất đang suy tư. Lại một lúc sau, nó chậm rãi đi đến bên cạnh hai viên châu, giơ móng vuốt nhỏ của mình lên, chỉ vào viên châu lớn hơn, rồi lại chỉ vào Trương Tiểu Hoa, khóe miệng phát ra một tiếng gầm nhẹ.
“Ồ?” Trương Tiểu Hoa sững sờ, cũng dùng ngón tay chỉ vào viên châu, rồi lại chỉ vào mũi mình.
Thấy “Hoàng Phong” gật đầu, Trương Tiểu Hoa biết nó muốn tặng viên châu kia cho mình. Vì vậy, hắn vội vàng khách sáo: “Ấy đừng, vị huynh đài này, giúp người là niềm vui, tiểu đệ chỉ bỏ ra hai giọt thạch nhũ, có đáng gì đâu, huynh không cần khách sáo.”
Miệng thì nói vậy, nhưng thân hình đã đi về phía cái bàn.
Thấy Trương Tiểu Hoa đến gần, “Hoàng Phong” vẫn rất biết điều đẩy viên châu ra, rồi lại đi sang bên cạnh vài bước.
Viên châu bị “Hoàng Phong” đẩy, từ từ lăn đi. Cái bàn không lớn, rất nhanh đã sắp lăn xuống đất. Trương Tiểu Hoa thấy vậy, vội vàng tiến lên vài bước, đưa tay trái ra đỡ lấy. Viên châu rất nhẹ, gần như không có trọng lượng. Trương Tiểu Hoa đưa tay bóp thử, bề mặt lại thô ráp, không biết làm bằng chất liệu gì.
Rất tự nhiên, Trương Tiểu Hoa đưa viên châu lên trước mắt quan sát cẩn thận, nhưng nó chỉ một màu bạc, không nhìn ra được manh mối gì. Trương Tiểu Hoa lại tập trung thần thức vào viên châu. Nhưng đúng lúc này, “Hoàng Phong” đang đứng trên bàn cách đó không xa, nhân lúc Trương Tiểu Hoa cầm lấy viên châu, đã lặng lẽ đến gần vài bước. Đợi Trương Tiểu Hoa đưa thần thức vào viên châu để xem xét, “Hoàng Phong” lập tức bay lên, giống như một cơn gió vàng thực sự, lao thẳng về phía Trương Tiểu Hoa.
--------------------